Welcome to the land of Hopes and Dreams!




Share | 
 

 Bạn cùng bàn

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Sakura Hime
Đại Pháp Sư
Nữ
Clover leaves32 Viên (moneyTFC)4504
Tổng số bài gửi : 1564
Birthday : 01/08/1996
Vi pham :
2 / 102 / 10


Bài gửiTiêu đề: Bạn cùng bàn   Sun Jun 28, 2009 11:53 pm

Không hiểu sao, khi càng gần đến những ngày chia tay nhau tớ lại muốn nói một điều gì đó với cậu.


Thực ra, tớ muốn nói từ lâu rùi, nhưng cứ chần chừ mãi. Tớ chưa một lần nói lời cảm ơn, hay xin lỗi cậu bao giờ nhưng lúc này đây, tớ muốn nói rằng; tớ không ghét cậu, rằng tớ cảm ơn cậu lắm lắm. Và nếu không còn được ngồi học bên cạnh cậu nữa, tớ sẽ thấy tiếc tiếc, nhớ nhớ sao ý.

Chúng ta học chung một lớp và cậu là một trong những chàng trai hiếm hoi. Trong khi tớ chỉ là một đứa con gái bình thường, không gì nổi bật thì cậu lại là một boy dễ thương, được bao bạn quan tâm, yêu mến. Cậu – trắng trẻo, xinh xắn, học giỏi, con nhà giàu, còn tớ một cô gái nhếch nhác, đen thui. Ngày tớ mới vào lớp mọi người vẫn bảo tớ là giá tớ và cậu đổi được cho nhau làn da thì tốt. Ai dè, con trai gì mà trắng bóc, con gái gì mà lại đen thui, đầy lông tay như tay con trai ấy. Tớ tức lắm, không thích bị so sánh với cậu theo kiểu châm biếm, mỉa mai ấy và tớ thấy ghét cậu.

Tớ không thường xuyên nói chuyện với cậu. Nhưng đúng là “Ghét của nào trời trao của ấy” . Đó là lần cô quyết định đổi chỗ cho cả lớp. Chẳng hiểu sao cô lại có ý tưởng đảo lộn lên như thế, toàn những người hàng ngày thường chạnh chọe nhau lại được xếp ngồi cạnh nhau. Khi cô đọc đến tên tớ, tớ ngơ ngác đi tìm chỗ của mình. Đang hí hửng được ngồi bên cạnh cô bạn thân, tớ rảo bước về phía cuối lớp, chợt nghe tiếng gọi giật lại: “Chỗ cậu đây này. Đi đâu thế?” Tớ ngoảnh lại nhìn thấy chỗ trông bên cạnh cậu, rồi hiểu ra, tớ lặng lẽ thở dài đến đặt phịch cái cặp xuống lạnh lùng. Tớ thật không thích ngồi bên một thằng con trai đặc biệt thằng con trai đó lại là cậu, người tớ hay bị so sánh với.

Tớ chẳng hiểu sao con gái lớp mình đứa nào cùng mến cậu thế, có nhiều người đều thích được ngồi ở vị trí này của tớ, nhưng tớ thì lại không thuộc trong số đó. Tớ tưởng cậu ít nói, ai dè, con trai gì mà lắm miệng thế. Lúc thì: “Cho tớ mượn thước với”, “Làm bài xong chưa? Lúc lại “Mượn quyển vở chép bài tí”, “Chữ gì mà khó đọc thế?”…Tớ càng không thích đáp, nhìn chằm chằm khó chịu để cho cậu biết rằng tớ không muốn nói chuyện với cậu, đừng có hỏi nhiều như thế thì cậu lại cứ giả vờ như không hiểu ý tớ, càng muốn trêu trọc tớ.

Tớ nói ngọng cậu bắt chước nhại lại rồi cười vẻ đắc chí. Tớ ngồi ngẩn người nhìn qua cửa sổ thì cậu lại bóng gió “có người tâm hồn đang treo ngược cành cây kìa”. Tớ có thói quen ngồi học, chân không bao giờ xỏ dép, cứ chân một nơi, dép một nơi. Cậu nghĩ ra trò giấu dép của tớ làm tớ giận đến mức phải phát khóc lên. Nói tóm lại, tớ không chịu đựng một kẻ như cậu, chỉ thích trêu chọc người khác. Tớ đã đúng khi nghĩ rằng những kẻ như cậu chỉ thích lấy người khác làm trò tiêu khiển cho mình mà thôi. Tớ đã gắt lên bảo cậu đừng bao giờ nói động đến tớ, đừng bao giờ nghĩ ra trò quái quỉ nữa, và cũng đừng bao giờ mượn cái gì của tớ. Đừng hòng, tớ sẽ chẳng cho mượn cái gì nữa. Cậu nghe thế mà vẫn bình thản như không, chẳng tức giận hay khó chịu gì.

