Welcome to the land of Hopes and Dreams!




Share | 
 

  [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4  Next
Tác giảThông điệp
Sakura*tsubasa
Thợ săn
Thợ săn
Nữ
Clover leaves11 Viên (moneyTFC)1023
Tổng số bài gửi : 1004
Birthday : 06/08/1999
Vi pham :
1 / 101 / 10


Bài gửiTiêu đề: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Sat Mar 24, 2012 9:05 am

First topic message reminder :

Sr, Sr và very sr vì mấy bữa nay e hok lên 4rum :runglac: . Đây là lời tạ tội của e ạ. Truyện sưu tầm dc, buồn ơi là buồn ...thui bà kon đọc tự hiểu nhé
Fanfic title: Thiên đường hạnh phúc

Diclaimer: Card captor Sakura

Author: Rinca_seta (100% đấy ạ, gian dối em tự sát liền)

Genres: Hành động, lãng mạn, pha chút ít kinh dị (ít thôi, không đáng kể, bởi nếu kể đến kinh dị thì nên kể là suy luận thì đúng hơn), SA (nhẹ nhàng ^^)

Pairing: Sakura, Syaoran ( Mình Gần như là sử dụng hết tất cả các nhân vật trong CCS, và còn xây dựng thêm một số các nhân vật khác nữa).

Sumary:

Một cuộc đời khởi đầu muộn màng….

Một mối thù sâu nặng không thể quên…

Một tình yêu lặng lẽ nhưng mãnh liệt….

Máu.

Nước mắt.

Nỗi đau.

Hận thù.

Và Chiến tranh….


….Tất cả tạo nên thứ gọi là HẠNH PHÚC!


~~~***~~~


Thiên đường hạnh phúc


~~~***~~~
Chương 1: SAKURA


Vương quốc Clow, kinh thành Tomoeda

Đứa trẻ đứng dựa lưng vào tường một con hẻm nhỏ, đôi mắt lục bảo lặng lẽ nhìn ra xa. Ánh mắt vô hồn, không chút sinh khí ấy dường như không phải đôi mắt của một cô bé 10 tuổi. Mái tóc nâu ngắn ôm lấy gương mặt khả ái, càng làm cô bé trở nên xinh xắn. Nhưng khuôn mặt ấy xa xăm và mơ hồ. Khuôn mặt của một thiên thần nhỏ đã vấy bẩn bởi máu. Chiếc váy dường như đã từng mang một màu trắng tinh khiết, giờ chuyển màu đỏ. Màu của máu.

Cô bé ngước nhìn xung quanh. Hoang vắng quá! Lặng lẽ quá! Tại sao lại trống trải như thế? Trong đầu bé, bây giờ chỉ có một bức màn trắng xóa. Có lẽ bé đã quên một điều gì đó, một điều gì rất quan trọng, nhưng bé không thể nhớ ra. Bé cũng chẳng biết mình đang đau khổ một điều gì, hận một cái gì, cái gì rất mơ hồ nhưng cũng rất dữ dội.

“Sakura...”

Một người phụ nữ chạy đến đứng trước mặt cô bé, cất tiếng gọi. Mái tóc bạch kim bết lại vì mồ hôi. Khuôn mặt quý phái hơi dãn ra khi bắt gặp đôi mắt xanh mênh mông của đứa trẻ ấy. Hơi thở của bà gấp gáp như vừa phải chạy nhanh một quãng đường dài. Sakura ngước nhìn bà, rồi bất giác lùi lại.

“Sakura...”

Bà ôm lấy Sakura, và khóc. Khóc, khóc mãi. Nước mắt người phụ nữ rơi xuống, ướt đẫm vai áo Sakura. Máu từ áo Sakura cũng nhuộm đỏ chiếc áo trắng sang trọng của bà. Sakura không lùi lại, không phản kháng mà đứng im, buông xuôi. Không một giọt nước mắt rơi từ đôi mắt xanh lục. Nhưng dường như, từ một nơi sâu thẳm nào đấy, cô bé cảm thấy mình đang khóc.

Ánh mắt cô bé nhìn quanh rồi dừng lại ở một cô bé có mái tóc màu tím tuyệt đẹp buông dài đến thắt lưng. Đôi mắt cùng màu với tóc, có ánh nhìn ấm áp nhưng đượm buồn. Khi chạm vào ánh mắt ấy, Sakura cảm nhận được sự thân quen kì lạ. Một cảm xúc chợt bừng lên, rồi cũng bất ngờ tan biến như chính khi nó xuất hiện. Cảm giác ấy có phải là thứ cô bé đang tìm kiếm không?

Sakura không biết. Cô bé nhắm mắt lại. Cô bé sợ. Sợ sự trống trải đang vây kín bản thân mình.

Người phụ nữ bỏ Sakura ra, lau nước mắt và rút khăn lau mặt cho Sakura. Bà mỉm cười nhìn Sakura, dịu dàng nói:

“Sakura, có lẽ con không nhớ dì. Nhưng không sao, bây giờ chúng ta sẽ làm quen với nhau. Dì là Sonomi Daidouji. Từ nay dì sẽ là mẹ của con, dì sẽ chăm sóc con...”

Sakura cúi xuống nhìn người phụ nữ, vẫn bằng con mắt không có chút xúc cảm. Bà quay lại gọi:

“Lại đây nào, Tomoyo....”

Cô bé có mái tóc tím chạy lại, mỉm cười với Sakura.

“Đây là Tomoyo, con gái dì. Tomoyo bằng tuổi con đấy, 10 tuổi. Từ nay hai con sẽ làm bạn với nhau, được không?”

“Chào cậu, mình là Tomoyo. Chúng ta đã biết nhau từ lâu nhưng bây giờ có lẽ cậu không nhớ mình nữa. Từ nay chúng ta lại làm bạn nhé!”

Tomoyo nói, tươi cười nhìn Sakura. Nụ cười ấy như có một ma lực mãnh liệt khiến người ta chợt cảm thấy an lòng. Bất giác, Sakura mỉm cười đáp lại, dù đôi mắt cô bé vẫn mang một nỗi u uất khó hiểu.

Nhìn Sakura cười, Sonomi cũng mỉm cười. Bà từng nghĩ sẽ không bao giờ còn được nhìn thấy nụ cười trên gương mặt xinh đẹp ấy sau tất cả những gì xảy ra cho cô bé. Sonomi ôm lấy cả đứa trẻ vào lòng, mắt nhoà lệ:

“Tuyệt lắm, Sakura. Từ nay chúng ta sẽ là một gia đình. Chúng ta sẽ sống với nhau thật vui vẻ...”

Nước mắt… Vui mừng, và cả xót xa…

Hạnh phúc và bất hạnh….
Số phận vẫn chưa bắt đầu.

******************

************

******

“Cô Sakura, mời cô xuống dùng điểm tâm.”

“Vâng cháu xuống ngay, bác Wei.”

Cô gái vội vã chạy xuống. Đôi mắt lục bảo sáng bừng lên trên khuôn mặt xinh xắn. Mái tóc nâu dài tung bay theo từng nhịp bước chân. Khi bước vào phòng bếp, cô nhận ra một người phụ nữ đang ngồi trước bàn ăn.

“Chúc dì một buổi sáng tốt lành, dì Sonomi!”

“Con cũng vậy, Sakura!"

Người phụ nữ mỉm cười đáp lại. Sonomi vẫn rất xinh đẹp và trẻ trung ở độ tuổi của bà. Mái tóc bạch kim ngắn dường như không bao giờ đổi màu. Ánh nhìn của bà cương nghị, mang một chút lạnh lùng, nhưng vẫn tràn đầy sự quan tâm. Suốt 5 năm qua, kể từ ngày người phụ nữ ấy đưa một cô bé không chút kí ức về nhà, bà đã coi cô bé như con gái, chăm sóc và yêu thương. Để bây giờ, bà vui mừng nhận thấy, cô bé năm nào đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp. Người thiếu nữ ấy đã sống một cuộc sống bình dị, dù đôi mắt màu lục bảo đôi khi chợt nhìn xa xăm và thoáng chút mơ hồ - sự mơ hồ của một người không có quá khứ.

Sakura ngồi xuống bàn ăn và nhìn quanh phòng. Căn phòng được bài trí một cách trang nhã và quý phái. Các bức tranh của những người đã khuất trong gia đình được treo ở vị trí trang trọng nhất. Những vật trang trí đều mang hoa văn của nước ngoài. Khung cửa sổ rộng, để mặc ánh nắng ngập tràn. Mỗi buổi chiều, hoàng hôn đỏ rực soi bóng trên ô cửa. Và khi mặt trời lên, ánh bình minh dịu dàng xua tan làn sương lạnh. Ngôi nhà khiến người ta cảm thấy yên bình.

Tuy gia đình Daidouji không phải là quý tộc nhưng nếp sống trong gia đình lại mang đậm nét của quý tộc. Dì Sonomi, dù bận rộn, vẫn luôn dành thời gian dạy các cô con gái của mình cách dự tiệc, khiêu vũ, và cách ứng xử như một công nương thuộc tầng lớp quý tộc. Nhưng bất chấp tất cả, Sakura vẫn muốn có thể sống theo ý thích của mình. Cô không muốn bị gò ép vào những quy định của những người gọi là quý tộc. Cô không thích những bộ váy quý phái với những sợi ruybăng dài trang nhã. Cô không muốn buộc mình vào lối cư xử nhẹ nhàng nhưng giả tạo. Sakura muốn được sống tự do, chạy nhảy với cây cỏ và hoa lá, chơi đùa cùng động vật, tranh luận với ai đó về tất cả những vấn đề cô quan tâm. Đôi khi, việc đó khiến dì Sonomi không hài lòng. Nhưng chưa bao giờ dì cấm Sakura làm bất kì điều gì.

“Chào buổi sáng!”

Sakura quay lại và mỉm cười:

“Chào buổi sáng, Tomoyo.”

Trái ngược với Sakura, Tomoyo là một tiểu thư quý tộc xinh đẹp với đôi mắt tím và mái tóc tím buông dài. Khuôn mặt và nụ cười dịu dàng như thiên thần của cô khiến những người ở xung quanh cảm thấy ấm lòng và tin tưởng tuyệt đối. Ở Tomoyo có cái gì đó làm người ta không thể rời mắt. Có lẽ đó là sự thuần khiết trong trắng, nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ, và một tâm hồn thánh thiện vô cùng. Suốt 5 năm qua, đối với Sakura, Tomoyo vừa là chị em, vừa là bạn bè. Đôi mắt tím sâu sắc ấy dường như chỉ cần nhìn là hiểu. Không nói nhiều, chỉ khẽ mỉm cười. Nụ cười khiến nỗi buồn tan biến.

Sakura đưa mắt nhìn quanh một lần nữa. Những bức chân dung trên tường như cũng đảo mắt nhìn cô. Một trong những bức vẽ là ông Daidouji, ba của Tomoyo, đã qua đời từ khi Tomoyo chưa ra đời. Ánh mắt Sakura dừng lại ở một bức tranh của một người phụ nữ có mái tóc dài, màu tím như của Tomoyo. Bức tranh này dường như đã được treo ở đây từ lâu lắm rồi, có lẽ từ trước khi Sakura đến sống tại nhà Daidouji. Đã nhiều lần Sakura nhìn thấy dì Sonomi đứng lặng trước bức tranh. Khi ấy, khuôn mặt dì có nét buồn mênh mông. Dường như là một nỗi buồn rất mơ hồ, rất khó hiểu, nhưng không dễ phai. Không muốn chạm đến nỗi buồn của dì nên Sakura chưa lần nào thử hỏi người trong tranh là ai. Nhưng nụ cười đượm màu nắng của người trong tranh, khiến trái tim Sakura chợt thấy bình yên.

“Sakura, con cũng đi à?”

Tiếng hỏi của dì Sonomi cắt ngang luồng suy nghĩ của Sakura. Mải suy nghĩ, Sakura không để ý đến câu chuyện của dì Sonomi và Tomoyo. Cô ấp úng, đưa mắt nhìn Tomoyo cầu cứu:

“A, ưm..”

“Vâng, cả hai bọn con cùng đi. Đã lâu không có ngày rỗi rãi mà. Bọn con sẽ dạo phố một chút.”

“Vậy các con về sớm nhé” - Dì Sonomi nói – “Hôm nay mẹ phải đi xa, có lẽ phải hai tháng nữa mới trở về.”

Sonomi là một nhà kinh doanh đường dài, vì vậy bà thường xuyên vắng nhà. Có những khi, Sonomi đi từ khi hoa mùa xuân hé nở, đến lúc tuyết bắt đầu rơi mới trở về. Tomoyo và Sakura đều đã quen với sự vắng nhà của bà. Tomoyo đứng dậy:

“Bọn con ăn xong rồi! Bọn con cần chuẩn bị vài thứ.”

Tomoyo và Sakura chạy đi, chỉ còn lại một mình Sonomi. Bà đứng dậy, bước đến bức tranh của người phụ nữ tóc tím. Nét mặt bà thoáng thay đổi. Bà khẽ cười:

“Vậy là Sakura đã trở thành một thiếu nữ 15 tuổi rồi đó, Nadeshiko. Em có vui không? Sakura rất giống em, rất xinh xắn, và dịu dàng. Sakura có khuôn mặt của bố. Tuyệt quá phải không? Dòng họ Kinomoto và Daidouji vẫn còn tồn tại, chưa bị tiêu diệt. Chúng ta vẫn sống và chúng ta nhất định phải sống. Ta sẽ tìm mọi cách bảo vệ con cháu của Kinomoto và Daidouji, để....”

Bà bỏ dở câu nói, vẻ mặt trở nên buồn bã:

“Thời gian…. Tàn khốc quá phải không?”

Sonomi thở dài, nhìn bức tranh một lần nữa rồi bỏ ra ngoài. Bức tranh, Nadeshiko, dường như cũng đang mỉm cười nhìn theo Sonomi bằng ánh mắt buồn đến nao lòng.


Hết chương 1
xong, mai em post tiếp hén, 10h đêm ùi, sleep đây

Tài sản của Sakura*tsubasa

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên

Tác giảThông điệp
Sakura*tsubasa
Thợ săn
Thợ săn
Nữ
Clover leaves11 Viên (moneyTFC)1023
Tổng số bài gửi : 1004
Birthday : 06/08/1999
Vi pham :
1 / 101 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Wed Mar 28, 2012 10:14 pm

chào Rum, lâu lâu mới có dịp onl cùng lúc. Ta khuyến mãi nek
Chương 12

Touya đứng bên một mỏm đá cao. Anh chắp tay sau lưng, nhìn về phía đông. Nơi đó có xứ tuyết giá lạnh nhưng thân thương đã nuôi anh lớn khôn. Nơi đó có những người đang ngày đêm mong anh trở về. Nơi đó có những người bạn một lòng trung thành. Nơi đó có những điều mà anh trân trọng nhất. Touya đưa tay lên miệng:

- Hoét....

Một con chim lớn bay đến, sà xuống cạnh Touya. Đây là một con chim ưng trắng, mỏ dài, dùng để đưa thư. Touya buộc lá thứ lên chân chim, thì thầm:

- Kappi, hãy đưa lá thư này về cho mọi người để họ yên tâm. Nhất định ta sẽ quay trở lại, quay lại với chủ nhân thật sự của chúng ta.

Con chim rúc vào tay Touya rồi bay đi. Touya thở dài nhìn theo con chim. “Vậy là sắp bắt đầu rồi”. Bỗng anh nghe có tiếng ngựa phi đến gần. Touya quay lại, lắc đầu:

- Cậu lại hành động theo cảm hứng, dẫn đến hỏng việc hả Yukito?

Chàng trai ngồi trên lưng ngựa nhảy xuống, tươi cười:

- Ừ, hỏng rồi. Tớ thấy Sakura nói chuyện rất vui với Syaoran, nên tớ nảy ra ý định muốn thử xem hắn đối với Sakura thế nào. Ai dè,... tớ không nghĩ tên Syaoran ấy lại giỏi đến thế. Hắn đã đuổi kịp ngựa của tớ.

- Đuổi kịp ngựa của cậu à? – Touya thích thú – hay đấy, người đánh xe tài ba nhất xứ tuyết lại thua một tên vô danh tiểu tốt sao? Tớ cũng mới đuổi kịp ngựa của cậu có 1 lần, sau một gờm!

Yukito bước đến bên cạnh Touya:

- Có lẽ là vì Sakura. Tớ đẩy Sakura vào tình huống nguy hiểm, nên hắn mới dùng hết sức để cứu cô ấy.

- Chà, lần sau gặp lại tớ phải cảm ơn tên Syaoran ấy rồi – Touya cười lạnh lẽo nhìn Yukito - nếu cậu còn đẩy Sakura vào tình huống nguy hiểm nữa thì chính tớ sẽ cho cậu một trận đấy.

- Ha ha – Yukito cười chống chế - cậu đúng là... Sợ Sakura đi mệt nên mới giả làm người đánh xe ngựa để giúp đỡ phải không? Nhưng sao cậu không đi giày thế?

- Hừ, nếu đi giày thì làm gì có cớ để đổi xe khi cả ba người không ai mang theo chút tiền nào. Cậu là kẻ keo kẹt lại ham tiền, không thèm mang theo chút tiền nào, lại mang theo cả túi giày để đi bán.

- Ở chỗ này bán giày lợi nhuận cao lắm – Yukito cười – nhưng.... Tớ thật ngu, bởi lúc đó tớ không hề nhận ra cách của cậu. Cái tên Syaoran đó quả đáng sợ, hắn có thể phân tích mọi điều trong chốc lát. Tớ khoái đấu trí với hắn đấy. Võ công của hắn cũng chẳng tầm thường đâu.

- Tên đó văn võ song toàn. Cậu đúng là đã thua trí hắn, à, cậu thua cả việc đánh ngựa nữa chứ. Tớ cũng mong một ngày nào đó được đấu võ với hắn. Hẳn là rất thú vị. Cũng nhờ hắn mà Sakura được an toàn. Cái tên thích khách hôm trước, tớ mà gặp được hắn thì hắn khó sống rồi....

Touya thở dài đứng lên, lại hướng mắt về hướng đông. Yukito cũng đứng dậy, đến bên cạnh Touya:

- Bao giờ thì chúng ta mới đưa được minh chủ về đây? Mọi việc sắp bắt đầu rồi, đúng không? Sẽ xảy ra lắm việc, buồn nhiều hơn vui, chẳng lẽ cậu muốn làm thật sao?

- Thật – Touya trả lời dứt khoát – dù có chuyện gì đi chăng nữa, tớ tin vào vị minh chủ của chúng ta. Sắp rồi, sắp trở về nơi ấy rồi, xứ tuyết, nơi mà chúng ta đã sinh sống một thời gian dài. Và tất cả mọi việc sẽ xảy ra, đúng như ông trời sắp đặt.... Nếu không muốn, cậu có thể không tham gia, Yukito ạ!

- Cậu thiệt tình – Yukito mỉm cười - cậu thừa biết tớ sẽ không bỏ rơi cậu mà. Tớ tin vào quyết định của cậu và tất cả những người bạn nơi xứ tuyết vậy, họ dang chờ đón cậu trở về. Chúng ta đã, đang và sẽ mãi mãi sát cánh cùng nhau.

Touya và Yukito cùng nhìn về phía xa xăm, thở dài nghĩ về con đường chông gai mà mình đã quyết định bước đi.






Sau khi Syaoran đi rồi, Sakura quay về nhà. Cô cảm thấy mệt lả và muốn được nghỉ ngơi. Chưa bao giờ cô trải qua những giây phút nguy hiểm, lo lắng và hãi hùng nhưng lại thú vị như vậy. Sakura ra khỏi nhà từ trưa hôm trước, bây giờ đã sắp tối, chắc hẳn bác Wei sẽ lo lắng lắm và cô biết mình chuẩn bị bông nhét tai từ bây giờ thì vừa.

- Cháu về rồi đây. Bác Wei, cháu xin lỗi, cháu....

Tuy nhiên, Sakura chưa kịp nói hết câu thì một người lao ra ôm chầm lấy Sakura. Cô kinh ngạc:

- Tomoyo! Là Tomoyo hả? Cậu về bao giờ thế?

Tomoyo khóc nức nở:

- Trời ơi, Sakura. CẬu có biết tớ lo lắng thế nào không? Cậu đi đâu vậy? Sáng nay tớ về đến nhà thì thấy bác Wei nói là cậu đã đi từ trưa hôm trước, không thấy về nhà vào buổi tối. Cậu có bị làm sao không? Kẻ nào đã làm gì cậu? Tớ và mọi người đã đi tìm cậu khắp nơi mà không thấy. Hu hu.. Cậu định hại chết tớ sao? Cậu thật ác quá, Sakura, hu hu....

- Đừng khóc nữa nào, Tomoyo. Cậu hỏi nhiều như vậy thì làm sao tớ trả lời được – Sakura nói, nghĩ thầm “Không hiểu sao Syaoran lại kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi của mình nhỉ?” – Nhưng mà tớ vẫn sống khỏe mạnh đây này, không bị mất một sợi tóc nào cả. Tớ chỉ ra ngòai chơi rồi không có cách nào báo cho bác Wei được thôi mà. Nín đi nào....

Tuy Sakura nói vậy ngỡ Tomoyo sẽ yên tâm nhưng không ngờ Tomoyo khóc to hơn:

- ĐI CHƠI? Lúc đó ở đảo Hongo, tớ nhớ Sakura đến phát chết, vậy mà Sakura vẫn vui vẻ đi chơi. Sakura không nhớ tớ.... Hu hu... Sakura quên tớ rồi. Trời ơi, vậy mà tớ tưởng Sakura buồn vì thiếu tớ nên tớ mới vộ vàng trở về đây, không ngờ... Sakura bỏ tớ, biết vậy tớ sẽ không đi đâu, tớ sẽ ở với Sakura suốt đời. Hu hu...

Tomoyo ôm lấy cột nhà, khóc càng lúc càng to. Sakura không thể nghĩ ra cách nào để dô bạn. Sakura hiểu Tomoyo, lúc thất vọng vì cái gìthì có trời cũng không thể nín được.

- CÔ SAKURA...

Sakura ôm lấy tai: “Ôi, khổ rồi... Hết Tomoyo rồi lại đến bác Wei, chắc chết quá!”. Bác Wei từ ngoài cửa bước vào cùng với một chàng trai tóc đen, đeo kính. Sakura thoáng ngạc nhiên trước người con trai lạ, nhưng cô chưa kịp có thời gian thắc mắc thì bác Wei đã hét lên:

- CÔ SAKURA, CÔ ĐI ĐÂU VẬY? TÔI ĐI TÌM CÔ SUỐT, CÔ LÀ CON GÁI, KHÔNG VỀ NHÀ SUỐT MỘT BUỔI TỐI. THÊ NÀY THÌ TÔI GIẢI THÍCH VỚI BÀ CHỦ LÀM SAO?

- Cháu xin lỗi, cháu cũng muốn báo về cho bác yên tâm nhưng không có cách gì cả. – Sakura lấy hai tay bịt tai, gượng gạo giải thích – cháu chỉ định đi chơi một lát nhưng không ngờ gặp sự cố bất thường nên...

Sakura vội lấy tay che miệng khi thấy Tomoyo khóc ầm lên. Sakura đã vô tình nói từ “đi chơi”, một từ không nên nói vào lúc này.

- Tomoyo này, tớ cũng nhớ cậu lắm mà... – Sakura kéo Tomoyo đang ôm chặt cột nhà, giải thích.

Tomoyo không những không chịu nhìn Sakura mà còn khóc to hơn:

- Sakura quên tôi rồi. Hu hu, Sakura không nhớ đến tôi nữa... Tôi bị bỏ rơi rồi. Hu hu... Biết thé này thì tôi ở luôn đảo Hongo đến khi chết già rồi. Hu hu, aaaaaa...

Sakura cười bất lực. Cô vốn biết sẽ bị ăn mắng nhưng không ngờ Tomoyo lại về đúng vào lúc này. Thế này thì cô sẽ phải nghe suốt mấy ngày mất thôi.

- Tomoyo này....

Sakura quay lại, thấy chàng trai tóc đen lạ lên tiếng:

- Sakura đã quên em đâu. Cô ấy đã nói là vẫn rất nhớ em mà.

Tomoyo ngừng khóc, bỏ cây cột ra, nhìn Sakura:

- Sakura nhớ mình thật à?

- Ừ, - Sakura gật đầu, mỉm cười – mình nhớ Tomoyo nhiều lắm, thật đấy!

- Thật? – Tomoyo hỏi lại, hai mắt long lanh.

Sakura gật đầu. Tomoyo ôm chầm lấy Sakura, giải thích nỗi nhớ Sakura như cô vẫn thường làm mỗi khi xa nhau. Trong lúc đó, Sakura liếc mắt lại phía người con trai lạ. Người này nhìn cô, mỉm cười hiền từ - nụ cười mang lại cho Sakura cảm giác thân quen. Nhưng Sakura lại càng thắc mắc hơn khi thấy một người có thể khiến Tomoyo ngừng la hét, một việc mà cả Sakura lẫn dì Sonomi đều không làm được.

- Được rồi, cô Sakura về là tốt rồi. Nhưng lần sau cô ra khỏi nhà phải báo cho ông già này biết trước đấy. Tôi già rồi, không chịu nổi các cú sốc đâu. Chắc cô mệt rồi, tôi đi chuẩn bị nước tắm và thức ăn.

Bác Wei tất tưởi đi vào nhà, Tomoyo bỏ Sakura ra:

- Sakura, để mình giới thiệu nhé. Đây là anh Eriol Hiragizawa. Bọn mình tình cờ quen nhau trên đảo. Anh Eriol, còn đây là Sakura Aki.... À là...

- Sakura Kinomoto, chào cô! - người con trai nói và đưa tay ra làm Sakura sững lại trong giây lát. Cô không biết quan hệ của người con trai này và Tomoyo thân thiết đến mức nao nhưng chắc chắn không chỉ là quan hệ bình thường bởi vì Tomoyo không bao giờ để lộ những gì nguy hiểm với Sakura cho người lạ. Mà họ thật của Sakura lại là việc nguy hiểm nhất với Sakura, chính dì Sonomi đã nói như vậy. Dường như nhận ra suy nghĩ của Sakura, chàng trai tiếp lời:

- A, bắt đầu từ người bạn thân có lẽ là tốt nhất – anh ta vuốt tóc, nói – cô vừa biết đó, tôi là Eriol Hiragizawa. 3 năm sau, khi Tomoyo 18 tuổi, tôi sẽ lấy cô ấy. Sakura, Tôi nói điều này với cô để cô làm chứng, nếu tôi không giữ lời thì chính tay cô, Sakura, sẽ là người xử phạt tôi. Được chứ?

Sakura sững sờ. Cô quay lại nhìn Tomoyo thì thấy mặt cô ấy đỏ rựng lên. Sakura từ ngạc nhiên đi đến tức giận:

- Thật không ngờ! Tomoyo đã có người yêu vậy mà còn nói nhớ người ta lắm. Tomoyo nói dối nhé. Hừ chắc suốt ngày di c hơi với nhau thì làm sao có thời gian mà nhớ tới Sakura này chứ!!

- Không có đâu – Tomoyo phản đối vội vàng - tớ nhớ Sakura thật mà. Híc, nếu Sakura không tin thì tớ dù 10 năm nữa cũng nhất quyết không lấy chồng, tớ sẽ ở bên Sakura cả đời... Hu hu...

- Ê này, Tomoyo... – Eriol lo lắng kêu lên.

Sakura bật cười:

- Đùa chút thôi mà. Eriol, vậy nhờ anh chăm sóc cho Tomoyo nhé. Dì Sonomi đâu?Tại sao dì chưa về?

Tomoyo tức giận ngồi xuống ghế:

- Làm sao tớ biết được. Tự nhiên tớ nhận được một lá thư nói sẽ không về, bảo việc của tớ đã xong, có thể về nhà để chăm sóc Sakura. Vì thế tớ trở về đây ngay. Nhưng không nói về chuyện này nữa, cậu đã đi đâu vậy, Sakura? Đi với ai?

Sakura ngồi xuống bên cạnh bạn, mời Eriol ngồi và chậm rãi nói:

- Tớ đi chơi, tớ đã nói rồi đó. Cậu có nhớ cái anh chàng quý tộc chúng ta gặp hôm chiếc nơ của cậu bị bay không? Cái người đã nghi ngờ tớ là trộm do tớ trèo tường vào nhà đấy?

Tomoyo suy nghĩ một lát rồi reo lên:

- Có phải là cái người tên Li Syaoran đã cãi nhau với cậu hôm ấy không?

- Đúng rồi – Sakura gật đầu – chính là anh ta đấy. Tớ đã đi với anh ta....

Sakura chợt ngừng nói vì Eriol nhổm dậy, vồ lấy Sakura:

- Li Syaoran? Có phải cái kẻ mà “Trời không sợ đất không kinh”? Hắn tóc nâu, mắt màu hổ phách, lúc nào cũng thản nhiên như là không có việc gì xảy ra, khinh người ra mặt, không thèm coi ai ra gì, đúng không?

- À, à... – Sakura lúng túng vì những câu hỏi bất ngờ của Eriol – đúng, đúng là như vậy. Anh quen với anh ta à? Syaoran nói làm việc ở cung điẹn nhưng lại tự tin nói rằng: “Bọn họ mà dám đuổi tôi chắc”. Đúng như anh nói đó, Eriol, “Trời không sợ, đất không kinh”!

Eriol nghiến răng:

- Quả nhiên là hắn. Không dám đuổi việc hả? Đựơc đấy, cậu được lắm Syaoran. Tôi sẽ đuổi việc cậu cho mà xem. CẬu vẫn không thay đổi gì cả, lại còn kéo con gái nhà lành đi chơi nữa. Hừ, vậy mà lúc tôi gọi cậu đi thì cậu không thèm trả lời. Kiêu căng, ngạo mạn...

