Welcome to the land of Hopes and Dreams!




Share | 
 

  [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4
Tác giảThông điệp
Sakura*tsubasa
Thợ săn
Thợ săn
Nữ
Clover leaves11 Viên (moneyTFC)1023
Tổng số bài gửi : 1004
Birthday : 06/08/1999
Vi pham :
1 / 101 / 10


Bài gửiTiêu đề: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Sat Mar 24, 2012 9:05 am

First topic message reminder :

Sr, Sr và very sr vì mấy bữa nay e hok lên 4rum :runglac: . Đây là lời tạ tội của e ạ. Truyện sưu tầm dc, buồn ơi là buồn ...thui bà kon đọc tự hiểu nhé
Fanfic title: Thiên đường hạnh phúc

Diclaimer: Card captor Sakura

Author: Rinca_seta (100% đấy ạ, gian dối em tự sát liền)

Genres: Hành động, lãng mạn, pha chút ít kinh dị (ít thôi, không đáng kể, bởi nếu kể đến kinh dị thì nên kể là suy luận thì đúng hơn), SA (nhẹ nhàng ^^)

Pairing: Sakura, Syaoran ( Mình Gần như là sử dụng hết tất cả các nhân vật trong CCS, và còn xây dựng thêm một số các nhân vật khác nữa).

Sumary:

Một cuộc đời khởi đầu muộn màng….

Một mối thù sâu nặng không thể quên…

Một tình yêu lặng lẽ nhưng mãnh liệt….

Máu.

Nước mắt.

Nỗi đau.

Hận thù.

Và Chiến tranh….


….Tất cả tạo nên thứ gọi là HẠNH PHÚC!


~~~***~~~


Thiên đường hạnh phúc


~~~***~~~
Chương 1: SAKURA


Vương quốc Clow, kinh thành Tomoeda

Đứa trẻ đứng dựa lưng vào tường một con hẻm nhỏ, đôi mắt lục bảo lặng lẽ nhìn ra xa. Ánh mắt vô hồn, không chút sinh khí ấy dường như không phải đôi mắt của một cô bé 10 tuổi. Mái tóc nâu ngắn ôm lấy gương mặt khả ái, càng làm cô bé trở nên xinh xắn. Nhưng khuôn mặt ấy xa xăm và mơ hồ. Khuôn mặt của một thiên thần nhỏ đã vấy bẩn bởi máu. Chiếc váy dường như đã từng mang một màu trắng tinh khiết, giờ chuyển màu đỏ. Màu của máu.

Cô bé ngước nhìn xung quanh. Hoang vắng quá! Lặng lẽ quá! Tại sao lại trống trải như thế? Trong đầu bé, bây giờ chỉ có một bức màn trắng xóa. Có lẽ bé đã quên một điều gì đó, một điều gì rất quan trọng, nhưng bé không thể nhớ ra. Bé cũng chẳng biết mình đang đau khổ một điều gì, hận một cái gì, cái gì rất mơ hồ nhưng cũng rất dữ dội.

“Sakura...”

Một người phụ nữ chạy đến đứng trước mặt cô bé, cất tiếng gọi. Mái tóc bạch kim bết lại vì mồ hôi. Khuôn mặt quý phái hơi dãn ra khi bắt gặp đôi mắt xanh mênh mông của đứa trẻ ấy. Hơi thở của bà gấp gáp như vừa phải chạy nhanh một quãng đường dài. Sakura ngước nhìn bà, rồi bất giác lùi lại.

“Sakura...”

Bà ôm lấy Sakura, và khóc. Khóc, khóc mãi. Nước mắt người phụ nữ rơi xuống, ướt đẫm vai áo Sakura. Máu từ áo Sakura cũng nhuộm đỏ chiếc áo trắng sang trọng của bà. Sakura không lùi lại, không phản kháng mà đứng im, buông xuôi. Không một giọt nước mắt rơi từ đôi mắt xanh lục. Nhưng dường như, từ một nơi sâu thẳm nào đấy, cô bé cảm thấy mình đang khóc.

Ánh mắt cô bé nhìn quanh rồi dừng lại ở một cô bé có mái tóc màu tím tuyệt đẹp buông dài đến thắt lưng. Đôi mắt cùng màu với tóc, có ánh nhìn ấm áp nhưng đượm buồn. Khi chạm vào ánh mắt ấy, Sakura cảm nhận được sự thân quen kì lạ. Một cảm xúc chợt bừng lên, rồi cũng bất ngờ tan biến như chính khi nó xuất hiện. Cảm giác ấy có phải là thứ cô bé đang tìm kiếm không?

Sakura không biết. Cô bé nhắm mắt lại. Cô bé sợ. Sợ sự trống trải đang vây kín bản thân mình.

Người phụ nữ bỏ Sakura ra, lau nước mắt và rút khăn lau mặt cho Sakura. Bà mỉm cười nhìn Sakura, dịu dàng nói:

“Sakura, có lẽ con không nhớ dì. Nhưng không sao, bây giờ chúng ta sẽ làm quen với nhau. Dì là Sonomi Daidouji. Từ nay dì sẽ là mẹ của con, dì sẽ chăm sóc con...”

Sakura cúi xuống nhìn người phụ nữ, vẫn bằng con mắt không có chút xúc cảm. Bà quay lại gọi:

“Lại đây nào, Tomoyo....”

Cô bé có mái tóc tím chạy lại, mỉm cười với Sakura.

“Đây là Tomoyo, con gái dì. Tomoyo bằng tuổi con đấy, 10 tuổi. Từ nay hai con sẽ làm bạn với nhau, được không?”

“Chào cậu, mình là Tomoyo. Chúng ta đã biết nhau từ lâu nhưng bây giờ có lẽ cậu không nhớ mình nữa. Từ nay chúng ta lại làm bạn nhé!”

Tomoyo nói, tươi cười nhìn Sakura. Nụ cười ấy như có một ma lực mãnh liệt khiến người ta chợt cảm thấy an lòng. Bất giác, Sakura mỉm cười đáp lại, dù đôi mắt cô bé vẫn mang một nỗi u uất khó hiểu.

Nhìn Sakura cười, Sonomi cũng mỉm cười. Bà từng nghĩ sẽ không bao giờ còn được nhìn thấy nụ cười trên gương mặt xinh đẹp ấy sau tất cả những gì xảy ra cho cô bé. Sonomi ôm lấy cả đứa trẻ vào lòng, mắt nhoà lệ:

“Tuyệt lắm, Sakura. Từ nay chúng ta sẽ là một gia đình. Chúng ta sẽ sống với nhau thật vui vẻ...”

Nước mắt… Vui mừng, và cả xót xa…

Hạnh phúc và bất hạnh….
Số phận vẫn chưa bắt đầu.

******************

************

******

“Cô Sakura, mời cô xuống dùng điểm tâm.”

“Vâng cháu xuống ngay, bác Wei.”

Cô gái vội vã chạy xuống. Đôi mắt lục bảo sáng bừng lên trên khuôn mặt xinh xắn. Mái tóc nâu dài tung bay theo từng nhịp bước chân. Khi bước vào phòng bếp, cô nhận ra một người phụ nữ đang ngồi trước bàn ăn.

“Chúc dì một buổi sáng tốt lành, dì Sonomi!”

“Con cũng vậy, Sakura!"

Người phụ nữ mỉm cười đáp lại. Sonomi vẫn rất xinh đẹp và trẻ trung ở độ tuổi của bà. Mái tóc bạch kim ngắn dường như không bao giờ đổi màu. Ánh nhìn của bà cương nghị, mang một chút lạnh lùng, nhưng vẫn tràn đầy sự quan tâm. Suốt 5 năm qua, kể từ ngày người phụ nữ ấy đưa một cô bé không chút kí ức về nhà, bà đã coi cô bé như con gái, chăm sóc và yêu thương. Để bây giờ, bà vui mừng nhận thấy, cô bé năm nào đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp. Người thiếu nữ ấy đã sống một cuộc sống bình dị, dù đôi mắt màu lục bảo đôi khi chợt nhìn xa xăm và thoáng chút mơ hồ - sự mơ hồ của một người không có quá khứ.

Sakura ngồi xuống bàn ăn và nhìn quanh phòng. Căn phòng được bài trí một cách trang nhã và quý phái. Các bức tranh của những người đã khuất trong gia đình được treo ở vị trí trang trọng nhất. Những vật trang trí đều mang hoa văn của nước ngoài. Khung cửa sổ rộng, để mặc ánh nắng ngập tràn. Mỗi buổi chiều, hoàng hôn đỏ rực soi bóng trên ô cửa. Và khi mặt trời lên, ánh bình minh dịu dàng xua tan làn sương lạnh. Ngôi nhà khiến người ta cảm thấy yên bình.

Tuy gia đình Daidouji không phải là quý tộc nhưng nếp sống trong gia đình lại mang đậm nét của quý tộc. Dì Sonomi, dù bận rộn, vẫn luôn dành thời gian dạy các cô con gái của mình cách dự tiệc, khiêu vũ, và cách ứng xử như một công nương thuộc tầng lớp quý tộc. Nhưng bất chấp tất cả, Sakura vẫn muốn có thể sống theo ý thích của mình. Cô không muốn bị gò ép vào những quy định của những người gọi là quý tộc. Cô không thích những bộ váy quý phái với những sợi ruybăng dài trang nhã. Cô không muốn buộc mình vào lối cư xử nhẹ nhàng nhưng giả tạo. Sakura muốn được sống tự do, chạy nhảy với cây cỏ và hoa lá, chơi đùa cùng động vật, tranh luận với ai đó về tất cả những vấn đề cô quan tâm. Đôi khi, việc đó khiến dì Sonomi không hài lòng. Nhưng chưa bao giờ dì cấm Sakura làm bất kì điều gì.

“Chào buổi sáng!”

Sakura quay lại và mỉm cười:

“Chào buổi sáng, Tomoyo.”

Trái ngược với Sakura, Tomoyo là một tiểu thư quý tộc xinh đẹp với đôi mắt tím và mái tóc tím buông dài. Khuôn mặt và nụ cười dịu dàng như thiên thần của cô khiến những người ở xung quanh cảm thấy ấm lòng và tin tưởng tuyệt đối. Ở Tomoyo có cái gì đó làm người ta không thể rời mắt. Có lẽ đó là sự thuần khiết trong trắng, nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ, và một tâm hồn thánh thiện vô cùng. Suốt 5 năm qua, đối với Sakura, Tomoyo vừa là chị em, vừa là bạn bè. Đôi mắt tím sâu sắc ấy dường như chỉ cần nhìn là hiểu. Không nói nhiều, chỉ khẽ mỉm cười. Nụ cười khiến nỗi buồn tan biến.

Sakura đưa mắt nhìn quanh một lần nữa. Những bức chân dung trên tường như cũng đảo mắt nhìn cô. Một trong những bức vẽ là ông Daidouji, ba của Tomoyo, đã qua đời từ khi Tomoyo chưa ra đời. Ánh mắt Sakura dừng lại ở một bức tranh của một người phụ nữ có mái tóc dài, màu tím như của Tomoyo. Bức tranh này dường như đã được treo ở đây từ lâu lắm rồi, có lẽ từ trước khi Sakura đến sống tại nhà Daidouji. Đã nhiều lần Sakura nhìn thấy dì Sonomi đứng lặng trước bức tranh. Khi ấy, khuôn mặt dì có nét buồn mênh mông. Dường như là một nỗi buồn rất mơ hồ, rất khó hiểu, nhưng không dễ phai. Không muốn chạm đến nỗi buồn của dì nên Sakura chưa lần nào thử hỏi người trong tranh là ai. Nhưng nụ cười đượm màu nắng của người trong tranh, khiến trái tim Sakura chợt thấy bình yên.

“Sakura, con cũng đi à?”