Tớ đã nói là làm, từ ấy tớ càng không thèm nói với cậu câu nào. Hôm kiểm tra toán, sắp hết thời gian mà bút tớ lại hết mực, tớ định gọi với sang đứa ngồi trước nhưng vừa đưa tay lên định túm lấy áo nó thì cậu đưa bút sang. Tớ định không thèm cầm, nhưng gấp quá, thôi thì bút nào chẳng thế. Tớ tóm lấy rồi lại cắm đầu viết. Viết xong rồi vứt trả luôn, không nói thêm lời nào. Hôm bàn mình trực nhật, tớ chót dậy muộn, đến nơi tớ nhìn thấy cậu đang loay hoay quét phần của tớ, tớ đã vội giằng lấy cái chổi, quét lấy quét để như sợ cậu tranh mất phần. Xong, coi như tớ cũng đã hoàn thành nhiệm vụ chung. Các bạn trong lớp thấy tớ và cậu lúc ào cũng có vẻ như mặt trăng, mặt trời thì lại có vẻ nghi nghi theo cái kiểu: “Yêu nhau lắm thì ghét nhau nhiều”. Đứa bạn bàn trên quay xuống trêu: “Chúng mày cứ thế này rồi lại dễ thích nhau cho mà xem”. Tớ quay sang nhìn thẳng vào mặt cậu mà quát to: “Có hết con trai thì cũng chẳng bao giờ tớ thèm đâu” Còn cậu thì cười lớn, bảo tớ rằng: “Cũng đừng tưởng bở nhé. Tớ cũng không bao giờ đâu”.

Sau bận ấy, tớ và cậu lại càng tỏ ra ghét nhau hơn. Có nói được câu gì thì cũng toàn chơi kiểu kháy nhau. Con trai như câu mà sao cũng giỏi nói kháy thế không biết. Chẳng bao giờ gọi tớ được câu tử tế, toàn "vượn" với cả 'tàu điện".

Giờ tập thể dục, tớ mệt mỏi ra sân. Mới khởi động được mấy vòng, tớ đã thấy chóng mặt, quay cuồng. Chắc tại tớ không kịp ăn sáng nên mới đến mức thế. Tưởng chỉ lát là khỏi, tớ vẫn cố chạy. Rồi chẳng biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ thấy đột ngột tớ có cảm giác như được ai bế bổng lên, tớ nghe bên tai những tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch, tớ cố mở mắt ra thì nhìn thấy lờ mờ khuôn mặt cậu. Đến khi lên đến được phòng y tế thì tớ có vẻ đã tỉnh hơn. Tớ nghe cô bác sĩ bảo: “Lại lười ăn sáng đây mà”, ra mua cho bạn kẹo hay nước đường là được”. Tớ lại nghe thấy những bước chân chạy vội vã. Khi đã tỉnh hẳn, tớ thấy cậu vào, khuôn mặt ướt át, đầy mồ hôi. Cậu giơ lên cho tớ bao nhiêu là kẹo mút, bảo tớ ăn. Tớ đưa tay nhận lấy rồi chẳng hiểu sao tớ rút lại một que đưa cho cậu. Tớ cười ngượng và cũng chẳng cất được lời cảm ơn cậu. Cậu nhìn tớ: “Định cảm ơn tớ bằng chính chiếc kẹo tớ mua cho cậu sao? Không ổn đâu nhé! Nghỉ ngơi cho khỏe rồi tí về lớp lại tiếp tục chiến tranh với tớ chứ? Rồi cười lém lỉnh bỏ đi cùng chiếc kẹo mút trong tay.

Vậy mà đã 3 năm trôi qua kể từ những ngày lớp 10 ấy. 3 năm ngồi bên nhau là một khoảng thời gian đủ để cho tớ hiểu cậu và thân thiết với cậu. Tớ không còn ghét cậu nữa. Cho đến bây giờ, tớ vẫn nợ cậu một lời cảm ơn. Tớ viết những điều này trong buổi học cuối cùng của thời học sinh thay cho lời cảm ơn tớ muốn nói với cậu vì dù sao thì cậu cũng là người bạn mà tớ có nhiều kỉ niệm nhất, cậu bạn cùng bàn của tớ ạ. Thử không có cậu xem, tớ cũng thấy nhớ lắm đấy nhé!

Mực Tím


[center][b]- Nếu cuộc đời này chỉ còn lại giây lát,
thì
Em vẫn còn nợ Anh
một tiếng Yêu : )

Tài sản của Sakura Hime

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Bạn cùng bàn

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
(¯`°·.Tsubasa Reservoir Chronicle.·°´¯) :: Nhà kho :: Nhà kho :: Shurano - Sharano :: Khu Yuuka-