Sakura ngạc nhiên khi thấy Eriol đang hét lên. Tomoyo thì thầm: “Anh ấy đang tức giận. Eriol ghét nhất là những kẻ nào nói không nghe, trong khi anh chàng Syaoran thì chưa bao giờ chịu nghe anh ấy, dù chỉ một lần. Eriol nói chác chắn sẽ trả thù.”

- Eriol này – Sakura lo lắng nói – anh đừng đủôi việc Syaoran được không? Không phải vì anh ta lôi kéo tôi đi đâu mà vì ở nhà hơi buồn nên tôi... Syaoran nói sẽ kiếm được một chỗ giúp tôi vui hơn, vì thế nên... Nói tóm lại là Syaoran vì tôi nên mới nghỉ làm việc, anh có thể đừng trách anh ấy chứ?

Eriol nhìn Sakura, mỉm cười:

- Quả như Tomoyo nói, Sakura rất dịu dàng và tốt bụng. Cô yên tâm, đúng như hắn nói đấy, tôi chưa bao giờ thắng được mớ lí luận ngu xuẩn của hắn. Vì vậy, hắn sẽ không bị đuổi việc đâu.

- Nhưng – Sakura lúng túng – anh không đuổi Syaoran thì những người khác liệu có đuổi anh ấy không? Mà anh sẽ không gặp rắc rối chứ?

- Không – Eriol nhún vai - hắn tự kiêu thật ra cũng có cái lí của hắn. Hắn vốn là người tài ba nhất trong cung điện, không có việc gì tên ấy không làm được. Từ bắt cướp, đánh xe, chăn ngựa.... Những việc vinh quang cũng như những việc bé xíu, cứ vào tay hắn thì không phải lo lắng gì nữa. Mà hơn nữa, hắn là cận vệ của tôi, tôi không đuổi hắn thì ai dám đuổi.

- Cận vệ? – Sakura ngạc nhiên hỏi lại.

- Ừ, hình như chưa nói với cậu à, Sakura. Tomoyo lên tiếng – Eriol là... là đương kim thái tử đấy.!

- THÁI TỬ? – Sakura đứng bật dậy, khôngtin vào mắt mình nữa – ôi trời, thật không ngờ....

- Eriol mỉm cười nhìn Sakura. Anh cảm thấy cô gái này quả rất dễ thương và đáng mến, thả nào Syaoran có thể vì cô gái này mà cố gắng đứng cả ngày ngoài trời để làm cho xong mọi việc của ngày hôm sau. Nhưng nụ cười chợt tắt:

- Chết, nãy giờ tôi bực mình với tên Syaoran quá mà quên mất việc mình định nói rồi. Sakura, cô đã nói ra họ thật của mình cho ai biết chưa? Ngoài những người thân của cô là dì cô, Tomoyo, ông quản gia Wei và bây giờ có thêm người thứ tư là tôi thì còn ai biết nữa không? Syaoran đã biết chưa?

- Chưa! Anh ta chỉ biết tôi với họ Akizuki thôi. – Sakura trả lời, không khỏi cảm thấy ngạc nhiên.

- Vậy – Eriol nhìn thẳng vào mắt Sakura – cô hãy hứa, à không thề có lẽ tốt hơn, không bao giờ được nói họ thật của mình với ai nữa, kể cả Syaoran. Chắc chắn không bao giờ được để Syaoran biết họ thật của cô. Cô hứa đi!

- Tôi...

- HỨA ĐI! – Eriol hét lên.

Sakura sững sờ nhìn Eriol. Cô không hiểu tại sao nhưng Eriol có vẻ bị kích động thật sự. Trong mắt anh ta có một nỗi sợ hãi và lo lắng, không phải sợ cho mình mà ánh nhìn đó giống như đang lo cho một người khác. Tomoyo ngồi im nãy giờ, bây giờ mới lên tiếng:

- Đừng lo, Sakura. Vậy hãy hứa với tớ nhé. Tớ không muốn Sakura nói họ Kinomoto của mình với bất cứ người nào khác. Có thể cậu và Syaoran đã làm bạn nhưng tớ không muốn anh ta cũng biết bí mật của Sakura. Sakura hứa với tớ được không?

Sakura nhìn thẳng vào mắt Tomoyo. Trong ánh mắt Tomoyo cũng có một nỗi sợ hãi như cuả Eriol. Sakura trong chốc lát đã lờ mờ hiểu. Cô mỉm cười:

- Được, tớ tin Tomoyo và Eriol. Hai người chỉ muốn tốt cho tớ thôi. Nhưng mà, Syaoran là người tốt, thật đấy, anh ta đã bảo vệ tớ. Nếu không có anh ta thì không biết tớ có bình yên mà về đây không. Tớ tin anh ấy và chắc chắn Syaoran sẽ không hại tớ đâu.

- Đúng – Eriol dựa lưng vào thành ghế - Syaoran, hiện giờ, sẽ không hại cô đâu, Sakura. Syaoran đúng là người tốt, người tốt hiếm có ngàn năm có một, không bao giờ hại người bừa bãi, người ta còn quý hắn hơn tôi đấy (Eriol lừ mắt), nhưng... Tôi không thể giải thích mọi chuyện. Eriol thở dài, chỉ có điều, cô hãy tin chúng tôi. Giữ bí mật chính là để cứu cả cô và chúng tôi.

Sakura im lặng nghe Eriol nói. Cô cảm nhận mọi việc đang xảy ra, những nguy hiểm đang rình rập cô, những việc trong quá khứ dường như đang sống lại, từng giờ, từng phút. Tuy không hiểu tại sao lại phải đề phòng với cả Syaoran, nhưng cô tin Eriol, tin Tomoyo:

- Vâng – Sakura mỉm cười trả lời.
sao, thik hok, ta cho thêm, còn nhìu lắm nhé

Tài sản của Sakura*tsubasa

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
T_RUMIKO
Quỷ hút máu
Quỷ hút máu
Nam
Clover leaves22 Viên (moneyTFC)1529
Tổng số bài gửi : 1425
Birthday : 04/12/1994
Vi pham :
1 / 101 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Wed Mar 28, 2012 10:17 pm

cái này bác save trong máy rồi post lên hả? chắc cũng chiếm dụng RAM nhiều lắm, như e này, ổ đĩa nào cũng còn 100-500MB thoai, chả dám tải thêm cái gì *xxxHOLIC chiếm nhiều nhất*

Tài sản của T_RUMIKO

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sakura*tsubasa
Thợ săn
Thợ săn
Nữ
Clover leaves11 Viên (moneyTFC)1023
Tổng số bài gửi : 1004
Birthday : 06/08/1999
Vi pham :
1 / 101 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Wed Mar 28, 2012 10:19 pm

Chương 13


- DẬY, DẬY NGAY, LI SYAORAN!

Syaoran vừa thiu thiu ngủ, chợt nghe tiếng hét làm anh tỉnh giấc. Dù đang trong cơn ngái ngủ, Syaoran vẫn đủ sức để nhận ra người đang đứng trước mặt mình là ai.

- Hạ thần xin tham kiến thái tử. Chúc mừng thái tử trở về. Nhưng xin thông cảm cho, tôi đang ngủ. Và xin đừng phá rối giấc ngủ của tôi, Eriol ạ. Cho dù cậu là thái tử thì côi cũng không phải là không bực mình đâu – Syaoran ngáp dài rồi nhắm mắt lại ngủ tiếp.

Thấy Syaoran vẫn nằm nguyên trên ghế nói “tham kiến” với mình rồi lại ngủ tiếp không thèm đứng lên chào, Eriol tức đến xì khói. Anh kéo Syaoran dậy, lôi ra khỏi ghế:

- DẬY NGAY. CẬU ĐÃ KHÔNG ĐI LÀM CẢ NGÀY NAY, GIỜ LẠI ĐẾN ĐÂY NẰM NGỦ LÀ SAO HẢ?

Syaoran ngáp dài:

- Thông tin nhanh đấy. Tôi đến đây đâu có ai biết nhỉ. Phải rồi, sao cậu biết tôi ở đây mà tìm? Nếu nghe người khác nói thì đáng lẽ cậu phải đến nhà tôi chứ?

Eriol kiềm chế cơn giận nhìn Syaoran. “Cậu ta vẫn như thế, không biết sợ là cái gì. Dù sao thì mình cũng là chủ nhân của cậu ta, vậy mà lại ăn nói vô lễ như thế!”

- Là Sakura – Eriol đáp – cô ấy đã nói cho tôi biết cậu trở về cung điện chứ không về nhà.

- Hả? – Syaoran ngồi bật dậy – Sakura? Cậu có quen với cô ấy à?

Eriol cười đắc thắng:

- Đúng vậy. Cô ấy là bạn của vợ tương lai của tôi, tức là thái tử phi tương lai của cậu. 3 năm nữa, tôi sẽ chính thức cưới cô ấy làm vợ.

- Thái tử phi tương lai? – Syaoran kinh ngạc – Là ai vậy?

- Cậu hình như cũng biết đấy. Tomoyo, bạn thân của Sakura.

- Tomoyo? – Syaoran lục lọi trí nhớ - cô gái xinh đẹp có mái tóc tím phải không? Chà, cô gái ấy rất đẹp, lại dễ thương nữa chứ, cậu quả biết nhìn người, Eriol ạ. Nhưng chỉ tiếc cho cô ấy thôi, kiếm phải ông chồng lửa rồi! – Syaoran nói và lại nằm xuống.

- CẬU NÓI GÌ HẢ?

Syaoran mỉm cười, khoát tay:

- Bỏ đi, nói chung là tôi chúc mừng cậu tìm được bạn đời tương lai. Nhưng cậu có vui mừng quá sớm không? 3 nữa cơ mà. Biết đâu trong thời gian đó một trong hai người lại thay lòng đổi dạ thì sao?

- KHÔNG CÓ CHUYỆN ĐÓ! KHÔNG BAO GIỜ! – Eriol hét vào tai Syaoran.

- Được rồi, tôi biết rồi – Syaoran dùng tay bịt tai – không nói chuyện này nữa. Lúc di, cậu nói đi để tìm tung tích của gia tộc Daidouji mà? Vậy đã thu thập được gì chưa?

Eriol hơi sững lại. Nhưng ngay sau đó, anh đã lấy lại bình tĩnh:

- Hừm, bỏ đi. Tôi quyết định rồi, tôi sẽ không đi truy tìm gia tộc Daidouji nữa.

Syaoran gật đầu hiểu biết:

- Nói tóm lại là cậu đã gặp Tomoyo, sau đó quên hết mọi chuyện, vất luôn cả Daidouji sang một bên, đúng không? Quả là một thái tử đa tình!

- IM ĐI!

- Thôi, không nói nữa vậy. Nhưng làm vậy thì cậu làm sao kiếm được cái ngôi vua đây?

- Cũng bỏ luôn – Eriol thờ ơ.

Syaoran bật dậy, mắt mở to:

- Bỏ à? Cậu nói thật hả?

Eriol ngồi dựa lưng vào ghế, trả lời một cách dứt khoát:

- Ừ, bỏ. Tôi luôn nghĩ, mình sẽ lên làm vua, rồi dùng sức mình để đem lại hạnh phúc cho nhân dân. Dùng lý do “làm vua để đem lại cuộc sống tốt hơn cho dân chúng”, tôi đã không ngần ngại làm tất cả mọi việc theo ý của phụ vương, kể cả giết người, làm những việc mà một con người không nên làm. Sau khi gặp Tomoyo, tôi mới hiểu hạnh phúc thực sự là cái gì. Ở bên người mình yêu, làm những việc mình thích, sống cuộc đời tự do, không phụ thuộc vào cái gì, giúp đỡ mọi người... Đó mới thực sự là cuộc đời thần tiên, là “thiên đường hạnh phúc”. Tomoyo nói với tôi, mỗi người có một cách cảm nhận hạnh phúc riêng, cần phải biết nắm bắt khi hạnh phúc đến. Sống vì mọi người, sống trong hiện tại, đó mới là hạnh phúc.

Syaoran im lặng ngồi nghe, cảm nhận sự thay đổi của vị thái tử:

- Chà, tôi chẳng hiểu gì. Cậu bắt đầu thích lôi mớ triết lý ấy ra để dọa tôi sao. Tôi chẳng quan tâm hạnh phúc mà cậu nói là cái gì. Điều tôi cần làm bây giờ là tìm ra gia tộc Kinomoto, và giết họ giúp mẹ tôi.

- Chỉ thế thôi à?

- Ừm, cũng không hẳn chỉ thế thôi – Syaoran trầm ngâm – tôi bị mất một phần kí ức. Phần kí ức đó chắc chắn liên quan đến thảm kịch 6 năm về trước. Tôi hi vọng sau khi tìm được gia tộc Kinomoto, tôi có thể nhớ lại chuyện đó, để không phải suốt ngày phân vân, suy nghĩ nữa.

Eriol thở dài:

- Vậy đấy. Người nhớ thì lại mong quên đi, người đã quên thì lại mong nhớ lại. Có nhiều người cố gắng xóa kí ức của mình đi, nhưng sau khi đã mất thì mới mong tìm lại. Tìm được lại đau khổ, buồn rầu. Thật trớ trêu!

- Được rồi, cậu nói xong chưa vậy? Xong rồi thì ra cho tôi ngủ.

- Chưa đâu – Eriol lấy lại vẻ mặt nghiêm túc – Tôi vào đây cốt để hỏi cậu một câu: Syaoran, cậu nhất định phải giết gia tộc Kinomoto sao? Những người còn sống của gai tộc này bây giờ đâu còn dính líu gì đến cái chết của gia tộc Li từ 6 năm trước đâu. Giết họ không phải là vô lý lắm sao?

Không khí chợt lắng xuống, im lặng. Eriol nhìn Syaoran, dò hỏi. Nhưng Eriol đã không nhận được câu trả lời như anh mong đợi:

- Không bao giờ. Tôi sẽ không bao giờ từ bỏ ý định của mình. Chỉ cần tôi còn sống thì gia tộc Kinomoto sẽ bị tiêu diệt. Cậu nên nhớ, cuộc đời tôi bắt đầu chìm vào trong hố sâu đen tối từ bao giờ, do ai gây nên? Tất cả bắt đầu từ 6 năm trước, tất cả là do gia tộc Kinomoto – Syaoran tự trả lời câu hỏi của mình với ánh mắt đầy căm hận.

- Tôi hiểu rồi – Eriol nói sau một lúc lâu im lặng - cậu cứ việc trả thù đi, nhưng cậu chắc chắn sẽ rất đau khổ và khó xử.

- Tại sao? – Syaoran nhìn Eriol không hiểu.

- Sau này, khi cậu tìm được họ thì cậu sẽ hiểu, bởi vì lúc ấy đã muộn mất rồi, à không, ngay lúc này đã là quá muộn rồi. – Eriol nhìn vào khoảng không, lắc đầu buồn bã – thôi được rồi, tôi hỏi cậu: Cậu và Sakura là bạn à? Cậu có thích cô ấy không? Có thể nào cậu yêu cô ấy chẳng hạn?

Syaoran im lặng suy nghĩ. Anh thở dài:

- Bạn thì đúng. VÀ tôi rất thích cô ấy. Sakura rất dễ thương, thẳng thắn và nói chuyện cũng rất vui. Nhưng yêu thì... tôi không bao giờ có thể nói là mình có yêu ai không? Tôi không đủ tư cách để nói ra từ ấy. Hiện giờ, tôi chỉ yêu có bản thân mình mà thôi. Với lại... tôi đã thề với mẹ, tôi sẽ không dính vào bất cứ chuyện gì để tập trung vào việc trả thù cho gia tộc. Tôi không thể phản bội lời thề.

- Lại lời thề, thề, thề... Đồ ngu! Việc trả thù với lời thề của cậu quan trọng đến thế sao? – Eriol tức giận.

- Ừ - Syaoran mỉm cười – cho đến bây giờ thì đó là mục đích duy nhất để tôi tồn tại trên đời này. Không có nó thì tôi chẳng biết mình sống vì cái gì nữa.

- Vậy thì – Eriol cáu kỉnh đứng lên – hãy tìm cho mình một mục đích khác đi. CẬu dang dối lòng mình đấy, đồ nhát gan!

Cánh cửa đóng sập sau lưng Eriol, bỏ Syaoran ngồi một mình trong căn phòng vắng. Syaoran cười một mình:

- Mục đích sống khác à? Có lẽ không phải là không có đâu!





Tuyết đã không còn rơi. Những bông tuyết cuối cùng cũng đang tan. Tomoeda như đang thay một lớp áo mới. Chiếc áo trắng tinh khiết mùa đông được thay thế bằng một chiếc áo xanh dịu dàng của mùa xuân. Dù chiếc áo của nữ thần mùa xuân vẫn đang may dở nhưng nó đã báo trước một sức sống mãnh liệt của năm mới. Con đường Tomoeda vắng lặng nay đã tấp nập người đi chuẩn bị đón năm mới. Mùa xuân đang đến, rất gần.

Dù chỉ mới trở về hôm trước, nhưng Tomoyo vội vàng cùng Sakura và bác
Wei đi trang hoàng nhà cửa đón xuân. Phải vài hôm nữa, Sonomi mới về nên mọi việc chuẩn bị giao cho hai cô gái cùng người quản gia già. Suốt buổi sáng, ba người chạy khắp nàh, cài hoa, buộc nơ, dọn nhà.... Chẳng mấy chốc, đồng hồ đã điểm 11 giờ trưa.

- Bác Wei - Sakura năn nỉ – chúng cháu ra ngoài ăn cơm, sẽ về trước giờ chiều, được không ạ?

Ông Wei nhíu mày suy nghĩ:

- Thôi được rồi, có cô Tomoyo đi theo thì yên tâm hơn. Hai cô nhớ về sớm đấy, chúng ta còn nhiều việc phải làm, tháng nữa là đã đến lễ hội mừng năm mới rồi. Chậc, nhà rộng chỉ khổ người thu dọn.

Sakura và Tomoyo khúc khích cười, khoác áo đi ra ngoài. Lộc non đã chớm nở, hoa cũng bắt đầu kết nụ. BẦu trời trở nên trong xanh và quang đãng, khác hẳn vẻ u ám trong những ngày đông.

- Cậu nói chúng ta sẽ ăn ở quán nào? – Tomoyo nhìn những quán ăn chật người, hỏi.

- “Quán ăn Rika”. Tớ thường ăn với Syaoran ở đó. À quên, tớ sẽ giới thiệu cho cậu một người bạn mới.

“Quăn ăn Rika” hôm nay chật cứng người. Không khí không còn ảm đạm như mọi hôm, ai ai cũng cười nói vui vẻ, đi cùng gia đình và bạn bè với những món đồ trang trí, những cành hoa tươi. Sakura kéo Tomoyo đi lại phía gần cửa sổ và chẳng khó khăn gì để hai cô gái nhận ra, Eriol đang nổi nóng với Syaoran:

- NÀY, SYAORAN. TÔI NÓI VẬY MÀ CẬU CŨNG KHÔNG NGHE À? TÔI BẢO CẬU LÀ ĐỒ NHÁ GAN ĐÓ, NGHE KHÔNG HẢ?

- Nghe rồi – Syaoran nhấp cốc nước, bình thản trả lời.

Tomoyo ghét vào tai Sakura, thì thầm:

- Nhìn kìa, mắt Eriol sắp tóe lửa rồi đấy. Anh ấy không bao giờ nổi giận trước mặt mình cả. Nhưng với anh chàng Syaoran này thì...

- Với Syaoran thì đến mình còn thấy bực nữa là Eriol – Sakura đồng tình với Eriol – thôi, chúng ta lại đó đi.

Hai cô gái lách người qua đám đông, ngồi vào chiếc ghế còn trống ở bàn của Syaoran và Eriol.

- Xin chào! – Sakura và Tomoyo đồng thanh nói.

- Ồ - Syaoran bỏ cốc nước xuống, nhìn Tomoyo – cô là Tomoyo phải không? Từ hôm đó đến nay không gặp, rất mừng là cô vẫn khỏe mạnh.

- Vâng – Tomoyo mỉm cười – tôi rất vui là anh và Sakura đã hòa thuận. Hôm đó hai người cãi nhau ghê lắm.

- Thì giờ vẫn thế thôi – Syaoran cười, khẽ liếc Sakura đang tái mặt vì giận - Tomoyo, cô đến đây thật đúng lúc quá. Eriol đang hét âm ầm lên đây này. Thử xem bây giờ anh ta còn hét nữa không? – Syaoran hỏi với cái nháy mắt tinh nghich.

Eriol kéo ghết cho Tomoyo ngồi, mặt đỏ lừ vì phải nén giận:

- Được lắm, Syaoran. Cậu cao tay đấy. Tôi sẽ xử cậu. Hãy đợi đấy.

Sakura ngồi xuống cạnh Syaoran, vui vẻ nói với Tomoyo:

- Tomoyo này, chúng ta có thêm một người bạn mới đấy. Cô ấy là chủ quán, Rika Sasaki. Cô ấy rất dễ mến, lại xinh đẹp nữa, cậu mà gặp thì chắc chắn sẽ thích cô ấy ngay thôi. A, vừa nhắc đã thẩy rồi – Sakura nhổm người, vẫy tay về phía trước - lại đây chút đi, Rika.

Một cô gái xinh xắn mặc chiếc tạp dề có hình hoa cúc trắng chạy đến bên Sakura:

- A, chào Sakura. Hai hôm nay không thấy cô đến, tưởng cô đã quên tệ quán rồi. Đây là... – Rika ngạc nhiên nhìn Tomoyo và Eriol.

- Đây là các bạn của tôi. Li Syaoran thì cô biết rồi. Cô gái dễ thương này là bạn từ nhỏ của tôi, tên là Tomoyo Akizuki, còn anh chàng đẹp trai ngồi bên cạnh là Eriol Hiragizawa, người đầu tiên khiến cô bạn tôi đổ rầm. – Sakura mỉm cười giải thích trong khi Tomoyo và Eriol cùng đỏ mặt.

- Chào hai bạn – Rika cười rạng rỡ - tôi rất vui được làm quen với các bạn. Mừng gặp mặt, tôi làm bánh đãi mọi người nhé. Bánh là sở trường của tôi đấy. – chưa kịp để mọi người nói gì, Rika đã chạy vụt đi, và một lát sau chạy lại với một đĩa bánh đầy trên tay. Rika niềm nở - cứ ăn tự nhiên, chúng tôi còn nhiều lắm. Thôi, tôi phải đi tiếp khách, hẹn lát nữa nói chuyện nhé!

- Cảm ơn cô – Eriol nói với theo cô gái.

Trong lúc mọi người bàn tán sôi nổi thì người duy nhất ngồi im lìm là Syaoran. Anh dường như đang rơi vào thế giới riêng của mình. Syaoran không nói gì trong suốt cuộc nói chuyện mà trầm ngâm suy nghĩ.

- SYAORAN... – Sakura hét vào mặt Syaoran khiến Syaoran giật mình, suýt ngã lộn ra phía sau – ANH CÓ NGHE KHÔNG VẬY HẢ?

- Hả? – Syaoran tròn mắt nhìn Sakura – tôi vẫn đang nghe đây thôi. Dù gì thì cô cũng không nên hét vào mặt tôi vậy chứ!

- Cho ý kiến đi! – Sakura lẳng lặng ra lệnh.

- Ý kiến à? – Syaoran lúng túng – ý kiến gì vậy?

Sakura gầm lên tức giận, còn Eriol chỉ lạnh lùng nói:

- Vậy đấy, Sakura. Hắn đang trầm tư. Lúc hắn đang suy nghĩ thì chớ có ai làm gián đoạn được hắn. Cô là người đầu tiên đấy.

- Vậy là anh không hề nghe gì nãy giờ - Sakura hét lên – ANH MUỐN CHỌC TỨC TÔI PHẢI KHÔNG? TÔI.... – Sakura chợt ngừng lại vì nhận ra mình đang hét vào mặt một.... con chó. Đó là một chú chó dễ thương, lông vàng và cặp mắt vàng kim sắc sảo. Chú chó kêu lên ư ử làm Sakura vui mừng đến quên cả giận.

- Là chó con, một chú cún con dễ thương quá – Sakura reo lên, ôm lấy chú cún từ tay Syaoran.

- Là Kero à? – Eriol hơi ngạc nhiên - Cậu bị nó cắn nát bao nhiêu đôi giày với mấy bộ quần áo rồi, Syaoran? Sắp hết chưa?

- Đừng lo, tôi còn cả đống. Mua về để đề phòng thôi. Nhưng giờ thì chắc không cần nữa rồi vì nó sẽ không còn ở nhà tôi nữa, con Kero ấy mà. – Syaoran mỉm cười nhìn Sakura vuốt ve Kero - nếu là Sakura thì nó sẽ chịu thôi. Quà cho cô đấy, Sakura. Hi vọng nó làm cho cô nguôi giận.

- OK, tôi không giận chút nào cả - Sakura thích thú nói và ôm con Kero đứng lên – Anh cho tôi thật hả? Vậy hôm nay tôi đem nó về nhà nhé. À, tôi đưa nó ra kia chơi được không?

Sakura chạy đi sau khi nhận được ở Syaoran một cái gật đầu.

- Ồ, Sakura đi đâu vậy? - một tiếng hỏi nhẹ nhàng khiến Tomoyo ngẩng lên nhìn và bắt gặp ánh mắt của Rika. Tomoyo mỉm cười:

- Sakura mang con cún mới của cô ấy ra ngoài chơi rồi. Rika, cô ngồi xuống đây đi, khách vắng hơn rồi mà. – Tomoyo nói với Rika rồi nhìn Syaoran – anh tốt bụng thật đấy, Syaoran. Sakura thích chó nhưng lại không mua được con nào cả. Bây giờ không chừng cô ấy ôm cả chó lên giường ngủ luôn không chừng.

Syaoran bật cười nghe câu nói đùa của Tomoyo:

- Vậy cũng tốt thôi, Kero rất thích nịnh nọt. Nó thích chủ nhân lúc nào cũng chiều chuộng nó chứ không thích tôi vì tôi thường bắt nạt nó. Thôi, tôi chỉ muốn hỏi, lúc nãy Sakura bảo ý kiến là ý kiến gì vậy?

Eriol giải thích:

- Việc này.... Hôm qua, phụ thân tôi gọi tôi vào và yêu cầu tôi kể lại chuyến đi. Nghe xong, cha bắt tôi phải đưa Tomoyo vào cung điện, sống trong đó cho đến khi nào thuần thục mọi quy tắc trong cung trước khi nói đến chuyện khác.

- Vậy thì tốt chứ sao? Sao lại phải bàn bạc lắm làm gì? - Syaoran thờ ơ nói.

- CHẲNG TỐT TÍ NÀO - Eriol hét lên với Syaoran - đối với chúng tôi thì chẳng tốt chút nào....

Nhận thấy vẻ mặt lo lắng của Eriol, Syaoran thắc mắc:

- Có gì không tốt. Tôi nghe nói Tomoyo rất giỏi, chắc chưa đầy năm là cô ấy có thể học được hết các thứ phép tắc cứng ngắc trong cung điện mà thôi. Có gì phải lo lắng!

- Vấn đề không phải ở đó. Cái này cậu không hiểu đâu....

Tomoyo nhìn Eriol khó xử. Cả hai người đều có vẻ mặt lo lắng như nhau. Syaoran chậc lưỡi:

- Thôi đi nào, cứ làm như vậy đi. Nếu không thì hai người chẳng thể nào sống được ở đây đâu. Vào cung điện sống trước đã, có gì thì tùy cơ ứng biến.

- Theo tôi nghĩ thì cứ làm theo những yêu cầu của cha anh là điều đầu tiên có thể làm, Eriol ạ. Như thế vừa có thể giúp Tomoyo hòa nhập với gia đình mới, vừa có thể làm quen và ở gần anh. Chẳng phải tốt cả đôi đường không? – Rika nói chen vào. Nhận thấy mọi người đang nhìn mình, cô đỏ mặt – ơ, xin lỗi vì tôi tự tiện nói chen vào. Có thể mọi người chưa coi tôi là bạn nhưng.....

Tomoyo mỉm cười nhìn Rika với ánh mắt đầy thiện cảm:

- Cám ơn cô, Rika. Sakura nói cô rất dễ mến quả không sai. Tôi rất thích cô. ĐỪng nói không phải là bạn chứ, cô là một người bạn tốt của tất cả chúng tôi.

- Thấy chưa, tớ đã nói là Tomoyo sẽ thích Rika mà - tiếng nói của Sakura từ phía sau vang lên ngắt lời Tomoyo. – Rika rất dễ mến phải không?

Sakura kéo chiếc ghế ở bàn bên cạnh và ngồi xuống. Eriol nhìn quanh:

- Con chó đâu rồi, Sakura? Nó làm cô khó chịu à?

- Nó đang ở ngoài kia – Sakura chỉ tay ra ngòai cửa – Kero rất dễ thương. Nhưng chúng ta đang ngồi nói chuyện khác mà. Eriol, anh quyết định thế nào? Tuy có hơi buồn song tôi cũng thấy cho Tomoyo vào cung điện sống là điều nên làm, vì tôi tin Tomoyo sẽ có thể lấy được lòng tin từ phụ thân và phụ mẫu anh. Nhưng tôi không nghĩ là dì Sonomi sẽ đồng ý việc này đâu. Phải hỏi ý kiến của dì đã. Dì sắp về rồi, nếu anh đồng ý việc để Tomoyo về cung điện sống tạm thì chúng tôi sẽ thuyết phục được dì.

Sau một hồi bàn đi tính lại, Eriol đã quyết định làm theo yêu cầu của cha, đưa Tomoyo về cung điện sống đến khi nào thông thạo mọi quy tắc và luật lệ trong cung điện.






- Nói coi, Syaoran – Sakura kéo áo Syaoran, nói với vẻ cực kì tức giận.

