Welcome to the land of Hopes and Dreams!




Share | 
 

 [Fiction] Thiên sứ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3
Tác giảThông điệp
princess_tomoyo
Giải nhì Summer Contest
Nữ
Clover leaves16 Viên (moneyTFC)4628
Tổng số bài gửi : 693
Birthday : 04/05/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: [Fiction] Thiên sứ   Sat Jul 24, 2010 3:34 am

First topic message reminder :

Tên: Thiên Sứ (thực ra thì em đặt cho có, chứ cũng thấy hình như ko hợp, mọi người xem những Part sau rùi xem xem đổi tên thế nào nhé)
Thể loại: (ko pk)
Tác giả: princess_tomoyo
_____________________________________

Part 1

Nóng, hay lạnh?
Đau đớn…?
Chất lỏng nóng hổi, đặc sánh…
Thứ tanh hôi, sao lại có nhiều thế kia?
Hơi thở nặng nề, khó nhọc…
Âm thanh rì rầm, có nhiều tiếng nói khác nhau… Tôi ko nghe, tôi ko muốn nghe nữa…
Âm thanh rù rù như tiếng bầy kiến bò ngang qua lỗ tai…
Tiếng còi rú man rợ…
Bóng tối bao trùm…
Rốt cuộc là nóng hay lạnh đây?

------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Bạn sẽ làm gì?
Nếu 1 ngày, khi bạn mở mắt ra, đối diện vs bạn là khoảng không màu trắng xám?

Bíp………. Bíp …………………… Bíp …………..

Ai đó, có ai đó với tay tắt giùm tôi âm thanh ấy vs! Âm thanh đó là tôi ù tai! Thứ âm thanh quái quỉ
Tôi những muốn chồm dậy, đập vỡ cái thứ đang kêu “bíp bíp” ko ngừng nghỉ ấy. Nhưng khổ thay, người tôi vô trọng lượng, chẳng mảy may có 1 dấu hiệu nào cho thấy tôi là thứ có thể hoạt động được cả. Cái duy nhất mà tôi có thể pk, là cái màu trắng xám như dán chặt vào mắt, vào âm thanh “bíp bíp” kia
như muốn xuyên thủng não tôi.
Chí ít thì tôi cũng còn có não…
- Ôi! Mio cháu tôi… nó tỉnh rồi… - có ai đó đang nói. Ai?
Tôi cố mở miệng ra đáp lại người đó, dù chỉ là rên hừ hừ vài tiếng để chứng minh rằng mình đang còn tồn tại trên đời, song cố gắng của tôi hoàn toàn vô ích bởi khuôn miệng cứng đờ, như cái phéc-mơ-tuya đã bị khóa lại, cái rãnh vô dụng ở giữa mặt, ko hơn ko kém…
Tiếng đế giày lộp cộp gõ xuống sàn, nhanh, và ko đều. Càng lúc, nó càng tiến gần đến chỗ tôi.
Quay cái đầu qua xem nào – tôi tự nhủ. Tôi muốn xem người nào đang tới.
Cái đầu ngay đơ như một pho tượng, lúc này tôi mới cảm thấy cái gì đó cấn dưới cằm, dường như đây chính là lý do khiến tôi ko thể nghiêng đầu đi đâu hết.
- Mio! Mio! Con có nghe dì ko? – người đó đến gần, cúi mặt xuống tôi, một gương mặt quá đổi quen thuộc
Bản sao hoàn hảo của một khuôn mặt mà tôi rất yêu thương, và cũng yêu thương tôi.
Tôi muốn gật, nhưng cái thứ đang cấn dưới cằm ngăn cản tôi làm điều đó.
Tôi mấp máy môi, đây là cái duy nhất tôi có thể làm đc, khi mà mọi ngôn từ đều nghẹn cứng trong cổ họng.
- con chờ đấy, dì sẽ đi gọi bác sĩ! – Người ấy hối hả quay đi
- Mẹ đâu? Ba đâu? Chị Kisaki đâu? – tôi thều thào, cổ họng khô khốc.
Người ấy đứng khựng lại, miễn cưỡng quay nhìn tôi, vẻ mặt phút chốc, vỡ òa ra vì đau khổ.
Im lặng, dễ có đến một lúc lâu, người ấy ngập ngừng nói, cố kềm chế cảm xúc:
- Con yên tâm đi! Mọi người vẫn ổn! chỉ là họ đang nằm phòng khác mà thôi!
Người đó nói, rồi quay đi, bước đi loạng choạng ủ rủ.
Còn lại một mình, tôi cố giương mắt hết cỡ, để nhìn cho kì đc tình trạng hiện nay của mình. Bắt đầu cảm thấy sự tồn tại của các cơ quan trên cơ thể
Tay trái nối vs một đống dây lòng thong, dẫn đến thứ đang làm tai tôi ù đặc ấy – cái máy đo nhịp tim, đều đều vs những đường gấp khúc chạy trên màn hình. Tay phải băng bó toàn bộ, hoàn toàn mất cảm giác, tôi cố gắng một cách vô vọng để có thể nhút nhích ngón tay, nhưng những gì liên quan đến cánh tay phải đều bất động.
Phía chân giường, một vât dài to đùng, trắng toát, đc treo lên một cái giá đỡ, tôi bàng hoàng nhận ra: đó là… chân của mình.
Một vụ tai nạn, đã xảy ra
Và tôi, giờ đây như một cái xác biết nhận thức, vs cái cổ bị nẹp ngay đơ
Bản sao hoàn hảo gương mặt hoàn hảo của mẹ, dì Yuki, đã nói rằng mọi người vẫn ổn, chỉ là đang nằm ở một phòng khác
Thực long, tôi muốn tin, tin vào đều đó mà ko cần pk gì cả.
Nhưng, trong thâm tâm tôi, một tiếng gào đau đớn, tuyệt vọng đang vang vọng lên Sự Thật:
DÌ ĐÃ NÓI DỐI!

