Welcome to the land of Hopes and Dreams!




Share | 
 

 Yêu thương còn lại

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Sakura Hime
Đại Pháp Sư
Nữ
Clover leaves32 Viên (moneyTFC)4504
Tổng số bài gửi : 1564
Birthday : 01/08/1996
Vi pham :
2 / 102 / 10


Bài gửiTiêu đề: Yêu thương còn lại   Mon Jun 29, 2009 12:11 am

“Đồ xạo sự!” - tôi la lên trước mặt thằng Hưng với âm lượng lớn nhất trong lịch sử bốn năm trời la trước mặt nó. Xung quanh, tụi xóm nhà lá nhìn thằng Hưng chăm chăm. Còn nó nhìn tôi bằng bộ mặt không thể đần hơn:


- Có chuyện gì vậy Ngân?

Hưng đã quá quen với việc nghe tôi la ầm ầm trước mặt nó, nhưng la với âm lượng lớn thế này thì có lẽ là lần đầu tiên nên nó không khỏi hoang mang. Tôi đảo mắt nhìn khắp một lượt xóm nhà lá - đang nhìn tôi vừa hoang mang vừa…phấn khích. Chẳng có gì, cả đám đều là “thân bằng quyến thuộc”, nên tôi quyết định nói luôn với thằng Hưng mặc chúng nó nghe sao thì tùy. Mà biết đâu, nghe xong rồi, chúng nó lại quay ra ủng hộ tôi mà anti thằng Hưng thì tốt biết mấy.

- Tại sao mày dám nói với Hùng là tao có người yêu rồi? - Tôi gằn giọng, đúng là càng nói càng thấy bực không chịu được.

Mặt thằng Hưng đổi sắc ngay lập tức. Ừ thì những kẻ có tội luôn luôn là vậy! Nhưng nó nhanh chóng thay bộ mặt ấy bằng bộ mặt đần đần không-có-mấy-kẻ-thương:

- Hùng nào?

- Hùng A2. - Tôi đáp lại lạnh băng.

A2 là hàng xóm của lớp tôi. Hùng là người thích thầm tôi. Trưa hôm qua tan học, tôi vô tình gặp Hùng trước cổng trường và được mời đi uống trà sữa. Nói chuyện vòng vo một hồi, tôi mới biết Hùng thích tôi từ đầu năm học. Hùng tìm cách “tiếp cận” tôi qua Hưng (vì tôi với nó vốn là bạn thân) nhưng được “người trung gian” bảo rằng tôi đã có người yêu.

Hùng là hotboy, đẹp trai, học giỏi và ga-lăng. Tôi không có gì nổi bật nhưng cũng không đến nỗi, và quan trọng nhất là chưa cặp kè với ai. Tất cả lý tưởng quá còn gì? Nhưng tại sao…

Thằng Hưng! Nghĩ đến tôi lại tức không chịu được! Nếu không có ngày hôm qua thì chắc tôi không bao giờ biết đến tính xạo sự của nó! Cũng không bao giờ có được mối quan hệ tốt đẹp mà tôi vừa đồng ý thiết lập.

- Mày nói chuyện với Hùng rồi hả? — Hưng hỏi tôi, quả thực tôi không ngờ nó lại đột ngột bình tĩnh đến vậy.

Tôi gật đầu, vẫn nhìn nó bằng ánh mắt bực dọc.

- Sao mày nói dối? - Giọng tôi hằm hè.

- Ra ngoài nói chuyện chút đi!

Không đợi tôi trả lời, Hưng đứng lên, đi thẳng ra hành lang. Lúc này đang là giờ ra chơi. Xóm nhà lá một nửa nhìn thằng Hưng đã ra gần đến cửa, một nửa nhìn tôi vẫn đang ngồi lì trên ghế. Nhưng cuối cùng, tôi quyết định đi theo Hưng.

Tôi đứng cạnh Hưng bên lan can, trước mặt là tán phượng đang chớm ra hoa. Hè sắp đến, chẳng còn bao lâu nữa đám học sinh cuối cấp chúng tôi sẽ ra trường, xa nhau…Nhưng chút thời gian ít ỏi còn lại bên nhau này đã bị chính Hưng làm cho rạn nứt. Tại sao lại nói dối kia chứ? Tại sao lại gián tiếp cản mũi kì đà chuyện tình cảm của tôi? Tôi biết không bao giờ có chuyện Hưng thích tôi được: chúng tôi là bạn thân của nhau, từ rất nhiều năm rồi. Vậy thì, chẳng có lý do nào cả…

- Tao xin lỗi, nhưng tao không thích mày và Hùng…quen nhau.

Hưng nói với tôi bằng một giọng chân thành. Nhưng tôi quay nhìn Hưng rồi đáp lại lạnh lùng:

- Muộn rồi. Hôm qua tao đã chính thức đồng ý Hùng với tao sẽ là một cặp.