Tiếng hỏi của dì Sonomi cắt ngang luồng suy nghĩ của Sakura. Mải suy nghĩ, Sakura không để ý đến câu chuyện của dì Sonomi và Tomoyo. Cô ấp úng, đưa mắt nhìn Tomoyo cầu cứu:

“A, ưm..”

“Vâng, cả hai bọn con cùng đi. Đã lâu không có ngày rỗi rãi mà. Bọn con sẽ dạo phố một chút.”

“Vậy các con về sớm nhé” - Dì Sonomi nói – “Hôm nay mẹ phải đi xa, có lẽ phải hai tháng nữa mới trở về.”

Sonomi là một nhà kinh doanh đường dài, vì vậy bà thường xuyên vắng nhà. Có những khi, Sonomi đi từ khi hoa mùa xuân hé nở, đến lúc tuyết bắt đầu rơi mới trở về. Tomoyo và Sakura đều đã quen với sự vắng nhà của bà. Tomoyo đứng dậy:

“Bọn con ăn xong rồi! Bọn con cần chuẩn bị vài thứ.”

Tomoyo và Sakura chạy đi, chỉ còn lại một mình Sonomi. Bà đứng dậy, bước đến bức tranh của người phụ nữ tóc tím. Nét mặt bà thoáng thay đổi. Bà khẽ cười:

“Vậy là Sakura đã trở thành một thiếu nữ 15 tuổi rồi đó, Nadeshiko. Em có vui không? Sakura rất giống em, rất xinh xắn, và dịu dàng. Sakura có khuôn mặt của bố. Tuyệt quá phải không? Dòng họ Kinomoto và Daidouji vẫn còn tồn tại, chưa bị tiêu diệt. Chúng ta vẫn sống và chúng ta nhất định phải sống. Ta sẽ tìm mọi cách bảo vệ con cháu của Kinomoto và Daidouji, để....”

Bà bỏ dở câu nói, vẻ mặt trở nên buồn bã:

“Thời gian…. Tàn khốc quá phải không?”

Sonomi thở dài, nhìn bức tranh một lần nữa rồi bỏ ra ngoài. Bức tranh, Nadeshiko, dường như cũng đang mỉm cười nhìn theo Sonomi bằng ánh mắt buồn đến nao lòng.


Hết chương 1
xong, mai em post tiếp hén, 10h đêm ùi, sleep đây

Tài sản của Sakura*tsubasa

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên

Tác giảThông điệp
Sakura*tsubasa
Thợ săn
Thợ săn
Nữ
Clover leaves11 Viên (moneyTFC)1023
Tổng số bài gửi : 1004
Birthday : 06/08/1999
Vi pham :
1 / 101 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Sat Mar 31, 2012 11:15 pm

đúng. ta cũng thế, nhưng sau này nó có hối lỗi đấy e, nhưng lúc đó đã quá mụn màng

CHƯƠNG 21: TAM GIA HUYỀN THOẠI

2 tuần trôi qua nhanh như chong chóng. Chân Sakura đã bớt đau rát nhờ thuốc của Syaoran và sự chăm sóc tận tình của những người thân xung quanh cô. Ông anh yêu quái Touya tuy vẫn còn hay gây gổ nhưng cũng đã biết chú ý đến giờ giấc nghỉ ngơi của Sakura. Tuy nhiên, Kero vẫn chưa thấy trở về, và điều này làm Sakura cảm thấy có chút lo lắng. Dù sao thì Syaoran cũng là chủ cũ của Kero, nếu như Kero ở đấy rồi thì nó cũng có thể ở đấy luôn lắm chứ? Nhưng theo Sakura, có lẽ cho Kero ở bên ấy sẽ an toàn hơn, dù thật sự cô cảm thấy an toàn khi không có Kero. Từ sau hôm Sakura bị bắt có đến nay, Tomoyo và Eriol không quay lại. Sakura không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì nhưng nhìn vẻ mặt của dì Sonomi và bác Wei có vẻ lo lắng, trong khi anh Touya và Yukito lại luôn miệng huýt sáo vui vẻ. Dù cố gắng đến đâu, Sakura vẫn không thể truy ra được điều gì từ nhữnnggười kín miệng trong nhà. Ông Wei luôn im lặng khi Sakura hỏi, dì Sonomi thì chuyển đề tài nhanh đến nỗi Sakura chẳng kịp hỏi điều gì thì đã bị lái sang việc khác. Anh Yukito nhìn hiền hòa, dễ tính nhưng lại khó khai thác hơn Sakura tưởng tượng, miệng anh ta im thin thít. “có lẽ anh ấy chỉ nói khi được lệnh của anh Touya mà thôi. Thiệt tình!”. Còn ông anh yêu quái Touya? Sakura cũng biết chẳng hề hi vọng gì nhưng vẫn đánh liều hỏi thử. Kết quả đúng như Sakura nghĩ. Touya buông một câu lạnh lùng:

- Không phải việc của em. Quái vật mà biết hết mọi việc thì trái đất này không được ngày nào yên ổn rồi. Công việc của em bây giờ là nghỉ ngơi và tìm cách phục hồi kí ức đi.

Sakura tức đến nỗi muốn băm vằm ông anh nhưng vẫn biết phận nên ngồi yên. Tuy nhiên, những lúc ngồi một mình trong căn phòng vắng, Sakura không thể ngăn mình không nghĩ đến nỗi sợ hãi khi đối mặt với một con người khác của Syaoran. Những câu nói khó hiểu của anh ta luôn bám lấy cô, ám ảnh Sakura và không để cho cô yên ngay cả trong giấc ngủ. Tại sao anh ta lại nói: “Nếu có kẻ nào muốn giết cô, hoặc có kẻ nào kề kiếm sát cổ cô thì cô phải ra tay trước, dùng kiếm của mình hoặc của chính hắn, đâm thẳng vào ngực hắn. Phải thật nhanh chóng, mạnh mẽ, dứt khoát, không được chần chừ. Vì chỉ một chút do dự thôi, cô sẽ chết.” Câu nói ấy là có ý gì? Kẻ thù ư? Nếu đúng là dòng họ Li có thù với gia tộc Kinomoto như anh hai nói, thì kẻ muốn giết mình mà Syaoran nói chính là anh ta ư? Có thể. Nếu như ậy thì sẽ phù hợp với hai từ “kẻ thù” mà anh ta nói lúc cuối. Nhưng, Sakura nhận thấy, thái độ của anh Touya, dường như đang nôn nóng trả một mối thù nào đó. Nếu cảm nhận của cô là đúng thì dòng họ Kinomoto cũng có một mối thù nào đó mà hiện nay, Sakura chưa nhớ ra? Sakura cảm thấy đầu mình đau nhức. Dạo này, trong những giấc mơ, cô thường nhìn thấy hình ảnh mờ mờ ảo ảo của Syaoran, hình ảnh cuối cùng mà cô có thể nhìn thấy anh với tư cách “bạn bè”. Hình ảnh ấy lung linh huyền ảo ruồi biến mất, cũng giống như tình bạn của cô với Syaoran, đẹp nhưng không thật. Lòng Sakura chợt quặn đau khi nghĩ đến việc từ bây giờ, mình không thể gặp lại Syaoran nữa, hoặc nếu có gặp thì sẽ gặp lại một Syaoran khác, lạnh lùng, tàn nhẫn, không còn là Syaoran dịu hiền luôn an ủi và cười đùa với cô. Sakura đã từng thức giấc trong đêm tối vắng lặng bởi một giấc mơ cứ lặp đi lặp lại. Trong giấc mơ, cô nhìn thấy Syaoran đứng trước mặt cô, với một thanh kiếm chĩa thẳng vào người Sakura, mỉm cười lạnh lùng và nói muốn lấy mạng cô. Chết đối với Sakura không phải chuyện lớn, nhưng ít nhất là vào lúc này, cô không muốn chết bởi tay Syaoran. Và tệ hơn nữa, một cơn ác mộng đã từng hành hạ cô hàng đêm khi cô mới vào sống ở nhà Daidouji, lại quay lại phá rối giấc ngủ của Sakura. Những cơn đau dày xé thân thể Sakura, tiếng nói trong đầu cô cứ vang lên, như muốn làm đầu cô nổ tung. “Chạy đi, chạy đi, Sakura. Đừng quay trở lại đây nữa”. “”Không, không thể được. KHÔNG! ÁÁAAAAA” Tiếng hét làm Sakura bừng tỉnh, mồ hôi ướt đẫm chăn và quần áo. “Giấc mơ ấy là sao? Đó là một việc xảy ra trong quá khứ hay tương lại? Nhưng... nó thật là đáng sợ.... Vô cùng đáng sợ....”

“Cạch”, có tiếng mở cửa, cắt ngang luồng suy nghĩ của Sakura. Anh Touya bước vào, bưng theo khay thức ăn:

- Ăn cơm thôi, Sakura. Ừm, em sao vậy? Hình như không được khỏe? – Touya nói tiếp sau khi quan sát Sakura.

- Không sao đâu, em rất khỏe mà! – Sakura vội nói, giơ tay lên để chứng minh mình rất khỏe.

Touya nhìn em gái, thở dài:

- Đừng nói dối, nói dối như vậy là không tốt đâu. Nếu em mệt ở đâu thì cứ nói với mọi người.

“Đúng là nếu em như thế này thì anh sẽ gặp nguy hiểm với một người” – Touya nghĩ thầm, toát mồ hôi.

- Em không sao thật mà – Sakura mỉm cười – chân em đã lành rồi, tuy chưa đi lại được nhưng em đã hết đau rồi. Em chỉ là... hơi lo lắng chút thôi.

- Em lo lắng gì vậy?

- Em... – Sakura lúng túng. Cô không muốn nói cho anh hai nghe, bởi cô không muốn mọi người phải lo lắng về mình hơn nữa.

Dường như hiểu điều ấy, Touya xoa đầu em gái:

- Em không muốn nói thì thôi vậy. Sakura, em đừng lo làm phiền mọi người. Anh, ông Wei, Yukito, dì Sonomi nữa, tất cả đều muốn giúp đỡ em. Tomoyo và Eriol cũng vậy, đều rất lo lắng cho em.

- Anh hai, em muốn biết xem, tại sao quá khứ của em lại có liên quan đến việc gì đó của anh?

Touya im lặng không nói. Anh đi lại gần cửa sổ, nhìn lên bầu trời xanh rập rờn cánh chim. Một lát sau, Touya quay vào, hỏi Sakura:

- Sakura, bây giờ, nếu bảo em phải giết chết một người nào đó, liệu em có dám làm không?

- Em... Ơ, em... – Sakura lúng túng nhìn xuống tay mình.

- Không dám, đúng không? – Touya nói, vẻ hiểu biết.

- Đúng là em không dám, à không, phải nói là không thể làm – Sakura khẳng định điều mình định nói - giết người là một hành động tội lỗi, không thể tha thứ. Có thể giải quyết sự việc bằng cách khác mà không cần dùng đến cách làm tàn ác ấy.

Touya lắng nghe rồi bỗng bật cười:

- Ha ha, anh biết em sẽ nói vậy mà. Và nếu ai cũng nghĩ như em thì thế giới này quả thực đã trở thành một “thiên đường hạnh phúc” rồi. Nhưng... đáng tiếc là không phải ai cũng nghĩ như vậy. Chính vì suy nghĩ ngây thơ của em như vậy nên em mới cần phải có lại phần kí ức đã mất. Sau khi nhớ được mọi chuyện xảy ra trước khi em được dì Sonomi đưa về đây sống thì em sẽ có đủ dũng khí để làm việc mà em cho là tàn ác ấy. Hơn nữa, ngoài bọn anh, có rất nhiều người nữa mong em nhớ lại, đặc biệt là “người ấy”, người hết lòng với em, và chỉ với em mà thôi. Đừng làm cho họ thất vọng.

- “Người ấy” là ai thế? – Sakura không kềm được, bật hỏi.