____________________________________
@all: đây là câu chuyện tùy hứng, em viết để cho ra hết những ý tưởng trong đầu (chứa nhiều was em điên mất) nên nó hơi bị dở, mọi người góp ý cho em nhé. khen hay chê thì em cũng tiếp thu hết

Tài sản của princess_tomoyo

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên

Tác giảThông điệp
princess_tomoyo
Giải nhì Summer Contest
Nữ
Clover leaves16 Viên (moneyTFC)4628
Tổng số bài gửi : 693
Birthday : 04/05/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Thiên sứ   Sun Sep 12, 2010 3:24 am

Hờ hờ... Cuối cùng c~ ra đc part mới, mấy tuần nay, bận thì ko bận nhưng trong đầu toàn quay zòng zòng mấy công thức toán-lý-hoá thui à...
Anyway, lần này ra một lúc 2 part, tuy nhiên part 13 còn đang "trong giai đoạn hình thành", vài hum nữa em úp, ủng hộ em nhé

_____________________________________


Part 12

Nắng buổi sớm vàng dịu như pha chút hồng của mặt trời vừa lên, nhất là khi ở biển thì nó còn rực rỡ hơn nữa. Nắng chiếu lên bãi cát, lại bị làn gió mát từ ngoài khơi thổi bạt đi.
Ryan bảo bận việc gì đó rồi đi mất từ tối qua.
Một mình tôi lang thang dọc bờ biển, mái tóc nâu búi cao làm gió thi thoảng vờn sau gáy, mát rượi. Nếu ko phải lâu lâu phải mở miệng từ chối mua mấy con mực nướng thì hẳn tôi đã im lặng lướt dọc bờ biển như bóng ma rồi.
Giá như có thể dùng gì đó để miêu tả lại cảnh đẹp lúc này. Khi mà tôi đang ngồi trên một gờ đá to, nếu co chân lên mà viết thì hẳn sẽ thú vị lắm. Nhưng mà, giờ đây tôi ghét viết nhật ký vô cùng. Đối vs tôi, giờ đây nhật ký là cái trò dở hơi nhất mà nhân loại nghĩ ra đc.
Hình có tiếng rên khe khẽ phát ra từ đâu đó.
Sau lưng tôi, cách một đoạn ko xa lắm, là một ngôi nhà nhỏ, phía trước có chồng bánh xe tải cũ. Nói là nhà, nhưng thực ra nó chỉ là một cái container được lắp thêm cửa sổ. Trông hình dạng hình như là bỏ hoang lâu rồi.
Tiếng rên vọng ra từ đó thì phải.
Mà ko phải là đau đớn gì, trong tiếng rên đó có lẫn tiếng cười như hoang dại.
Lẽ nào...?
Tôi bước đến gần, nhìn qua ô kính cửa sổ.
Bên trong cực kì bừa bộn: bánh snack, mực nướng, tương ớt vương vãi đầy sàn; những chai bia, rượu đã uống hết nằm lăn lóc.Trên bộ sofa cũ mèm lộ cả nệm bên trong, 1 đứa con gái ăn mặc sexy nằm ngủ trong tư thế kì cục, có lẽ là do say. Trong đó có khoảng 5, 6 người gì đó. Cuối cấp có, lớp dưới có, toàn là trong trường tôi cả thôi, và đứa con gái nằm trên sofa đóchẳng ai khác chính là Miaki - trưởng bọn đầu rỗng tuếch lớp tôi.
Vậy là, đêm qua bọn họ lén trốn ra đây, và nhậu cho đến sáng.
Nhậu nhẹt thì ko nói, trên tay mỗi người bọn họ là một ống tiêm.
Và, trên sàn còn có những viên thuốc in hình nốt nhạc.
Bọn hư hỏng, tôi thầm rủa.
Đột nhiên, một hơi rượu nồng nặc phà vào gáy tôi. Kinh tởm.
Ko kịp để tôi quay lại, đã có một bàn tay to lớn bịt chặt lấy miệng tôi. Rồi thêm một cánh tay vòng qua bụng tôi, lôi xềch xệch vào trong.
Đôi tay ấy quăng tôi đánh phịch xuống bên hông chiếc trường kỉ. Sau đó kẻ đó đè lên tay và chân tôi.