- Nói cái gì? – Syaoran hỏi lại trong khi Eriol và Tomoyo cũng ngơ ngác không hiểu gì. Kero đứng nhìn vị chủ cũ bị chủ mới “xử” với ánh mắt thích thú.

- CÒN NÓI GÌ NỮA. TẠI SAO ANH LẠI IM LẶNG TRONG CUỘC NÓI CHUYỆN VỚI RIKA HẢ?

- Không biết nói gì thì im lặng. Này, cô cấm tôi cả quyền im lặng nữa sao? – Syaoran ngạc nhiên.

- Tôi không nói ý đó – Sakura nói một cách nóng nảy – Anh thích im lặng thì mặc kệ anh, nhưng cũng không nên nhìn Rika với ánh mắt đó chứ. Cái nhìn đó rõ ràng là nghi ngờ và coi chừng cô ấy. Anh có biết làm thế là bất lịch sự và có thể khiến lòng tự trọng của Rika bị tổn thương không hả?

- Chắc cô ta không để ý đâu – Syaoran vẩy tay sau khi thoát khỏi tay Sakura và lừ mắt nhìn Kero - chỉ có cô là để ý đến cái đó mà thôi.

Tomoyo và Eriol bây giờ cũng hiểu được chuyện mà Sakura đang tra hỏi. Để giải vây giúp Syaoran, Tomoyo nhẹ nhàng:

- Ừ, đến mình còn không để ý nữa là Rika. Chắc là không sao đâu.

- Cậu không hiểu đâu, Tomoyo. Tuy người ngoài không để ý nhưng Rika là người trong cuộc, bị nhìn như vậy thì đương nhiên cô ấy phải nhận ra chứ. Nói nhanh, Syaoran. Tại sao anh nhìn Rika với ánh mắt như vậy?

Syaoran thở dài:

- Được rồi, nghe này. Đơn giản vì tôi cảm thấy cô ta không được an toàn cho lắm. Tôi không tin cô ta chút nào. Rõ ràng là cái cô Rika đó đang đóng kịch. Cô ta tiếp cận với chúng ta chắc chắn là có ý đồ gì rồi. Sakura à, cô cũng không nên tin người quá như thế. Mới gặp một lần mà đã nói người ta là bạn rồi thì hơi vội. Cô nên rút kinh nghiệm từ vụ anh chàng Yukito kia thì hơn...

Sakura có vẻ suy tư. Cuối cùng, cô gật gù:

- Anh nói đúng, có lẽ tôi cần coi chừng Rika hơn. Nhưng quả thật đến bây giờ tôi vẫn không thấy có ác cảm với Yukito. Anh ta có nụ cười ấm áp và rất thân quen. Tôi mến anh ấy lắm. Hơn nữa, Yukito là người đầu tiên khiến anh tức giận, phải không Syaoran? Yukito rất giỏi đấy!

- Hừ - Syaoran cười – có lẽ thế. Cô còn nói cái kiểu ấy thì hắn cũng sắp quay lại tìm cô rồi đấy. Cứ từ từ mà chờ. Nói thêm là đến lúc đó tôi không có mặt mà cứu cô đâu. Hắn rất giỏi. Điều đó tôi công nhận nhưng tôi cũng dám chắc là tôi chẳng kém hắn chút xíu nào.

- Tự tin nhỉ - Sakura nói rồi chạy lên trước theo Kero.

Eriol và Tomoyo đồng thanh hỏi:

- Yukito là ai vậy?

- Đó là...

- Bí mật – Sakura nói cắt ngang lời Syaoran – Tomoyo và Eriol không nên biết thì hơn. Bây giờ chưa phải lúc. Thôi, tạm biệt hai anh nhé – Sakura kéo Tomoyo đi, vẫy tay với Eriol và Syaoran rồi rẽ vào con ngõ nhỏ dẫn về nhà Akizuki.





Hết chương 13

Koh, ta copy lại bên 4rum kia rùi post lên thoi, mở cùng lúc 2 trang là xong, down về chi nặng máy thý bà

Tài sản của Sakura*tsubasa

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
T_RUMIKO
Quỷ hút máu
Quỷ hút máu
Nam
Clover leaves22 Viên (moneyTFC)1529
Tổng số bài gửi : 1425
Birthday : 04/12/1994
Vi pham :
1 / 101 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Wed Mar 28, 2012 10:23 pm

Wei? Ai vậy ạh? Nghe quen lắm
Syao và Eri có vẻ thân nhỉ *trong CCS họ là tình địch*

Tài sản của T_RUMIKO

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sakura*tsubasa
Thợ săn
Thợ săn
Nữ
Clover leaves11 Viên (moneyTFC)1023
Tổng số bài gửi : 1004
Birthday : 06/08/1999
Vi pham :
1 / 101 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Wed Mar 28, 2012 10:28 pm

ừm, thân từ nhỏ cơ, ở đy hok phải tình địch, bởi vì Sya có Sak, còn Er có Tom.nhưng đến mấy chap sau thì... *
Chương 14


Hôm nay, cung điện vương quốc Clow vô cùng rực rỡ và tấp nập. Ánh điện sáng nhấp nháy làm khung cảnh trở nên mờ ảo trong làn sương chiều. Những nụ hoa rung rinh đón ngày hội. Người làm trong cung điện đi lại khẩn trương làm bầu không khí càng vui vẻ và náo nhiệt. Tối nay sẽ có một bữa tiệc lớn và khiêu vũ để chào mừng một nhân vật mới đến sống trong cung điện: Tomoyo Akizuki.

Thời gian dường như trôi nhanh hơn ngày t hường. Chẳng mấy chốc, mặt trời đã xuống núi. Những tia sáng cuối ngày đỏ rực bao phủ lấy cung điện, báo hiệu cuộc vui đã bắt đầu. Đoàn người nối đuôi nhau đi vào đại điện của cung điện. Đây là nơi nhà vua dùng để tổ chức tiệc tùng nên vốn được trang trí rất lộng lẫy. Nhưng hôm nay, trong đại điện càng rực rỡ hơn. Trần nhà được dát hoa hồng đỏ rực. Ánh điện như nhảy múa xung quanh căn phòng. Những chiếc bàn với những món ăn và rượu bay la liệt. Tiếng bàn tán xôn xao căn phòng. Ai cũng tò mò muốn biết mặt người mà sau này sẽ trở thành thái tử phi của họ.

Ngay tối hôm dì Sonomi về, Tomoyo và Sakura đã đem chuyện này ra bàn với mẹ. Lúc đầu, Sonomi phản đối quyết liệt. Bà cho rằng Tomoyo vẫn còn rất trẻ, chưa thể đến một nơi xa lạ sống được. Nhưng sau khi Sakura năn nỉ, đưa ra những dẫn chứng hùng hồn cho việc Tomoyo vào cung điện sống có lợi thế nào thì Sonomi đã đồng ý. Tuy nhiên bà nhất quyết không đến dự bữa tiệc mừng này. Theo dự định, Eriol muốn Tomoyo sẽ chuyển vào cung điện sau khi lễ hội mưng năm mới kết thúc, nhưng quốc vương nhất quyết không chịu và đòi Tomoyo phải vào cung ngay. Tuy không hiểu lí do nhưng tất cả đều phải làm theo lệnh của quốc vương. Bữa tiệc được tổ chức long trọng trong cung điện với buổi tiệc lớn có lễ sắc phong của quốc vương và buổi khiêu vũ thâu đêm.

Bữa ăn kết thúc ngay khi trời vừa nhá nhem tối. Đèn điện phụt tắt, bàn ghế được thu dọn để nhường chỗ cho dạ hội khiêu vũ. Quốc vương Hiragizawa đứng lên:

- Thưa toàn thể quan khách hiện đang có mặt ở đây, hôm nay, tôi chính thức ban cho Tomoyo Akizuki danh hiệu “công chúa Samia” và chuyển đến sống tại “Bích ngọc điện”. Tương lai, Samia công chúa sẽ trở thành thái tử phi của Clow nên công chúa cần phải học hết các quy tắc trong cung điện. Hi vọng mọi người sẽ hết sức giúp đỡ cho công chúa và công chúa cũng sẽ làm hết sức mình phục vụ cho cuộc sống của dân chúng.

“Phục vụ cho cuộc sống của dân chúng???” Sakura nhắc lại với giọng khinh miệt. Vị quốc vương béo mũm mĩm, mắt híp lại như một con lợn kia khiến cô thấy chướng mắt. Không hiểu sao Eriol lại có một người cha như vậy. Một con lợn ú không hơn không kém. Sakura muốn đập cho ông ta một đập nhưng lại không thể. Chính Sakura cũng không hiểu tại sao cô lại có cảm giác căm ghét vị vua béo ú kia như vậy. Cô chỉ còn biết nuốt cục tức mà đứng.

- Chào cô! Tôi mời cô một điệu được không, thưa quý cô xinh đẹp!

Một chàng trai với khuôn mặt đẹp trai đứng trước mặt Sakura, chìa tay ra mời cô khiêu vũ. Sakura mỉm cười, hơi đỏ mặt:

- Xin lỗi, tôi không biết nhảy.

- Tôi có thể giúp cô!

- A Nhưng...Tôi sợ sẽ làm phiền anh. Anh biết không, tôi đã từng thử nhảy và... điều phiền toái là tôi rất hay dẫm lên chân bạn nhảy - Sakura ngượng nghịu nói. Đúng là cô đã từng thử khiêu vũ một lần và từ sau lần đó, cô gần như không có hứng thú gì nữa khi phải nhìn cái chân sưng to của người bạn nhảy với mình.

Không mời được Sakura, chàng trai cáu kỉnh bỏ đi, buông ra vài câu chửi lỗ mãng. Sakura bỏ ngoài tai những lời nói bất lịch sự của chàng trai, đưa mắt nhìn xung quanh đại điện. Phía bên phải là một đám những chàng trai đang tìm cách bắt chuyện với mấy cô gái xinh đẹp. Buổi khiêu vũ đã bắt đầu với người mở đầu đương nhiên là thái tử và Samia công chúa. Hai người nhảy uyển chuyển và nhịp nhàng theo điệu nhạc. Những người xung quanh trầm trồ ngắm nhìn đôi bạn nhảy tuyệt vời. Điệu nhạc kết thúc, những người khác ùa vào nhảy. Những bước chân lúc nhanh lúc chậm của họ làm rung chuyển bầu không khí. Đôi mắt Sakura bắt gặp phải mấy tay con trai đang nhìn về phía cô chỉ tro. Tuy nhiên, không hề thấy “kẻ ấy”. Dù đã nhìn cả gian phòng nhưng Sakura khôngtim thấy người mà cô muốn tìm đang ở đâu. “Có lẽ hắn đang đứng gác ở ngòai cửa chăng?” – Sakura ngán ngẩm nghĩ.

- Nhìn kìa - một cô gái sau lưng Sakura đang nói chuyện với bạn của cô ta – cái chàng trai vừa mới vào, anh chàng tóc nâu đó, đẹp trai quá phải không? Để mình mời anh ta nhảy.

Sakura nhìn theo cô gái. Một chàng trai tóc nâu vừa mới ngồi xuống ở một chiếc bàn trống, trên tay ôm một chồng sách to. Cô gái khi nãy quay trở lại với vẻ mặt rõ ràng là bị xúc phạm.

- Hứ, đồ kiêu căng. Cậu biết hắn nói gì không? “Xin lỗi, tôi không có hứng. Mà cô không còn việc gì để làm ngoài cái trò quay quay múa múa ấy sao? Tôi không muốn làm việc ấy với cô. Cô đi tìm người khác đi!”. Hắn tưởng mình là cái gì vậy?

Sakura mỉm cười rồi đi lại phía chiếc bàn mà tay con trai kiêu căng kia đang ngồi, mặc cho lời khuyên can của cô gái ban nãy: “Đừng có lại chỗ đó nếu cô không muốn phải nghe những câu xúc phạm của cái tên ấy. Đẹp trai nhưng mà kiêu quá.”





- Này, Li Syaoran. Cậu đến để dự tiệc hay để làm việc vậy hả? Đi dự tiệc mà cũng ôm theo cả đống sách vở thế này sao? Cậu điên à?

- Ừm – Syaoran vẫn chúi mặt vào trong cuốn sách - cậu đang làm phiền tôi đấy. Hãy ra ngoài kia và nhảy với đám cô gái mà cậu câu được đi. Hoặc nếu không thì làm việc của cậu đi. Cậu là đội phó đội bảo vệ, có nhiệm vụ bảo vệ nơi đây, đứng đây làm gì?

- Thôi, đừng lôi công việc ra trong lúc người ta đang thư giãn chứ. Bữa tiệc này đúng là có nhiều tiểu thư quyền quý nhưng chẳng có ai đặc biệt xinh đẹp cả. Có mỗi cô gái kia là đẹp, nhìn còn đẹp hơn cả Samia công chúa ấy chứ. – Chàng trai kia tả lời, chỉ tay về phía một đám các cô gái đang đứng túm tụm.

- Vậy ra nhảy với cô ta đi – Syaoran không để ý - Chắc cô ta đã chết vẻ ngoài của cậu rồi đấy.

- Được thì tôi đã đi lâu rồi. Nhưng cô ta lạnh lùng lắm. Cô ta thẳng thừng đuổi tôi đi. Đây là lần đầu tiên tôi thất bại đấy. Nhưng màu mắt của cô ta đúng là rất đẹp. Màu x.... Á, Syaoran, cô ấy đang đến đây kìa. Có lẽ cô ta đổi ý muốn mời tôi đây.

- Vậy thì đi nhanh lên cho tôi làm việc – Syaoran nóng nảy – Tôi không....

Syaoran chợt ngừng nói vì cuốn sách trên tay anh bị giật ra.

- “Kiến trúc cung đình”. Chà, anh cũng thích thú với những thứ này à?

Syaoran mỉm cười nhìn cô gái đang đứng trước mặt mình:

- Là cô sao, Sakura? Không ngờ cô cũng có mặt ở đây!

- Bộ tôi không thể đến đây sao? – Sakura ngồi xuống chiếc ghế mà anh chàng phó đội bảo vệ kéo cho cô.

-Tôi không có ý đó – Syaoran nhún vai - chỉ là tôi chưa bao giờ thấy cô mặc lễ phục cả.

- Tôi cũng thấy kì kì sao ấy. – Sakura cúi xuống nhìn bộ váy dạ hội màu phấn hồng mà Tomoyo may cho cô.

- Không kì đâu. Nhìn cô như vậy nữ tính hơn nhiều. Đẹp lắm!

Sakura tuy tức giận nhưng khuôn mặt xinh xắn của cô đỏ ửng lên dưới ánh điện muôn màu khiến Sakura nom càng xinh đẹp. Anh chàng đội phó đội bảo vệ, nãy giờ vẫn đứng bên cạnh, dùng bộ dạng trang trọng nhất của mình nói:

- Tiểu thư, chắc cô đến đây để nhận lời mơi của tôi lúc nãy? Vậy chúng ta bắt đầu chứ?

Sakura ngơ ngác:

- Lời mời gì? Mà anh là ai vậy?

Anh chàng đẹp trai đứng như hóa đá, Syaoran ôm bụng cố nhịn cười. Sakura vội nói:

- A, xin lỗi. Tôi nhớ mặt người không được tốt cho lắm.

- Không sao – chàng trai gật đầu – lúc nãy tôi mời cô nhảy với tôi một bản. Bây giờ tôi vẫn muốn mời cô như thế. Cô đồng ý chứ?

- Không được đâu, anh bạn ạ! – Có tiếng nói đằng sau lưng vang lên gây sự chú ý của mọi người – anh có thể nhảy với ai cũng được trừ cô gái xinh đẹp này ra.

Chàng trai vội quỳ xuống:

- Tham kiến thái tử! Tham kiến Samia công chúa!

- Được rồi – Eriol phẩy tay – anh ra ngòai kia dự tiệc đi.

Tomoyo lại chỗ Sakura, cười rạng rỡ:

- Sakura, sao cậu không ra khiêu vũ cho vui. Hiếm hoi lắm mới có dịp mà. Hơn nữa, sắp tới tớ không gặp cậu thường xuyên được, cũng không thể ngủ chung với cậu như trước nữa. Hôm nay phải vui hết mình với tớ đấy. Cậu sao vậy? – Tomoyo hỏi khi thấy Sakura hơi nhăn mặt.

- Không có gì – Sakura chối - chỉ là... Tomoyo này, tớ thay bộ váy này được không? Nó làm tớ khó đi lại quá. Toàn là dây dợ lằng nhằng, dây thì chặt khiến tớ sắp nghẹt thở rồi.

Ngay lập tức, Sakura cảm thấy thật ngu ngốc khi nói ra những điều này với Tomoyo. Khóe mắt của Tomoyo đã ướt nước mắt:

- Hu... Bộ váy này tớ đã thức suốt ba đêm để hoàn thành... Vậy mà Sakura không thích ư?....

- Không phải vậy đâu, Tomoyo – Sakura rối lên - tớ thích nó lắm, nó rất đẹp. Màu hồng phấn đúng là rất hợp với tớ, mẫu váy rất đẹp, đúng không? – Sakura nhìn Eriol cầu cứu.

- Ừm, bộ váy này đúng là do bàn tay tài hoa của Tomoyo may rồi. Sakura mặc rất đẹp. Cô ấy rất thích mà, Tomoyo – Eriol cố gắng dỗ dành nhưng dường như cảm thấy vô ích nên đành lảng sang chuyện khác – này Syaoran, cậu với Sakura nhảy một bản đi. Cậu định đến đây để ngồi ôm cái đống giấy vụn ấy à?

- Hừm, tôi có định đi đâu. Nhưng tại vì có một tờ thư gửi cho tôi nói là tối nay sẽ có người đến phá bữa tiệc, nên tôi đến để làm nhiệm vụ, chứ nếu không thì giờ này có lẽ tôi đã đi ngủ lâu rồi. Vậy mà cái tên ấy không thèm đến, tên gác cổng cung điện thì bảo: “Thái tử có lệnh không cho ngài ra”. Này Eriol, chính cậu gửi cái thư đó để lừa tôi hả?

- Không – Eriol lo lắng – tôi không hề gửi bức thư. Chẳng lẽ có kẻ nào muốn phá rối thật sao?

Tomoyo nhìn Eriol lo lắng. Sakura im lặng nhìn quanh. Không có kẻ nào khả nghi cả. Syaoran chặc lưỡi:

- Đành vậy. Chắc là chúng chỉ dọa thôi. Bây giờ vẫn chưa có động tĩnh gì thì....

Syaoran ngừng nói. Đúng hơn là anh không thể nói được nữa. Lúc nãy anh vừa nhìn thấy, một ánh mắt, không thể nhầm vào đâu được. Chính là kẻ đó. Dù trong cả đám đông, Syaoran cũng có thể nhận ra được đôi mắt đó. Kẻ kia lạnh lùng nhìn Syaoran, với đôi mắt thách thức và thản nhiên. Nhưng ngay lập tức, kẻ đó biến mất. Syaoran chạy vụt đi, dáo dác nhìn quanh. Chẳng còn thấy bóng dáng kẻ lạ mặt đó đâu, anh lai lững thững đi lại phía các người bạn của mình. Sakura lo lắng:

- Chuyện gì vậy? anh nhìn thấy cái gì à?

- Tôi cũng không biết – Syaoran vò đầu – nhưng ánh mắt đó nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy. Rất đáng sợ!

Lại một tia nhìn nữa khiến Syaoran giật mình. Ánh nhìn lần này không lạnh lẽo như ánh nhìn của người trước, nó dịu hơn và khá hiền từ. “Hắn là....”, Syaoran hơi sững sờ khi thấy kẻ kia từ từ đi lại gần bốn người. Sakura, Tomoyo và Eriol sau khi nhận ra luồng mắt của Syaoran, đã nhìn theo và nhanh chóng nhận ra một kẻ bí ẩn mang mặt nạ che kín mặt, chỉ hở ra đôi mắt xanh. Tên này đứng đối diện với 4 người:

- Xin chào, rất vui được gặp lại, Sakura và Syaoran. Quên mất còn rất hân hạnh được làm quen với thái tử Eriol và Tomoyo – Samia công chúa nữa chứ!

Tomoyo, Eriol hết nhìn Sakura rồi lại nhìn Syaoran. Tomoyo lo lắng hỏi:

- Sakura, cậu quen tên ấy à?

- Không, tớ....

- Sakura – Syaoran nói vẫn nhìn chằm chằm vào mắt của kẻ mới đến – cô đã gặp kẻ này rồi đấy. Kẻ lấy cắp con ngựa, kẻ mà cô tin tưởng “có thể làm Syaoran tức giận”.

- Yukito... – Sakura kinh ngạc thốt lên.

Yukito bỏ mặt nạ ra, mỉm cười:

- Sakura có vẻ rất khỏe mạnh nhỉ. Cả Syaoran nữa. Cũng chẳng cần hỏi thăm. Nhưng Syaoran này, con ngựa đó là do tôi bỏ đôi giày ra để đổi thì nó là con ngựa của tôi chứ. Sao lại nói là tôi ăn cắp con ngựa?

- Cũng thế cả mà thôi – Syaoran lẳng lặng nói – Sao anh có thể vào đây? Anh quen với ai trong hoàng tộc sao? Hay anh chính là người gửi bức thư đe dọa đó?

- Thư đe dọa? Cái đó không gọi là thư đe dọa mà gọi là giấy mời. Tôi chỉ muốn kéo cậu đến bữa tiệc này thôi. Hãy cám ơn tôi về ý tốt này đi. Làm việc cũng phải nghỉ ngơi chứ.

Syaoran gằn giọng:

- Đừng có nói lảm nhảm nữa. Anh có mục đích gì khi kéo tôi đến đây và xuất hiện trong cung điện.

- Mục đích? – Yukito bật cười – À, như thế là để bảo vệ Sakura ấy mà. Có cậu, có tôi, Sakura sẽ an toàn hơn. Hình như lúc nãy cậu đã phát hiện ra một người nấp ló trong bữa tiệc, nhìn cậu với cái nhìn dễ sợ?

- Hắn là đồng bọn của anh hả? Các người đến đây bằng cách nào và đến làm gì?

- Đừng nóng thế, chú em. Chúng tôi đến đây để làm một việc. Đây là việc bí mật, đâu có thể hỏi là nói được. Cậu ngây thơ quá đấy, Syaoran ạ. Phải rồi, tôi xin báo cho cậu biết là chẳng có nơi nào tôi không vào được cả. Cung điện này cho dù canh phòng kĩ hơn đi chăng nữa thì cũng chỉ là chuyện nhỏ với người của chúng tôi. Bọn họ được huấn luyện để có thể xâm nhập vào những nơi kin đáo nhất. Chà, công việc thì cũng xong rồi. Đừng có lo lắng quá – Yukito cười khi thấy ánh mắt lo lắng của Syaoran và Eriol – công việc của chúng tôi chẳng có hại gì cho các người đâu. Xong việc rồi thì tôi cũng rút êm vậy. Tạm biệt!

- Đứng lại. Anh nghĩ nơi đây là đâu mà có thể muốn đến thì đến, muốn đi thì đi? – Eriol ra lệnh và định xông lên nhưng bị Syaoran giữ lại.

Yukito đi ngang qua chỗ Eriol, mỉm cười:

- Chào vị thái tử trẻ tuổi. Tôi biết đây là cung điện, nhưng chú em Syaoran đây có vẻ thông minh hơn khi không có ý định xông lên bắt tôi lúc này. Thôi chào nhé. Hẹn gặp lại sau, Syaoran, Sakura.

Lúc đi ngang qua Sakura đứng ở phía sau, Yukito nói nhỏ:

- Chuẩn bị đi, Sakura. “Người thân” của cô em sắp đến đón!

Sakura chợt sững lại. Cô quay ngoắt lại nhìn Yukito. Yukito mỉm cười rồi thong thả đi thẳng. Chỉ vài giây sau, anh ta đã hòan toàn biến mất khỏi tầm nhìn của mọi người. “Người thân”? – Sakura nhìn như thôi miên vào phía Yukito biến mất – “Thế nghĩa là sao? Anh ta có ý gì? Người thân mà anh ta nói là ai?” Những câu hỏi trong đầu Sakura bị tiếng quát của Eriol cắt ngang:

- Thế là sao, Syaoran? Chúng ta phải bắt hắn. Không thể để hắn muốn làm gì thì làm được.

Syaoran ngồi xuống bàn, bình thản nói:

- Cậu nghĩ hắn dễ bắt như vậy sao. Cậu nên nhớ, hắn đã côgn khai ra mặt, chẳng cần để ý gì đến chúng ta thì có nghĩa là hắn đã chuẩn bị đường thoát cho tình huống xấu nhất. Những kẻ tự tin như vậy thì không dễ dàng để cho chúng ta động được vào người đâu. . Hắn chẳng phải đã thẳng thắn nói tờ giấy đe dọa là do hắn gửi sao? Nếu hắn không ra mặt thì chúng ta cũng chẳng thể tìm thấy hắn giữa số đông người trong bữa tiệc, nhưng tại sao hắn lại công khai ra mặt? Đó là do hắn không sợ gì, hắn tự tin vào cách làm của mình. Gương mặt hắn không có chút gì là sợ hãi hay do dự. Hơn nữa, hắn đã gửi tờ giấy đe dọa cho tôi, có nghĩa là trong bữa tiệc này có người của hắn, bọn họ có thể phá vỡ bữa tiệc bất kì lúc nào.

- Nhưgn nhỡ hắn gây hại gì cho mọi người thì sao? – Tomoyo lo lắng.

- Đừng lo, hắn đã nói không gây hại gì cho ai mà. – Syaoran vẫn giữ thái độ thản nhiên.

- Cậu đúng là đồ ngu – Eriol cáu kỉnh - cậu tin lời tên ấy à?

- Ừ. Hắn là kẻ dám nói dám làm, hắn nói không gây hại thì tức là hắn không gây hại đâu. – Syaoran bình thản nói, đưa tay thu dọn đống sách trên mặt bàn - Eriol, Tomoyo, hai người ra tiếp khách đi. Giờ thì không lo có kẻ phá hoại đâu, tôi về đây. Sakura, cô có định về bây giờ không?

- A, có. Đợi tôi chút – Sakura ngừng những suy nghĩ của mình về câu nói của Yukito - Tomoyo, cậu sẽ không sao chứ? Bữa tiệc đón năm mới nhớ về nhà nhé!

- Ừ - Tomoyo ôm lấy Sakura – Gửi lời chào và xin lỗi mẹ giùm tớ nhé!

- Được rồi. Tớ về không muộn rồi.





Sakura âm thầm đi bên cạnh Syaoran. Những lời của Yukito cứ lởn vởn trong đầu Sakura. Hơn nữa, tâm trạng của cô lúc này cũng không được tốt. Lúc còn ở trong bữa tiệc, Sakura không nhận ra vịêc này, nhưng bây giờ cpp mới nhận thấy trong lòng mình có một cảm giác rất kì lạ. Đó là cảm giác trống vắng, lạ lẫm khi có một sự thay đổi lớn lao. Từ khi còn bé, lúc nào Tomoyo và Sakura cũng chơi với nhau, ngủ chung và ăn cùng nhau. Giờ đây, Tomoyo đến một nơi khác để sống, nơi mà không phải lúc nào cũng có thể tùy tiện ra vào. Sakura cảm thấy cô đơn, trống trải và lạc lõng.

- Cô không sao chứ, Sakura? – Syaoran hỏi. Dù không nhìn thấy mặt anh trong bóng tối nhưng Sakura cũng có thể nhận thấy anh đang rất lo lắng khi thấy Sakura im lặng.

- Không sao – Sakura gượng cười, trấn an Syaoran.

- Cô đang buồn hả? Cũng phải thôi. Một người bạn sống với mình suốt bao năm, đột nhiên không còn ở cạnh mình nữa. Cuộc sống đột ngột thay đổi, đương nhiên cô sẽ cảm thấy trống trải. Cái này thì tôi hiểu.

- Tôi rất ghét anh, anh biết không, Syaoran? – Sakura nói sau một lúc lâu im lặng – Anh lúc nào cũng làm ra vẻ mình biết tẩt cả vậy. Nhưng anh nói đúng. Tôi đang cảm thấy rất cô đơn. Trước đến giờ, tôi làm gì cũng có Tomoyo, tôi nghĩ gì cô ấy cũng biết. Tôi luôn nghĩ, Tomoyo và mình ở cạnh nhau là chuyện đương nhiên, nhưng đến bây giờ chợt thấy buồn. Tôi không thích thay đổi, cứ như cũ có lẽ lại tốt hơn. Sự thay đổi bất ngờ này khiến tôi thấy rất buồn. Tôi muốn Tomoyo ở cạnh mình mãi mãi. Tôi thật quá ích kỉ phải không? Tôi đáng ghét lắm à?

Syaoran im lặng nghe Sakura nói, như xưa nay anh vẫn vậy. Syaoran hòan tòan có thể hiểu được cảm giác của Sakura. Anh đứng lại, nhìn vầng trăng mờ:

- Không. Cô không đáng ghét đâu, Sakura. Tâm trạng đó của cô chẳng qua chỉ vì cô quá yêu quý Tomoyo mà thôi. Sống bên nhau bao nhiêu năm, đột nhiên mỗi người một nơi. Trống vắng lắm chứ. Nhưng, mọi chuyện đều phải thay đổi. Quan hệ của con người cũng sẽ thay đổi. Cuộc sống như vòng xoáy của con quay, nó sẽ khác đi theo từng giờ, từng ngày, không cái gì giống cái gì cả. Sau này, chúng ta sẽ có những thay đổi lớn hơn nữa, đến nỗi chúng ta không kịp chuẩn bị. Biết đâu, vì một lý do nào đó, cô không thể gặp lại Tomoyo. Tôi với cô cũng có thể không đi chugn với nhau trên một con đường như thế này nữa... Tất cả... Tất cả đều đổi thay. Nhưng phải nhìn vào hiện tại mà sống, nhìn vào mặt tích cực mà tồn tại. Đừng suy nghĩ nhiều quá về tương lai và quá khứ, việc gì đến sẽ phải đến, việc đã qua thì cũng đã qua rồi, nghĩ nhiều chỉ thêm mệt đầu mà lại chẳng giải quyết được gì. Hãy sống hết mình với hiện tại, tìm niềm vui trong hiện tại – đó chính là cách sống tốt nhất. Hãy để niềm vui trong quá khứ an ủi nỗi buồn hiện tại, hãy để hiện tại vui vẻ xóa mờ quá khứ đau thương.