- Em không cần biết, à không, em cần biết nhưng không phải lúc này. Em chỉ cần nhớ đó là kẻ tồi tệ nhất, xấu xa nhất và đáng sợ nhất mà anh từng được biết.

- Anh cũng sợ hả? – Sakura trêu chọc.

- Anh không chối cái – Touya lườm cô em – đúng là một kẻ đáng sợ. Nếu em muốn cứu anh thì tốt hơn hết là phải cố gắng nhớ lại kí ức đi. Thôi, anh không làm phiền nữa, nhớ ăn hết đi đấy nhé! – Touya nói rồi đi ra, đóng sập cửa lại.





Trong khi Sakura bất lực nằm trên giường, bên ngoài đang vô cùng hỗn loạn. Cảnh vệ và cảnh binh điên loạn đầu óc vì những vụ án liên tiếp xảy ra. Những gia đình quý tộc bị cướp đột nhập và lấy đi toàn bộ tài sản. Tất cả tù nhân trong ngục cũng được giải cứu một cách mau lẹ. Điều đặc biệt là các vụ án không hề để lại một chút dấu vết nào. Quốc vương tất bật lo lắng bởi các bản tấu cáo của quý tộc và hoàng tộc. Mới đây nhất là vụ việc nhà vua bị cướp viếng thăm - những kẻ cướp bẩm sinh thiên tài - đột nhập vào cung điện được canh phòng nghiêm ngặt, và điều kì lạ nữa là bọn cướp đó chỉ lấy đi chiếc vương miện quyền lực của nhà vua. Trên đường phố, những người dân nghèo bàn tán vui vẻ về sự thất bại của quan quân quý tộc. Từ những kẻ ăn mày lê la ngòai đường, trong quán ăn hay bất kì nơi công cộng nào, mọi câu chuyện đều xoay quanh việc những nhà quý tộc bị mất của, bị tước mất chức vị.

- Này, có nghe ai nói nhà vua bị mất vương miện không? - một người đàn ông ngồi trong quán rượu nói bô bô.

- Có, tôi nghe rồi - người đàn bà chủ quán ngồi gần đấy nói chen vào – nghe bảo từ ngày xảy ra vụ việc quý tộc bị trộm cướp đột nhập, quốc vương đã cho canh phòng cung điện của mình dữ lắm, cả con kiến cũng không vào được. Không ngờ những tên cướp này lại có thể đột nhập được. Tôi phục sát đất đám này luôn.

- Đấy là bà không biết đó thôi. - một người thanh niên ngồi ở góc quán – tôi còn nghe nói những tên cướp này là những chiến binh chỉ thuộc hàng xoàng của “Tam gia huyền thoại”.

- “TAM GIA HUYỀN THOẠI”? - những người trong quán rượu lập tức quay lại nhìn người thanh niên, đồng thanh kêu lên – “Tam gia huyền thoại” có thật à? Trong “Tam gia huyền thoại” vẫn còn người sống ư?

- Chứ còn gì nữa - người thanh niên nhấm nháp cốc rượu – không những còn sống mà tôi còn biết, một gia tộc đã bắt đầu phất cờ khởi nghĩa, lật đổ quốc vương hiện thời rồi.

- Anh bạn trẻ biết nhiều quá nhỉ? - Một người đàn ông ngồi xuống trước mặt chàng thanh niên – “Tam gia huyền thoại” là ba gia tộc đã khai lập nên vương quốc Clow của chúng ta. Nghe đâu khi đó vương quốc này vô cùng hùng mạnh dưới sự cai trị của 3 gia tộc đó. Những tưởng sự thịnh vượng sẽ kéo dài muôn thuở, ai dè đâu... Khi đó, một trong “Tam gia huyền thoại” vì muốn tự mình cai quản, đã gây chiến với 2 gia tộc kia. Thế nên vương quốc này mới rơi vào tình cảnh như hiện nay.

Chàng thanh niên mỉm cười, rót rượu vào cốc của người đàn ông và tự rót cho mình:

- Ông cũng biết nhiều quá chứ. Đây là những chuyện cơ mật của hoàng tộc, những người ngoài và dân thường không có quyền được biết. Bởi vì không biết đúng hay sai, nên người ta mới gọi 3 gia tộc ấy là “Tam gia huyền thoại”, cũng có nghĩa là 3 gia tộc trong huyền thoại. Nhưng xét từ những vụ lật đổ quý tộc và trêu chọc cả quốc vương vào mấy tuần gần đây, theo tôi nghĩ thì vương quốc này sắp có biến đổi lớn rồi. Mọi người cũng nên chuẩn bị là vừa. Có thể sẽ có chiến tranh đấy.

- Chiến tranh gì cũng được th ôi, chỉ cần đất nước này thoát khỏi cảnh nghèo đói, ai ai cũng được vui vẻ thì dù chiến tranh tôi cũng chiều.

Mọi người ngồi trong quán đều quay lại nhìn. Người vừa lên tiếng là một người ngồi riêng biệt ở một góc gần cửa ở quán rượu. Chiếc áo choàng bao phủ toàn bộ người, chỉ để lại mồm của người này. Trên mặt bàn để la liệt những chai rượu đã hết. Bà chủ quán giải thích:

- Người đó hình như là khách du lịch thì phải. Ngày nào ông ta cũng đến đây. Ông ta có nhiều thông tin hay lắm, như các thông tin về vụ cướp của quý tộc này, vụ đột nhập hoàng cung và nhiều vụ khác nữa. Nhưng không hiểu sao ông ấy cứ luôn trùm kín mặt như thế.

- Này ông bạn - một người đàn ông nói với sang - trời đâu có lạnh mà phri trùm mặt với quấn người kín mít như thế. Mở ra rồi lại đây kể chuyện với chúng tôi đi.

- Không! Tôi không muốn. Cám ơn! - người trùm mặt nói.

- Ông lấy những thông tin ấy ở đâu thế? - người thanh niên nãy giờ im lặng, bấy giờ bỗng lên tiếng – theo như bà chủ nói thì có vẻ ông biết rất nhiều. Sao ông có thể lấy được những việc mà chỉ có hoàng tộc mới biết thế?

- Du lịch - người trùm mặt trả lời – tôi đi du lịch khắp đất nước, nhờ thế nên tôi biết được rất nhiều chuyện mà không ai biết. “Đi ngày đàng, học sàng khôn” mà.

Bà chủ quán cắt ngang:

- Quay lại vấn đề lúc nãy đi. Theo mọi người thì việc “Tam gia huyền thoại” quay trở lại có đúng không? Theo mấy người thì trong “Tam gia huyền thoại”, ai là mạnh nhất?

- "Tứ đại hộ pháp" – chàng thanh niên khi nãy nói.

- "Tứ đại hộ pháp"? - một người khác hỏi lại – đó là 4 người tài giỏi nhất được tôn xưng là thần, những người thuộc hạ luôn theo “Tam gia huyền thoại” để lập nên vương quốc này?

- Không phải là theo “Tam gia huyền thoại” mà chỉ là theo một gia tộc trong “Tam gia huyền thoại” mà thôi - người trùm mặt sửa lại – đó là 4 người tuyệt đối trung thành, theo sát để bảo vệ “minh chủ” của gia tộc đó. Có như thế, người dân chúng ta mới có thể có đủ cơm ăn - người chùm mặt tu hết chai rượu cuối cùng trên bàn.

Người thanh niên cười:

- Chà chà, chiến tranh. Trong tình hình đất nước thế này thì có chiến tranh để lật đổ là tốt nhất.

- Vậy theo anh nghĩ, nếu đất nước này có chiến tranh thì sẽ ra sao? - người trùm mặt nhếch mép cười dưới mép áo choàng

- Hỏi nhiều vậy? - chàng thanh niên trả lời – đương nhiên là tôi sẽ tham chiến. Đây là cuộc chiến không thể tránh khỏi. Lâu nay, mọi người chúng ta lúc nào cũng núp dưới sự bình yên giả tạo mà không dám đứng lên để giành lấy quyền lợi cho mình. Bây giờ, việc ấy đã được làm hộ, chúng ta chỉ có thể giúp họ mà thôi. Giúp họ cũng là giúp ta mà.

- ĐÚNG THẾ, NÓI HAY LẮM! - tất cả những người trong quán reo lên ủng hộ. – chúng ta sẽ làm mọi cách để giành lấy quyền tự chủ của chúng ta. Nhất định chúng ta sẽ thắng. Được, vậy mọi người ở đây thấy có thể giúp gì được cho cuộc chiến tranh này thì phải làm hết sức đấy nhé.

- Cạn chén - Mọi người reo lên.

Những người khác trong quán rượu tụ lại thành một đám để chúc tụng nhau và say sưa bàn tán về cuộc sống mới. Không ai để ý, người trùm mặt gần cửa đã đứng dậy ra đi, ngòai chàng thanh niên trong góc phòng. Người thanh niên vội tách ra khỏi đám đông, trả tiền rồi bước đuổi theo kẻ bí ẩn trùm mặt kia. Nhưng khi chàng trai ra đến cửa thì người chùm mặt đã biến mất, không để làm một dấu vết. Một chú chim nhỏ nhắn đậu lên vai chàng thanh niên. Chàng trai mỉm cười, nhẹ nhàng vuốt ve con chim. Một thoáng sau, người ta thấy con chim bay vút lên cao, nhanh chóng và dứt khoát lao thẳng về hướng đông Tomoeda: Xứ tuyết.




Khu vườn đầy tiếng chim và tiếng gió. Hương thơm từ các loài hoa tỏa ra dìu dịu, lan tỏa trong một căn nhà kín mít. Syaoran đứng lặng lẽ bên cạnh cửa sổ, nhìn xuống vườn. Anh khẽ thở dài.

- Có chuyện gì vậy? - một tiếng nói vang lên đằng sau khiến Syaoran quay lại và nhận ra bà Li đang đứng ngay sau mình.

- Mẹ, mẹ ra đây làm gì vậy? Mẹ mới về hôm qua, sao không nghỉ ngơi đi!

- Hừ, con quả vẫn không đổi. Tại sao con không hỏi xem thời gian qua mẹ đi đâu? Làm gì? Ở đâu? Dửng dưng được mỗi câu: “Mẹ về đấy à?”, như thế là sao?

Syaoran nhìn ra cửa sổ, hướng ánh mắt xuống vườn, mỉm cười:

- Tại con biết có hỏi mẹ cũng chẳng nói. Vậy thì hỏi làm gì kia chứ?

- Con rất biết điều và cũng rất thông minh. Bộ óc của con quả không hổ danh là con cái của gia tộc họ Li chúng ta. Con đang lo lắng chuyện gì vậy?

- À, cũng chẳng có gì. Chỉ có điều, con nghĩ là “Tứ đại hộ pháp” đã bắt đầu hành động rồi.

- “TỨ ĐẠI HỘ PHÁP”? – Bà Li kinh ngạc thốt lên.

- Vâng. – Syaoran gật đầu, vẫn chú ý xuống vườn - mẹ cũng biết rồi đấy. "Tứ đại hộ pháp" là 4 người tài giỏi nhất, được chọn ra để bảo vệ “Minh chủ”. Nhưng chưa ai biết bọn họ là thuộc hạ của gia tộc nào, chỉ biết gia tộc đó là một trong “Tam gia huyền thoại”. Nghe đâu, ngoài “Minh chủ” ra thì tất cả người trong gia tộc cũng không được phép gặp và biết mặt họ. Nói chung, hành tung của họ là bí mật tuyệt đối.

- Hỏng rồi – Bà Li lo lắng. - nếu bọn đó vào cuộc thì chúng ta phải hành động gấp lên thôi.