Đó là 1 gã cuối cấp mà tôi ko nhớ nổi tên, đầu nhuộm vàng, khoen bạc chi chít trên vành tai, môi, mũi, lưỡi. Là học sinh nằm trong danh sách đen của ban giám hiệu, là "khách quen" của đồn cảnh sát và văn phòng. Hạnh kiểm thì khỏi phải nói, hạ đến mức chả còn bậc nào để hạ. Hắn chỉ có nước chưa bị tống vào tù thôi.
Và giờ hắn bắt đc tôi dòm trộm chỗ hắn cùng lũ học sinh bị hắn đầu độc tư tưởng thác loạn.
- Bé con, muốn tham gia ko nào? - hắn nâng cằm tôi lên, cười đểu, giọng nhè nhè.
Tôi quay mặc đi, tránh hơi rượu nồng nặc, đồng thời đó cũng là câu trả lời.
-Mày pk là mày vừa thấy cái gì mà - hắn cười điên loạn - Tao đâu dễ gì để mày đi mà báo vs cảnh sát - đoạn hắn rút con dao nhỏ từ trong túi ra, kề vào cổ tôi - Nào, chọn đi: nhập bọn hay chết?
Tôi cố quay mặtđi lần nữa, nhưng bàn tay hắn cứ bóp chặt lấy cằm tôi. Hắn cúi xuống, kề mặt sát mặt tôi, mùi rượu nồng nặc phả thẳng vào mặt tôi:
- Sao? - hắn giục tôi trả lời.
Cười mỉa mai, tôi nhổ vào mặt hắn.
Tức giận lau chỗ nước bọt trên mặt, hắn gầm lên, tát vào mặt tôi. Mặt mày tôi xây xẩm sau cái tát ấy, ko nhìn thấy gì nữa cả.
- Mày giỏi. Con khốn!
Hắn chĩa mũi dao vào yết hầu tôi, chuyển sang cưỡi lên ngực tôi, đầu gối dằn lên hai tay tôi.
Hắn loay hoay gì đó trên cái bàn bên cạnh. Hình như có tiếng vặn nắp, tiếng sùng sục của những bong bóng vỡ khi cái chai bị lắc mạnh, tiếng nước văng tung toé ra bàn.
Hắn nhìn xuống tôi vs đôi mắt rực lửa, rồi ụp lên mặt tôi một chiếc khăn ướt nhẹp. Mùi ete xộc vào mũi khiến tôi choáng váng. Trước mắt như bị phủ một màn sương đen.
Tôi vùng vẫy,cố thoát khỏi hắn. Nhưng đôi chân quẫy đạp thôi chả ít gì, còn hai tay bị hắn đè lên tê dại, ko cử động nổi. Tôi nín thở, nhưng mùi thuốc mê vẫn cứ ko ngừng len vào trong phổi, khiến đầu óc tôi càng lúc càng trở nên mụ mị.
Cuối cùng, tôi bỏ cuộc, ko nín thở, quẫy đạp nữa. Mặc kệ, sống chết có số mà.
Như đã chực chờ giây phút này lâu rồi, bóng tôi nhanh chóng kéo đến, vây lấy tôi.

Tài sản của princess_tomoyo

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
princess_tomoyo
Giải nhì Summer Contest
Nữ
Clover leaves16 Viên (moneyTFC)4628
Tổng số bài gửi : 693
Birthday : 04/05/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Thiên sứ   Mon Sep 13, 2010 6:44 am

Part 13

Tối đen.
Tôi ghét bóng tối.
Hay đúng hơn, tôi sợ nó.
Gió nhẹ thổi, hương hoa lan bao trùm khắp ko gian.
Vài chiếc lông vũ trắng tinh bay bay, rơi xuống nước. Những vòng sóng tròn từ từ lan tỏa.
Bất giác, tôi nhìn quanh quất. Trong vô thức hình thành một nỗi sợ kì lạ.
Bóng hình ấy.
Bộ đồ trắng như tỏa sáng ấy, đang quay lưng lại vs tôi.
Cạnh anh, ẩn hiện qua đôi cánh mềm mại, có một cái bóng nhỏ bé. Mái tóc vàng óng mượt mà.
Hốt nhiên, tôi cảm thấy hụt hẫng, cảm thấy bị bỏ rơi.
Đứng bên cạnh nhau, hai người đẹp đôi vô cùng.
Còn tôi...
Tôi ko là gì cả.
Chẳng qua chỉ là cái bóng mờ nhạt, làm lu mờ ánh hào quang rực rỡ của anh.