- Ừm – Sakura dựa vào tường, ngắm vầng trăng đã chui ra khỏi tấm khăn lông đen, tỏa ánh sáng dịu dàng như để an ủi lòng người. Khuôn mặt Sakura rõ dần dưới ánh trăng huyền ảo – Mây đen đã tan rồi, hay thật. Cám ơn anh, Syaoran. Không có anh ở đây, không biết tôi sẽ ra sao? Anh nói đúng, “việc gì đến sẽ phải đến, việc đã qua thì cũng đã qua rồi, nghĩ nhiều chỉ mệt đầu mà chẳng giải quyết được gì”. Vậy thì tôi cũng phải học cách ít lo lắng đến tương lai và không suy nghĩ quá nhiều đến quá khứ thôi.

Syaoran im lặng đứng cạnh Sakura. Một lúc sau, anh quay lại:

- Được rồi, để tôi đưa cô về nhà. Muộn rồi! – Gương mặt thân thiện của Syaoran mờ mờ dưới ánh trăng, mang lại cảm giác yên ổn cho Sakura. Lần đầu tiên, Sakura cảm thấy mình thật may mắn vì quen được với Syaoran.






Hết chương 14



Tài sản của Sakura*tsubasa

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
T_RUMIKO
Quỷ hút máu
Quỷ hút máu
Nam
Clover leaves22 Viên (moneyTFC)1529
Tổng số bài gửi : 1425
Birthday : 04/12/1994
Vi pham :
1 / 101 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Thu Mar 29, 2012 1:46 am

trạng thái:
lúc nhìn sơ qua
lúc đọc sơ qua
đọc giữa chừng...
đọc hết

Tài sản của T_RUMIKO

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sakura*tsubasa
Thợ săn
Thợ săn
Nữ
Clover leaves11 Viên (moneyTFC)1023
Tổng số bài gửi : 1004
Birthday : 06/08/1999
Vi pham :
1 / 101 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Thu Mar 29, 2012 5:07 am

hồ hồ, Rum rất thẳng thắn đấy, nhưng trạng thái của Sak khi đọc bộ truyện này:
lúc nghe tựa đề:
lúc đọc chap 1:
đọc mấy chap giữa: :nemban: :shock:
đọc chap cuối cùng: :mayden: :ueoai: :dapquat: :khocrong:

Tài sản của Sakura*tsubasa

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sakura*tsubasa
Thợ săn
Thợ săn
Nữ
Clover leaves11 Viên (moneyTFC)1023
Tổng số bài gửi : 1004
Birthday : 06/08/1999
Vi pham :
1 / 101 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Thu Mar 29, 2012 5:09 am

típ daey
Chương 15


Một tuần sau buổi lễ sắc phong của Tomoyo, cả nhà Akizuki lại tấp nập để đón chào Tomoyo về nhà đón năm mới. Bác Wei chuẩn bị cả một bàn dài những món ăn mà Tomoyo thích. Ngay cả Kero cũng được bác chuẩn bị cho một đĩa nhỏ đầy thức ăn. Nó khoái chí chạy khắp nhà, theo chân Sakura đi chỉnh sửa lại các dây nơ trang trí nhà. Căn nhà như rực rỡ hơn hẳn, bừng lên trong ánh bình minh. Dì Sonomi, dù luôn miệng nói: “Nó đã đến đó sống thì còn về đây làm gì nữa? Nó có còn nhớ đến bà mẹ đáng thương này đâu!”, vậy nhưng vẫn đích thân vào bếp làm món ăn để đãi cô con gái. Không khí đón năm mới năm nay ở nhà Akizuki nhộn nhịp và khẩn trương hơn các năm khác, khiến Sakura, Sonomi, cả Kero và nhất là bác quản gia Wei mệt phờ người.

Khi bữa ăn trưa vừa dọn ra bàn xong thì cánh cửa bật mở và Tomoyo bước vào, khuôn mặt vừa mừng rỡ vừa lo lắng.

- Chào mọi người, con về rồi đây!

Dì Sonomi đã ngồi vào bàn, lạnh lùng nói:

- Cô đến rồi đấy à, thưa công chúa. Xin lỗi vì gia đình chúng tôi không tiếp đón được tốt hơn. Có gì thất lễ xin công chúa bỏ qua cho.

Nét lo lắng trên mặt Tomoyo càng rõ ràng hơn. Cô sợ sệt nhìn mẹ:

- Ơ, xin mẹ đừng nói thế. Con nhớ mọi người lắm, thật mà!

Sakura và bác Wei đứng cạnh Sonomi vội vàng đỡ lời:

- Kìa dì, Tomoyo về thăm dì mà. Hôm nọ, dì không đến dự buổi tiệc sắc phong đó, Tomoyo buồn lắm. Nay cô ấy về xin lỗi dì, dì tha lỗi cho Tomoyo đi.

- Phải đấy, bà chủ - bác Wei nói tiếp – cô Tomoyo đi đường xa về đây để thăm bà chủ, bà chủ cũng phải hiểu cho tấm lòng của cô ấy chứ. Dù mùa xuân nhưng ngoài đường vẫn còn khá lạnh đấy. Đâu thể để cho cô ấy đứng thế kia được.

- Ừ nhỉ - Sonomi lạnh lùng lườm bác Wei – tôi quên cô ấy là công chúa.... công chúa gì ấy nhỉ? À là Samia công chúa. Để công chúa đứng thế kia thật là thất lễ. Nhưng từ “nhà” của cô ta đến đây đâu phải xa xôi gì mà lại là “vượt đường xa”? Đi bộ tí là đến rồi, huống hồ cô ta có người đưa kẻ đón.

Bác Wei biết mình nói sai nên im lặng đứng nhìn Tomoyo, lo lắng. Sakura ôm lấy cổ Sonomi:

- Dì ơi, sao dì giận lâu thế. Tomoyo thật sự rất nhớ dì mà. Giận nhiều chóng già lắm đó, dì ạ!

- Im đi, Sakura. Con không phải bênh cho nó. Khi đó dì đã ngăn cản, nếu không phải vì nó chơi bài lì thì dì còn lâu mới cho nó về trong cái tù đó sống. Cái gì chứ, “về sống để học tập quy tắc trong cung điện”. Vớ vẩn!

Nhận thấy sự bênh vực của Sakura và bác Wei đều vô hiệu với mẹ, Tomoyo bước đến gần:

- Mẹ, con thật sự xin lỗi. Nhưng hạnh phúc của con phải do con tự tìm lấy. Mẹ đâu thể ngăn cản được. Con biết như vậy là hơi bất hiếu, nhưng con nghĩ mẹ cũng mong con hạnh phúc mà, không phải sao? Hiện giờ con đã một phần nào thích nghi với cuộc sống trong cung điện. Con rất vui. Vì vậy, xinmẹ hãy tha thứ cho con.

Sonomi và Tomoyo nhì nhau như thôi miên. Sakura và bác Wei cũng nín thở theo dõi. Kero ngoan ngoãn nằm im trong tay Sakura khi thấy bầu không khí trở nên nặng nề. Cuối cùng, Sonomi lên tiếng, phá tan sự im lặng:

- Thôi được. Tomoyo, ta rất mừng khi thấy con hạnh phúc. Mẹ nghiêm khắc với con cũng là để con sống tốt mà thôi. Mẹ chẳng giận con đâu. Chỉ là... Mẹ rất buồn khi thấy con xa mẹ... Mẹ buồn lắm...

Sonomi ôm lấy Tomoyo, hai người òa khóc. Tomoyo gọi trong tiếng nấc:

- Mẹ... Mẹ...

Bác Wei có lẽ không muốn để người ta thấy mình đang khóc nên lui vào bếp, mang thức ăn lên, bầy ra bàn. Để hai mẹ con tiện nói chuyện, Sakura cũng vào phụ giúp bác Wei. Ngay cả con Kero cũng biết ý, chạy lại đĩa thức ăn của mình, ngồi nhìn những chiếc bánh đủ màu sắc ngon lành.

- Lát nữa rồi ăn, Kero. Toàn là đồ ăn ngọt không hà, như thế sau này rụng hết răng thì sao?

Tiếc là Kero đã không để ý đến lời của Sakura mà mọi tâm trí đều tập trung vào những món bánh ngọt. Sakura lắc đầu bỏ đi. Lúc ra đến bàn thì Sonomi và Tomoyo đã ngồi vào vị trí của mình. Bác Wei cũng đã dọn ghết và bát đũa ra. Dì Sonomi hỏi:

- Vậy Eriol đâu? Nó không đi với con à?

- Không ạ! Con nói với anh ấy là con muốn về một mình. Hơn nữa, hình như hôm nay Eriol và Syaoran đi có việc gì đó thì phải. Syaoran cho người đưa con về đây, còn anh ấy đánh xe đưa Eriol đi.

- Syaoran? Đó là ai vậy? – Sonomi ngạc nhiên.

- Đó là cận vệ của Eriol. Cháu cũng có quen – Sakura trả lời hộ Tomoyo.

Bữa ăn sau đó diễn ra trong sự ân cần và đầm ấm. Dì Sonomi đã vui vẻ trở lại, sốt sắng hỏi thăm tình hình sức khỏe của Tomoyo. Mọi người ai cũng cười ói, nhưng có lẽ chỉ có bác Wei là cười tự nhiên nhất. Trong lòng bác không hề có lo lắng. Bác vui vì Tomoyo đã hòa thuận với mẹ. Bác vui vì bữa cơm do chính tay bác nấu đã mang lại sự đầm ấm cho mọi người trong gia đình. Còn những người còn lại? Sakura, Tomoyo, Sonomi đều mang trong lòng những lo lắng không thể nói ra.





- Sakura, cậu có chuyện gì phải không?

Tomoyo ôm gối ngồi trên giường, hỏi Sakura, lúc đó đang chải lông cho Kero.

- Không. Sao cậu hỏi vậy?

- Nói dối. Mình chỉ cần nhìn là biết ngay. Sakura đang lo lắng. Có chuyện gì vậy? Không thể nói cho mình biết sao?

Sakura im lặng. Con Kero kêu lên ư ử, chạy khỏi lòng cô và chui vào chỗ ngủ của mình.

- Cậu tinh thật, Tomoyo. Đúng là tớ có chút lo lắng. Sau khi từ bữa tiệc sắc phong của cậu về, tớ đi cùng Syaoran. Anh ấy đã đưa tớ về tận nàh và chia sẻ với tớ rất nhiều.

- Vậy thì có gì phải lo lắng? – Tomoyo ngạc nhiên hỏi.

- Từ từ đã nào. Hôm ấy....

............

- Được rồi, đưa tôi về đến đây thôi. – Syaoran đưa Sakura đến trước ngõ rẽ. – cám ơn anh vì buổi tối hôm nay nhé.

- Cám ơn cái gì? – Syaoran hỏi lại, hơi ngạc nhiên.

- Cám ơn anh đã an ủi và chia sẻ với tôi. Anh đã giúp tôi rất nhiều.

Syaoran mỉm cười quay đi. Anh bước chầm chậm trong màn đêm. Trăng sáng mờ ảo, làm cảnh vật buổi đêm thêm lung linh huyền ảo. Syaoran cất tiếng nói, sau một khoảng thời gian im lặng:

- Không cần phải cám ơn tôi đâu, Sakura. Tôi chỉ muốn giúp cô những gì có thể, dù chỉ là một việc nhỏ. Đừng lo, Sakura. Tôi sẽ còn giúp cô đấy, giúp cô lần cuối với tư cách “BẠN BÈ”

................

- Vậy đó – Sakura kết thúc câu chuyện của mình. – “Giúp cô lần cuối với tư cách bạn bè”. Nói xong anh ta đi thẳng, không thèm nhìn lại lần nào nữa. Tớ chẳng hiểu gì cả. Nói như vậy thì từ nay anh ta sẽ không muốn làm bạn với tớ nữa hay sao? Không làm bạn thì làm cái gì? Tớ rất lo. Ngoài Tomoyo, Syaoran là người bạn duy nhất mà tớ có thể nói ra mọi việc. Trước đây, tớ không nghĩ đến điều này nhưng bây giờ, nếu như không có người bạn ấy thì quả thật, tớ thấy rất buồn.

Tomoyo trầm ngâm suy nghĩ:

- Tớ hiểu rồi. Nếu không làm bạn thì có thể, Syaoran muốn.... làm người yêu của cậu chẳng hạn? Biết đâu Syaoran yêu cậu?

- Đừng nói vớ vẩn, Tomoyo – Sakura đỏ mặt, phản đối – Nếu như thế thì anh ta đã chẳng tuyên bố với tớ là còn một lần giúp nữa với tư cách “bạn bè”. Hơn nữa, Syaoran lúc nào cũng muốn chọc cho tớ nổi giận, đâu thể nào...

- Ừm, nói cũng đúng. Vậy sao cậu không gặp trực tiếp mà hỏi?

- Không gặp được. Mấy ngày nay Syaoran cũng không đến “Quán ăn Rika” nữa.

- Vậy à? Mấy hôm nay cũng không thấy Syaoran ở cung điện. Tớ nói với mẹ là Syaoran đưa Eriol đi là nói dối đấy, thật ra Eriol hiện đang ở trong cung điện để tìm Syaoran. Nhưng tớ sẽ tìm cách cho cậu gặp Syaoran và phải hỏi cho ra lẽ đấy, nếu không thì cậu còn phải lo lắng dài dài. Giờ đi ngủ đi, sắp chiều rồi. Hết đợt mừng năm mới này rồi tính sau.

Tomoyo nhìn Sakura ngủ mà lòng chợt thấy bất an. Nếu như đúng là Syaoran yêu Sakura thì tốt quá, nhưgn nếu không phải thì sao? Không làm bạn bè nữa? Điều đó có nghĩa là Syaoran muốn thay đổi mối quan hệ này với Sakura. Có thể quan hệ tốt hơn nhưng cũng có thê là quan hệ xấu đi. Như thế thì quá nguy hiểm. Bởi vì Syaoran đang muốn tiêu diệt dòng họ Kinomoto. Nếu như....

- Xoảng..

Tiếng vỡ dưới lầu cắt ngang dòng suy nghĩ của Tomoyo. Sakura bật dậy, hỏi vội:

- Chuyện gì vậy?

- Tớ không biết – Tomoyo bước xuống khỏi giường - xuống dưới nhà xem

Tomoyo và Sakura chạy vội xuống cầu thang. Kero trung thành bỏ giấc ngủ của mình chạy theo Sakura. Xuống đến nơi, Sakura và Tomoyo kinh ngạc nhận ra Sonomi đang đứng bất động, những mảnh li vỡ ngổn ngang dưới chân bà. Đối mặt với bà là một chàng trai tóc đen, cao lớn, với ánh mắt lạnh lùng và khuôn mặt nghiêm nghị.

- Cậu.... Cậu còn sống sao? – Sonomi hỏi trong sự xúc động cực độ.

- Có cần kinh ngạc đến thế không, thưa dì Sonomi. Xin chào hai cô gái xinh đẹp. Xin tự giới thiệu, tên tôi là Touya, Touya Kinomoto.

Sakura đứng sững lại, nhìn chàng trai lạ không chớp mắt. “Kinomoto? Đó là dòng họ của mình mà. Người này la ai? Theo lời dì Sonomi thì cả nhà mình, à không, cà gia tộc của mình đã chết hết. Vậy người này không thể là người thân của mình được. Người này là ai? Tại sao mình lại có cảm giác này?”

- Đừng lấp ló nữa, ra đây đi! – Touya lắng nghe rồi ra lệnh.

Từ phía sau Touya, một người nữa bước vào nhà. Tomoyo khẽ kêu:

- A, là kẻ đó....

- Yukito... – Sakura ngạc nhiên

Yukito mỉm cười làm xua đi sự đáng sợ toát ra từ người Touya:

- Xin chào, rất vui được gặp lại mọi người. Sakura, em khỏe không?

- Dì Sonomi, cám ơn dì đã chăm sóc cho Sakura bao năm nay. Bây giờ cháu trở về đây để đón nó. Sakura, hình như em không còn nhận ra anh nữa. Em mất trí nhớ phải không?

Touya bước lại gần Sakura, ánh mắt anh lạnh lẽo nhìn thẳng vào đôi mắt xanh lục đầy kinh ngạc và sợ hãi của Sakura. Touya đặt tay lên đầu Sakura. Trái với tia nhìn lạnh lẽo, bàn tay anh mang lại cho Sakura cảm giác ấm áp và an toàn. “Chạy đi, Sakura. Đừng quay lại đây nữa. Chạy đi... Nhanh lên.... Sakura....” - một tiếng nói vang lên trong đầu Sakura. “Ai? Ai đang nói đấy?” Sakura rú lên đau đớn. ĐẦu cô đau nhức như có búa bổ vào. Cơn đau dữ dội khiến đầu Sakura như muốn nổ tung. Cô có thể làm bất kì việc gì để chấm dứt cơn đâu kinh khủng này. Sakura ôm chặt lấy đầu, ngã xuống. TRước lúc ngất đi, Sakura cảm thấy một bàn tay rắn chắc đỡ lấy mình, nghe tiếng sủa của Kero, tiếng gọi lo lắng của Tomoyo, dì Sonomi, tiếng bước chân của ông Wei và giọng nói bí ẩn trong đầu cô lại càng lớn hơn.







Sakura tỉnh dậy khi trời đã tối đen. Ngoài cửa sổ, tiếng gió thổi rung những cành cây nghe rợn người. Tiếng mưa đập vào cửa sổ. Tiếng côn trùng kêu lên từng hồi. Sakura mở mắt ra. Điều đầu tiên mà cô thấy là một khuôn mặt thân thiệt với nụ cười hiền từ:

- Anh là... Yukito. – Sakura khẽ nói

- Ừ, đừng lo, Sakura. không có chuyện gì đâu. Touya lo cho em lắm đấy. Nhìn xem, nãy giờ cậu ta cứ đi đi lại lại, chóng cả mặt.

- Touya? À, là người vừa đến nhà em phải không? Anh ấy quen anh à? Tại sao anh lại ở đây?

- Touya là bạn anh và cũng là người đã nhờ anh bảo vệ em. Hôm nọ, anh đã nói với em rồi mà.

- Vậy trong bữa tiệc sắc phong cũng là.....

- Ừ, Touya cũng có mặt trong bữa tiệc đó. Có kẻ muốn giết em, bọn anh biết được, nên đến đấy. Lại đây, Touya. Sakura tỉnh rồi nè – Yukito gọi với ra phía ngoài cửa.

Có những tiếng bước chân dồn dập chạy đến. Người đầu tiên lại gần giường của Sakura là Touya. Anh kéo áo, quẳng Yukito ra khiến Yukito nhăn mặt cằn nhằn.

- Em tỉnh rồi à? Em có bị đau ở đâu không? Tự nhiên em ngất đi là anh lo quá!

Tomoyo cũng sợ hãi:

- Ôi, may mà cậu không sao. Tớ đã cầu trời cho cậu suốt nãy đến giờ. Có thể thở phào nhẹ nhõm rồi. Có chuyện gì xảy ra vậy. Tự nhiên cậu kêu lên đau đớn rồi ngất đi làm mọi người lo quá.

- Đúng vậy. Có chuyện gì vậy, Sakura? – Touya lo lắng.

- CÁI ĐÓ THÌ TÔI PHẢI HỎI ANH MỚI ĐÚNG. TỰ NHIÊN KHI ANH ĐỤNG VÀO ĐẦU TÔI THÌ ĐẦU TÔI ĐAU BUỐT, CÓ TIẾNG NÓI TỪ TRONG ĐẦU VANG LÊN. TÔI KHÔNG BIẾT TIẾNG NÓI ĐÓ LÀ CỦA AI, NHƯNG CÓ PHẢI DO ANH LÀM KHÔNG? TẠI SAO ANH LÀM VẬY?

Touya dùng hay tay để bịt tai:

- Em vẫn vậy, chẳng dễ thương chút nào. Anh đâu phải thần tiên hay phù thủy mà có thể đụng tay vào đầu em khiến em đau được. Vả lại, hơn ai hết, anh không bao giờ muốn em bị đau đớn. HÌnh như chưa nói với em. Do em đã quên hết kí ức nên em không thể nhớ được anh. Anh là ANH HAI của em.

Sakura kinh ngạc đến sững sờ. Cô cố gắng nói để chứng minh là mình đang tỉnh:

- Anh hai? Nhưng rõ ràng dì Sonomi nói toàn bộ gia tộc Kinomoto đã chết hết rồi mà. Dì chẳng phải đã nói cả dòng họ chỉ còn lại cháu thôi sao?

Sonomi gật đầu:

- Ừ, mới đầu dì cũng nghĩ như thế. Dì cứ nghĩ cả gia tộc Kinomoto chỉ còn mỗi mình cháu thôi. Ai ngờ... Chính dì cũng rất bất ngờ khi thấy Touya. Dì không thể tin được là nhà Kinomoto lại còn một người nữa.....

- Không phải là một người – Touya ngắt lời – mà còn rất đông. Dì chắc cũng không biết chuyện này, nhưgn trước khi xảy ra chuyện đó, cháu đã kịp sơ tán toàn bộ những người có thể đi được trong gia tộc Kinomoto.

- Thả nào....- Sonomi gục đầu vào hai tay – 7 năm trước, dfi đã tìm rất kĩ, nhưng tuyệt nhiên không thấy một ai. Lúc đó, dì cứ nghĩ.... Ôi....

Sakura kinh hoàng ngồi nhìn người tự xưng là anh trai của mình. Dù có nằm mơ cô cũng không bao giờ nghĩ mình lại còn có một người anh trai. Một người anh ruột thịt, cùng cha mẹ, cùng dòng máu. Trong một khoảng thời gian, Sakura không nói được gì.

- Được rồi – Touya xoa đầu Sakura – bây giờ em có cố cũng không nhớ được gì đâu. Anh hi vọng em còn chấp nhận người anh hai này. Nghỉ ngơi chút đi. Cũng muộn rồi, dì Sonomi và Tomoyo đi ngủ đi. Cả ông Wei và Yukito nữa.

Yukito cau có:

- Cậu vừa vất tớ ra ngoài như vậy mà giờ nói dễ như trò chơi thế sao?

- Xin lỗi – Touya bực tức.

- Cậu mà cũng biết xin lỗi sao, Touya – Yukito đùa – Chà, thôi đi, thấy Sakura khỏe là tốt rồi – Yukito vội nói thêm khi thấy gương mặt hầm hừ của Touya - Sakura, em nghỉ ngơi đi nhé. Mọi chuyện để sau hãy nói.

Sau khi Yukito, Tomoyo, dì Sonomi và ông Wei đi ra ngòai, Sakura vẫn không thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra xung quanh cô. Kẻ thù đầy rẫy. Một người anh trai. Điều này làm cô vừa lo lắng lại vừa vui. Đến lúc Touya quay đi, định ra khỏi phòng, Sakura mới bật nói thành tiếng những suy nghĩ của mình:

- Anh... Anh thật sự là anh hai của tôi chứ?

Touya dừng lại, ngồi bên cạnh Sakura:

- Đúng thế. Anh là anh hai của em. Có thể bây giơ em không nhớ ra anh nhưng anh tin em nhất định sẽ nhớ ra.

- Tại sao lại nhất định?

- Tại vì – Touya lặng lẽ nói – em còn một sứ mệnh. Một sứ mệnh quan trọng cần phải hoàn thành.

- Vậy thì – Sakura chộp lấy vai Touya – hãy cho em biết đi, tại sao mọi người lại bị giết? Tại sao anh và em thất lạc? Chà mẹ đâu? Họ còn sống không? 7 năm trước đã xảy ra chuyện gì? Sứ mệnh anh nói là cái sứ mệnh gì? Tại sao không ai cho em biết cả?

Nhận thấy sự kích động của Sakura, Touya thở dì. Anh bình tĩnh nhìn cô em gái:

- Anh chỉ có thể trả lời em một câu thôi. Lâu nay mọi người không cho em biét vì dì Sonomi nghĩ là tất cả đã kết thúc. Chỉ một mình em là người dòng họ Kinomoto thì cũng chẳng giải quyết được gì. Mà nhà Daidouji, dòng họ thân thiết nhất với chúng ta thì cũng chỉ còn có hai người phụ nữ.

- NHƯNG CHUYỆN GÌ? CHUYỆN GÌ ĐÃ XẢY RA?

- Đâu cần hét to như thế chứ, quái vật? – Touya đưa hai tay bịt tai.

Sakura sững lại. “SAKURA KHÔNG PHẢI LÀ QUÁI VẬT!” – Lúc trước, dường như cô đã từng nhiều lần hét lên câu đó. Thấy Sakura chợt tái xanh, Touya lo lắng:

- Em sao vậy?

- Không sao – Sakura mỉm cười lắc đầu – em chỉ... Hãy nói cho em biết đi được không? Cho em biết 7 năm trước đã xảy ra chuyện gì?

Touya im lặng suy nghĩ. Anh không biết đây đã là thời điểm thích hợp để nói cho cô em gái thơ ngây của mình biết hay chưa.

- Chưa đến lúc đâu, Sakura. Như anh đã nói, anh tin em sẽ nhớ ra anh, cũng tin em sẽ nhớ lại toàn bộ quá khứ ngày trước. Nhất định ngày đó không xa đâu. Nhưng em phải chuẩn bị tâm lí để đối diện với kí ức đó. Thôi được rồi, bây giờ thì nghỉ ngơi thêm đi! – Touya ra lệnh

Ánh điện phụt tắt. Toàn bộ nhà Akizuki chìm vào trong bóng tối – lãnh địa của những âm mưu, những toan tính. Khi Eriol đang trầm ngâm cạnh cửa sổ, Syaoran im lặng ngồi bên cuốn sách quen thuộc của mình và Sakura với những giấc mơ rối loạn xen lẫn quá khứ - hiện tại, thì ở ngoài kia, sứ giả của bóng đêm đã bắt đầu hoạt động.




Hết chương 15

Tài sản của Sakura*tsubasa

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Nguyệt Hoa Kiếm
Ninja
Ninja
Nữ
Clover leaves4 Viên (moneyTFC)450
Tổng số bài gửi : 294
Birthday : 19/09/1995
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Thu Mar 29, 2012 5:33 am

bác Sak chăm chỉ ngồi post thật, bác cho e hỏi là fic này bao nhiêu chap dzậy bác :gatgu:
e mới đọc lướt qua thui, chưa đọc hết (đợi hôm nghỉ 10/3 đọc, lưu hết vào word rùi :chet: ) trước giờ e chưa đọc một cái fic nào á, ko thix đọc cái gì nhiều chữ quá, định ko đọc cơ nhưng lượn vào thấy hay hay + bác Sak PR dữ quá, he he công nhận đọc fic thấy lạ lạ sao ấy
cũng may trước có đọc hết 4 bộ Twilight saga trên ebook roài nên giờ mới có dũng khí đọc hết ngần này chữ
thanx một cái bác nha

Tài sản của Nguyệt Hoa Kiếm

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sakura*tsubasa
Thợ săn
Thợ săn
Nữ
Clover leaves11 Viên (moneyTFC)1023
Tổng số bài gửi : 1004
Birthday : 06/08/1999
Vi pham :
1 / 101 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Thu Mar 29, 2012 5:39 am

vâng, xin cảm ơn Nguyệt đã ủng hộ *Sak cũng đọc Saga twilight rùi*
tổng cộng cóa 74 chap thưa Nguyệt iu quí :shock:

Chương 16: Bắt cóc


Đã 2 tháng trôi qua kể từ ngày người tự xưng là anh trai của Sakura xuất hiện. Chính Sakura cũng không hiểu tại sao mình lại tin tưởng người này chính là anh mình. Có lẽ do cảm giác thân quen mỗi khi đối diện với Touya. Cô tin anh chính là anh hai của mình, mặc dù trong suốt thời gian anh và Yukito sống ở đây, Touya chỉ toàn bày chuyện chọc tức Sakura, gọi Sakura là quái vật và trêu cho cô phải hét ầm lên - một chuyện mà chưa bao giờ Sakura làm ở trong nhà.

Trong khoảng thời gian dài này, tuy ngày nào cũng sống cùng Touya, nhưng Sakura vẫn không nhớ lại được điều gì đã xảy ra vào 7 năm trước. Cô không lý giải được mọi chuyện xảy ra xung quanh mình. Điều mà khiến cô khó chịu nhất chính là việc lâu nay cô không gặp lại Syaoran. Từ khi lễ sắc phong của Tomoyo kết thúc, dường như Syaoran muốn tránh mặt cô. Tomoyo đã trở lại cung điện và hứa sẽ dò hỏi xem Syaoran đang ở đâu, nhưng dường như không có hiệu quả. “Hừ, anh ta có chịu nghe lời ai đâu! Từ xưa đến nay vẫn vậy mà” – Sakura mỉm cười tự nhủ một mình – “không phải là bàn bè là có ý này hả? Muốn tránh không gặp mình nữa sao?”