- Không cần đâu – Syaoran mỉm cười - mẹ đừng lo. Con đã có cách đối phó rồi. Bọn họ không làm gì được chúng ta đâu. Các quý tộc khác giờ đang lo lắng với những vụ trộm cướp, ám sát. Thái tử cũng đang rối lên vì bá tước Walk vừa bị ám sát. Nhờ vậy, chúng ta có thể tranh thủ lúc này để chuẩn bị. Con đã đi tìm và đã tìm ra một người, người có đủ khả năng đối phó với "Tứ đại hộ pháp".

- Không được chủ quan đâu, Syaoran. – bà Li vẫn chưa hết lo. Con chưa biết bọn họ đáng sợ thế nào đâu. Khi “Tam gia huyền thoại” gây chiến cướp dất, xây dựng nên vương quốc Clow này, 4 người trong "Tứ đại hộ pháp" đã phò tá “Minh chủ”, làm mưa làm gió trên chiến trường. Dù họ luôn hoạt động trong bóng tối, chưa bao giờ ra mặt, nhưng có thể nói là không có họ thì sẽ không có vương quốc này. Hành tung bí ẩn của họ chỉ có “Minh chủ” và một số nhân vật cấp cao trong gia tộc mới được biết. Khi “Minh chủ” không có mặt thì người có chức cấp cao nhất sau “Minh chủ” sẽ là người ra lệnh cho họ, người này được gọi là “Minh chủ tạm thời”. Nhưng điều đặc biệt là người này dù có đưa ra mệnh lệnh nhưng lại tuyệt đối không được biết mặt của tất cả 4 người. 1 trong "Tứ đại hộ pháp" sẽ luôn luôn phải thông báo cho người thay thế tạm thời “Minh chủ” về vị trí của mình và nhận những nhiệm vụ do “Minh chủ tạm thời” đưa ra. Sau đó sẽ liên lạc với những người còn lại.

- Cách hoạt động của mấy người này rắc rối qúa, nhưng hình như rất an toàn. Có điều còn nghĩ họ sắp lộ mặt hết rồi đấy, bởi vì sự việc đổi khác rồi. – Syaoran mỉm cười.

- Sao con nghĩ thế? – bà Li ngạc nhiên - chẳng lẽ... "Tứ đại hộ pháp" sống chết vì “Minh chủ”, họ chẳng cần biết đúng hay sai, chỉ cần “Minh chủ” nói đúng là đúng, nói sai là sai. Con bình thản như vậy... hay là con đã tìm được “Minh chủ” ấy rồi? Chẳng lẽ con đã biết đó là ai?

Syaoran mỉm cười không nói, nhìn xuống khoảng vườn rộng mênh mông. Gió nhè nhẹ vờn mái tóc nâu của anh, dịu dàng hôn lên mắt anh. Hương thơm thoang thoảng của hoa anh đào trái mùa nhẹ nhàng phả vào mũi, mang lại cho người ta cảm giác bình yên.

- Con vẫn nhớ đến cô gái ấy hả? – Bà Li lạnh lùng hỏi, bước đến cạnh Syaoran và nhìn xuống cây anh đào mới trồng.

- Sao cơ? Mẹ nói đến ai? - Syaoran lo lắng hỏi.

- Cô gái Sakura ấy? Con đang nhớ tới cô ta?

- Không có - Syaoran vội phủ nhận - mẹ đừng suy nghĩ linh tinh nữa!

- LINH TINH? – Bà Li tức giận nói - Hừ, mẹ không thích hoa anh đào, con chặt ngay cho mẹ!

- Không! - Syaoran dứt khoát nói – Mẹ xưa nay đã bao giờ phản đối việc con trồng cây gì trong vườn đâu. Khi xưa, con trồng hoa lan, dù mẹ ghét nhưng mẹ vẫn nói là con có thể trồng mà. Vậy mà con trồng hoa anh đào thì mẹ lại ngăn cấm, mặc dù mẹ chưa bao giờ nói mẹ ghét hoa anh đào, trừ lần vừa lúc nãy con nghe được.

- Con... Con dám cãi lại ta sao?

- Con đâu dám. Chỉ là vì con thích hoa anh đào thôi. - Syaoran vẫn mỉm cười trả lời - Mẹ, mẹ đừng lo, con không phản bội lại mẹ đâu, bởi vì mẹ là mẹ của con mà.

Bà Li im lặng. Một lát sau, bà lặng lẽ nói:

- Con đã biết “yêu” sao, Syaoran?

Syaoran suy nghĩ về những cảm nhận của mình. Chẳng để bà Li đợi lâu, anh thành thật nói:

- Vâng, đúng vậy!

Bà Li bật cười cay đắng:

- Ha ha, ta thật sơ suất quá, đáng lẽ ra phải quản lí con chặt chẽ hơn để con không gặp cô gái ấy. Yêu sẽ khiến ta mềm lòng, Syaoran, yêu chỉ đem lại đau khổ cho con thôi, chẳng khá lên chút nào đâu. Hãy quên cô ta đi, Syaoran!

- Con biết, cám ơn lời khuyên của mẹ! - Syaoran trả lời, trong lòng cảm thấy quặn đau.

- Vậy thì tốt – Bà Li quay đi, hài lòng nói – Lát nữa, Rika sẽ đến gặp con. Con lo tiếp đón nó cho tốt. Con bé đó là con rối mà ta hài lòng nhất đấy, đừng để nó hỏng!

Syaoran đứng tựa lưng vào cửa, mỉm cười nhìn mẹ đi ra. Anh cay đắng nghĩ: “Con rối? Không biết mình là con rối của ai nhỉ? Nhưng....” - Syaoran nắm chặt tay – “Ta không cam chịu như thế đâu. Syaoran là Syaoran, không phải là con rối cho người khác giật dây. Các người con thường ta quá rồi đấy!” – đôi mắt Syaoran lại ánh lên những tia nhìn sắc lạnh. Anh khẽ thở dài: “Thời đại này sắp thay đổi rồi. Vương quốc này sẽ có một biến động lớn đây, khi mà “Tam gia huyền thoại” trở về, đòi lại những gì vốn là của họ. Sắp có trò vui để xem rồi!” Cánh cửa sổ đóng sập lại. Gió thổi tạo nên những tiếng va chạm của gỗ. Dưới vườn, những bông hoa anh đào vui vẻ đùa vui với gió, nhờ gió đưa hương thơm của mình bay xa, phảng phất dịu dàng, mang lại sự thanh thản nhẹ nhàng cho những con người đầy suy tư, lo lắng.

đọc típ cho ý kiến

Tài sản của Sakura*tsubasa

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Nguyệt Hoa Kiếm
Ninja
Ninja
Nữ
Clover leaves4 Viên (moneyTFC)450
Tổng số bài gửi : 294
Birthday : 19/09/1995
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Sat Mar 31, 2012 11:43 pm

hức, tự nhiên vừa đọc chap này vừa nghe mấy bài OST ko lời trong xxx holic tự nhiên thấy bùn quá
Tội nghiệp Sya có 1 bà mẹ như dzậy
Đọc đoạn nỳ e đoán chắc 1000% Sak chính là minh chủ roài

Tài sản của Nguyệt Hoa Kiếm

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sakura*tsubasa
Thợ săn
Thợ săn
Nữ
Clover leaves11 Viên (moneyTFC)1023
Tổng số bài gửi : 1004
Birthday : 06/08/1999
Vi pham :
1 / 101 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Sun Apr 01, 2012 12:51 am

yes, Sak là minh chủ *oai chưa*
típ này

CHƯƠNG 22: CÁI CHẾT CỦA NGƯỜI QUẢN GIA


Gió nhẹ, trời xanh, hương hoa thơm ngát. Quả là một buổi sáng đẹp trời với những tiếng hót lảnh lót, vui vẻ của chim chóc. Sakura người nhìn ra phía ngoài mà lòng buồn rười rượi. Những tia nắng yếu ớt chiếu vào trong nhà không đủ để soi sáng những góc tối, cũng như không thể chiếu sáng được toàn bộ tâm hồn Sakura.

Tomoyo đã về nhà Akizuki ở được 2 hôm nay. Theo như Tomoyo nói thì trong cung điện mọi thứ đều đang rối bời. Eriol tất bật giải quyết các vụ cướp, ám sát... nên không có thời gian ở lại trong điện. Sợ Tomoyo ở một mình trong điện thì sẽ buồn, Eriol cho người đưa cô về đây sống. Nhờ Tomoyo, Sakura mới biết được các sự kiện xảy ra trong tuần vừa qua. Lúc nghe Tomoyo nói rõ hơn về những vụ cướp, ám sát và nhiều vụ kinh hoàng trong cung điện, dì Sonomi xuýt xoa, ông Wei chăm chú nghe trong khi Touya và Yukito chỉ thờ ơ nghe với huôn mặt biểu hiện rõ sự vui thích. Sakura không hiểu được vẻ mặt của hai ông anh khó hiểu lại kín tiếng nên đành bỏ qua, không hỏi gì nữa.

- Sakura, cậu sao rồi?

Sakura lúc ấy mới nhận ra Tomoyo đang đứng cạnh mình. Sakura mỉm cười:

- Không, tớ không sao!

Tomoyo ngồi xuống giường, lấy dưới đầu giường ra một thanh kiếm:

- Thanh kiếm này là....

Khuôn mặt Sakura vui vẻ lên:

- À, thanh kiếm ấy đợt trước, lúc đi chơi ở Đồi ma, Syaoran đã tặng tớ đấy. Thật ra có một kẻ đến để... ờ, để... đi săn (Sakura không muốn nói “để giết mình” vì sợ Tomoyo lo). Kẻ đó nói tặng Syaoran thanh kiếm vì anh ta không dùng đến nó nữa. Syaoran liền tặng lại cho tớ bảo để phòng thân. Tớ có năn nỉ Syaoran dạy kiếm, anh ấy đồng ý rồi, nhưng bây giờ thì...

Nhận thấy đôi mắt Sakura trở nên buồn bã, Tomoyo không nói gì nữa mà ngồi im bên cạnh bạn. Tomoyo không biết chuyện gì đã xảy ra giữa Sakura và Syaoran. Cô đã nghĩ, sau khi Syaoran cứu Sakura thì mọi chuyện sẽ được giải quyết, quan hệ của Sakura và Syaoran lại trở nên tốt hơn. Nhưng không... Dường như mọi chuyện càng xấu đi sau đêm Sakura được Syaoran đưa về nhà. Tomoyo dù đã cố nén lòng nhưng nhìn thấy vẻ mặt buồn bã của Sakura, cô lại không thể kềm chế được:

- Thật ra đã có chuyện gì xảy ra vậy? Syaoran đã nói gì với cậu? Không làm bạn bè nữa thì sau đó sẽ làm cái gì?

Sakura im lặng, không nói gì. Cô chỉ nhìn chằm chằm vào thanh kiếm, hướng ánh mắt của Tomoyo theo. Nhưng Tomoyo đã quyết định hôm nay phải hỏi cho bằng được, phải xua tan nỗi buồn của Sakura:

- Nói cho tớ biết đi, Sakura. Không biết có giúp được gì cho cậu không, nhưng nói ra sẽ nhẹ lòng hơn nhiều. Mọi khi cậu vẫn nói cho tớ mà, chẳng lẽ bây giờ cậu không tin tớ sao?

Sakura vẫn im lặng. Tomoyo cũng không nói gì nữa mà ngồi yên chờ đợi. Khoảng không gian im lặng như kéo dài vô tận. Sakura là người phá tan sự im lặng đó:

- Kẻ thù.

- Hả? – Tomoyo không hiểu, cảm thấy ngỡ ngàng.

- Không làm bạn bè nữa, mà làm “kẻ thù” – Sakura nói, giọng trầm xuống – Syaoran đã nói với tớ là từ lần sau gặp lại, anh ta và tớ sẽ làm “kẻ thù”. Anh Touya cũng nói nhà họ Li có mối thù sâu sắc với gia tộc Kinomoto. Nhưng... rõ ràng là Syaoran không biết tớ là người dòng họ Kinomoto mà, anh ấy chỉ biết tớ với cái họ Akizuki thôi. – Sakura gục mặt vào hai bàn tay, giọng nói chứa đầy nỗi đau đớn và xót xa.