Hưng vội vã quay sang nhìn tôi. Nhưng phải đến tận một lúc sau nó mới có thể lên tiếng.

- Sao…mày không hỏi tao trước?

- Hỏi gì?

- Thì… hỏi ý kiến…

- Ý kiến hả? - Cơn giận lại được cớ trào lên trong tôi - Ý kiến của một kẻ nói dối hả?

Nói rồi tôi dông lưng đi thẳng, không thèm nghe Hưng đang cố giải thích phía sau:

“Quen với thằng Hùng không tốt đâu.”

***

Tôi không nói chuyện với Hưng kể từ ngày hôm đó. Tôi dành nhiều thời gian hơn với Hùng. Chúng tôi đi học cùng nhau mỗi sáng, đi ăn cùng nhau vào giờ ra chơi và cùng về nhà sau giờ học. Tôi đã trải qua hai tháng đầy niềm vui và tiếng cười. Tôi nghĩ mình đang thực sự hạnh phúc.

Nhưng hạnh phúc của tôi đã tan nhanh như bong bóng xà phòng sau hai tháng. Hùng bảo chúng tôi chia tay đi mà không có một lời giải thích. Còn tôi - một đứa con gái vốn thừa kiêu hãnh, cũng không cố gắng níu kéo. Trước mặt mọi người, tôi vừa cười cợt vừa nói chúng tôi chia tay rồi. Tôi không có bất cứ dòng entry nào trên blog về những điều đại loại như nỗi buồn và nỗi nhớ. Nhưng đến tối, khi chỉ còn lại một mình tôi, khi không còn bạn bè xung quanh để mà kiêu hãnh nữa, tôi khóc. Dù bây giờ biết Hùng không phải tên con trai tốt như tôi đã tưởng, nhưng tôi không ngăn được nỗi nhớ ngốc nghếch cứ thế tràn đến. Tôi đăm đăm nhìn vào màn hình máy tính, nơi cửa sổ Yahoo Messenger vẫn còn mở còn tôi thì invisible, nghĩ về những lần tôi và Hùng chat với nhau.

- Chưa ngủ phải không? - Cửa sổ chat bất ngờ hiện lên những dòng chữ của Hưng.

Tôi im lặng. Tôi biết nói gì với Hưng đây, khi hai tháng trước chính tôi đã bảo Hưng là một kẻ nói dối? Tôi đã bỏ lại sau lưng câu nói của Hưng. Giờ thì tôi hiểu vì sao Hưng nói dối Hùng như thế. Vì Hưng muốn bảo vệ tôi, nhưng cuối cùng chính tôi lại làm hỏng tất cả chỉ vì sự nông nổi của mình. Tôi đã bỏ qua lời nói của người bạn thân bao nhiêu năm chỉ vì nghe lời nói của một kẻ tôi trò chuyện chưa quá một ngày. Tôi bỗng thấy giận mình ghê gớm, nước mắt rơi xuống những phím chữ cay xè. Không phải Hưng mà chính là tôi - đã làm hỏng những tháng ngày cuối cùng bên nhau của tuổi học trò…

- Nếu mày không chê và không còn giận, thì có tao đây, tao cũng có chữ H. Không đáng để mày khóc đâu, thật đấy! Ngày mai, nếu không chê, tao và xóm nhà lá sẽ bao mày một chầu kem!

Tại sao Hưng biết tôi đang khóc mà nói vậy? Có phải vì Hưng vẫn luôn luôn hiểu tôi hơn bất cứ ai? Tôi lặng nhìn những dòng chữ cứ nối nhau hiện lên trên màn hình máy tính. Hạnh phúc của tôi vẫn luôn ở đây, khi bạn bè vẫn bên cạnh tôi, khi một thằng bạn tên Hưng vẫn quan tâm và yêu quý tôi dù tôi đã xử sự với nó thế nào đi nữa. Ngày mai, tôi sẽ trở lại là một tôi bình thường, một tôi của xóm nhà lá thương yêu…Hơn bao giờ hết, tôi biết những yêu thương bên bạn bè chỉ còn đếm ngược từng ngày…Rồi chúng tôi sẽ xa trường…sẽ bước đi trên những ngả đường riêng… sẽ sống trong những cuộc đời riêng…Nhưng yêu thương hôm nay, sẽ còn lại, mãi mãi…

Ngày mai, nhất định thằng Hưng sẽ nhận được một lời xin lỗi, nhất định ...


Mực Tím


[center][b]- Nếu cuộc đời này chỉ còn lại giây lát,
thì
Em vẫn còn nợ Anh
một tiếng Yêu : )

Tài sản của Sakura Hime

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Yêu thương còn lại

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
(¯`°·.Tsubasa Reservoir Chronicle.·°´¯) :: Nhà kho :: Nhà kho :: Shurano - Sharano :: Khu Yuuka-