Sakura lang thang trên phố. Những bông hoa đào đã độ tàn, màu sắc dịu dàng tỏa sáng một góc phố. Mùa hè đang đến gần, với những đợt gió nóng đầu hè và những trận bão bất ngờ không được báo trước. Những tiếng chim hót véo von âm vang bên tai. Trong những cửa hàn ven đường, tiếng nhạc ngân lên, du dương, réo rắt, chờn vờn bao bọc con người. Tiếng nhạc khiến Sakura cảm thấy cô đơn và một cảm giác buồn không rõ nguyên do. Không có Tomoyo bên cạnh, bây giờ lại không có cả Syaoran, Sakura thật sự cảm thấy tiếc nuối. Tiếc núôi một quá khứ vui vẻ với mọi người. Tuy đã có lần Syaoran nói mọi việc rồi sẽ thay đổi, phải biết chấp nhận sự thay đổi này, nhưng Sakura vẫn không thể ngăn mình không buồn. Nhớ lại quá khứ cũ có phải việc tốt không? Không nhớ lại và nhớ lại thì cái nào tốt hơn cho cả Sakura lẫn tất cả mọi người? Những câu tại sao vang vọng trong tâm trí Sakura rồi lại chìm vào trong khoảng không. Giá mà có Tomoyo hoặc Syaoran ở đây thì tốt quá. Sakura có thể chia xẻ với hai người bạn tâm giao, cùng tìm ra giải pháp tốt nhất có thể làm. Mới cách đây 1 tháng, cô có những người bạn tốt nhất trần đời, vậy mà giờ đây thì không có người bạn nào bên mình. Sakura bật cười vì điều quái gở này. Nhưng, bạn bè....

- Gâu... Gâu...

Con Kero trên tay Sakura kêu lên như muốn nhắc Sakura: Tôi là bạn của cậu. Sakura dịu dàng vuốt ve bộ lông mêm óng của Kero.

- Cám ơn Kero. Có cậu ở bên cạnh tớ cảm thấy đỡ trống vắng nhiều lắm. Chúng ta đi ăn gì nhé. “Quán ăn Rika” làm bánh ngon lắm, đảm bảo kẻ háo ngọt như cậu sẽ mê ngay.

Kero kêu ư ử đồng ý. Sakura ôm Kero bước vào một nơi quen thuộc, treo bảng: “Quán ăn Rika”.

Lúc này bà chủ quán – Rika – đi vắng. vì thế, Sakura, dù muốn gặp Rika nói chuyện nhưng cũng không thể. Cô đành ngồi xuống bàn, đặt Kero ngồi đối diện mình trên ghế giống như một con người và gọi một đĩa bánh ngọt. Sakura mỉm cười nhìn Kero ăn, giống như Syaoran vẫn đang ngồi đối diện với cô vậy. Cảm giác này khiến Sakura thấy đỡ cô đơn hơn.

- Nè, Kero, hình như cậu ghét Syaoran hả? Anh ta không phải là một người chủ tốt sao? Mà tại sao cậu là chó lại thích ăn bánh vậy? Thật kì lạ!

Kero vẫn chúi đầu vào đĩa bánh thơm phức, không chú ý đến câu hỏi của Sakura. Sakura im lặng nhìn Kero ăn. Bên ngoài, cây cối xanh tươi, chim chóc ca hót véo von. Bầu trời đang chuyển dần sang màu xám. Những áng mây đen chờn vờn, muốn bao phủ cả Tomoeda xinh đẹp, như muốn dự báo một cơn mưa lớn. Sakura ngắm trời, cảm thấy một cảm giác bất an, lo lắng.

- Cô ở đây ả, Sakura? Cả tháng nay không thấy cô đến, tôi tưởng cô quên luôn tôi rồi chứ?

Sakura giật mình quay lại và chạm vào ánh mắt của Rika.

- Chào cô, Rika. Tôi đến đây định gặp cô nói chuyện phiếm thì cô lại đi vắng.

- Ưm tôi đi mua chút bột ấy mà. Chà, chú chó đẹp quá!

Rika vui vẻ ngồi xuống ghế bên cnạh và đưa tay vuốt ve Kero. Lông Kero bỗng dựng đứng, mắt long lên và kêu gầm gư. Con chó nhe răng với Rika, chỉ chực cắn vào tay cô gái.

- KERO!- Sakura quát. Con chó im lặng ngồi yên trên ghế nhưng mắt vẫn liếc nhìn Rika với vẻ đề phòng – xin lỗi, Rika. Con chó này nó... ờ, có lẽ là do nó lâu ngày không ra ngòai ấy mà.

Kero vẫn không rời mắt khỏi Rika. Sakura nhanh chóng nhìn Kero và hơi mỉm cười. Kero đúng là con chó được Syaoran nuôi từ bé. Tính nó giống hệt chủ nhân. Sakura nhớ lại, trước đây, Syaoran cũng luôn đề phòng Rika, đúng như Kero lúc này. “Chậc, mình cũng cần đề phòng Rika hơn. Nhưng mình thấy cô ấy rất tốt mà! Syaoran lẫn Kero đều hơi lo xa rồi. Đúng là chủ nào tớ nấy”

- Sakura, hôm nay cô đến đây một mình à? – Rika liếc nhìn Kero, hỏi Sakura.

- Rika này, mấy hôm nay cô có thấy Syaoran đến đây không?

- Không thấy. Cả tháng nay tôi không thấy anh ấy đến đây, cả cô cũng vậy mà. Hay thật, một người biến mất thì cả hai cùng biến mất luôn – Rika đùa - vậy hôm nay hai bạn hẹn nhau ở đây à?

- Không – Sakura lắc đầu – tôi cũng đang đi tìm anh ta đây. Không biết mấy hôm nay anh ấy đi đâu nữa. Thật kì lạ!

Rika rót cho mình một cốc nước, lắc đầu:

- Bọn con trai đều vậy đấy, để ý làm gì. Phải rồi, vậy tức là hôm nay cô đến đây một mình và đi về một mình à? Không có người bạn nào khác sao?

Sakura cảm thấy hơi ngạc nhiên vì Rika quan tâm đến việc mình đi với ai như vậy/ Cô chỉ vào Kero:

- Có chứ. Tôi đi với Kero mà.

- Còn ai nữa không? – Rika nhìn Kero với đôi mắt dè chừng.

- Không còn. Sao cô hỏi vậy? – Sakura bắt đầu đề phòng.

Rika lúng túng:

- Tại vì... Tại vì... Đó là do dạo này ở xung quanh khu này có rất nhiều cướp và bọn côn đồ. Cô có đi đâu thì phải đi với người nào đó khác. Tôi rất lo cho cô nên hỏi vậy thôi mà.

Sakura thở phào:

- Không sao đâu. Kero là vệ sĩ số 1 đấy! (Kero kêu lên đồng ý với ý kiến của Sakura nhưng vẫn không quên gằm ghè với Rika)

- Vậy thì tốt rồi – Rika nhếch mép cười.

- Hả? – Sakura chợt thấy lo lắn vì nụ cười của Rika. Đó là một nụ cười lạnh lùng, với ánh mắt cũng lạnh lẽo không kém. Nhưng ngay sau đó, nụ cười của Rika trở lại thành nụ cười dịu dàng thường ngày:

- Không, không có gì đâu. Chỉ là tôi đã rất lo cho cô. Giờ cô ngồi đây chơi nhé. Cứ ăn tự nhiên, tôi lấy rẻ thôi. Tôi có chút việc phải đi ra ngòai.

Sakura vẫy tay tạm biệt Rika. Cô gái chào Sakura rồi bước nhanh ra cửa, vội vàng đi. Sakura nhìn Rika ở bên ngòai cửa sổ:

- Kero, cậu thấy cô ta đáng ngờ ở đâu vậy? Tớ thấy cô ta cũng tốt mà. Chỉ có điều hình như cô ấy hơi kì lạ chút thôi.

Kero nhảy xuống ghế, dụi đầu vào chân Sakura và kéo cô đi.

- Đau quá, Kero. – Sakura khẽ kêu lên - cậu muốn về rồi hả? Được rồi, đợi chút đã. Đừng lo, trời không mưa được đâu. Ở quầy có bán áo mưa mà. Hơn nữa, đi tắm mưa một chút cũng thú vị.

Kero dường như không đồng ý với Sakura. Nó cắn mạnh vào chân Sakura, khiến cô tức giận quát:

- Im nao, Kero. Cậu ngồi yên đi, nếu không tớ sẽ cho cậu ra ngoài kia đứng đấy – Sakura chỉ tay ra ngòai cửa, nói.

Kero tức giận nằm im dưới chân Sakura. Sakura vuốt ve lông con chó, nhưng nó giận dỗi bỏ ra chố góc bàn nằm. Sakura nóng nảy:

- Được lắm, cậu cứ giận đi. Hôm nay không cho cậu ăn nữa, Kero ạ!

Sakura lại quay ra nhìn trời. Chim và bướm đã vắng bóng. Dòng người vội vàng đi nhanh hơn mong về kịp nhà trước khi trời mưa. Mây đen ùn ùn kéo đến. Những cơn gió rít lên, đập vào khe cửa. Trong quan bây giờ tấp nập người. Đa số là những người vào tránh mưa, mua áo mưa chứ không phải là ăn uống. Trời tuy chưa mưa nhưng tối sập lại, báo hiệu một cơn giông tố sắp nổi lên. Sakura cũng không muốn phải chọc giận Kero và ngồi đây chờ mưa đến, nhưng cô mong có thể gặp được Syaoran để hỏi cho rõ một số việc. Cách nói mập mờ của anh khiến cô khó chịu và lại càng kích thích trí tò mò khiến Sakura phải tìm hiểu cho kì được. Rika đã trở về và bận rộn với những người khách vừa vào. Thực khách ở các bàn khác đã vội vàng ra về. Trong quán ăn trở nên yên tĩnh hơn khi khách mua áo mưa đã trở ra và nhanh chóng bước đi. Sakura vẫn ngôi im bên chiếc bàn cạnh cửa, còn Kero nằm ở bên góc nhưng vẫn chú ý từng hành động của Rika.

- Chưa về à, Sakura? Trời sắp mưa rồi! – Rika bước lại hỏi Sakura.

- Ừ, hiện giờ tôi chưa muốn về nhà. Tôi đã nói với mọi người rồi, chắc không sao đâu. Hơn nữa, tôi cũng muốn tắm mưa. Lâu lắm rồi chưa đi mưa bao giờ.

- À – Rika hiểu biết - tắm mưa cũng thú vị đấy, nhưng cần phải cẩn thận sấm sét. Cô đang có chuyện buồn à, Sakura? Tôi thấy cô lạ quá!

- Không – Sakura trả lời sau một thoáng suy nghĩ – tôi không sao cả. Chỉ là hơi buồn vì Tomoyo ko có ở đây thôi. Tôi rất nhớ cô ấy. Dù sao thì chúng tôi đã sống với nhau 10 năm rồi chứ ít gì đâu. Không có cô ấy, tôi rất cô quạnh.

- Tôi hiểu – Rika nói, nhìn thẳng vào mắt Sakura – tuy tôi không biết cảm giác của cô là thế nào nhưng hẳn là cô rất buồn. Nhưng mà Sakura nè, tắm mưa xong rồi về nhà phải tắm lại đấy, không bị cảm thì khổ. Với lại, trời mưa giông chính là lúc hành động tuyệt vời nhất của bọn du côn đấy. Hãy cẩn thận!

Sakura giật mình khi thấy vẻ mặt của Rika. Đó là một vẻ mặt mang đậm nét hung dữ và lạnh lùng. Ánh mắt Rika lúc này như muốn ăn tươi nuốt sống Sakura. Nhưng gần như ngay lập tức, Rika đổi nét mặt, trở lại vẻ đẹp yêu kiều vốn có:

- Thôi, tôi nói vậy thôi. Sakura rất giỏi võ mà, đúng không? Tôi cần phải đi thu dọn đây, Sakura, cô cứ ngồi đây đến bao giờ chán cũng được.

- Không cần đâu, tôi cũng phải về rồi, không thì phải nghe mắng lâu đấy. – Sakura đứng dậy, gọi Kero đang nằm lim dim – chưa mưa đâu, Kero. Đi thôi!

Kero trung thành nhảy lên vòng tay đón sẵn của Sakura, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Rika.

- Cố mà bảo vệ chủ nhân nha! – Rika nói với vẻ mặt thách thức, đưa tay vuốt ve bộ lông vàng kim tuyệt đẹp của con chó.

Người Kero chợt run lên, mắt long sòng sọc. Sakura không hề biết phản ứng của Kero, cô cho rằng Kero lạnh nên run lên như vậy. Sakura dỗ dành:

- Đừng lo, mới chỉ có gió thôi. Tôi về nha, Rika.

- Ừ - Rika mỉm cười chào Sakura.




Gió ầm ầm thổi, cuốn phăng đi tất cả những vật mà nó thấy trên đường. Cơn gió thổi bụi bay mù mịt, cây cối cong đi vì phải chịu sức nặng của gió. Sakura phải rất cố gắng để có thể đi và đứng vững trong sức gió thế này. “Thời tiết năm nay lạ quá. Mới có mùa xuân mà sao lại có giông to thế chứ?” – Sakura ngạc nhiên thắc mắc. Syaoran là một người có vốn kiến thức khá phong phú về những hiện tượng tự nhiên này. nếu có anh ta ở đấy, chắc hẳn anh ta sẽ làm một bài diễn thuyết dài về thời tiết cho Sakura nghe. Sakura hơi mỉm cười với ý nghĩ này.

Nhà Akizuki nằm ẩn sau những rặng cây cao, to và xanh mướt. Ngôi nhà gần như được tách li hoàn toàn với bên ngoài bằng con đường dài với những hàng cây cổ thụ lớn. Mọi khi hai hàng cây này rất đẹp, nhưng hôm nay, những cơn gió mạnh đang dùng hết sức quấn đi những chiếc lá xanh trên cây. Cành cây trở nên xơ xác hơn bao giờ. Gió vi vu thổi. Những tiếng gãy của cành cây vang lên trong tiếng gào thét của gió. Những chiếc cây to lớn phải oằn cành đi để tránh sức tàn phá của gió. Sakura bám vào thân cây mà bước đi, những bước chân chậm rãi. Kero vẫn ngoan ngoãn nằm trên tay cô chủ, đôi tai vểnh lên nghe ngóng, hai con mắt đảo liên tục. Bỗng nó sủa ầm lên.

- Im nào, Kero. – Sakura nhắc nhở. Cô cũng dừng lại. Gió thổi rát mắt, nhưng Sakura vẫn cảm nhận được những ánh mắt đang dõi theo mình – Có người theo dõi. AI ĐÓ – Sakura hét lên hỏi, át đi tiếng gió.

Từ trong ngách tường, có rất đông người bước ra, vòng bao quanh Sakura và Kero. Phải đến 50 người, ai cũng cầm vũ khí: gậy, dao và những thứ đồ kì lạ khác.

- Hừm, đông thật – Sakura lẳng lặng nói – Hôm nay là ngày mồng 2 tháng 2 hả? Mình vốn đã biết trước con số 2 là con số chỉ có đem lại xui xẻo chứ chẳng có chút may mắn nào mà!

Một tên trong số bọn chặn đường Sakura cười ha hả:

- Thế nào cô em? Cô em hết đường thoát rồi. Ngoan ngoãn đi theo bọn ta đi. Có người cần tính sổ với cô em đấy.

- Các người là ai? Tìm ta làm gì? Kẻ nào đòi “tính sổ với ta”? Sao không bảo kẻ đó đến đây gặp luôn ta có phải nhanh hơn không?

Những tên kia phá lên cời. Một tên cầm dao, hất đầu:

- Ngươi không cần biết và bọn ta cũng chẳng cần biết. Cô chủ ra lệnh cho bọn ta bắt ngươi thì bọn ta bắt, thế thôi!

Biết không thể nói chuyện với đám người này, Sakura thả con Kero xuống và lao vào đánh nhau. Nếu ít hơn thì Sakura chắc chắn sẽ thắng nhưng với số lượng 50 người thì khác. Kero gầm gừ cắn loạn xạ vào những kẻ ở xung quanh nó và Sakura. Sakura đánh ngã được hàng loạt tên, nhưng những tên khác lại xông vào ngay. Mải chú ý bọn ở trước mặt, Sakura không hề biết, một tên vừa bị Sakura đánh ngã đã tỉnh dậy và cầm gậy đập mạnh vào sau gáy cô. Sakura quỵ xuống. Cô nghe thấy tiếng Kero sủa ầm ĩ. Ngay sau đó, tiếng sủa chợt ngưng bặt. Sakura loáng thoáng nghe thấy tiếng bước chân một người khác và tiếng nói chuyện. Trước lúc bất tỉnh, Sakura vẫn có thể nhận ra tiéng nói ấy: Rika Sasaki.



Hết chương 16

Tài sản của Sakura*tsubasa

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Nguyệt Hoa Kiếm
Ninja
Ninja
Nữ
Clover leaves4 Viên (moneyTFC)450
Tổng số bài gửi : 294
Birthday : 19/09/1995
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Thu Mar 29, 2012 5:45 am

gjg sgsg 74 chap á
wow, thật khâm phục ai viết ra fic này
e sẽ cố gắng bám theo từ chữ đầu tiên đến chữ cuối cùng :quyettam: mong fic sẽ có kết thúc có hậu, hì hì * cặm cụi đọc tiếp* :shock:

Tài sản của Nguyệt Hoa Kiếm

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sakura*tsubasa
Thợ săn
Thợ săn
Nữ
Clover leaves11 Viên (moneyTFC)1023
Tổng số bài gửi : 1004
Birthday : 06/08/1999
Vi pham :
1 / 101 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Thu Mar 29, 2012 10:39 pm

Nguyệt Hoa Kiếm đã viết:
gjg sgsg 74 chap á
wow, thật khâm phục ai viết ra fic này
e sẽ cố gắng bám theo từ chữ đầu tiên đến chữ cuối cùng :quyettam: mong fic sẽ có kết thúc có hậu, hì hì * cặm cụi đọc tiếp* :shock:
ừm, thanks vì Nguyệt đã ủng hộ hết mình
nhưng, kết thúc có hậu thì hok phải tuýt của truyện này, kết thúc của nó rất...

Tài sản của Sakura*tsubasa

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
T_RUMIKO
Quỷ hút máu
Quỷ hút máu
Nam
Clover leaves22 Viên (moneyTFC)1529
Tổng số bài gửi : 1425
Birthday : 04/12/1994
Vi pham :
1 / 101 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Thu Mar 29, 2012 10:42 pm

rất sao ạh? bác post chap cuối luôn đi

Tài sản của T_RUMIKO

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sakura*tsubasa
Thợ săn
Thợ săn
Nữ
Clover leaves11 Viên (moneyTFC)1023
Tổng số bài gửi : 1004
Birthday : 06/08/1999
Vi pham :
1 / 101 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Thu Mar 29, 2012 10:50 pm

hok dc, phải để ng` đọc xem lần lượt, suy đoán, hồi hộp, nghĩ lung tung đến cái kết, chờ đợi,...những yếu tố đó cần thiết để làm một tác phẩm có sức thuyết phục.
Cái kết nói chung là rất bi thương *nói toẹt ra: Syaoran die"

Tài sản của Sakura*tsubasa

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sakura*tsubasa
Thợ săn
Thợ săn
Nữ
Clover leaves11 Viên (moneyTFC)1023
Tổng số bài gửi : 1004
Birthday : 06/08/1999
Vi pham :
1 / 101 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Thu Mar 29, 2012 11:05 pm

đây, mới ra lò *thực ra lâu ròi*
Chương 17: Mục đích


Đã muộn mà không thấy Sakura về, những người trong nhà Akizuki lo lắng đứng ngồi không yên. Lúc gần tối, thấy Sakura vẫn chưa về, Touya cực kì tức giận, nhưng bây giờ, sự bực tức đó đã chuyển thành lo lắng. Anh và Yukito chạy đi tìm Sakura từ chập tối đến giờ nhưng tuyệt nhiên không thấy một chút dấu vết nào. Ông quản gia già Wei đi đi lại lại trong nhà, chẳng buồn ngó vào cái bếp lộn xộn những thức ăn mua về vất lổn ngổn. Sonomi gần như phát điên. Dì nửa muốn chạy ra ngoài, nửa như sợ hãi một điều gì đó nên dừng lại. Cứ thỉnh thoảng, bà lại đi ra cửa sổ, nhìn ra ngoài, mồ hôi đầm đìa ướt hết lưng áo.

- Sakura chưa bao giờ về muộn thế nào, nếu có thì nhất định nó sẽ báo về nhà chứ không thể bỏ đi không nói trước thế này được – Sonomi đứng nhìn ra màn đêm đen dày đặc.

- À, cũng không hẳn đâu thưa bà chủ - ông Wei lẩm nhẩm.

- Sao lại không hẳn? Có chuyện gì xảy ra trước đây sao? Trong lúc tôi đi vắng à?

- A, không có gì đâu – ông Wei biết mình lỡ lời liền dùng tay che miệng.

- NÓI ĐI! – Sonomi ra lệnh

- Là thế này - người quản gia già lúng túng - chả là trước đây có lần cô Sakura đã...

- ĐÃ SAO?

- Cô ấy đã ra ngòai cả đêm mà không báo về về nhà – Wei kết thúc câu nói của mình với giọng nói hơi run run.

- Cả đêm? – Sonomi nhắc lại như không thể tin vào tai mình - Tại sao lại như thế? Từ trước đến nay con bé rất ngoan kia mà. Nó đi với ai? Đi làm gì?

- Tôi không biết, thưa bà chủ. Tôi không muốn xen vào chuyện riêng của cô ấy. Thường thì có chuyện gì cô Sakura cũng nói cho tôi biết nhưng hôm đó Sakura không hề nói với tôi. Có lẽ do cô Tomoyo mới về nên cô ấy muốn có nhiều thời gian nói chuyện riêng tư.

Sonomi đi quanh căn phòng với những bước mạnh và dài. Bà đang cực kì tức giận. Ông Wei hiểu rõ mình đang trong điều kiện bất lợi nên đứng im nhìn bà chủ và mong rằng sẽ không có chuyện gì xảy ra với Sakura.

- Bà chủ, nếu cô ấy bình yên là tốt rồi. Con gái lớn thì cũng phải ra ngoài chứ ạ!

Sonomi không hề để ý đến lời nói của ông quản gia:

- Gọi Tomoyo cho tôi. Bác Wei, bác hãy nhờ người vào cung điện, gọi Tomoyo về ngay đây cho tôi. Tôi cần biết rõ xem Sakura đã đi đâu, làm gì? Chắc chắn nó sẽ nói với Tomoyo. Nếu không có người nào đi thì chính bác hãy đi mời cô công chúa đó về đây cho tôi!

Ông Wei thở dài rồi miễn cưỡng ra ngoài, đánh xe hướng về phía cung điện lộng lẫy. Vừa lúc ấy thì Touya và Yukito bước vào, mặt đầy cát bụi.

- Ngoài trời gió to quá – Yukito phàn nàn - rất khó phát hiện dấu vết vì bị gió thổi tung đi hết. Cũng may là không mưa.

- Chưa tìm thấy Sakura. Không biết con bé này đi đâu rồi? – Touya nói, giọng đầy lo lắng và sợ hãi.

- Không sao đâu. Sakura nhất định sẽ không sao đâu – Yukito trấn an bạn.

Dù ngoài miệng nói “không sao” nhưng trong lòng Yukito cực kì hoang mang. Không biết Sakura đi đâu trong lúc này là rất tệ. Trời đã muộn, ngoài đường vắng tanh vắng ngắt. Như vậy thì Sakura đi đâu? Không lẽ cô ấy đã ra khỏi Tomoeda? Những suy đoán chồng chéo làm bộ óc lúc nào cũng hoạt động hết công suất của Yukito cảm thấy rối tinh lên. Không khí trong nhà im lặng đến đáng sợ. Ngoài trời gió rít lên từng hồi. Cánh cửa lách cách va vào nhau như tiếng mở cửa khiến mọi người mừng hụt liên tục. Sonomi vẫn đăm đăm nhìn ra cửa sổ, mong đợi ông Wei cùng chiếc xe ngựa của Tomoyo. Yukito ngồi trầm ngâm bên cạnh bàn. Touya im lặng đi đi lại lại trong phòng.Vừa lúc ấy thì cánh cổng sắt kèn kẹt mở ra. Sonomi căng mắt lên nhìn và nhận ra chiếc xe ngựa đang phóng vun vút vào trong sân. Yukito đứng bật dậy và Touya ngừng động tác “vận động chân tại chỗ” của mình. Cánh cửa phòng bật mở. Tomoyo cùng Eriol theo chân Wei đi vào phòng với dáng vẻ khẩn trương. Mái tóc tím của Tomoyo rối bù, Eriol cũng chưa kịp cởi áo choàng ngoài.

- Mẹ, Sakura sao rồi? Cô ấy hiện ở đâu? Mọi người tìm được cô ấy chưa?

- Chưa – Sonomi trả lời gắt gỏng - Tomoyo, hãy nói cho mẹ biết, có phải trước đây, lúc con và Eriol trở về nhà, Sakura đã đi qua đêm không về nhà, đúng không?

- Vâng – Tomoyo ngoan ngoãn trả lời.

- Nó đi với ai? Đi đâu?

Tomoyo nhíu mày suy nghĩ:

- Sakura đi đâu thì con xin thề là con không biết. Nhưng cô ấy đi với ai thì con nghĩ là con biết.

- NÓI ĐI! VỚI AI? – Sonomi ra lệnh.

- Con xin lỗi, con không thể nói. Đây là bí mật của Sakura và con đã hứa với cô ấy là sẽ không nói.

Sonomi và Tomoyo nhìn nhau trừng trừng trong một vài giây. Cuối cùng, Sonomi nhượng bộ:

- Thôi được, nếu như con không muốn nói. Nhưng các con nghĩ xem, có thể nào hôm nay nó lại đi với kẻ ấy nữa không?

- Việc này... – Tomoyo đưa mắt nhìn Eriol.

- Không thể nào đâu, thưa mẹ! – Eriol vội nói - người hôm nọ Sakura đi cùng là người trong cung điện nên con biết rất rõ người ấy. Cả ngày hôm nay người đó ở trong cung điện và đến bây giờ vẫn chưa về, nên chắc chắn Sakura không thể đi cùng với hắn được.

- VẬY THÌ NÓ ĐI VỚI AI? – Touya hét lên

- Tôi không biết – Eriol lo lắng – nhưng tôi có thể đoán là Sakura đang gặp nguy hiểm. Chúng ta cần phải nhanh chóng tìm ra cô ấy. Mẹ, con sẽ nhờ binh sĩ đi tìm Sakura, mẹ đừng lo. Thế nào chúng con cũng tìm được Sakura thôi.

- Vậy thì nhờ con! – Sonomi bất lực nói.

- Chúng tôi sẽ đi với cậu! – Touya, Yukito và người quản gia vội đi ra ngoài theo Eriol, bỏ lại Sonomi và Tomoyo ở lại trong căn phòng vắng với nỗi lo như thiêu đốt.

Ngoài trời, gió vẫn gào rú như tiếng hét của tử thần. Bầu trời và không gian tối đen như mực. Eriol nói với những người khác:

- Bây giờ, mọi người hãy cùng đi tìm Sakura. Tôi sẽ sai đội quân truy tìm người giỏi nhất của tôi đi với mọi người. Còn tôi, tôi phải đi gặp một người. Người này có thể biết Sakura đang ở đâu, hoặc ít nhất cũng có thể biết những nơi Sakura hay đến.

Dù rất tức giận vì bị ra lệnh, nhưng Touya vẫn ngoan ngoãn nghe theo lời Eriol vì tính mạng của em gái. Eriol phóng xe ngựa, lao vụt đi và khuất sau màn đêm đen.




- Ôi....

Sakura tỉnh dậy và thấy đầu mình đau nhức, chân tay bị trói chặt không thể cử động. Cô nhìn quanh căn nhà mình đang ngồi và nhận ra đó là một căn nhà nhỏ được lợp bằng rơm. Cô chỉ nhớ mình bị một người đánh ngất từ phía sau, và trước lúc không biết gì nữa, cô có nghe thấy giọng nói của một người. “Người đó là ai nhỉ? Hình như mình nhận ra rồi. Đó là giọng của....” Sakura ôm lấy đầu rồi chợt mắt cô mở to, nhìn vào khoảng không: “Là giọng của Rika. Đúng rồi, chính là Rika, cô ta rất quan tâm đến việc mình đi với mấy người, với những ai, cũng chính Rika nói có rất nhiều côn đồ, cướp giật. Ôi, mình thật là ngu...” Sakura dùng tay đập vào đầu mình. Chợt cô nghe thấy tiếng rên khe khẽ bên cạnh mình. Cô nhìn xuống và kêu lên:

- Kero! Trời ơi, cậu làm sao thế này?

Kero nằm bên cạnh Sakura, mình đầy máu. Bộ lông vàng kim của nó chuyển thành màu lốm đốm đỏ. Những vết thương trên người Kero rỉ máu.

- Cậu có sao không, Kero? Sao cậu không chạy đi, để bị đánh thế này?

Kero từ từ tỉnh lai, ánh mắt nó bừng lên chút niềm vui khi thấy Sakura nhưng ngay sau đó nhắm lại do đau quá.

- Sẽ không sao đâu, Kero. Anh hai nhất định sẽ tìm ra mình, cả anh Yukito và dì Sonomi nữa chứ. Bác Wei cũng không bỏ qua đâu. Chúng ta nhất định là không sao!

Sakura ngồi im cạnh tường. Kero thỉnh thoảng lại kêu lên những tiếng kêu mỗi lúc một khỏe mạnh. Sakura để ý kĩ những ngóc nghách trong căn nhà và thấy một lỗ hổng nhỏ.

- Chà, căn nhà này được lợp bằng rơm, nếu như tớ khỏe mạnh thì chỉ cần một cú đá là cả nhà sập luôn và chúng ta có thể dễ dàng thoát ra. Chỉ tiếc là bây giờ dù một ngón tay tớ cũng không thể cử động được nữa rồi.

Kero kêu “Gâu gâu” đồng ý. Vừa lúc đó có người từ bên ngòai bước vào:

- Thế nào, cô em tỉnh rồi à?