Sự sợ hãi trong lòng Tomoyo đã trở thành sự thật. Syaoran đã biết Sakura mang họ Kinomoto rồi sao? Anh ta biết bằng cách nào? Việc này chỉ có những người nhà Daidouji biết, và mới đây thêm hai anh Touya, Yukito nữa. Nhưng hai người ấy là anh của Sakura mà, họ không thể nào nói việc ấy với Syaoran được. Không lẽ Eriol nói? Tomoyo không muốn nghĩ tiếp nữa. Cô tin là Eriol sẽ không làm như thế. Tomoyo tin Eriol. Việc cần nhất bây giờ là nghĩ ra một cách gì đó để Sakura nguôi ngoai nỗi buồn lo.

- Sakura này, có chuyện này tớ muốn nói cho cậu biết.

Sakura ngước nhìn Tomoyo, chờ đợi. Tomoyo ngần ngừ một lát rồi tiếp tục nói:

- Đầu tiên, tớ muốn xin lỗi vì đã không nói cho cậu biết. Cậu cũng biết đấy, tớ mang họ Daidouji, còn Eriol mang trên mình dòng máu của dòng họ Hiragizawa. Mà... hai gia tộc này, Daidouji và Hiragizawa... không, nói cho chính xác thì nhà Hiragizawa muốn tiêu diệt nhà Daidouji. Chính vì thế, việc mẹ tớ ngăn cản đám cưới là chuyện đương nhiên.

Sakura mở tròn mắt nhìn Tomoyo, không tin vào tai mình. Cô không nói được gì, chỉ nhìn trừng trừng vào Tomoyo. Tomoyo vẫn tiếp tục nói:

- Lúc ở đảo Hongo, nói đúng hơn là sau khi biết Eriol có ý định giết gia tộc Daidouji, tớ đã định giết anh ấy. Nhưng, tớ đã không xuống tay được. Tớ không thể nào giết Eriol, vì tớ đã yêu anh ấy. Và cũng đến lúc ấy, tớ mới phát hiện ra tình cảm của mình. Eriol thật ra đã biết tớ là người mà anh ấy truy tìm, nhưng cũng không giết tớ mà lại nằm yên để tớ giết. Eriol cũng không múôn làm hại đến tớ. Lúc ấy, tớ mới hiểu, một khi đã có tình cảm với nhau thì sẽ không thể nào thù hận nhau được. Hận thù chỉ thêm đau khổ. Sao lại không thể bỏ qua nỗi hận, sống với chính tình cảm của mình?

Sakura sững sờ nhìn Tomoyo. Nhưng bây giờ thì cô đã hiểu tại sao Tomoyo lại nói chuyện đó với mình. Cô hiểu ý bạn, nhưng... Sakura mỉm cười yếu ớt:

- Thật không ngờ! Nhưng Eriol thật tuyệt vời! Cậu đã tìm được một người tuyệt lắm đấy. Giá như Syaoran cũng là người như thế thì tốt quá rồi. Chỉ có điều, Syaoran không giống như Eriol. Cậu biết đấy, anh ta đã dám công khai tuyên bố với tớ là “kẻ thù”, điều đó chứng tỏ anh ta có thể lạnh lùng giết tớ mà không cần phải suy nghĩ. Syaoran là kẻ đã nói là làm. Anh ta chưa bao giờ nói dối cả. Lần sau, khi gặp lại, nhất định tớ và Syaoran đã trở thành kẻ thù rồi. Tớ.... – Sakura ngước nhìn Tomoyo với ánh mắt đau đớn - tớ thật sự rất buồn. Ngoài cậu, Syaoran là người bạn đầu tiên của tớ, nhưng bây giờ thì có lẽ chúng tớ không bao giờ có thể nói chuyện rồi. Có thể số phận đã an bài như thế chăng? Tớ luôn cố gắng nhớ lại mọi chuyện. Biết đâu, như anh hai nói, khi nhớ lại rồi, tớ sẽ không còn đau lòng vì việc này nữa. Nếu tớ cũng hận thù thì... Như vậy, tớ sẽ không còn buồn nữa.

Tomoyo buồn bã nhìn Sakura. Cô biết, Sakura đã rơi vào vòng xoáy nghiệt ngã của số phận, và cô ấy lại sắp rơi vào hố sâu của hận thù. Sakura sẽ lấy hận thù để xóa đi nỗi đau trong lòng mình. Tomoyo cũng hiểu, Syaoran không giống như Eriol. Anh ta không thể nào chỉ vì tình cảm của mình mà xóa bỏ mối hận. Sakura đứng lên, nhìn ra ngoài:

- Tớ không hiểu sao anh hai và anh Yukito, cả dì Sonomi đều biết rõ mối hận thù này mà lại không thể nói cho tớ biết. Anh hai nói, nếu tớ nhớ lại mọi chuyện, có thể tớ cũng sẽ giết người. Tớ không muốn chuyện đó xảy ra, nhưng tớ cũng không muốn phải sống trong sự hận thù mà lại không biết tại sao người ta thù mình. Tớ rất khó xử.

- Đối với cậu, Syaoran có quan hệ thế nào? – Tomoyo hỏi sau một hồi lâu suy nghĩ.

- Thế nào ư? – Sakura ngạc nhiên vì câu hỏi của bạn – là một người bạn tốt. Giống như tớ với cậu vậy.

- Bạn tốt à? Đừng tự gom tất cả mọi người vào làm bạn của cậu chứ, Sakura – Tomoyo lắc đầu.

- Ừm – Sakura buồn bã - cậu nói đúng. Syaoran coi tớ là kẻ thù, vậy mà tớ lại gom anh ta làm bạn, vậy là không đúng rồi, phải không?

- Tớ không có ý đó – Tomoyo vội nói - tớ chỉ muốn cậu hãy suy nghĩ kĩ hơn về cảm giác của mình thôi. Cảm giác của cậu khi ở bên Syaoran có giống cảm giác lúc ở với tớ không?

Sakura nhắm mắt lại, suy nghĩ. Cô chợt nhận ra những cảm xúc ấy hoàn toàn khác với khi ở cạnh Tomoyo, cũng không hề có chút nào giống với lúc ở cạnh anh Touya hay anh Yukito. Cảm giác đó là hạnh phúc. Sakura đã vô cùng hạnh phúc khi ở bên cạnh Syaoran. Chưa bao giờ cô nghĩ đến, nhưng nhiều lúc, trong tận thâm tâm, Sakura đã từng cầu mong mình có thể ở bên cạnh Syaoran mãi mãi. Sakura lặng lẽ nói:

- Không giống. Không giống với cậu, anh hai, lẫn anh Yukito.

- Vậy đó – Tomoyo kết thúc với một nụ cười - cậu nên xác nhận rõ tình cảm của mình. Đó là tình yêu. Tin tớ đi, tớ nói không sai đâu.

Sakura ngồi xuống, lặng lẽ nói:

- Vậy thì sao chứ? Biết chỉ khiến thêm buồn thôi. Tớ chỉ nghĩ đơn giản, cảm giác khác khi ở với cậu là do chúng ta đều là con gái, còn Syaoran là con trai. Dù sao thì Syaoran cũng coi tớ là kẻ thù, không hơn, không kém. Tớ nghĩ, giá như mình không quen biết với Syaoran, như vậy tớ có thể dễ dàng đối mặt với anh ta mà không có chút gì phải lo lắng hay suy nghĩ cả. Giống như khi đối mặt với Rika vậy, tớ đã không có suy nghĩ gì cả. Tớ không sợ bị người ta ghét, không sợ bị giết, tớ chỉ sợ bị Syaoran ghét thôi. Nhưng....

- Được rồi – Tomoyo ngắt lời Sakura - tớ sẽ không xin lỗi cậu vì việc này đâu, Sakura. Tớ đã biết trước việc họ Li và Kinomoto có mối thù không đội trời chung. Eriol đã nói với tớ. Nhưng tớ không ngăn cản cậu, không nói với cậu mà còn cố gắng bằng mọi cách để giúp đỡ các cậu gặp nhau và gần gũi hơn. Tớ không muốn cậu sẽ sống trong hận thù, tớ mong tình cảm của các cậu sẽ giúp mối thù này kết thúc. Tớ không thích sự thù hận. Cứ đời này rồi lại đời khác thù hận lẫn nhau thì đến bao giờ mới hết thù. Giả sử Syaoran giết cậu, để trả thù cho cậu, anh Touya lại giết Syaoran. Người nhà Syaoran giết anh Touya.... Cứ thế... không bao giờ kết thúc. Nếu có thể hóa giải thù hận, biến hận thành thương thì hay biết bao. Tớ biết, nếu tớ nói với cậu việc này ngay khi sự việc còn có thể cứu vãn thì giờ cậu cũng vẫn dửng dưng chấp nhận sự thù hận của Syaoran. Nhưng tớ không nói. Và tớ không hề hối hận về việc này, Sakura. Sẽ có ngày cậu hiểu những gì tớ nói hôm nay.

Sakura chỉ im lặng. Cô mỉm cười cay đắng:

- Tớ hiểu. Tớ không trách Tomoyo đâu, không trách chút nào. Tomoyo rất cao thượng, cả Eriol nữa. Hai người vừa tốt bụng, vừa nhân hậu. Tớ không được như cậu. Syaoran cũng chẳng giống như Eriol. Những cơn đau đầu, những giấc mơ mà tớ gặp gần đây, giúp tớ hiểu rằng mối thù của mình rất sâu đậm. Tớ không nghĩ tớ có thể hóa giải mối thù này. Tớ không được cao thượng như cậu, Tomoyo ạ.

- Chưa biết sẽ thế nào mà – Tomoyo vỗ vai Sakura - tớ hi vọng Sakura sẽ làm được. Cố gắng lên. Tớ đi kiếm cho cậu chút gì ăn.

Tomoyo đi ra ngoài, bỏ lại Sakura một mình trong phòng. Sakura lặng lẽ nói: “Hi vọng? Tomoyo, cậu cũng biết mối thù này rồi à? Cậu biết đây là mối thù sẽ rất khó tha thứ, đúng không? Vì vậy, cậu mới nói là “hi vọng” chứ không phải là “tin tưởng”!”

Có tiếng mở cửa. Ông Wei bước vào, mang trên tay một chiếc hộp được bọc lại cẩn thận.

- Bác Wei, chuyện gì vậy ạ? Cái gì thế?

- Cô Sakura, ngoài cửa có một món quà ghi là gửi cô. Tôi mang vào trong cho cô.

- Quà à? – Sakura hỏi, trong đầu cô thoáng hiện lên hình ảnh của Syaoran, nhưng ngay lập tức cô gạt đi ý nghĩ đó - của ai vậy ạ?

- Không biết. – bác Wei đặt hộp quà trên bàn – tôi biết thế này là hơi không phải, nhưng hiện giờ có rất nhiều các vụ ám sát. Cô Sakura, để tôi bóc gói quà này giúp cô.

- Không sao đâu, bác Wei – Sakura xua tay - nếu có nguy hiểm xảy ra với bác thì....

- Thế cô thì sao? - người quản gia dứt khoát mở gói quà – có rất nhiều hiểm nguy cứ nhắm vào cô. Già này không thể để cô gặp nguy hiểm tiếp được.

Biết không thể ngăn cản được ông quản gia, Sakura đành ngồi yên nhìn ông bóc gói quà. Bác Wei lôi ra một bó hoa hồng to, được gài nơ cẩn thận nhưng không có giấy gói.

- May quá, chỉ là hoa thôi. Nhưng, Á....