- Ngươi là ai? Bắt ta có mục đích gì? – Sakura cứng rắn hỏi.

- Điều đó ngươi không cần biết. Lát nữa, cô chủ ta sẽ đích thân hỏi tộ ngươi, còn bây giờ thì hãy yên phận mà ngồi đó đi.

- Ta cần gặp cô chủ các ngươi, ngay bây giờ. Cô ta đâu?

- TA BẢO NGƯƠI NGỒI IM THÌ NGƯƠI NGỒI IM ĐẤY. NGƯƠI KHÔNG CÓ ĐỦ TƯ CÁCH ĐỂ GẶP CÔ CHỦ TA ĐÂU! – tên kia hét lên.

Sakura bình tĩnh mỉm cười:

- Tư cách à? Vậy tư cách thế nào mới có thể gặp cô chủ các ngươi? Bọn du côn, côn đồ bẩn thỉu các ngươi mà cũng nói đến tư cách sao? Nếu nói tư cách thì... CHÍNH CÁC NGƯƠI MỚI LÀ KẺ KHÔNG CÓ TƯ CÁCH ĐỂ NÓI CHUYỆN VỚI TA. GỌI CÔ CHỦ CÁC NGƯƠI RA ĐÂY! – Sakura dằn giọng.

Tên kia sợ hãi nhìn ánh mắt của Sakura. Hắn lắp bắp:

- Tôi... Tôi... Cô chủ tôi... Cô ấy không có ở đây.

- Không có ở đây? – Sakura cười khẩy – ra mặt đi, Rika Sasaki. Tôi biết cô đang đứng ở ngòai đó.

Một thoáng im lặng. Tên kia run sợ hết nhìn Sakura lại nhìn ra ngoài.

- Bốp! Bốp! Bốp! – có tiếng vỗ tay từ bên ngoài vọng vào và một người bịt kín mặt bước vào – cô thật là giỏi, tôi thật sự rất khâm phục cô, Sakura. Cô làm cho tên tay sai giỏi nhất của tôi phải run rẩy thế này, lại phát hiện ra tôi nữa. Bái phục!

- Không cần nhiều lời – Sakura nói – tôi nhận ra cô đang đứng ngoài bởi vì cái tên được cô gọi là giỏi nhất này, khi sợ hãi, hắn hết nhìn tôi lại nhìn ra ngoài. Nhưng thôi, điều đó không quan trọng. Tôi cần phải biết, tại sao cô bắt tôi?

- Ha ha, nếu cô muốn biết thì tôi sẽ cho cô biết. Có quá nhiều lý do để tôi bắt cô. Nhưng quan trọng nhất là tôi không ưa cô và tôi muốn cô phải biến mất! – Rika nói với đôi mắt lạnh lẽo, vô cảm.

- Không ưa tôi? – Sakura hỏi lại – đơn giản vậy thôi sao? Tại sao kì lạ vậy? Tôi tưởng cô biết ơn tôi đấy.

Rika bật cười:

- Ơn à? Cô thật ngây thơ. Cô nghe cho rõ đây: Câu chuyện đánh côn đồ, cứu một cô gái đấy chỉ là một câu chuyện giả tạo. Đám người đó đều do tôi thuê đấy, cô có ý kiến gì không? Tôi thuê chúng cốt chỉ để bắt cô nhưng dường như không đủ người. Tôi đã quá chủ quan khi nghĩ một cô gái yếu ớt như cô thì không thể chống đỡ nổi với vài tên, ai ngờ....còn việc cô cứu tôi hả? Đó chỉ là cái cớ để làm quan thôi. Tôi lúc đó đang đứng từ xa quan sát cảnh tượng hay, vậy thì tội gì tôi phải ló đầu vào cho cô cứu. Đó chính là bài học dành cho việc cô đi đường không chịu chú ý đấy.

- Cám ơn vì bài học của cô. Nó hữu ích lắm đấy! – Sakura cười thân thiện – tôi bắt đầu hiểu rồi đấy. Không “diệt” được tôi, cô chuyển sang màn kết thân hả? Sao phải rắc rối thế? Cứ gọi tôi vào đâu đó rồi bắt luôn có phải đơn giản hơn không? Hoặc là có thể bỏ độc vào thức ăn, nước uống của tôi cũng được mà?

- Cô quả là rất t hông minh. Đúng là không thể coi thường cô. – Rika vỗ tay.

- Tôi có thể coi đó là lời khen không nhỉ? Nếu phải thì xin cám ơn nha. Nhưng tôi cũng không cần lời khen ấy đâu, bởi vì tôi biết mình vốn thông minh sẵn rồi. Trả lời câu hỏi của tôi đi! – Sakura ra lệnh.

- Đừng có ra lệnh cho tôi, bởi vì bây giờ tôi mới là người có quyền ra lệnh. Nghe này cô gái. Đúng là tôi có thể gọi cô vào chỗ vắng rồi cho cô một trận, bỏ độc vào thức ăn để cô “tử ẹo”. Nhưng tôi không làm thế bởi vì kế hoạch của tôi có chút thay đổi. Mới đầu, tôi định làm bạn với cô, sau đó dày vò cô đến sống mà như chết. Nhưng thôi, có lệnh mới là giết ngay lập tức. Vì thế, tôi phải dùng đến cách này. Với lại tôi cũng cần phải kinh doanh chứ. Cô chết trong quán của tôi, thì tôi bán thức ăn cho ai nữa.

- Vậy à? Cũng đúng thật. Thế thì chúc cô buôn bán phát đạt. – Sakura bình thản mỉm cười – nhưng tôi còn chút chuyện thắc mắc. Đó là nếu như không thấy tôi về, người nhà tôi nhất định không để yên. Hơn nữa cũng rất đông người biết tôi đến quán ăn của cô, họ nhất định sẽ đến tìm. Cô giải quyết thế nào đây?

- Người nhà cô hả? Muốn nghe thử kịch bản của tôi không? Một cô gái đột nhiên mất tích. Xảy ra một vụ hỏa hoạn tại căn nhà hoang. Tìm thấy vật dụng của cô gái mất tích trong căn nhà. Người ta nghi ngờ cô gái tự sát bằng cách đốt căn nhà hoang, thiêu cháy chính mình.. Cô thấy sao? Cô cứ yên tâm ra đi, tôi sẽ sắp xếp cho vật dụng nhận thân của cô không bị cháy hết. Bộ quần áo chẳng hạn. Bởi vậy nên cho tôi mượn tạm chiếc áo khoác ngoài của cô.

Sakura lúc đó mới để ý thấy áo khoác ngoài của mình không còn. Cô gật đầu:

- Hiểu rồi, kịch bản hay đấy. Nhớ trả lại quân áo cho tôi khi nào gặp lại ở chỗ của Diêm Vương nhé. Tôi hi vọng sẽ gặp lại cô sớm, bạn tốt của tôi ạ. Nhưng lúc này cô nói, theo lệnh thì cô phải giết tôi ngay lập tức. VẬy có nghĩa là cô cũng làm theo lệnh?

- Đúng – Rika miễn cưỡng trả lời.

- Ai vây? – Sakura hỏi, vẫn giữ giọng bình thản và thân thiện.

- Điều này thì tốt hơn hết là cô xuống mà hỏi Diêm Vương ấy, Sakura ạ. Cô đừng lo, tôi nghĩ ông ấy sẽ trả lời cô đầy đủ thôi. Tôi sẽ giúp cô gặp ông ấy sớm, ngay bây giờ. Cái kiểu này thì cô sẽ được một cái chết êm ái đây. Hừ, chán thật! Nếu theo kế hoạch của tôi thì cái chết của cô sẽ đáng xem hơn nhiều.

- Cô tàn nhẫn thật! – Sakura mỉm cười – có vẻ ngoài mệnh lệnh của cấp trên ra thì cô còn mối thù nào đó với tôi nữa thì phải?

- Đúng! – Rika trả lời dứt khoát.

- Tôi có thể biết chứ?

- Không!

Sakura nhún vai:

- Chà, thôi vậy! Nhưng cô định giết tôi bây giờ hả?

- Đúng. Ngay bây giờ và ngay tại đây!

- Phóng hỏa?

- Chính xác. – Rika xác nhận – Cô bị trúng thuốc mê của tôi, không thể cử động nổi nữa rồi. Tóm lại là cô chết chắc rồi. Được rồi, nãy giờ hình như nói chuyện phiếm quá nhiều rồi. Coi như một ân hụê cho cô vậy. Giờ thì hãy xuống gặp Diêm Vương hỏi tiếp nha. Chúc ngủ ngon.

Rika cười ha hả rồi bước ra ngoài, ném vào bức tường của ngôi nhà rơm một que củi đang cháy. Rơm bén lửa, bùng cháy. Khói mù mịt. Căn nhà đã chìm trong lửa đỏ. Sakura không thể động đậy, ngồi im bất động chịu chết. Đêm nay, gió to càng làm ngọn lửa bùng lên nhanh. Sakura không thể thở được. Cô biết mình hôm nay không tránh khỏi cái chết, phải chết khi mà cô còn quá nhiều điều thắc mắc: Quá khứ của mình ra sao? Tại sao giờ anh hai lại đến tìm mình? Anh hai nói việc ấy là việc gì? Còn cả Syaoran nữa, không làm bạn bè nữa nghĩa là sao? Có lẽ đúng như Rika nói, những điều này cô cũng phải xuống hỏi Diêm Vương thôi. “Vĩnh biệt!” Sakura bật cười cay đắng một mình rồi từ từ lịm đi. Sakura chìm vào giấc ngủ, một giấc ngủ ngàn năm, nhưng cô mỉm cười mãn nguyện khi nhận ra một điều: Kero đã biến mất khỏi căn nhà đầy khói lửa này.




Hết chương 17


Tài sản của Sakura*tsubasa

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
T_RUMIKO
Quỷ hút máu
Quỷ hút máu
Nam
Clover leaves22 Viên (moneyTFC)1529
Tổng số bài gửi : 1425
Birthday : 04/12/1994
Vi pham :
1 / 101 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Fri Mar 30, 2012 6:13 am

Trích dẫn :
Cái kết nói chung là rất bi thương *nói toẹt ra: Syaoran die"
Bác nói ra luôn òy, làm biếng đọc quá
Trạng thái:
Nhìn sơ:
Đọc sơ:
Đọc đc 1 lúc:
Đọc xong:

Tài sản của T_RUMIKO

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Nguyệt Hoa Kiếm
Ninja
Ninja
Nữ
Clover leaves4 Viên (moneyTFC)450
Tổng số bài gửi : 294
Birthday : 19/09/1995
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Sat Mar 31, 2012 12:05 am

kooooooooooooooooooooooooooo :dap:
Syaoran của e :dap: huuuuuuuuuuuuuuuuuuu hgjkgh :tuyetvong: :mayden:
tại sao Sya lại chết chứ, ko chịu đâu *gào thét* :toemau2: :tunhan: :lacdau:
kill kill kill :toemau2: :toemau2: :toemau2: :toemau2: :toemau2:
sao lại bắt Sya chết chứ á á á á *điên cuồng* :dap: nếu có chết thì phải cả đôi cùng chết chứ sao bắt Sya chết một mình :uru: :tuyetvong:
tàn nhẫn :nemban: độc ác quá :nemban: hu hu hu :khocrong: hgjkgh

Tài sản của Nguyệt Hoa Kiếm

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sakura*tsubasa
Thợ săn
Thợ săn
Nữ
Clover leaves11 Viên (moneyTFC)1023
Tổng số bài gửi : 1004
Birthday : 06/08/1999
Vi pham :
1 / 101 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Sat Mar 31, 2012 7:29 am

ứ hự,á, ối, phù phù, rầm, bốp binh, phịch... sdgsdg *tiếng động khi đang dọn dẹp* sgsg
sao Nguyệt lại vào pic này mà bày bừa hại Sak đi dẹp mệt phờ. :tuyetvong:
đúng là lúc xem khúc Sya chết *hok phải bị ai giết hết mà là chính Sak đâm vào bụng anh *
ta hok có những hành động như trên mà...khóc như mưa tại trận :khocrong: *bị đánh, bị chửi thậm tệ, bị xúc phạm, bị té, bị đứt tay chảy máu,...hok khóc, đọc truyện bùn => khóc*

Tài sản của Sakura*tsubasa

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sakura*tsubasa
Thợ săn
Thợ săn
Nữ
Clover leaves11 Viên (moneyTFC)1023
Tổng số bài gửi : 1004
Birthday : 06/08/1999
Vi pham :
1 / 101 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Sat Mar 31, 2012 7:31 am

Chương 18: Tìm kiếm


Trời sáng dần. Gió dường như đã mệt sau một đêm gào thét, bây giờ dìu dịu thổi, mang theo hơi nóng đặc trưng của mùa hè. Những cành cây xào xạc theo tiếng gió, tung bay những chiếc lá xác xơ. Quang cảnh tĩnh lặng đặc biệt, khiến người ta linh cảm có chuyện bất ổn.

Mặt trời ló dạng, kết thúc một đêm không ngủ của nhà Akizuki. Suốt một đêm lùng sục, tuy chưa có kết quả gì nhưng mọi người vẫn chưa hết hi vọng. Đêm qua trời lại sáng. Đó là quy luật tất yếu của tạo hóa. Touya, Yukito, Wei vẫn tiếp tục đi theo Eriol và đội quân tinh nhuệ của anh ta để tìm Sakura. Tomoyo đắp một chiếc chăn nhẹ lên người mẹ, rồi nhẹ nhàng khoác áo ra ngoài, cùng đi tìm Sakura.

- Sao em không ở trong nhà? – Eriol hỏi khi thấy Tomoyo – Ngoài này mọi người làm được rồi. Hơn nữa, đội quân này là đội quân tìm người tốt nhất trong cung điện, chắc là Sakura sẽ không sao đâu. Mà mẹ thế nào rồi?

- Mẹ vừa mới ngủ. Cả đêm qua mẹ lo không ngủ được, gần sáng mới thiếp đi một chút. Không biết Sakura đi đâu nữa. Phải rồi, Eriol, Syaoran có biết không?

- Hắn không biết – Eriol tức giận nói – lúc nãy anh có đến chỗ hắn rồi, hắn chỉ lạnh lùng nói là không biết và đã 2 tháng rồi không gặp Sakura. Hắn nói kiểu gì chứ bạn bè sao lại suốt 2 tháng không gặp? Chắc chắn là hắn nói dối.

- Có lẽ Syaoran nói thật đấy – Tomoyo lo lắng – em lo lắm. Không biết Syaoran đã biết Sakura là người của dòng họ...

- Chắc không đâu – Eriol vội vàng trấn an Tomoyo - nếu như hắn mà biết thì đã giết Sakura từ lâu rồi chứ không rề rà đến bây giờ đâu.

Nghe từ “giết”, Tomoyo tái xanh mặt. Biết mình lỡ lời, Eriol cũng không nói nữa. Nhưng anh cũng bắt đầu lo lắng. “Sakura biến mất, liệu có liên quan đến Syaoran không? Lâu nay anh ta cũng không ra ngoài, liệu có phải vì để chuẩn bị cho kế hoạch gì đó? Nếu hắn biết Sakura là người của dòng họ Kinomoto thì tính mạng của Sakura khó bảo toàn rồi. Đấy là chưa kể, với đầu óc hơn người của hắn, hắn sẽ phát hiện được dòng máu thật sự của Tomoyo là Daidouji. Với Syaoran thì không sao, dù gì thì anh ta cũng sẽ không giết ai ngòai nhà Kinomoto, nhưng nếu hắn để Quốc Vương biết thì cả Tomoyo cũng khó sống. Nhưng hiện giờ, tính mạng của Sakura là đáng lo hơn cả. Ngòai Syaoran ra, Sakura gần như không giao tiếp với ai. Không lẽ Syaoran đã giết Sakura rồi. Ôi, không... Cầu mong cho chuyện đó không xảy ra.”

- Eriol... Eriol... Anh làm sao vậy?

Mải suy nghĩ, Eriol không nghe thấy tiếng gọi của Tomoyo. Anh vội nói:

- Không, anh không sao! Anh chỉ là....

Eriol phải bỏ dở câu nói vì vừa lúc ấy, Touya lao đến, nắm lấy áo Eriol, kéo lên:

- CẬU NÓI ĐÁM QUÂN NÀY LÀ QUÂN TINH NHUỆ À? BỌN HỌ CHỈ LÀ ĐỒ ĂN HẠI. CẢ CẬU CŨNG VẬY. EM GÁI CỦA TÔI ĐÂU? CẬU NÓI SẼ TÌM THẤY NÓ KIA MÀ. NÓ CÓ LÀM SAO THÌ CÁC NGƯỜI CHỚ MONG SỐNG VỚI TÔI!

- Bình tĩnh đi, Touya. – Yukito kịp thời chạy lại ngăn cản – Bây giờ nếu không bình tĩnh thì chúng ta không thể tìm thấy Sakura được đâu. Tomoyo nè, em nghĩ xem, Sakura đi đến đâu nhiều nhất?

Tomoyo nhíu mày suy nghĩ một lát:

- Trước kia cô ấy hay đi cùng em thì bọn em chỉ loanh quanh khu phố này thôi. Nhưng thời gian gần đây, Sakura hay đến “Quán ăn Rika” cùng với Syaoran. Hay chúng ta thử bắt đầu từ đó xem.

- Ừ nhỉ, thế mà mình quên mất – Eriol đập trán - Được rồi, mọi người hãy đến quán ăn đó hỏi xem. Hôm nọ, Sakura có nói Rika là bạn của cô ấy, đúng không Tomoyo? Vậy có thể Rika biết Sakura đi đâu.

Gần đến chiều, mọi người mới nhất trí sau khi đã bàn bạc và tìm kiếm suốt buổi sáng dài. Tất cả kéo nhau đến một quán ăn nhỏ, khá tồi tàn: “Quán ăn Rika”. Hôm nay, trong quán tấp nập người. Những người làm việc trong quán đều bận rộn nấu nướng, bê thức ăn lại gọi cho khách. Eriol và Touya đến gặp một người đàn ông thu tiền ngồi ngoài cửa:

- Chào ông anh, công việc làm ăn có vẻ tốt quá nhỉ?

- Tốt! Quý khách có muốn ăn uống gì thì vào trong, không thì đi chỗ khác chơi cho chúng tôi làm ăn. Đừng chắn lối khách của chúng tôi!

- Không dám – Eriol đã bắt đầu bực tức – tôi... À, tôi muốn hỏi một chút: Ngày hôm qua có cô gái nào xinh đẹp, mái tóc dài màu nâu xõa xuống và đôi mắt màu xanh lục đến ăn ở quán ông không?

- Không có! - người kia vừa đếm tiền vừa nói

Nãy giờ Touya đứng nhìn đã thấy không thể chịu nổi thái độ kênh kiệu của một tay thu tiền thuê. Lại thêm nỗi lo lắng trong lòng, anh dựng người đàn ông lên, dằn giọng:

- ĐỪNG CÓ GIỠN VỚI TÔI. NÓI ĐI, CÓ HAY KHÔNG? NẾU NÓI DỐI TÔI SẼ GIẾT ÔNG!

- Dạ dạ... - người đàn ông run rẩy – Hôm qua đúng là có một cô gái tóc nâu, mắt xanh lục, ăn mặc khá đơn giản nhưng lại rất đẹp. Cô ấy ngồi khá lâu, ở chỗ cái bàn cạnh cửa sổ kia kìa. Cô ấy còn nói chuyện với cô chủ nữa.

- GỌI CÔ CHỦ CỦA ÔNG RA ĐÂY! – Touya ra lệnh

Tay thu tiền vội vàng chạy đi, bỏ lại Eriol và Touya. Vừa lúc ấy, Tomoyo, Yukito, ông Wei cũng chạy đến:

- Thế nào rồi? – 3 người vừa đến hỏi

- Phải đợi cô chủ của hắn ra xem đã! – Eriol nóng ruột - hừ, lâu quá đi!

Sự chờ đợi dường như kéo dài thêm trong im lặng. Một lúc sau, Rika tất tưởi từ trong nhà ra.

- A, xin chào, có cả Tomoyo và Eriol hả? Mọi người đến đây có chuyện gì vậy? Đây là....

- Chúng tôi không có nhiều thời gian để giải thích – Eriol nói nhanh, chỉ vào Touya – đây là Touya, anh trai của Sakura và người bên cạnh là bạn của anh ấy, Yukito. Chúng tôi đang đi tìm Sakura. Không hiểu sao từ hôm qua đến giờ vẫn không thấy cô ấy về. Không biết cô có biết cô ấy đi đâu không?

- Không, tôi thật sự không biết gì. Hôm qua, Sakura đến đây nói chuyện với tôi xong thì về luôn mà. Sau đó tôi cũng không gặp lại cô ấy.

- Cô ấy nói chuyện với cô, có để lộ là sẽ đi đâu không? – Tomoyo hỏi.

- Không có. Nhưng tôi cảm thấy cô ấy có vẻ rất buồn. Tuy không hiểu cô ấy buồn vì chuyện gì nhưng tôi rất lo cho cô ấy. Cô ấy có nói là không biết chết thì thế nào khiến tôi thấy rất sợ. Tôi đã đề nghị đưa cô ấy về nhà nhưng Sakura không chịu. Phải rồi, Sakura có nhắc đến căn nhà hoang ở cuối con đường Tomoeda, không biết liệu cô ấy có đến đấy không?

- Căn nhà hoang? Là căn nhà bằng rơm khô ở phía trên đầu nguồn con sông Tomoeda à? – Eriol ngạc nhiên.

- Đúng vậy. Hay mọi người thử tới đó tìm xem. – Rika đề nghị

Yukito, Touya và Eriol vội vàng chạy đi, sau khi dặn ông Wei đưa Tomoyo về nhà. Nhưng chưa đi được mấy bước thì một người lính của Eriol chạy đến:

- Thái tử, ở phía nam có cháy.

- Cháy ư? – Eriol lo lắng và lúng túng trong giây lát. - chỗ nào?

- Dạ, là căn nhà hoang ở đầu nguồn sông Tomoeda.

Mọi người nhìn nhau lo lắng. Eriol kéo quân lính và những người khác đến nơi thì chỗ cháy chỉ còn lại một đám tro tàn. Cảnh vật hoang tàn và xơ xác.

- Ôi không... – Tomoyo dùng hai bàn tay che miệng - lạy trời cho Sakura không có ở đây.

- Tìm kĩ xem có phát phát hiện được điều gì không? – Eriol ra lệnh cho đám lính.

Tất cả những tên lính được huy động đi truy tìm. Họ hời hợt dùng gậy cời những đống tro tàn lên. Bỗng, một tên lính kêu lên, chạy lại phía Eriol:

- THÁI TỬ! – Có một chiếc giày đang cháy dở. Hình như là một chiếc giày của phụ nữ.

Tomoyo, Eriol, Touya và Yukito sững lại, không dám quay lại nhìn. Ông Wei từ từ cầm lấy chiếc giày:

- Ôi, lạy chúa, không thể nào! Đây chính là chiếc giày mà cô Sakura đi lúc rời nhà.

- Không đâu, bác Wei. Chỉ là giày giống nhau thôi mà. Có bao nhiêu đôi giống nhau chứ đâu chỉ Sakura có. Không phải đâu, không phải của Sakura đâu! – Tomoyo nói, giọng lạc đi.

- Nhưng đây là... – ông Wei nhắm mắt lại, không dám nói tiếp – Nó là... Nó chính là chiếc giày mà tôi làm cho cô Sakura nhân dịp năm mới.

- KHÔNG! KHÔNG PHẢI! – Tomoyo hét lên và gục xuống, ngất đi.

Eriol đỡ lấy Tomoyo, nhắm chặt mắt, không dám nhìn chiếc giày, không thể tin vào một minh chứng là Sakura đã chết cháy. Sakura là cô gái đầu tiên và có thể cũng là cô gái duy nhất anh coi như một người bạn tốt. Sakura giống như cô em gái dễ thương của anh. Eriol không thể nào chấp nhận sự thật trước mắt là Sakura đã chết.

- ĐỪNG CÓ VỚ VẨN – Touya hét lên, giật lấy nửa chiếc giày đang cháy dở, vất vào đống tro đã lụi tàn – Sakura đâu chết dễ dàng như vậy, phải không?

Yukito im lặng đứng nhìn bạn mình. Sakura là một người rất quan trọng, vô cùng quan trọng đối với anh, với những người khác và đặc biệt là với Touya. Đã 7 năm luôn luôn tìm kiếm, Touya mới gặp lại được em gái, vậy mà chỉ thoáng qua, chưa được gần gũi em thì cô em lại ra đi mãi mái. Yukito không biết nói gì để an ủi bạn, anh chỉ lặng lẽ nói:

- Không đâu... Nhất định là không đâu.. Touya....

Khung cảnh đã nhuộm màu hoàng hôn. Căn nhà Akizuki tĩnh lặng giữa những hàng cây xanh rờn. Chỉ có tiếng kêu gào của hai người phụ nữ vang vọng vào không gian, hòa quyện trong tiếng chuông chiều tạo nên một âm thanh buồn thảm. Gió rít lên từng hồi. Cây lá xào xạc thảm thiết. Cảnh vật cũng như lòng người, thấm đẫm hai chữ: ĐAU THƯƠNG.



Hết chương 18
nói nhiu đó là mất hứng lắm òi, ta hok tiết lộ thiên cơ nữa âu, đừng hòng moi thêm

Tài sản của Sakura*tsubasa

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Nguyệt Hoa Kiếm
Ninja
Ninja
Nữ
Clover leaves4 Viên (moneyTFC)450
Tổng số bài gửi : 294
Birthday : 19/09/1995
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Sat Mar 31, 2012 10:19 am

Trùi ui truyện hay qá càng ngày càng hay qá
truyện càng hay e càng mê, đọc đến khúc cuối chắc e chít thật qá hgjkgh
Gyaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa cái gì kia :lacdau: :dap: sao Sak lại giết Sya thế á á á á á :tuyetvong:
Đã bi kịch càng bi kịch hơn :tuyetvong: ôi Sya tội nghiệp của e *khóc ròng* :khocrong: mới nghe bác Sak nói e đã muốn khóc lắm rùi hu hu hu hgjkgh
Thà Sak chém Sya xong rùi tự đâm nhát vào mình luôn e còn thấy đỡ bi kịch hơn thế này :dapdau: :vungvang: nghĩ đi nghĩ lại thấy xót xa cho Sya qá :dapquat:
Đau lòng qá... thế này e chít mất :dapmat: *khóc ròng tập 2* :mayden: :khocrong: :tuyetvong:

Tài sản của Nguyệt Hoa Kiếm

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sakura*tsubasa
Thợ săn
Thợ săn
Nữ
Clover leaves11 Viên (moneyTFC)1023
Tổng số bài gửi : 1004
Birthday : 06/08/1999
Vi pham :
1 / 101 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Sat Mar 31, 2012 7:42 pm

típ đê, cảm ơn nguyệt vạn lần
chương này Sya đã bik họ thật của Sak :khocrong: :khocrong:

CHƯƠNG 19: CON NGƯỜI THỨ HAI CỦA SYAORAN

- Aaaaaaaaaaaaa.......

Sakura mở mắt ra và nhìn thấy một khuôn mặt đáng sợ đang kề sát mặt mình. Cô ngồi bật dậy, lùi về phía sau, hai tay xua lia lịa:

- Ôi, ông là Đầu trâu hay Mặt ngựa vậy? Lúc còn sống, tôi chưa làm việc xấu bao giờ, đừng hù dọa tôi chứ!

- Gâu... Gâu... - kẻ đáng sợ kia kêu lên giúp Sakura nhận ra đó là ai:

- Kero? Sao cậu lại ở đây? Trời, không lẽ cậu cũng chết theo tớ rồi hả? Tớ tưởng là cậu đã trốn thoát rồi chứ? Ừ, mà hình như cậu đã biến mất trước khi căn nhà đó bốc cháy. Vậy chẳng lẽ cậu ngốc đến nỗi quay trở lại chịu chết sao? Đây là....

Lúc đó, Sakura mới nhận ra mình đang ngồi trên một chiếc giường nhỏ, được trải ga trắng. không gian nơi đây âm u, không có chút ánh sáng nào. Sakura ôm lấy Kero:

- Oái, đúng là mình đến địa ngục thật rồi! Âm u đến phát sợ. Hic, tưởng lúc chết mình sẽ được lên thiên đàng chứ, sao lại xuống địa ngục nhỉ? Oa... aaaaa....


Bỗng có tiếng mở cửa và tiếng bước chân làm Sakura giật mình. Cô nhắm mắt lại, nghĩ thầm: “Trời đất, Diêm Vương đến rồi à? Rika ơi là Rika, đáng lẽ cô phải bảo tôi gặp Ngọc Hoàng có phải hơn không? Tôi ớn ông Diêm Vương này lắm! Hu hu...”

- Cô tỉnh rồi à? – Tiếng nói vang lên sau lưng Sakura

Sakura nhắm chặt mắt, ngồi quay lưng ra phía cửa, không chú ý đến người hỏi:

- Đúng, đúng. Tôi tỉnh rồi. Hu hu, tôi chẳng muốn tỉnh lại mà gặp ông đâu. Ông là Diêm Vương hả? hay Đầu trâu? Mặt ngựa? Dì tôi nói ở địa ngục thì chẳng có ai là tốt đâu. Nhìn ai cũng đáng sợ cả. Đừng bắt tôi phải nhìn mặt ông. Tôi sợ ma nhất trên đời này!

- Đừng lo, tôi không phải là Diêm Vương, cũng chẳng phải Đầu trâu, Mặt ngựa. Tên tôi là Li Syaoran - người kia bật cười.

Sakura vẫn ôm chặt Kero, không dám mở mắt:

- Dưới địa ngục thì cái gì cũng thế cả mà thôi. Diêm Vương hay là Li Sy....

Sakura định thần, từ từ mở mắt ra và chầm chậm quay lại. Cô không tin vào mắt mình nữa khi thấy một tay con trai đang nhìn cô mỉm cười - nụ cười đáng ghét nhất mà cô đã mong gặp. Sakura kinh hoàng nhìn quanh:

- Li Syaoran? Đây là đâu vậy? Chẳng lẽ anh cũng xuống địa ngục rồi sao? Ôi, tội nghiệp quá! Chắc lúc trước anh làm việc xấu hả? Anh xuống địa ngục thì còn nghe được, tại sao tôi cũng phải xuống nhỉ?

Syaoran cười dữ dội:

- Ha ha, tại sao tôi xuống nghe được mà cô thì không được?

- Tại vì tôi là người tốt! – Sakura cự lại.

- Tôi biết rồi – Syaoran cố nín cười, nhượng bộ - cô đừng lo, đây không phải là địa ngục đâu.

- Vậy đây là.... – Sakura ngạc nhiên, để ý thấy đây là một căn phòng nhỏ, có nhiều cửa sổ. Cô với tay mở một cánh cửa sổ gần giường và nhìn ra ngoài, thấy bên dưới có một khu vườn rộng, cây cối rậm rạp – đây là nhà anh sao?

- Đúng! Tôi vốn định đưa cô về nhà nhưng đến lúc đó mới nhớ ra là chưa biết nhà cô. Thật chán quá!

- Anh cứu tôi à? Tại sao anh lại biết tôi ở đâu mà cứu?

- Kero là con chó được tôi huấn luyện từ nhỏ, nên có thể gọi nó là một con chó cảnh binh cũng không sai. Dù nó có hơi ngốc nhưng nhiều khi cũng được việc (Kero gằm ghè nhìn Syaoran). Chính nó chạy về báo cho tôi biết. Người nhà cô đang lo cho cô lắm đấy. Eriol đã đến đây gây sự với tôi vì hắn nghĩ là tôi giấu cô đi. Khi Eriol vừa về, tôi đang định đi tìm cô thì Kero chạy vào. Nó đã dẫn tôi dến căn nhà cô bị nhốt, lúc đó đã cháy gần hết. Tôi cứ tưởng cô tan ra với đống tro đấy rồi, không ngờ cô chỗ cô nằm lửa chưa lan đến. Chỉ có chiếc giày của cô là bị cháy một chút, chân cô cũng bị bỏng khá nặng đấy. Tốt nhất là hãy yên phận năm cho đến khi chân lành lại.

Sakura nhìn xuống chân và thấy chân mình được băng bó rất cẩn thận. Lúc tỉnh dậy, dù thấy hơi đau ở chân, nhưng cô nghĩ ở địa ngục thì cái gì cũng vậy nên không chú ý. Bây giờ, để ý lại, Sakura mới nhận ra, chiếc áo ngoài bị Rika lấy mất đã ở trên người cô. Sakura ngạc nhiên:

- Bộ áo này....

- Tôi nhìn thấy nó bị vất quăng ở bên ngoài nên đã nhặt về và mặc vào cho cô.

- Cám ơn! – Sakura lẩm nhẩm – Cám ơn vì đã cứu tôi.

- Được rồi, cô cảm ơn chẳng thật lòng chút nào! Xảy ra chuyện gì vậy? Nói cho tôi biết, được không?

Sakura im lặng, hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra với mình. Cô đã may mắn thoát chết trong gang tấc. Chuyện gì xảy ra nếu Kero không thoát ra ngoài được? Có lẽ, nếu vậy thì hiện giờ, đối mặt với cô không phải là bộ mặt “đáng ghét” của Syaoran mà có lẽ là bộ mặt đáng sợ của Diêm Vương rồi. Syaoran ngồi im lặng nghe Sakura kể lại tòan bộ câu chuyện. Vẻ mặt anh có vẻ suy tư và trầm ngâm theo từng lời kể. Sau khi Sakura nói xong, Syaoran vẫn ngồi im. Một lát sau, anh lặng lẽ nói:

- Rika à? Hừm, thì ra là như vậy. Thật không ngờ! Ha ha, nhưng có lẽ cũng thú vị dấy, Rika Sasaki.

Sakura sững sờ nhìn Syaoran. Chưa bao giờ cô thấy sợ hãi như lúc này, cho dù lúc phải đối mặt với cái chết cũng không bằng bây giờ, khi cô tưởng như đã an toàn. Người ngồi trước mặt cô không phải là Syaoran mà cô quen biết. Không còn là nụ cười tự tin, dễ mến mọi ngày mà là một nụ cười lạnh lẽo, đáng sợ. Đôi mắt của anh ta ánh lên những tia nhìn tàn ác. Không. Không còn là bộ mặt mọi khi của Syaoran nữa. Đó là bộ mặt của QUỶ. Cả người Sakura run lên, cô muốn nhắm mắt, nhưng lại không thể nhắm. Muốn bỏ chạy nhưng không thể động đậy. Dường như nhận ra sự thay đổi của mình, Syaoran nhanh chóng lấy lại vẻ mặt bình thường:

- Cô có sao không? Cô lạnh à? Có vẻ người cô đang run lên.

- Không... Tôi không sao - Sakura nói, cố giấu đi giọng nói sợ hãi của mình – tôi.. Tôi phải về rồi. Nếu không mọi người sẽ lo lắng lắm. Không chừng họ nghĩ tôi đã chết rồi và sẽ âm ĩ lên mất.

Sakura vội vàng đứng dậy. Cô quả thật không muốn ở đây thêm một chút nào nữa. Cô muốn rời khỏi nơi này thật nhanh, càng nhanh càng tốt, để không phải chịu sự ảnh hưởng của ác quỷ. Nhưng đúng là vết bỏng ở chân cô khá nặng, vì vậy, vừa chạm chân xuống đất, Sakura ngã quỵ xuống. Syaoran nhanh chóng đỡ lấy cô:

- Không sao chứ? Chân cô chưa đi được đâu. Tôi sẽ đưa cô về!

Sakura không dám quay lên nhìn vì sợ nhìn thấy ánh mắt đầy sự độc ác kia. Cô hoảng sợ thật sự:

- Tôi tự về được mà. Tôi... ối.... Sakura kêu lên vì vết bỏng đau rát.

Syaoran thở dài. Anh để Sakura ngồi yên xuống giường và đi ra ngoài. Sakura, không biết vì chân đau hay vì quá sợ hãi, ngồi yên, không nhúc nhích. Một lát sau, Syaoran bước vào, mang theo một chiếc áo khoác. Vẫn với nụ cười mỉm dịu dàng, anh đưa áo cho Sakura:

- Mặc áo vào đi, Sakura. Tôi đưa cô về!

Sakura cũng không hiểu tại sao cô lại ngoan ngoãn nghe lời, mặc chiếc áo Syaoran đưa. Sự sợ hãi làm cả người Sakura run lên. Và một lần nữa, cô lại yên phận để cho Syaoran cõng về nhà. Suốt đường đi, ngoài những câu hỏi đường, Syaoran không nói một lời nào. Dường như con đường đã trở nên dài thênh thang, đi mãi, đi mãi mà không đến nàh. Sakura đã rất vui mừng khi nhìn thấy Syaoran. Cô có rất nhiều, rất nhiều điều muốn hỏi anh: Lâu nay anh ta đã đi đâu? Tại sao lại cố tình tránh mặt cô? Còn nữa, “không làm bạn bè nữa”, câu ấy có ý gì? Nhiều lắm, Sakura muốn hỏi Syaoran tất cả những gì mà cô thắc mắc bấy lâu nay. Nhưng, Sakura tự trách mình, cô cũng thật ngốc. Đáng lẽ, cô phải thấy ngay từ đầu, từ khi tỉnh dậy trong căn phòng đó, đáng lẽ cô cũng phải nhận ra điều đó mới phải: Người cứu cô và nói chuyện với cô không còn là Syaoran của mọi ngày nữa. Bây giờ, khi ngồi trên lưng Syaoran, nhớ lại, Sakura mới nhận ra ánh mắt của anh lúc nói chuyện với cô rất kì lạ: đó là ánh mắt đau khổ, tức giận lại khó xử. Đôi mắt ấy không còn nhìn cô ấm áp, bao bọc cô bằng cảm giác an toàn mà khiến cô cảm thấy lạnh lẽo, đáng sợ. “Chỉ một thời gian không gặp mà anh ta thay đổi đến thế sao? Ánh mắt của anh ta... Xảy ra chuyện gì thế nhỉ?” Sakura chợt cảm thấy kì lạ. Nỗi sợ hãi trong lòng cô biến thành sự đau lòng. Tại sao lại đau? Chính Sakura cũng không biết.

- Chuyện gì đã xảy ra suốt hai tháng nay vậy? Tại sao anh cố tình tránh mặt tôi? – Sakura hỏi, phá vỡ bầu không khí im lặng.

Syaoran vẫn không nói gì. Anh chỉ im lặng, bước đi những bước nhanh chóng. Bất chợt, anh dừng lại:

- Tiếp theo đi đường nào? Trái hay phải?

- Trái – Sakura trả lời.

Mặc dù biết sẽ không nhận được câu trả lời, Sakura vẫn đánh liều hỏi:

- Syaoran này, hôm trước anh có nói sẽ giúp tôi lần cuối với tư cách bạn bè. Vậy đây là lần cuối anh giúp tôi với tư cách bạn bè phải không? Thế sau này thì với tư cách gì? Anh có còn giúp tôi nữa không?

Đúng như dự đoán của Sakura, Syaoran không nói gì. Sakura chỉ loáng thoáng nghe thấy tiếng “hừ” nho nhỏ, nhỏ nhưng vẫn toát lên sự lạnh lùng trong tiếng nói. Sakura im bặt, cố gắng chế ngự sự sợ hãi, cầu mong nhanh chóng về nhà để thoát khỏi cái lặng lẽ đáng sợ này. Cô vẫn muốn hỏi anh thêm nhiều câu, nhưng lại không dám mở miệng. “Tại sao vậy? Dù có hơi khác, nhưng chỉ mới lúc nãy cả hai người còn nói chuyện với nhau rất tự nhiêin mà? Tại sao đột nhiên lại khác đi? Vì câu chuyện của mình ư? Rika và Syaoran có quan hệ gì sao? Biết trước thế này mình sẽ không kể ra nữa, biết đâu lại tốt hơn. Nay thật là một ngày tệ hại. Dù sao thì nó cũng là tháng 2!”. Sakura nhắm chặt mắt lại, ước sao khi mở mắt ra mọi thứ sẽ biến mất, tất cả chỉ là một giấc mơ, một cơn ác mộng. Trước mắt cô vẫn là một Syaoran bình tĩnh, quyết đoán, luôn hài hước và dịu dàng, tự tin đến kiêu căng. Nhưng không, vẫn chỉ là một màn đêm yên tĩnh, bao phủ lấy không gian im lặng. Sakura lại từ từ khép mắt lại.

- Akizuki

- Hả? – Sakura giật mình mở mắt ra. Cô và Syaoran đang đứng trước một căn nhà lớn, được bao quanh bởi những hàng cây xanh, với hương thơm dìu dịu của hoa cỏ. Căn nhà mọi khi ồn ào, nay đứng tĩnh lặng và im ắng. Syaoran đứng im nhìn bảng tên nhà.

- Đây là nhà cô? – Syaoran đặt Sakura xuống đất, hỏi nhưng không đợi câu trả lời của Sakura mà đưa tay đập cửa.

Căn nhà im lặng nhưng vẫn sáng đèn. Sakura nhận thấy có bóng người đứng lên đi ra ngoài. Syaoran nhìn lên và nhận xét:

- Nhà đẹp lắm. Hình như có người ra mở cửa rồi đấy. Eriol cũng ở đây, vậy nên tôi không thể đưa cô vào tận nhà được. Nghe này Sakura – Ngay sau đó anh chuyển sang giọng căn dặn như một bà mẹ đi xa nhà không yên tâm về đứa con gái nhỏ - Nhớ cẩn thận nhé. Trong túi áo có thuốc chữa bỏng, mỗi ngày thay thuốc 2 lần. Số thuốc ấy đủ dùng đến lúc cô khỏi chân đấy. Nếu vết bỏng còn đau thì phải đi tìm thầy thuốc. Cần phải cẩn thận khi đi ra ngoài, cô là con gái, tốt nhất là nên đi cùng một người nào đó. Nếu không có thì đi với Kero cũng được. Nó thỉnh thoảng cũng được việc. À mà nó đâu rồi? – Syaoran nhìn quanh, lắc đầu hỏi – Cái con chó này... Nhưng không sao, mai là nó lại về thôi. Đừng một mình gây sự với đám côn đồ, du đãng. Nhớ chưa? (Sakura gật đầu lia lịa như chú mèo con ngoan ngoãn). Còn các câu hỏi của cô – giọng Syaoran chợt trầm xuống, anh khẽ thở dài – Trong hai tháng qua, đúng là có rất nhiều chuyện xảy ra, nhưng lúc này tôi không thể cho cô biết được. Tôi cũng không hề có ý tránh mặt cô. Không phải với tư cách bạn bè thì có nghĩa là với tư cách khác, đơn giản thôi mà. Câu hỏi cuối cùng của cô là tôi có còn giúp đỡ cô nữa không chứ gì? Điều này thì tôi không dám chắc, có thể là có mà cũng có thể là không. Vì thế nên tôi cũng không thể trả lời câu hỏi: Đây có phải lần cuối cùng tôi giúp cô không? Còn nếu sau này giúp cô thì giúp với tư cách gì à? Tôi cũng.... chịu. Tùy từng tình huống thôi.

Syaoran im lặng nhìn Sakura, vẫn bằng đôi mắt ấm áp quen thuộc hàng ngày. Có tiếng bước chân trong nhà. Syaoran mỉm cười:

- Không sao đâu. Chúc cô bình yên và chân sớm lành lại. Còn nữa, đừng bao giờ tin người nhanh quá thế. Hai lần rồi mà cô còn chưa nhớ đời thì quả là... quá tệ. – Syaoran chợt không nói nữa, nhìn Sakura một cách phân vân – Tôi có việc này muốn nói với cô. Tôi....

- Sao?

Không gian lại một lần nữa im lặng. Syaoran nói nhanh:

- Không có gì cả. Chà, theo sự phán đoán của tôi, có vẻ cô sắp có lại kí ức của mình rồi đấy, nhờ những người đang ở trong nhà cô. Đến lúc ấy thì... Đây chính là việc cuối cùng tôi giúp cô với tư cách bạn bè, tôi cho cô một lời khuyên: Nếu có kẻ nào muốn giết cô, hay có kẻ nào kề kiếm sát cổ cô thì cô phải ra tay trước, dùng kiếm của mình hoặc kiếm của chính hắn, đâm thẳng vào ngực hắn. Phải thật nhanh chóng, mạnh mẽ, dứt khoát, không được chần chừ. Vì chỉ một chút do dự thôi, cô sẽ chết. Bây giờ cô chưa hiểu đâu, nhưng cũng sắp rồi. Xin lỗi vì tôi chưa dạy kiếm cho cô như đã hứa, cô phải tự tìm thầy học thôi.

Tiếng tra chìa khóa vào ổ vang lên lách cách. Syaoran quay lưng, đi thẳng, bỏ lại Sakura đứng ở đằng sau ngơ ngác, không hiểu gì. Gió thổi tung bay những lọn tóc nâu của Syaoran, ánh đèn mờ ảo từ trong nhà hắt ra làm cho hình ảnh của anh cũng mờ ảo theo. Đi được một quãng ngắn, Syaoran bỗng dừng lại – giọng nói của anh âm vang như từ một cõi xa xôi vọng về:

- Tạm biêt! Không.... là vĩnh biệt cô bạn Sakura Akizuki. Đừng cố tìm gặp tôi làm gì hoặc nếu có gặp thì cũng hãy tránh xa tôi ra và tốt nhất đó phải là chỗ đông người. Bởi vì lần sau, chỉ cần gặp lại cô thì thanh kiếm trên tay tôi sẽ kết thúc mạng sống của cô. Chúc cô bình an cho tới khi xem được màn kịch hay của tôi, khi mà tôi đã tìm ra “người ấy”.




Hết chương 19

Tài sản của Sakura*tsubasa

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
T_RUMIKO
Quỷ hút máu
Quỷ hút máu
Nam
Clover leaves22 Viên (moneyTFC)1529
Tổng số bài gửi : 1425
Birthday : 04/12/1994
Vi pham :
1 / 101 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Sat Mar 31, 2012 9:47 pm

ai viết ra cái fic này chắc là đang ở bệnh viện *lý do gì thì hok nói ra ai cũng biết*

Tài sản của T_RUMIKO

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Nguyệt Hoa Kiếm
Ninja
Ninja
Nữ
Clover leaves4 Viên (moneyTFC)450
Tổng số bài gửi : 294
Birthday : 19/09/1995
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Sat Mar 31, 2012 10:54 pm

câu Sya nói vs Sak y hệt câu Eriol nói vs Tomoyo, chẳng lẽ con trai rất ưa chuộng câu này sao :mohoi:
Trùi ui hồi hộp qá, ko biết bao h Sak mới hồi phục ký ức đêy, hu hu lo cho Sya qá, Sak mà tỉnh lại kiểu gì cũng đâm chít Sya mất thôi :dapdau: (mặc dù e ko biết lý do là gì?)

Tài sản của Nguyệt Hoa Kiếm

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sakura*tsubasa
Thợ săn
Thợ săn
Nữ
Clover leaves11 Viên (moneyTFC)1023
Tổng số bài gửi : 1004
Birthday : 06/08/1999
Vi pham :
1 / 101 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Sat Mar 31, 2012 10:56 pm

đây, nguyệt đọc típ nhanh chứ kẻo hồi hộp quá lên máu cơ tim là hại ta tội giết ng` ghê lắm

CHƯƠNG 20: RIKA SASAKI


Căn nhà Akizuki yên ắng suốt 2 ngày nay, thì đêm nay, trong đó vang lên những tiếng đổ vỡ, tiếng rơi của vật nặng. Ông Wei đánh rơi chìa khóa khi mở cửa, Sonomi làm vỡ bát canh trên tay, còn chiếc ly của Touya cũng vỡ tan tành dướI chân… Tất cả những ngườI có mặt trong nhà đứng lặng đi, không nói lên lờI khi thấy ngườI quản gia vào cùng vớI một cô gái.

- Chào mọI người. Xin lỗi đã để mọi người lo lắng – cô gái mỉm cười yếu ớt.

- Tomoyo không tin vào mắt mình. Cô chầm chậm đi lại, đưa hai tay ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gái vừa bước vào:

- Sakura? Là Sakura à? Cậu còn sống sao? Cậu vẫn chưa chết?

- Ừ, Sakura nhẹ nhàng nói, mình vẫn còn sống.

- Tất cả người trong nhà chợt òa lên, lao vào Sakura. Tomoyo ôm chầm lấy Sakura, khóc nức nở, dì Sonomi ôm lấy cả hai người mà khóc. Ông Wei lau nước mắt, bước vội vào bếp, Yukito cũng vội vàng theo chân ông Wei. Người kéo, người níu, ai cũng muốn được chạm vào Sakura, để chắc chắn rằng người đứng trước mặt mình là Sakura thật sự, là Sakura bằng xương bằng thịt. Mặc dù Sakura đã nói đi nói lại là mình đang sống sờ sờ, nhưng để chắc chắn hơn, dì Sonomi đã thử kéo tóc Sakura, bấu véo vào người cô và dùng mọi biện pháp để chứng minh Sakura vẫn chưa chết. Mọi người bâu quanh Sakura, không ai, ngoài Eriol để ý đến một người nãy giờ vẫn đứng im một góc, mỉm cười mãn nguyện và hài lòng. Eriol bước lại gần:

- Touya, anh làm sao vậy? Em gái về, anh phải vui lắm chứ? Sao lại đứng một mình ở đây mà thở phào vậy? Anh là người lo lắng cho Sakura nhất kia mà?

Touya mỉm cười:

- Đương nhiên rồi. Nó là em gái tôi mà. Tôi không lo cho nó thì còn lo cho ai?

- Vậy sao không lại đó, bộc lộ sự lo lắng, à, quan tâm của mình cho Sakura biết? – Eriol thắc mắc.

- Tại vì – Touya lưỡng lự một lát – tôi....

- Tôi hiểu rồi – Eriol chặc lưỡi, gật gù vẻ hiểu biết – anh không muốn biểu lộ tình cảm của mình ra chứ gì? Anh mắc cỡ à? Ái chà, con trai ai lại vậy!

- IM ĐI! – Touya nạt.

- Mọi người kéo nhau vào bàn ăn. Những món ăn Sakura thích nhất lần lượt được dọn ra. Yukito giúp ông Wei dọn đồ ăn ra, tươi cười nói:

- Chủ nhân hôm nay là Sakura. Đây toàn là những món ăn em thích nhất mà ông Wei chuẩn bị đấy, Sakura. Hơn nữa, 2 hôm nay, dì Sonomi, Tomoyo, Eriol và cả Touya cũng không ăn gì. Vậy hôm nay phải đánh chén no nê đấy!

- Yo! - mọi người đồng thanh reo lên.

Sakura im lặng nhìn bàn ăn đầy những món ăn ngon nhất mà bác Wei đã đổ mồ hôi để chuẩn bị cho mình, nhìn khuôn mặt nhợt nhạt lo lắng của dì Sonomi, Tomoyo, Eriol, anh Yukito và cả ông anh quái quỷ Touya. Cô lặng lẽ nói:

- Xin lỗi, mọi người vì em mà phải lo lắng.

- Đừng nói gì nữa, bây giờ ăn là trên hết – Yukito nháy mắt – ăn xong mói có sức chứ.

- Phải đấy – Eriol tán thành – ăn đi, Sakura. Sau đó kể cho tôi nghe tất cả những gì em đã trải qua trong 2 ngày qua.

Dù Sakura đã gật đầu nhưng những người khác đều quay lại lườm Eriol. Dưới bàn, chân Eriol ăn nguyên cú đá của Tomoyo. Không ai muốn để Sakura nhớ lại những giây phút sợ hãi của cô trong lúc này. Họ muốn để Sakura nghỉ ngơi, nhưng lại sợ có thêm chuyện xảy ra cho Sakura. Chính vì vậy, sau bữa ăn, một cuộc họp gia đình được mở ra, xoay quanh chuyện của Sakura.

- Có chuyện gì vậy? Trong 2 ngày qua, em đi đâu thế, Sakura? Rõ ràng bọn anh đã tìm thấy chiếc giày của em trong căn nhà hoang. – Touya chất vấn.

- Là thế này – Sakura nhắm mắt, tưởng tượng lại toàn bộ diễn biến vụ việc – trên đường từ “Quán ăn Rika” trở về, em bị một bọn côn đồ tấn công. Trong một phút bất cẩn, em bị chúng đánh ngất và được đưa về một căn nhà hoang lợp bằng rơm, căn nhà ở đầu nguồn sông Tomoeda đó. Tại đây, em đã gặp cô chủ của bọn côn đồ ấy. Cô ta nói là có thù với em và muốn em phải chết, ngoài ra hình như cô ta không phải là chủ mưu mà có một kẻ phía sau lưng giật dây. Cô ta phóng hỏa căn nhà, dựng lên một kịch bản là phát hiện một cô gái chết cháy trong căn nhà hoang.

- Hiểu rồi – Yukito gật đầu – cô gái đó để lại đôi giày của em để bọn anh nhận ra là em đã chết, một cái chết do tai nạn, đúng không?

- Lí do thì đúng rồi đấy – Sakura nói – nhưng vật mà cô ta muốn dùng không phải đôi giày mà là chiếc áo khoác ngoài của em kia. Đôi giày chỉ là tình huống ngòai dự tính thôi.

- Ngòai dự tính? Tớ không hiểu lắm. Phải rồi, Sakura, thế tại sao cậu thoát được? – Tomoyo lo lắng hỏi – Mà sau đó cậu ở đâu vậy?

- À, tớ ở nhà Syaoran.

- SYAORAN? - Eriol tức giận hét lên - hắn có làm gì cô không? Hừ, lúc tôi hỏi hắn có biết cô ở đâu không, thì hắn nói không biết. Tôi đã nói là chắc chắn hắn nói dối mà.

- Không pảhi đâu, Eriol – Sakura xua tay – đúng là Syaoran không biết em ở đâu thật đấy. Có Kero đi cùng em và nó đã chạy về báo với Syaoran. Vì thế, anh ta mới cứu được em rồi đưa em về nhà. Cũng bởi vậy em mới nói chiếc giày là tình huống ngòai dự tính. Cô ta muốn dùng bộ áo khoác của em làm vật dụng nhận diện, nhưng sau đó, Syaoran tìm thấy bộ áo chưa bị cháy liền mang về cho em. Chiếc giày bị vất trong đám cháy.

- Tóm lại – Yukito tổng kết sau khi nghe Sakura nói – em bị một ả con gái bắt cóc, giam vào trong một căn nhà hoang ở đầu nguồn sông Tomoeda, phóng hỏa rồi dựng lên một kịch bản về cái chết của em. Nhưng kế hoạch không thành do Li Syaoran đến, cứu được em. Vậy, cúôi cùng, điều quan trọng nhất: Ai là kẻ đã bắt cóc em?

- Vâng – Sakura gật đầu – đó là Rika, Rika Sasaki

- CÁI GÌ? SASAKI? – Yukito và Touya kinh ngạc kêu lên.

- Sao vậy? Anh quen Sasaki à? – Eriol hỏi.

- Không – Touya ngồi xuống, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng – tôi không quen. Nhưng sao em lại quen được cô ta, Sakura?

- Anh cũng đã gặp rồi mà, Touya – Tomoyo trả lời hộ Sakura – cô ấy chính là bà chủ quán của “Quán ăn Rika” đấy.

- SAO? - Lại một lần nữa, Touya kinh ngạc – là ả đó sao?

Yukito vỗ lên đầu:

- Đúng rồi, chính cô ta là kẻ đã gợi ý cho chúng ta việc Sakura đến căn nhà hoang ở đầu nguồn sông Tomoeda, tại sao lúc đầu mình lại không để ý đến việc này nhỉ?

- Ưm – Tomoyo gật gù – nhưng thật không thể tin là Rika lại làm việc này. Tớ đã coi cô ấy là bạn tốt, vậy mà...

Tomoyo bỗng ngừng nói vì Touya lao đến chỗ Sakura, giật chân cô lên. “Á”, Sakura kêu lên. Mọi người hoảng hốt khi nhìn thấy bàn chân bị băng bó của Sakura.

- Em bị thương hả? – Touya hỏi

- Ơ, vâng ạ. Em bị bỏng. Chiếc giày cháy nên chân em... đương nhiên cũng cháy theo chút ít. Nếu Syaoran không đến kịp thì có lẽ em chết cháy hết rồi. Vết bỏng này, Syaoran bảo đã bôi thuốc. À, hình như anh ta có nói là trong áo khoác có thuốc đấy.

Touya bỏ chân Sakura ra và từ từ đứng lên:

- Hừm, anh nhất định sẽ trả ơn cho tên Syaoran này. Và cả con chó đáng ghét kia nữa. Nó đâu rồi? – Touya nhìn quanh.

- Nó ở lại nhà của Syaoran rồi. Syaoran nói sắp tới em sẽ khá bận rộn nên không có thời gian chơi với Kero, vì thế nên anh ta đề nghị để Kero lại nhà anh ấy. Em cũng chẳng hiểu Syaoran nói thế nghĩa là sao nữa?

Touya nhíu mày suy nghĩ. Người anh bốc lên một sự phẫn nộ khiến người ta thấy sợ hãi:

- Không được, dù trả ơn gì cũng để sau. Đầu tiên phải dạy cho ả Rika Sasaki này một bài học mới được. Eriol, cậu là thái tử mà. Dùng cái chức danh của cậu để trừng phạt ả đó cho tôi. – Touya ra lệnh.

- Phải đấy, Eriol – Tomoyo đau lòng nhìn chân Sakura – Làm việc xấu thì phải trả giá chứ. Anh ra lệnh bắt cô ta đi.

- Không được – Eriol trầm ngâm – không thể động vào cô ả đấy được đâu. Rika Sasaki, nếu là cô ta thì chúng ta cũng đành chịu thôi.

- Chịu? – dì Sonomi đập bàn đứng dậy – Anh là con rể tôi có đúng không? Như vậy, Sakura cũng là em của anh. Anh không chịu giúp nó phục thù hả?

- Không phải vậy – Eriol phân trần – con không phải là không muốn giúp Sakura. Con cũng muốn bắt cô gái tên là Sasaki ấy để trả thù giúp Sakura, và cũng là để cô ta chịu tội trước pháp luật. Nhưng mà với thân thế của cô ta hiện nay thì khó động vào cô ta lắm.

- Thân thế của Rika? – Sakura ngạc nhiên – Thân thế của cô ấy thế nào? Phải rồi, anh hai, có phải chúng ta có tội gì với Sasaki không? Em thấy cô ấy nói cô ấy có một mối thù không đội trời chung với em. Đó là cái gì vậy?

- Có chứ, rất hận nữa là khác. Nhưng anh không cần nói bây giờ. Bao giờ nhớ lại mọi chuyện, em cũng sẽ nhớ được mối thù đó thôi. Anh chỉ có thể cho em biết rằng, gia tộc Sasaki, 7 năm trước là một gia tộc hùng mạnh, luôn muốn tranh quyền nắm giữ thiên hạ, chiếm ngôi quốc vương. Nhưng sau cuộc nội chiến trong hoàng tộc, gia tộc Sasaki cũng đồng thời biến mất, biến xuống địa ngục.

- Vậy – Sakura nói sau một hồi lâu im lặng – quá khứ của em? Có phải trong quá khứ, em cũng liên quan đến hoàng tộc và cuộc tranh chấp ấy không? TẠI SAO TẤT CẢ MỌI NGƯỜI BIẾT MÀ KHÔNG AI CHỊU NÓI CHO EM BIẾT VẬY? CẢ SYAORAN NỮA, ANH TA CŨNG BIẾT CHUYỆN PHẢI KHÔNG?