- Bác có sao không? – Sakura lo lắng nhảy xuống đứng cạnh bác Wei.

- Không sao. Hoa gì mà toàn gai là gai. Tôi chỉ bị chiếc gai hoa hồng đâm trúng thôi. Được rồi, để tôi đi cắt gai cho cô, sau đó cắm vào lọ. Cũng đẹp đấy, chỉ có gai hoa hồng thì không thể giết được cô Sakura đâu. Ối!

Người quản gia kêu lên, tay bị gai hoa hồng đâm chảy máu. Sakura lo lắng khi thấy người ông quản gia xanh đi:

- Bác không sao thật chứ?

- Tôi... Ôi không...

Ông Wei kêu lên, ôm chặt lấy ngực rồi gục xuống. Sakura nhanh tay đỡ lấy bác. Ông nhìn Sakura bằng đôi mắt yếu ớt:

- Đừng... động vào... hoa... Tôi xin lỗi... Tôi đã....

Chưa nói hết câu, người quản gia từ từ nhắm mắt. Sakura sững sờ, lay gọi:

- Bác Wei, mở mắt ra đi, đừng đùa với cháu chứ!

Dù Sakura gọi thế nào, đôi mắt của bác Wei vẫn nhắm chặt. Sakura hét lên:

- ANH HAI, ANH YUKITO, TOMOYO, DÌ... MỌI NGƯỜI, CÓ AI KHÔNG?

Những bước chân rầm rập chạy đến. Cánh cửa phòng mở tung ra. Touya và Yukito chạy đến bên Sakura:

- Chuyện gì vậy, Sakura? Bác Wei bị sao vậy?

Sakura ôm chặt bác Wei, nói ngắt quãng:

- Em không biết. Hoa hồng có gai. Gửi cho em. Bác ấy kiểm tra. Bị gai đâm. Rồi bác ấy ngã....

Yukito kiểm tra cho bác Wei. Anh lặng lẽ nói:

- Bác ấy chết rồi. Bỏ ra đi, Sakura.

Nhưng Sakura dường như không nghe thấy gì nữa. Đôi mắt cô trắng dã, nhìn vào phía xa xăm. Cô biết điều đó rồi. Cô biết bác Wei chết từ khi bác ngã xuống tay cô. Biết từ khi bác nhắm mắt lại. Cô hiểu rõ. Nhưng Sakura không thể tin được. Cô không tin vào sự thật đang diễn ra trước mắt mình. Trước mắt cô hiện lên hình ảnh người bác hiền từ, lúc nào cũng cười với cô, lo lắng cho Sakura như một người cha chăm sóc cô con gái bé bỏng. Bác Wei không thể chết được. Sakura phớt lờ lời nói của mọi người. Cô tự thuyết phục mình, đây chỉ là giấc mơ thôi, cũng giống như những cơn ác mộng đã giày vò cô trong đêm. Nhưng... trong tay Sakura, người bác Wei đang từ từ lạnh đi. Sự lạnh lẽo ấy, Sakura có thể nhận thấy rõ ràng. Sakura có thể thấy được, cái lạnh đó không phải chỉ là trong giấc mơ. Sakura nhìn xuống. Hình ảnh bác Wei từ từ mờ đi, thay vào đó là một người phụ nữ xinh đẹp, nhìn cô bằng ánh mắt đau khổ:

- Rời khỏi đây đi, Sakura. Chạy đi. Đi tìm anh và cha con. Ngoài ra thì không được đi với ai. Chạy đi... Nhanh lên...

“AAAAAAAA....” đầu Sakura đau nhức, cô hét lên rồi ngất đi. “Chạy đi. Chạy đi.” Tiếng nói tiếp tục vang lên trong đầu Sakura. “Ai? Ai đang nói đấy?” Một tiếng nói khác lại vang lên như để đáp trả lại câu hỏi của Sakura: “Chết đi! Ngươi hãy chết đi!” Một con dao lao xuống người Sakura. “KHÔNG” Sakura mở mắt ra. Anh Yukito ngồi bên cạnh Sakura, nắm lấy tay cô:

- Em tỉnh rồi à? Gặp ác mộng sao?

Sakura định thần. Không khí trong nhà đầy vẻ âm u và lạnh lẽo. Có tiếng khó khe khẽ của Tomoyo. Sakura khẽ hỏi:

- Bác Wei đâu? Bác ấy còn sống, đúng không? Anh hai nói anh rất giỏi y thuật mà. Anh đã cứu được bác ấy chứ?

Yukito buồn bã lắc đầu:

- Xin lỗi. Anh không thể làm gì được. Ông Wei, ông ấy chết rồi.

Sakura như người mất hồn. Cô chậm rãi bước ra gian ngoài. Bên ngoài, vải trắng được treo lên. Căn nhà vốn dĩ ấm áp giờ đây lạnh lẽo, hoang vu. Dì Sonomi đang ngồi im trên ghế. Eriol ôm lấy Tomoyo đang khóc nức nở. Touya ngồi bên cạnh quan tài, chuẩn bị đậy nắp, thấy Sakura ra, anh dừng tay lại:

- Sakura, lại đây em!

- Sakura? - mọi người cùng quay lên nhìn Sakura. Sakura bước lại gần quan tài. Touya đứng lên, nhường chỗ cho em. Sakura quỳ xuống bên cạnh, nhìn vào trong quan tài. Người bác thân thương đang nằm im lìm, đôi mắt khép chặt. Xung quanh bác là hoa mà anh Touya đã đặt vào. Sakura nhìn như bị thôi miên.

...................

- Á, không chịu đâu, bác Wei chơi ăn gian quá! – cô bé Sakura giãy nảy.

- Tôi đâu có chơi gian. Cô Tomoyo luôn thắng tôi mà. Cô Sakura hình như không giỏi chơi trò này rồi.

- Không biết đâu! Cháu muốn thắng cơ! – Sakura vẫn không chịu.

- Được rồi, vậy cô Sakura thắng rồi. - người quản gia Wei nhượng bộ.

- Bác làm ngựa nhé! – Sakura vui vẻ nhảy lên.

- Được!

Sakura trèo lên lưng bác Wei và được cõng đi khắp sân. Cô bé vui thích:

- Chạy nhanh lên nào! Nhanh lên!

- Ôi, ngựa mệt rồi!! – bác Wei lau mồ hôi.

- Chết rồi, cháu xin lỗi. Được rồi, nghỉ thôi, ăn cỏ nào.

Hai bác cháu ngã ra sân, ôm nhau cười vui vẻ. Người quản gia mang ra một đĩa bánh, đưa cho Sakura:

- Cô Tomoyo đi vắng, cô Sakura không buồn chứ?

- Có bác chơi mà, cháu rất vui. – Sakura nhón lấy chiếc bánh rồi chạy quanh ông Wei.

Wei mỉm cười:

- Vậy sao? Cô vui là tốt rồi. Nhưng sau này, nhỡ không có tôi ở bên, cô có buồn không?

- Buồn lắm! – Sakura xịu mặt xuống – bác phải ở bên cháu suốt đời cơ.

- Không được đâu – Wei xoa đầu cô bé – bao giờ tôi chết đi thì sao?

- Vậy cháu chết theo bác nhé! – Sakura ôm cổ ông Wei.

- Không được. Lúc đó, cô Sakura phải tự lo cho mình nhé. Nếu có buồn cũng phải cố gắng vượt qua, phải đứng vững, không được gục ngã. Như vậy tôi mới có thể yên tâm mà ra đi được chứ. Nếu Sakura chết thì cô Tomoyo sẽ buồn lắm đấy. Còn nhiều người khác nữa, họ mà thấy Sakura buồn thì họ cũng không vui được đâu. Hãy sống thật vui vẻ, vì mình và vì tất cả những người xung quanh. Được chứ?

- Dạ!

....................................

- Bác Wei – Sakura lặng lẽ nói – cháu sẽ sống thật vui vẻ như lời bác dạy. Cháu sẽ cố gắng mà, bác đừng lo.

Một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai Sakura. Sakura ngước nhìn lên, bắt gặp ánh mắt buồn bã của anh Touya:

- Ông ấy nhất định sẽ yên tâm ra đi, bởi vì Sakura đã trưởng thành rồi. Sakura biết tự mình vượt qua nỗi buồn mà, đúng không?




Đám tang của người quản gia được tổ chức trong âm thầm. Chỉ có những người nhà nối đuôi nhau theo quan tài đưa tiễn người đã khuất. Tiếng chuông chiều lại vang lên, tiễn đưa Người về với cõi thiên thu. Lá rơi như nước mắt khóc thương của trởi đất dành cho người nhân từ. Không gian ảm đạm như chung với nỗi buồn của lòng người. Những xúc đất vung lên rồi lặng lẽ rơi xuống đất. Quan tài từ từ hạ xuống. Đất lại trùm lên, che khuất quan tài cùng Người bên trong. Tiếng va chạm đang cố gắng che đi tiếng khóc nấc lên của những người phụ nữ, che đi ánh mắt đau đớn của những người con trai. Tiếng chim hót dịu dàng đưa người bác già hiền hậu về với đất. Yukito lặng lẽ nhìn nấm mồ:

- Con người sinh ra từ mặt đất rồi lại trở về với đất, về với nơi sinh ra mình. Đất là mẹ. Chúc người ra đi thanh thản.




Buổi tối, tất cả mọi người đều tập trung tại căn phòng họp lớn. Yukito đưa ra bó hoa hồng đầy gai nhọn:

- Tôi đã kiểm tra và phát hiện gai hoa hồng được bôi một loại độc cực mạnh, có thể giết người trong chớp mắt. Ông Wei đã bị gai đâm vào tay, chất độc chuyển vào trong máu khiến ông ấy chết ngay lập tức.

- Vấn đề bây giờ là ai đã gửi hoa? Kẻ đó định giết ai? – Touya tiếp lời.

- Giết em – Sakura lặng lẽ nói, mắt nhìn vào những bông hoa. Tất cả mọi người đều quay lại nhìn cô. – bó hoa đó được gửi cho em. Bên ngoài hộp ghi rõ như vậy mà. Nhưng bác Wei sợ có nguy hiểm trong món quà nên quyết định mở giúp em. Vì vậy, bác ấy mới... Giọng Sakura nghẹ lại. Tomoyo đặt tay lên vai, an ủi cô.

- Được rồi – Eriol kết thúc – em có biết ai gửi cho em bó hoa này không, Sakura?

- Em không biết – Sakura cố gắng gạt hình ảnh của Syaoran sang một bên – bên ngoài hộp không ghi tên người gửi.

- Đương nhiên là không ghi rồi, ghi ra để người ta phát hiện à? – dì Sonomi lên tiếng - bọn chúng muốn giết Sakura đây mà. Dạo này chẳng phải có nhiều vụ giết qúy tộc lắm sao.

Mọi người im lặng suy nghĩ. Bất chợt, Yukito hỏi:

- Sakura, có phải trước đây, ngoài Rika, còn có một người muốn giết em không?

- Ơ, chuyện đó... Sakura ấp úng. Cô đã muốn giấu chuyện này nhưng chợt nhớ ra, hôm đó Yukito cũng có mặt tại “Đồi ma” – đúng là có một kẻ muốn giết em. Nhưng suốt từ hồi đó hắn cũng chẳng có động tĩnh gì, ngoài vụ của Rika.

- Chắc chắn là hắn rồi – dì Sonomi đập bàn đứng dậy - nếu có kẻ nào đó muốn giết Sakura mà rồi lại không ra tay được thì bây giờ hắn ra tay đấy. Con có biết hắn là ai không?

- Con không biết. Hồi đó con còn không biết mình lại có thù với nhiều người như vậy.