- Syaoran cũng biết ư? – Eriol và Tomoyo lo lắng nhìn nhau - hắn biết những cái gì rồi?

- Em không biết – Sakura trả lời – em chỉ thấy hôm nay anh ta hơi kì lạ. Hơn nữa, Syaoran đã nói với em là em sắp nhớ lại kí ức rồi. Anh ta còn...

- Còn làm gì? – Touya sốt ruột khi Sakura ngừng lại.

- Không, chỉ là em thấy anh ta lạ lùng quá thôi. – Sakura không muốn nói ra điều cuối cùng. Cô muốn xác định lại một lần nữa ý nghĩa của từ “kẻ thù” mà Syaoran nói. – anh hai, chúng ta có mối thù gì với dòng họ Li phải không?

Touya và Yukito nhìn nhau. Dì Sonomi im lặng ngồi không nói gì. Eriol nhìn Tomoyo. Một lát sau, Touya lặng lẽ nói:

- Đúng. Không chỉ đơn giản là thù mà còn là một mối thù không đội trời chung. Chắc chắn dòng họ Li căm thù Kinomoto chúng ta đến tận xương tủy. Trước đây tên Syaoran ấy chưa biết không sao, nhưng nếu nó biết em là người của gia tộc Kinomoto thì nhất định hắn sẽ không bỏ qua cho em đâu. Em phải tuyệt đối cẩn thận. Còn các việc khác, những việc liên quan đến qúa khứ của em, anh hi vọng em tự nhớ lại. Nếu kể cho em nghe thì cũng được thôi. Nhưng như thế t hì... nếu thế thì mọi việc sẽ hỏng hết.

Sakura im lặng. Cô biết mình có hỏi thế nào cũng không thể biết được câu trả lời. Cô thở dài:

- Anh Eriol, trong 2 tháng qua, ở cung điện đã xảy ra chuyện gì à? Tại sao không thể dộng vào Rika. Thân thế của cô ấy ra sao?

Eriol im lặng suy nghĩ. Anh không biết có nên nói chuyện này với Sakura không? Tomoyo thúc giục:

- Nói đi, Eriol. Em cũng muốn nghe nữa. Những chuyện này có vẻ muốn giấu cũng không được đâu. Tốt nhất là nói hết ra. Em rất tức vì Rika đã bắt cóc Sakura. Tại sao? 2 tháng qua, đã xảy ra chuyện gì? Tại sao em cũng không được biết.

Eriol thở dài. Cuối cùng anh quyết định nói:

- Chuyện này anh cũng chỉ vô tình biết được do tình cờ nghe một cuộc nói chuyện của Rika, Syaoran và cả mẹ của hắn, Li phu nhân. Trước đây, như mọi người biết, Rika là người của dòng họ Sasaki, còn hiện nay, cô ta là....





Mây đen vần vũ trên bầu trời đêm. Syaoran ngước nhìn trời. Một đêm không có trăng, cũng chẳng có một ngôi sao nào. Tất cả đều một màu đen kịt, tối tăm như cõi lòng anh lúc này. Syaoran đưa hai tay lên mặt, khẽ mỉm cười: “Vĩnh biệt à? Chỉ là một người bạn mà sao mình lại thấy buồn thế này nhỉ? Trước đây, mình vẫn vậy mà. Chỉ một mình, không cần bạn bè gì. Vậy tại sao...? Tại sao lại buồn?” Syaoran đứng im, mặc cho làn gió nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt anh, để cho sự lạnh lẽo cô đơn bao vây lấy tâm hồn. Một đêm thanh vắng, không một tiếng động nào khác ngoài tiếng gió xào xạc. Mái tóc nâu của Syaoran tung bay trong gió. Ánh điện mờ ảo từ những căn nhà ven đường in bóng một con sói cô độc trên đường tối. Cô độc? Xưa nay vẫn vậy mà. Cô độc tạo nên mạnh mẽ. Syaoran thì thầm một mình:

- Sakura, cám ơn cô. Tôi đã rất vui khi làm bạn với cô. Nhưng bây giờ, chúng ta đã ở hai con đường khác nhau rồi. Tôi rất mong có thể làm cho đôi mắt buồn bã của cô trở thành đôi mắt vui vẻ. Tôi muốn được nhìn thấy nụ cười thật lòng nhất của cô. Giờ thì không được nữa rồi. Chúc cô hạnh phúc và sớm tìm được niềm vui!

Syaoran lại im lặng đi tiếp. Bóng tối bao trùm hình dáng cô đơn của chàng trai. Bỗng Syaoran dừng lại, lắng nghe:

- Đừng lấp ló nữa, ra đây đi. RIKA SASAKI!

Một bóng người từ trên mái nhà nhảy xuống. Cô chủ quán trong bộ trang phục đen, nhẹ nhàng đứng trước mặt Syaoran. Cô ta mỉm cười:

- Quả nhiên là Li Syaoran. Tôi đã trốn kĩ thế mà anh vẫn nhận ra.

Syaoran lạnh lùng nhìn Rika. Đôi mắt anh hơi ánh lên một tia nhìn tức giận:

- Cô định làm gì? Cô theo dõi tôi hả? Hình như cô có việc gì cần hỏi tôi?

Rika im lặng. Đôi mắt của Syaoran khiến cô thấy sợ. Cô khẽ run người. Nhưng ngay lập tức, Rika lấy lại sự bình tĩnh vốn có:

- Tại sao lại cứu cô ta? Cô ả Sakura đấy.

- Hừ, tại sao à? – Syaoran cười – tôi không biết. Cứu là cứu. Đơn giản thế thôi.

Rika im lặng đứng nhìn. Gió làm ngưng đọng không gian giữa hai người. Cả hai đều tỏ ra cảnh giác với đối phương. Cuối cùng, Rika lặng lẽ nói:

- Vậy... Nếu sau này, nếu như Sakura là kẻ thù của anh, khi đối mặt với Sakura, anh có dám giết cô ta không? Tự tay mình đâm chết cô gái ấy, anh có dám không?

- Tại sao lại không? – Syaoran nói sau một lúc lâu im lặng – tôi sẽ tự tay giết chết cô ấy, nếu như thật sự cô gái ấy là kẻ thù mà tôi đang tìm kiếm.

- Sau đó thì sao? Tự sát theo à? – Rika hỏi bằng giọng mỉa mai – hai người khá thân thiết với nhau mà.

- Tự sát? – Syaoran cười khẩy – tôi ngu vậy sao? Tại sao tôi phải chết chỉ vì một cô gái chứ? Thật nực cười.

- Anh hình như không có tài nói dối, Syaoran ạ. Tuy anh nói là anh sẽ giết Sakura, nhưng trong vô thức, anh đã cứu cô ta khỏi đám cháy, đúng không? Anh đã không có ý định cứu, nhưng vẫn cứu là vì trong lòng anh lúc nào cũng lo lắng cho cô gái ấy. Li Syaoran, ánh mắt của anh, giúp tôi nhận ra anh coi trọng cô ta đến mức nào. Dù ánh mắt của anh trở nên lạnh lùng, không giống như cái nhìn dịu dàng tôi gặp ở quán ăn, nhưng lúc nói đến Sakura, đôi mắt ấy vẫn dịu lại. Còn khi anh nói, anh sẽ giết cô ta, đôi mắt của anh lại có vẻ đau khổ. Điều đó cũng đủ để chứng minh một điều: Anh đã yêu cô ta.

“Vút”, thanh kiếm xé gió lao lại phía Rika. Cô ta lẹ làng bắt lấy bằng một động tác nhanh và gọn gàng.

- Anh vốn bình tĩnh thế mà giờ lại nóng nảy vậy sao? Giết tôi không dễ đâu. Tôi cảnh cáo anh, nếu anh còn hướng trái tim của mình về con ả đó, tôi sẽ giết ả ngay lập tức. Và... cả anh nữa. Anh sẽ phải chết vị tội phản bội, Ông anh nuôi ạ!




- CON NUÔI? - tất cả mọi người trong nhà kêu lên, không tin vào tai mình – Sasaki là con nuôi của bà Li ư? Như vậy, cô ta là em nuôi của Syaoran à?

- Đúng vậy – Eriol gật đầu – nhưng... không chỉ là em nuôi thôi đâu. Cô ta còn là... – Eriol khẽ liếc nhìn Sakura – cô ta còn là vị hôn phu của Syaoran.

Vị hôn phu? Sakura thấy lồng ngực mình nhức nhối, trái tim cô nhói đau. Cô cố gắng giữ vẻ bình thường:

- Vậy tại sao trước đây, khi vào ăn ở quán ăn đó, Syaoran và Rika không hề nhận nhau là anh em, à, mà là hôn phu? Họ như là người xa lạ vậy.

- Đó là do, Syaoran cũng mới biết việc ấy thôi. Anh ta mới biết mình có một người em nuôi, đã được chính mẹ nói gả cho mình.

- MỚI BIẾT? - những người khác đồng loạt kêu lên.

- Ừm, việc này cả Tomoyo cũng không biết. Tôi đã vô tình nghe được câu chuyện ấy cách đây ít lâu. Hai tuần sau buổi tiệc mừng năm mới, đó là một buổi tối trăng sáng và bầu trời đêm rất đẹp....
..................................................
Ánh trăng sáng vằng vặc soi rõ một chiếc xe ngựa đang vun vút lao đi. Ngồi trong xe, Eriol vui vẻ ngắm trăng, hưởng thụ làn gió mát lạnh của buổi tối.

- Trăng đẹp thật!

Chiếc xe ngựa vẫn lăn bánh, đi qua khu phố quý tộc. Căn nhà họ Li đèn sáng trăng, len lỏi qua đám cây rậm rạp, chiếu rõ bên ngoài. Eriol lẩm nhẩm: “Chuyện gì vậy nhỉ? Li phu nhân rất sợ ánh sáng, sao lại bật đèn sáng thế kia?”. Chiếc xe ngựa dừng lại trước cổng căn nhà theo lệnh của Eriol. Thấy cánh cổng hé mở, Eriol đẩy cổng bước vào.

Không chỉ trong căn phòng mà ở trên hành lang, lối đi, tất cả đèn đều được thắp lên. Eriol đi theo những lối có đèn chiếu sáng. Theo cách ấy, ánh đèn đưa Eriol dến một căn phòng trên lầu, phòng của Li phu nhân. Eriol cảm thấy kì lạ, khi một người sợ ánh sáng như bà Li lại thắp tất cả những ngọn đèn có trong phòng mình lên. Anh khẽ khàng mở cửa ra.

Căn phòng quanh năm tối tăm, hôm nay sáng rực rỡ trong ánh đèn. Bà Li ngồi trên giường, bình thản. Syaoran đứng bên chiếc bàn nhỏ, bên cạnh một cô gái xinh xắn mà Eriol có thể nhận ra ngay: Rika Sasaki – bà chủ “Quán ăn Rika”.

- Mẹ, thế là sao? Cô gái này là ai? – Syaoran đập bàn hỏi.

Bà Li ngắm nghía bàn tay của mình, thong thả nói:

- Mẹ đã nói rồi đó thôi, tên cô ấy là Rika Sasaki, là em nuôi của con và hiện giờ, mẹ đã quyết định, cô ấy còn là vị hôn phu của con nữa.

- Tại sao lại là hôn phu? Con đã bao giờ nói là con muốn cưới vợ chưa? – Syaoran tức giận hỏi.

- Đúng là con chưa nói, nhưng Rika là một cô gái tốt. Mẹ đã nuôi cô ấy từ nhỏ, chỉ có điều con không biết mà thôi. Cô ấy, Rika đã sống trong căn nhà này, suốt 6 năm qua. Gia tộc Sasaki bị hại, và mẹ nhận nuôi con bé. Syaoran, Rika sẽ là cô con dâu tuyệt vời nhất của mẹ, và cũng sẽ là người vợ đáng tự hào nhất của con.

- Mẹ, đừng tùy tiện quyết định như thế. CON KHÔNG MUỐN! – Syaoran dằn giọng, dứt khoát.

Bà Li không nói gì, nhẹ nhàng đứng lên, rót nước uống. Bà nhìn Syaoran chờ phản ứng. Nhưng với một kẻ gan lì cứng cựa như Syaoran, anh không có phản ứng gì khác. Hai người nhìn nhau như thể thi gan, một lát sau, bà Li lên tiếng:

- Nếu vậy thì con thích cái gì? Con muốn cưới ai đây? Chẳng lẽ con muốn cưới một cô gái mới quen mà ta cũng chưa biết mặt mũi ra sao sao?

Syaoran sững sờ, không nói gì. Rika mỉm cười:

- Vậy đó, anh nuôi. Cái cô gái hay đến ăn cùng với anh, đó là Sakura Akizuki phải không nhỉ? Anh thích cô ta?

- ĐỪNG NÓI LUNG TUNG, HỒ LI TINH! – Syaoran hét lên.

- Sakura Akizuki? – Bà Li vất đi vẻ bình thản của mình – Thì ra cô ta tên là Sakura à? Akizuki? Đó là ai vậy, Syaoran?

- Một người bạn của con! – Syaoran trả lời, cảm thấy lo lắng.

- Bạn ư? Bà Li tức giận - mẹ đâu có nói con được phép có bạn. Nghe đây, con chỉ có thể là bạn với Rika thôi. Con bé là em, cũng là hôn phu của con. Con không được phép quan hệ với bất kì ai khác nữa.

- MẸ, MẸ ĐỪNG ÉP NGƯỜI QUÁ ĐÁNG!

Bà Li nhìn Syaoran, thở dài:

- Con thay đổi rồi, Syaoran. Trước đây, con không bao giờ dám cãi ta, dù chỉ một tiếng. Vậy mà bây giờ thì... Con xem con kìa, ta vừa nói là con đã hét lên rồi. Con bé Sakura gì đấy, để nguyên thì không sao đâu, nhưng nếu nó đã làm cho con thay đổi thì... NÓ PHẢI CHẾT! – bà Li kết thúc câu nói với một nụ cười hiểm ác.

Syaoran lặng người đi không nói được gì. Chưa bao giờ anh thấy mẹ mình đáng sợ như lúc này.

- Mẹ - Rika lên tiếng sau một hồi lâu im lặng nghe mẹ con Syaoran nói chuyện - nhiệm vụ giết cô ta hãy để cho con. Syaoran đã quá thân thiết với cô ta, con không thể bỏ qua. Dù tốt xấu gì thì con cũng là hôn phu của anh ấy, con phải bảo vệ hôn phu của mình chứ. Hơn nữa, con cũng có mối thù riêng với cô ả.

- Khá lắm, Rika. Con đúng là con gái ngoan của ta – bà Li khen ngợi – Nhưng mà hãy để từ từ đã.

- Từ từ ư? – Rika kêu lên - Tại sao? Con... chẳng phai mẹ nuôi cũng muốn cô ta chết sao?

- Đúng vậy – bà Li gật đầu – nhưng Syaoran, nghe rõ đây. Đáng lẽ ra ta phải trừng phạt con vì tội không nghe lời, nhưng nếu con hoàn thành nhiệm vụ này của ta, ta sẽ tha cho con.

Syaoran toát mồ hôi khi nghe đến “trừng phạt”. Eriol cảm thấy rất kì lạ. Syaoran là một kẻ không biết sợ, tại sao lại sợ một hình thức trừng phạt nào đó. Trước đây, Eriol đã từng tìm nhiều cách để phạt anh ta, nhưng Syaoran không hề biết sợ, biết đau là gì. Như vậy, hình phạt mà bà Li dành cho Syaoran chắc hẳn phải đáng sợ lắm. Eriol nín thở để theo dõi. Syaoran nói sau một hồi suy nghĩ:

- Vâng. Nhiệm vụ gì ạ?

- Điều tra về Sakura. Tìm cho ta tất cả những gì liên quan về cô gái ấy, cả thân thế lẫn quá khứ. Thời hạn là 1 tháng. Nếu sau 1 tháng, con chưa làm xong thì Rika sẽ giết cô gái ấy, đồng thời con cũng sẽ phải chịu hình phạt của ta. Còn nếu con cho ta được đầy đủ các thông tin về cô ta, thì tùy theo tình hình quá khứ, thân thế để xem xét xem có nên cho cô gái ấy sống hay không?
..............................
- Như vậy đấy – Eriol kết thúc câu chuyện – có thể do phải đi tìm các thông tin về em nên Syaoran đã không thể ra ngòai trong suốt thời gian qua. Nhưng hình như hắn chưa tìm thấy điều gì về em thì phải, bởi vì Rika muốn giết em nhưng hắn lại cứu em.

- Em hiểu rồi – Sakura trầm ngâm – thì ra là vậy. Nếu như vậy thì rõ ràng em và Sasaki có một mối thù nào đó, và người ra lệnh cho Rika chính là bà Li, mẹ của Syaoran. Nhưng mà em quả thật không nhớ mình có mối thù hận gì với Rika Sasaki cả.

Không khí lại trở nên im lặng, ai cũng chìm vào suy nghĩ riêng của mình. Một lúc sau, dì Sonomi hỏi:

- Eriol, ta muốn biết, tại sao lại không thể làm gì Rika? Dù cô ta là con nuôi, con cưng của bà Li phu nhân, dù gia tộc Li có chức vị lớn thế nào đi chăng nữa thì con vẫn là thái tử kia mà.

- Mẹ nói đúng. Con cũng đã nghĩ có thể giúp đỡ Sakura bằng cách sử dụng chức vị của mình. Nhưng con đã lầm... – Eriol toát mồ hôi – Dòng họ Li không chỉ nhỏ bé như chúng ta vẫn nghĩ. Bọn họ... bọn họ mới chính là VUA.




“Vút! Vút!”, hai thanh kiếm xé gió lao đi. Bằng một động tác tay nhanh và nhẹ nhàng, Syaoran tóm lấy hai thanh kiếm một cách dễ dàng. Anh vung vẩy hai thanh kiếm trong tay, mỉm cười nhìn Rika:

- Cô nương, dù cô là vị hôn thê của tôi thì cũng đâu có quyền quản lí và tiêu diệt tôi?

Rika cười khẩy:

- Tôi đã được mẹ anh phái theo anh và toàn quyền xử lý, và nếu thấy cần thiết thì tôi có thể giết anh ngay lập tức.

- Chà, đáng sợ thật – Syaoran tươi cười - vậy là tôi như cá nằm trên thớt rồi, có thể chết bất kì lúc nào.

- Anh và cô ta giống hệt nhau, cái cô gái Sakura ấy – Rika nghiến răng – cô ta không hề sợ hãi khi đối mặt với cái chết. Cô ả đó... Cô ta đã cười nhạo tôi.

- Thật sao? – Syaoran vẫn bình tĩnh trước sự tức giận của Rika - Chậc, đúng là Sakura. Tôi không biết giữa cô ta và cô đã xảy ra chuyện gì, mà cũng chẳng cần biết. Nhưng, cô nên biết, thái tử phi là bạn thân của Sakura, và như vậy, đương nhiên, thái tử sẽ không bỏ qua cho kẻ nào hại đến Sakura đâu.

Rika bật cười. Tiếng cười của cô ta âm vang trong đêm tối:\

- Anh đang tính lôi thái tử ra để dọa tôi sao? Tôi nghĩ anh biết việc này rồi chứ nhỉ? Dòng họ Li mới đúng là VUA.

- CÁI GÌ? – Syaoran kinh ngạc.

- Hóa ra là anh chưa biết à? – Rika mỉm cười - Thật không ngờ một vị tướng tài ba như anh lại ngu đến thế. Anh nghĩ là xưa nay, anh có thể lộng quyền trong cung điện là do tài năng của anh sao? Thật ngây thơ. Tất cả đều nhờ mẹ anh mà thôi. Phu nhân Li, mẹ nuôi của tôi và cũng là mẹ ruột của anh, bà ấy mới chính là VUA. Anh nghĩ cái vương quốc này có thể tồn tại lâu như thế nhờ một ông vua suốt ngày ăn chơi hưởng lạc như thế sao? Đúng là đầu óc trẻ con. Chính mẹ anh mới là người điều hành đất nước này. Mẹ anh là người giật dây, điều khiển mọi việc. Nói cách khác, mẹ anh là một nghệ sĩ rối, còn lão Hiragizawa ấy chính là một con rối.





- Ôi, không thể nào tin được! – Tomoyo dùng tay che miệng, khe khẽ nói – thì ra mọi công việc đều do Li phu nhân đạo diễn ư?

- Đúng là không thể tin được – Eriol bóp các ngón tay của mình – anh cũng không tin nếu đó không phải do chính miệng cha anh nói ra.

- Quốc vương à? – Yukito ngạc nhiên – sao đột nhiên ông ấy lại nói cho cậu biết?

Eriol thở dài, ngả người ra sau ghế:

- Ông ấy cho rằng, bà Li đã bắt đầu thực hiện kế hoạch của mình. Bà ta đang chuẩn bị lật đổ dòng họ Hiragizawa, thay thế bằng tên của dòng họ Li. “Con rối thì có thể vất bỏ bất kì lúc nào”, ông ấy đã nói thế đấy. Xưa nay, cha tôi vẫn rất băn khoăn. Ông băn khoăn vì không hiểu sao người phụ nữ nhiều mưu mẹo kia, lại đứng đằng sau chỉ đạo mà không nên làm vua. Cha tôi chỉ có thể đoán, người đàn bà đó chắc chắn sẽ không cho ông ở cương vị này mãi. Cha cho rằng, ngoài việc bà ta nói là cần phải trả thù thì có vẻ như bà ấy còn một mục đích khác, một âm mưu kinh khủng. Tất cả những hành động tội lỗi, tàn ác với dân chúng đều do bà ta nghĩ ra. Theo suy đoán của tôi thì người đàn bà ấy chắc chắn muốn đưa dân chúng trong vương quốc Clow của chúng ta rơi vào tình trạng chiến tranh, loạn lạc. Bà ta muốn thâu tóm thiên hạ, đẩy nhân loại chìm vào trong đau khổ, nghèo đói và thương tâm.

Mọi người không ai nói gì. Mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng. Yukito phá vỡ bầu không khí im lặng:

- Thôi được rồi, mọi người cũng nên đi ngủ đi. Sakura mệt lắm rồi đấy. Tất cả mọi chuyện để hôm khác bàn tiếp. Để làm được những công việc phức tạp thì cần phải khỏe đã. Tomoyo và Eriol cũng nên về cung điện, bởi vì hai người trốn cung ra đây mà, phải không?

- Cũng phải – Eriol đứng dậy, lấy áo cho mình và Tomoyo. - vậy chúng tôi đi đây. Hôm sau chúng tôi sẽ trở lại.

Tomoyo cầm tay Sakura:

- Sakura, cậu không sao chứ? Tớ sẽ trở lại đây vào ngày hôm sau.

Tomoyo hôn từ bịêt dì Sonomi, rồi vội vàng đi theo Eriol. Cánh cửa đóng lại, Yukito giục:

- Đi ngủ đi, Sakura, em mệt lắm rồi đấy. Cả dì Sonomi nữa, mấy hôm nay dì có nghỉ ngơi gì đâu. Bác Wei cũng nên về phòng nghỉ ngơi.

Bác Wei chào rồi lui về phòng. Sonomi kéo tay Sakura:

- Đi nào, dì sẽ đưa con về phòng. Để hôm nay dì ngủ với con nhé. Còn hai cháu? Hai cháu chưa nghỉ à?

- Dạ, bọn cháu ngồi đây một lát. – Touya trả lời – dì cứ nghỉ đi. Ngủ ngon nhé, Sakura!

Cánh cửa đống sập sau lưng Sakura và Sonomi. Touya ngồi im lặng cùng với Yukito. Yukito thở dài:

- Cậu tính sao, Touya?

- Cậu là quân sư mà, sao lại hỏi tớ? – Touya nhún vai.

- Đừng đùa nữa – Yukito bực tức - sự việc ngày càng rắc rối rồi đây. Không ngờ nhà họ Li mới là người điều khiển mọi hoạt động của đất nước này với con rối là quốc vương Hiragizawa. Đã thế, có vẻ như gia tộc họ Li và gia tộc Sasaki đã liên kết với nhau rồi. Thế này thì càng khó đối phó.

- Cậu nói đúng. Nếu gia tộc Sasaki tham chiến thì chúng ta sẽ khó khăn hơn nhiều đấy. Cần phải nhanh chóng nghĩ cách phục hồi kí ức cho Sakura. Nếu cần thiết ta sẽ kể lại cho con bé nghe luôn. Tuy không thật lắm nhưng... sau này rồi tính. Lâu nay gia tộc Kinomoto chúng ta đã ẩn mình hơi lâu, cũng đến lúc phải làm việc gì đó rồi, nhất là khi gia tộc Sasaki tham chiến thì điều đó càng cần thiết hơn. Tớ đã gửi mệnh lệnh về cho “người đó”, yêu cầu hắn không được manh động. Nhưng với tình hình này thì.... Có lẽ tớ sẽ gửi mệnh lệnh khác về cho “người đó”.

- Nhưng vậy có hơi sớm không? – Yukito lo sợ - nếu để cho “người đó” vào cuộc thì e rằng chính chúng ta cũng khó thoát khỏi “móng vuốt” của hắn.

- Đành vậy thôi. Có Sakura thì không sao rồi, “người đó” chỉ nghe lệnh của Sakura mà t hôi, từ xưa đã vậy rồi. Sự việc diễn biến hơi nhanh so với dự tính của chúng ta, nên bắt buộc phải để “người đó” ra mặt sớm hơn.

Yukito im lặng. Anh mỉm cười:

- Được thôi, tùy cậu quyết định, vì dù sao cậu cũng là chủ tướng mà. Ngày mai tớ sẽ gửi lệnh mới cho hắn.





Syaoran gần như không tin vào tai mình. Anh đứng sững lại. Không thể ngờ được khi mẹ mình lại là người như thế, là người phụ nữ điều khiển vận mệnh đất nước. Anh mỉm cười:

- Ra là vậy sao? Các người giỏi thật, thì ra tôi cũng chỉ là con rối trong tay mẹ tôi mà thôi.

- Gần như vậy đấy! – Rika trả lời với giọng giễu cợt.

- Cả cô cũng thế! – Syaoran lặng lẽ nói.

- .....

- Có nghĩa là cô cũng chỉ là con rối của mẹ tôi thôi. Cô không thấy như vậy sao?

Rika im lặng. Cô k hẽ nhếch miệng:

- Tôi chẳng cần quan tâm. Con rối à? Anh nhầm lẫn rồi đấy. chính anh mới là con rối của tôi, và cả mẹ anh nữa. Tất cả chỉ là con cờ trong tay tôi mà thôi.

- Con cờ trong tay cô? – Syaoran hỏi lại – hay đấy. Vậy cô là chủ nhân của những “con cờ” này rồi.Vậy thì tại sao cô lại nghe theo lời của một con rối do chính tay cô chỉ đạo. Cô trở thành hôn phu của tôi là theo lời mẹ tôi, đúng không?

- KHÔNG ĐÚNG! - Rika mất bình tĩnh - đấy... đấy là yêu cầu của tôi. Chính tôi đòi làm hôn phu của anh, chẳng liên quan gì đến bà ấy cả.

Syaoran im lặng nhìn cô gái. Mặt cô đỏ lên dưới ánh sáng mờ ảo. Syaoran khẽ bật cười. Anh quay đi, lại âm thầm bước những bước chậm rãi trên con đường rộng:

- Vậy à? Được thôi, tôi chấp nhận. Tôi sẽ là vị hôn phu của cô và đồng thời sẽ giúp cô trả thù. Dù sao thì, tôi đã cắt đứt quan hệ với Sakura Akizuki rồi. Báo với mẹ tôi, hiện giờ đang ở đâu đó với cô: quá khứ của Sakura Akizuki không có gì đáng ngờ, và bảo bà hãy yên tâm, tôi không bao giờ phản bội lại lời thề của mình đâu. Thôi nhé, tạm biệt!

Màn đêm lại một lần nữa chìm vào trong tĩnh lặng. Thần bóng đêm phất chiếc áo đen của mình, giấu đi những âm mưu tội lỗi, những toan tính nhỏ nhen và cả những tình cảm thầm kín. Chiếc áo bao phủ, che kín những con người của số mệnh. Rika Sasaki từ từ biến mất trong bóng tối. Những ánh đèn đường phụt tắt. Không gian tối tăm như báo trước một tương lai đầy trắc trở, một thế giới mới của máu và nước mắt.





Hết chương 20



Tài sản của Sakura*tsubasa

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Nguyệt Hoa Kiếm
Ninja
Ninja
Nữ
Clover leaves4 Viên (moneyTFC)450
Tổng số bài gửi : 294
Birthday : 19/09/1995
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Sat Mar 31, 2012 11:12 pm

xong roài bác, e đã đọc xong vs tốc độ thần tốc :mattroi:

Trời ơi càng ngày e càng muốn kill con bé Rika Sasaki ấy qá
kill kill kill kill kill kill :toemau2: :toemau2: :toemau2: :toemau2: :toemau2:


Tài sản của Nguyệt Hoa Kiếm

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: [Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc   Today at 7:56 pm


Tài sản của Sponsored content

Về Đầu Trang Go down
 

[Cardcaptor Sakura fanfic][sưu tầm] Thiên đường hạnh phúc

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

 Similar topics

-
» [Non-DC][Artbook] Card Captor Sakura Illustrations Collection 1
» [Bakugan Fanfic]:Thiên thần bóng tối
» Bakugan Fanfic 12 Cung Hoàng Đạo
» [Long Fic] Angel Secretary - Thư kí thiên thần
» [Fanfic] Ever Blue (Trường học Thiên Sứ)
Trang 3 trong tổng số 4 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
(¯`°·.Tsubasa Reservoir Chronicle.·°´¯) :: Entertaiment Central :: Thư viện trung ương :: Fanfic & fiction-