Không gian lại chìm vào yên lặng. Một lát sau, Eriol nói:

- Vậy kết luận lại là có hai nghi phạm trong vụ này. Thứ nhất là kẻ đã định ám sát Sakura hồi trước, thứ hai là kẻ hiện giờ đang đi ám sát và cướp của quý tộc. Nhưng riêng tôi, tôi nghiên về kẻ thứ nhất hơn. Những kẻ chuyên đi ám sát quý tộc xưa nay chỉ giết những bá tước, những vị quan có chức vụ trong cung điện, chứ không ai lại đi ám sát một quý tộc tư như nhà Daidouji, à không, Akizuki. Thôi, bây giờ cũng muộn rồi, với lại cả ngày nay, mọi người cũng vất vả nhiều rồi, nên đi ngủ sớm đi. Tomoyo, em hãy ngủ với Sakura. Còn tất cả, ai về phòng người ấy. Tôi sẽ đi kiểm tra các phòng để đảm bảo an toàn.

Mọi người lần lượt đi về phòng. Touya, Yukito cùng với Eriol đi kiểm tra quanh nhà. Sau đó, Eriol vội vã trở về cung điện ngay. Touya và Yukito ngồi lại một mình trong phòng họp lớn.

- Cậu nghĩ sao về vụ này, Touya? Có kẻ nào đó muốn giết Sakura. Nhưng kẻ đó là ai?

- Tớ cũng không biết. Tớ nghĩ chúng ta nên loại trừ Rika Sasaki, Li Syaoran, hai kẻ này cho dù có thù với chúng ta nhưng hiện giờ vẫn chưa biết thân phận thật sự của Sakura. Hơn nữa, trong vụ ám sát Sakura không thành ở khu vực “Đồi ma” chính Syaoran là người đã bảo vệ Sakura.

- Cũng đúng. Nhưng như vậy thì hắn là ai?

Touya im lặng. Anh suy nghĩ rất lâu rồi nói:

- Tớ quyết định rồi. Bởi vì tính mạng Sakura đang gặp nguy hiểm, nên cần phải gọi “người ấy” đến đây ngay. Việc này rất cần thiết. Ngay ngày mai, cậu ra lệnh triệu tập cho tớ.

- Được rồi – Yukito đứng dậy – sáng sớm mai tớ sẽ làm. Bây giờ đi nghỉ đi, nhìn cậu xanh quá đấy.

Bóng đêm tĩnh lặng lại bao phủ căn nhà sang trọng. Bên ngoài kia, nữ thần bóng tối mỉm cười che đi những bóng đen đang thầm lặng di chuyển, ngước đôi mắt lạnh lùng của mình nhìn ánh đen vừa tắt từ nhà Akizuki.







Xứ tuyết là nơi quanh năm tuyết phủ, con người thưa thớt. Những cơn bão tuyết hoành hành khiến không ai dám đến sống lâu tại nơi đây. Nhưng cách đây 7 năm, một đám đông người đã di chuyển từ phía nam xuống phía đông, đến sinh sống, lập làng mạc tại nơi xứ tuyết xa xôi này. Những căn nhà tuyết được lập nên, tràn ngập tiếng nói, tiếng cười, làm ăn và chờ đợi. Chờ đợi ngày trở về phương nam ấm áp. Chờ ngày chủ soái trở về.

Tại một căn chòi nhỏ, một chàng trai trẻ mặc chiếc áo bông dày đang ngồi gỡ thư từ chân những chú chim đưa tin. Một người đàn ông đi ngang qua, hỏi:

- Thế nào rồi? Hôm nay có tin gì quan trọng không?

- Đợi chút nào, tôi đã gỡ xong đâu. Mấy cái thư này chỉ là của lính gửi về cho vợ con thôi. Ấy, chớ có đọc trộm của người ta – chàng trai trẻ vội nói khi thấy người đàn ông cầm một lá thư lên – lính của chúng ta cũng đông thật. Rải rác khắp nơi, không chỗ nào là không có.

- Đương nhiên rồi - người đàn ông giúp chàng trai trẻ gỡ hết các lá thư - hệ thống tình báo của chúng ta có thể coi là không ai bằng được đâu. Á!

- Chuyện gì thế? – chàng trai lo lắng hỏi – ông không sao chứ?

- Không phải tôi mà là con chim – ông ta chỉ vào một con chim trắng, mỏ đỏ.

- Con chim của chủ soái. – chàng trai reo lên vồ lấy con chim - tại sao tôi lại không chú ý nhỉ. Mọi người ơi, có chim của chủ soái này.

Từ những căn nhà xung quanh, hàng trăm người túa ra. Những người phụ nữ với những đứa con nhỏ đỏ hỏn trên tay, những người đàn ông đang đi săn ở gần đấy vội vàng chạy về. Những đứa trẻ chơi đùa xung quanh căn chòi tuyết cũng chạy đến nghe ngóng. Một người hỏi:

- Chủ tướng gửi thư gì vậy? Có tìm được tiểu thư không?

- Nhìn màu thư thì có thể thấy là thư triệu tập. Nghe nhé:

Đã tìm ra tiểu thư. Tiểu thư gặp nguy hiểm. Lập tức triệu tập. Kẻ được triệu tập: Xem kí hiệu như mọi khi.

- Xem kí hiệu à? Chủ soái cẩn thận quá! - một người phụ nữ nói - lần này là kí hiệu gì vậy?

- A - đứa trẻ trên tay bà reo lên – là kí hiệu gạch chéo.

- Đúng vậy - những người xung quanh nhìn vào lá thư - vậy là cho triệu tập “người ấy” à? Không biết chủ soái nghĩ gì nữa, sao lại cho gọi cái người quái đản ấy sớm như vậy? Mà “hắn” có còn ở đây đâu kia chứ?

- Được rồi, đành vậy thôi. Gửi thư trả lời cho chủ soái, nói là “hắn” đã đi rồi, chắc cũng ở đâu đó xung quanh chủ tướng thôi. “Người đó” có cái mũi “tinh” lắm, tiểu thư gặp nguy hiểm thì hắn sẽ có mặt ngay lập tức. - một người đàn ông nói – Còn mọi người, lấy thư của mình rồi giải tán.

Mọi người nhanh chóng nhận thư rồi tản ra, trả lại không khí im lặng cho xứ tuyết yên tĩnh.






Hơn một tháng trôi qua kể từ đám tang của ông Wei. Các vụ án trong hoàng tộc vẫn chưa đến hồi chấm dứt. Ngoài đường, quân lính đi lại tấp nập. Syaoran cũng tất bật truy quét thủ phạm. Trong khi đó, Sakura vẫn sống trong tâm trạng buồn bã. Hàng ngày cô nhìn xuống đường, thỉnh thoảng bắt gặp hình dáng Syaoran đi qua với dáng vẻ vội vã. Cô nghĩ những kẻ bí ẩn kia đã gây ra vụ án gì đó. Liên tiếp các bá tước lớn bị sát hại. Đa số đó là các bá tước luôn bóc lột dân chúng, bắt người dân làm nô lệ hầu hạ mình, và sau khi đã vắt kiệt sức lao động của họ thì đá họ đi như đá một con chó già đã không còn có ích nữa. Chính vì vậy, khi tên xấu xa đó bị ám sát, những người nô lệ trong nhà đều rất vui sướng và nguyện sẽ đi theo quân đội khởi nghĩa nếu họ đến đây. Touya và Yukito luôn tỏ rõ sự vui sướng khi biết có chuyện xảy ra. Điều này càng khiến Sakura nghi ngờ là nhữgn vụ ám sát này có liên quan đến hai ông anh quái đản ấy.

Gần đây, những giấc mơ lại lặp đi lặp lại, khiến Sakura không đêm nào ngủ yên. Sakura biết có lẽ mình đang trên đường đi đến gần kí ức bị mất. Hình ảnh trong giấc mơ ngày càng rõ nét hơn. Sakura đã nhận ra người phụ nữ luôn xuất hiện trong giấc mơ của mình, người đó chính là người phụ nữ xinh đẹp trong bức tranh treo ở phòng bếp nhà Daidouji. Trong giấc mơ, người phụ nữ ấy luôn nhìn Sakura bằng đôi mắt trìu mến nhưng đau khổ, nói với Sakura những lời thống thiết từ tận cõi lòng, khuyên Sakura tránh xa nơi nguy hiểm. Những ngày gần đây, Sakura thường dành nhiều thời gian để ngắm bức tranh người phụ nữ đó hơn. Khi đó, cô bắt gặp ánh mắt vui mừng của Touya, nhưng vẫn không hiểu vì sao anh lại vui mừng như vậy. Sakura cũng không nhớ ra người phụ nữ đó là ai, chỉ biết cô vẫn cảm nhận thấy cảm giác ấm áp, gần gũi và thân thương. Ngoài giấc mơ đó ra, có một cơn ác mộng cũng giày vò Sakura liên tục. Trong cơn ác mộng đó, Sakura đang chạy hết sức, và phía sau, một người phụ nữ đuổi theo sát nút, miệng hét lên: “Chết đi! Chết đi! Chết đi!”. Đôi mắt người phụ nữ đó lạnh lùng, đầy căm hận. Cô cố gắng nhớ lại nhưng không thể. Ngoài sự tra tấn tinh thần bởi các giấc mơ, Sakura vẫn chưa thể nguôi ngoai nỗi buồn mỗi khi đứng trước bàn thờ của ông quản gia quá cố Wei. Tinh thần Sakura có lẽ đã suy sụp hoàn toàn nếu không có những trò đùa của ông anh Touya, sự chăm sóc ân cần của Yukito và cả sự chia xẻ của Tomoyo. Dường như nhận ra gánh nặng tinh thần của Sakura, Tomoyo kéo Sakura đi chơi phố.

Con phố Tomoeda đã đổi thay khá nhiều trong một khoàng thời gian ngắn, kể từ khi những kẻ bí ẩn kia xuất hiện. Người dân nghèo đã có tiền ăn mặc, trẻ con có quần áo mới. Ai ai cũng reo vui, ca ngợi những kẻ bí ẩn kia dù chưa biết là ai. Tomoyo chậc lưỡi:

- Những kẻ này đúng là biết cách đánh vào lòng dân. Bọn họ biết những người dân này đang thiếu tiền ăn, tiền mặc, lập tức đi cướp của nhà giàu, chia cho người nghèo. Tớ nghe một vài người nói, đúng lúc họ đang khó khăn trong việc nuôi nấng con cái, họ than phiền với những người hàng xóm, thì ngay vài hôm sau, đã có một túi tiền đặt trước cửa người nghèo. Có lẽ do những người hàng xóm lại kể chuyện với nhau, dần dần đến tai những kẻ bí ẩn kia chăng? Thêm nữa, những kẻ quý tộc suốt ngày ăn chơi, hưởng thụ trên sức lao động của dân chúng thì lập tức bị ám sát. Thế đấy, nhờ vậy mà dân chúng giờ nguyện đi theo cuộc khởi nghĩa chưa biết đúng hay sai này.

- Chắc là anh Yukito và anh hai biết đấy – Sakura đi dọc trên con đường nhốn nháo ăn mày nhưng lại vui vẻ tán gẫu.

- Hả? Cậu nói gì? – Tomoyo ngạc nhiên.

- Cậu không nhận thấy là họ rất vui mừng mỗi khi có chuyện xảy ra sao? Chắc chắn họ cũng có vai trò gì trong chuyện này.

- Cái gì? Cậu nói là do họ làm à?

- Tớ không nói vậy – Sakura lắc đầu. - tớ chỉ nói là do họ đạo diễn thôi. Chắc đó là người của hai anh ấy. Anh hai đã nói là có việc phải làm và cần tớ giúp đỡ, nhưng hiện giờ tớ chưa nhớ lại được kí ức nên anh ấy chắc làm hộ luôn rồi. Việc đó là...

Thấy Sakura bỗng ngừng nói, nhìn chằm chằm vào một điểm, Tomoyo tò mò nhìn theo và nhận thấy 3 người: Syaoran, Rika cùng một người phụ nữ đang đi vào một quán ăn. Đó chính là: “Quán ăn Rika”. Tomoyo kéo Sakura đi lại gần quán. Hai người nép mình vào tường. Sakura hỏi:

- Chúng mình vào quán chứ? Mình cũng đang đói.

- Tớ cũng muốn vậy nhưng mà bọn họ sẽ nhận ra chúng ta. Việc này có thể nguy hiểm đến tính mạng đấy. – Tomoyo nhíu mày - cần phải nghĩ ra cách gì để vào chứ, Sakura. Ủa? – Tomoyo ngừng nói vì nhận ra Sakura đã đi vào quán một cách hiên ngang mà không cần phải suy nghĩ gì. Sakura ngồi xuống một cái bàn ở ngay gần chỗ ngồi của Syaoran, Rika và người phụ nữ lạ, khẽ liếc mắt lại phía sau. Syaoran nhìn Sakura bằng một ánh mắt kì lạ đến tức cười nhưng lại ánh lên một chút gì đó vẻ yên tâm, Rika nhìn Sakura như muốn ăn tươi nuốt sống nhưng lại không làm gì được giữa nơi đông người, còn người phụ nữ kia che kín mặt nên Sakura không thể nhận ra mặt bà ta, nhưng cô đoán đó là mẹ của Syaoran. Ngay lập tức, Tomoyo chạy đến ngồi đối diện với Sakura:

- Sakura, cậu điên rồi à? Cậu có biết ngoài đường hiện giờ rất nguy hiểm không?

- Có gì mà nguy hiểm. Cho chút gì ăn chị ơi! – Sakura thản nhiên nói với người phục vụ.

- Cậu đang làm gì vậy? – Tomoyo lo lắng hỏi Sakura, mắt không rời bàn ngồi của Syaoran và Rika - cậu cần nhớ là cậu vừa suýt chết đấy. Bây giờ thì cậu lại hiên ngang ra giữa nơi đầy kẻ thù vây quanh. Ôi, tớ thật sai lầm khi đưa cậu ra đây! Sakura, đầu óc cậu có làm sao không?

Sakura phẩy tay, bắt đầu giải quyết những món ăn trên bàn:

- Cậu đừng lo lắng linh tinh. Đây là nơi công cộng mà. Cái tên điên nào đó có muốn giết tớ cũng không điên đến nỗi chọn nơi này để ra tay đâu. Ăn đi nào, Tomoyo, hôm nay tớ sẽ đãi cậu.

Biết không thể khuyên nhủ được bạn, Tomoyo bất đắc dĩ cầm đũa lên:

- Sakura nè, cậu có mang tiền không vậy?

Sakura ngừng ăn, hai mắt mở tròn. Ngay lập tức, cô bỏ đũa xuống, kiểm tra rồi hét lên:

- AAAAAAAAA

Những người trong quán quay lại nhìn Sakura. Người phụ nữ che mặt cũng phải nhìn sang. Rika quan sát với đôi mắt giận dữ nhưgn cũng lộ vẻ hiếu kì. Riêng Syaoran thì không nhìn sang mà chỉ mỉm cười, một nụ cười nhè nhẹ thoáng qua mang rõ vẻ thú vị. Tomoyo lừ mắt nhìn bạn. Sakura năn nỉ:

- Tomoyo... Tớ yêu cậu nhất. Đừng nói là cậu cũng quên tiền nhé!

- Hừ, tớ đâu có bộ óc đãng trí như cậu. Được rồi, may cho cậu là đi cùng với tớ đấy. Từ nay trước khi vào quán hay làm gì sử dụng đến tiền thì phải chú ý nhé. Chậc, trí nhớ của cậu tốt thế mà với chuyện tiền nong thì....

Những người trong quán bật cười vui vẻ. Sakura cũng cười chống chế. Hai cô gái nghe rõ tiếng “hừ” của Rika. Người phụ nữ nãy giờ im lặng, bây giờ mới lên tiếng:

- Một cô gái ngớ ngẩn. Được rồi, bây giờ chúng ta vào chuyện chính thôi. Mất thời giờ quá đi!

Đôi đũa trên tay Sakura rơi xuống đất. Cô ngồi sững sờ. Tiếng nói xa xăm lại vọng về vang lên trong đầu Sakura: “Chết đi! Chết đi!”. Đầu óc cô quay cuồng. Cơn đau như có hàng vạn vật nặng đập vào đầu. Sakura ôm chặt lấy đầu, vật vã hét lên:

- ÁÁÁÁÁÁÁ....

Sakura cảm nhận được hơi thở của đám đông đứng xung quanh. Tiếng Tomoyo hỏi, rất gần mà dường như lại rất xa. Sakura dùng hết sức, nắm chặt lấy một bàn tay đang cầm tay mình, thều thào nói:

- Tomoyo, đến rồi... Đến rồi... Chết rồi... Cứu... Cứu tớ... ÁÁÁ....

Sakura hét lên rồi ngất lịm đi, không biết gì nữa. Kí ức xa xưa hiện về, giống như những thước phim quay chậm, từ từ diễn ra trước mắt Sakura, một kí ức đau đớn mà cô đã cố gắng chôn sâu nơi tận cùng của trái tim.





Hết chương 22



Tài sản của Sakura*tsubasa

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Emerald Eyes
Ám Hành Ngự Sử
Nữ
Clover leaves11 Viên (moneyTFC)3439
Tổng số bài gửi : 444
Birthday : 17/04/1998
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Sun Apr 01, 2012 1:12 am

Này , cho tôi hỏi rằng bạn đã xin per của author chưa? Chỉ nhiêu đó thôi. Còn lại bạn tự hiểu trước khi tôi báo cho ban quản trị biết chuyện này đấy .







B-set by Bánh Trung Thu-chan aka Milly yêu dấu♥

Tài sản của Emerald Eyes

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sakura*tsubasa
Thợ săn
Thợ săn
Nữ
Clover leaves11 Viên (moneyTFC)1023
Tổng số bài gửi : 1004
Birthday : 06/08/1999
Vi pham :
1 / 101 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Sun Apr 01, 2012 1:16 am

ưm, mình hok bik xin ở đâu hết ??? :erase:

Tài sản của Sakura*tsubasa

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Emerald Eyes
Ám Hành Ngự Sử
Nữ
Clover leaves11 Viên (moneyTFC)3439
Tổng số bài gửi : 444
Birthday : 17/04/1998
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Sun Apr 01, 2012 1:17 am

Nếu không xin được thì đừng có post . Bạn biết tội post tùy tiện thế này sẽ bị phạt nặng không?







B-set by Bánh Trung Thu-chan aka Milly yêu dấu♥

Tài sản của Emerald Eyes

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sakura*tsubasa
Thợ săn
Thợ săn
Nữ
Clover leaves11 Viên (moneyTFC)1023
Tổng số bài gửi : 1004
Birthday : 06/08/1999
Vi pham :
1 / 101 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Sun Apr 01, 2012 1:19 am

vậy cái này h mình phải giải quyết làm sao đây?

Tài sản của Sakura*tsubasa

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Emerald Eyes
Ám Hành Ngự Sử
Nữ
Clover leaves11 Viên (moneyTFC)3439
Tổng số bài gửi : 444
Birthday : 17/04/1998
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Sun Apr 01, 2012 1:21 am

Tốt nhất là phải del topic . Khi nào liên lạc đc vs Clo tôi sẽ nhờ em ấy giải quyết . Dù sao cũng là lần đầu nên vi vu . Nhưng bạn đừng post tếp nữa nếu không thì tôi không biết hậu quả thế nào đâu ah~







B-set by Bánh Trung Thu-chan aka Milly yêu dấu♥

Tài sản của Emerald Eyes

Tài sản
Tài sản:



Được sửa bởi Emerald Eyes ngày Sun Apr 01, 2012 1:23 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sakura*tsubasa
Thợ săn
Thợ săn
Nữ
Clover leaves11 Viên (moneyTFC)1023
Tổng số bài gửi : 1004
Birthday : 06/08/1999
Vi pham :
1 / 101 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Sun Apr 01, 2012 1:22 am

vâng xin cám ơn nhiều ạ

Tài sản của Sakura*tsubasa

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Nguyệt Hoa Kiếm
Ninja
Ninja
Nữ
Clover leaves4 Viên (moneyTFC)450
Tổng số bài gửi : 294
Birthday : 19/09/1995
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Sun Apr 01, 2012 1:26 am

Emerald Eyes đã viết:
Tốt nhất là phải del topic . Khi nào liên lạc đc vs Clo tôi sẽ nhờ em ấy giải quyết . Dù sao cũng là lần đầu nên vi vu . Nhưng bạn đừng post tếp nữa nếu không thì tôi không biết hậu quả thế nào đâu ah~

aigoo, tội nghiệp bác Sak mất công post
fic này của ss Rinca_seta bên acc.vn đó, bác Sak liên lạc vs ss ấy đi

Tài sản của Nguyệt Hoa Kiếm

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
T_RUMIKO
Quỷ hút máu
Quỷ hút máu
Nam
Clover leaves22 Viên (moneyTFC)1529
Tổng số bài gửi : 1425
Birthday : 04/12/1994
Vi pham :
1 / 101 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Sun Apr 01, 2012 1:28 am

ây da... đang đọc dở

Tài sản của T_RUMIKO

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Nguyệt Hoa Kiếm
Ninja
Ninja
Nữ
Clover leaves4 Viên (moneyTFC)450
Tổng số bài gửi : 294
Birthday : 19/09/1995
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Sun Apr 01, 2012 1:30 am

T_RUMIKO đã viết:
ây da... đang đọc dở

bác rum lên gakuenalice.8forum.biz mà đọc, post hết 74 chap rùi đó bác, e cũng là thành viên bên ấy nên biết mà

Tài sản của Nguyệt Hoa Kiếm

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Emerald Eyes
Ám Hành Ngự Sử
Nữ
Clover leaves11 Viên (moneyTFC)3439
Tổng số bài gửi : 444
Birthday : 17/04/1998
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Sun Apr 01, 2012 1:31 am

Rinca-sensei đã off một thời gian dài r , có thể là k onl nữa . Vs lại acc bị lag , BQT đi hết nên *haizz* Tôi cũng từng thử đk nhưng vô vọng.

Không spam nữa nha mấy nhân!







B-set by Bánh Trung Thu-chan aka Milly yêu dấu♥

Tài sản của Emerald Eyes

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
T_RUMIKO
Quỷ hút máu
Quỷ hút máu
Nam
Clover leaves22 Viên (moneyTFC)1529
Tổng số bài gửi : 1425
Birthday : 04/12/1994
Vi pham :
1 / 101 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Sun Apr 01, 2012 1:31 am

cảm ơn bác, qua đọc thử coi sao

Tài sản của T_RUMIKO

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Nita Nimako Tomasu
Nhà khảo cổ học
Nhà khảo cổ học
Nữ
Clover leaves2 Viên (moneyTFC)64
Tổng số bài gửi : 63
Birthday : 08/09/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Fri Apr 27, 2012 8:08 pm

Oa! Sao lại xảy ra chuyện này chứ? Truyện đang hay mà

Tài sản của Nita Nimako Tomasu

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Today at 1:23 pm


Tài sản của Sponsored content

Về Đầu Trang Go down
 

[Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

 Similar topics

-
» [Non-DC][Artbook] Card Captor Sakura Illustrations Collection 1
» [Bakugan Fanfic]:Thiên thần bóng tối
» Bakugan Fanfic 12 Cung Hoàng Đạo
» [Long Fic] Angel Secretary - Thư kí thiên thần
» [Fanfic] Ever Blue (Trường học Thiên Sứ)
Trang 4 trong tổng số 4 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
(¯`°·.Tsubasa Reservoir Chronicle.·°´¯) :: Entertaiment Central :: Thư viện trung ương :: Fanfic & fiction-