--------------------------------------------------------------

Chỉ là mơ thôi.
Giờ những gì mà đôi mắt đang mở này nhìn thấy mới là sự thật.
Tay tôi vẫn tê dại như thế, cảm giác máu dồn vào cổ tay.
Chân cũng vậy.
Xung quanh tôi là những bức tường sắt kín mít. Ánh sáng lờ mờ tỏa ra từ cái đèn trên cao. Nó chớp lia lịa cứ như sắp vỡ đến nơi rồi vậy
Ko gian này chỉ có thể là...
Một chiếc container.
Chẳng lạ gì. Phía sau ngôi nhà hoang đó, là cả một bãi container kia mà.
Tôi buộc miệng rên rỉ, nằm quá lâu trong một tư thế, có cảm giác như là sắp dính chặt vào sàn luôn rồi. Mà, đâu đơn giản chỉ có vậy.
Nóng quá. Tôi khó thở. Khí oxy đang cạn dần. Cái đèn điện càng làm nơi này trở nên ngột ngạt hơn.
Tại sao? Lại để tôi chết như thế này?
Nếu lúc đó, gã đó giết tôi có phải hơn ko?
- Phì...
Tôi bật cười, tôi chẳng pk tại sao mình lại cười nữa. Tôi điên rồi chăng?
Có lẽ, điên cũng tốt thôi.
Cuối cùng, tôi đâu dễ gì đc chết thật êm. Ừ, chết một cách đau đớn. Đã đến lúc Thượng Đế chịu ban ân huệ mà trừng phạt tôi rồi.
Ko hiểu sao, nước mắt tôi lại rơi.
Giây phút này, tôi bỗng nghĩ đến Ryan.
Anh có pk là tôi sẽ chết ko? Anh sẽ tìm đc tôi chứ? Giấc mơ đó, chỉ là mơ thôi nhưng tại sao nó lại làm tôi đau đớn đến vậy?
Rồi anh sẽ có một người con gái khác chứ? Sau cái chết của tôi, anh sẽ vẫn yêu tôi hay sẽ tìm cho mình một tình yêu mới?
Cạch...
Làn gió lạnh của biển đêm ùa vào phòng, phút chốc như có thêm hàng vạn tỉ phân tử oxy ào vào đây, để tôi hô hấp.
Nhưng rồi, trong sự hụt hẫng của tôi, cái cửa khép lại. Cái mát lạnh nhanh chóng phụt tắt. Nóng. Ngột ngạt.
Kẻ đó đứng ngoài cửa. Trông tỉnh táo hơn lúc sáng nhiều. Hay tại giờ thác loạn tiếp theo vẫn chưa bắt đầu?
Hắn cũng khá điển trai, chỉ tội xấu xa quá, lưu ban mấy năm chắc giờ cũng 19 tuổi. Trông cái cách hắn nhìn tôi là đủ hiểu. Tôi bất giác dù chút sức lực ít ỏi của mình trườn lùi ra phía sau.
Hắn cười dâm đãng, và rồi sấn tôi, thộp lấy cổ tôi như thộp cổ một con cá đang hấp hối.
- Cái mặc xinh xắn này. Mày mà chết coi bộ uổng quá. Ai bảo hỗn láo làm chi? Thôi trước sau gì cũng chết, để anh mày vui vẻ một lúc.
Đèn tắt phục, nó hỏng thật rồi. Nhưng sau lại hỏng lúc này chứ?
Chỉ còn lại bóng tối và cảm giác bàn tay thô kệch của hắn sờ soạng người tôi.
Hắn nâng cằm tôi lên, cúi mặt sát tôi, rồi ấn mạnh môi hắn vào môi tôi, hôn ngấu nghiến cứ như sắp nuốt tôi luôn vậy. Hắn thè cái lưỡi đỏ lòm liếm một lượt khắp mặt tôi, xuống cằm, xuống cổ. Cái khuyên lưỡi cào lên mặt tôi những đường đau rát.
Kinh tởm quá!
Hắn gục mặt xuống ngực tôi, hích hà. Tôi chẳng hiểu hắn thấy gì ở cái mùi mồ hôi mặn mặn rinh rích chua lè ấy.
Dường như nhớ ra là có vật cản trở.
Hắn xé toạt áo khoác của tôi ra. Tôi những tưởng mình mất luôn cả cái áo ba lỗ rồi chứ!
Có lẽ sẽ là như thế nếu điều đó ko xảy ra.
Chát...
Thứ gì đó đập mạnh vào đầu hắn. Hắn gục xuống, đè lên tôi.
Tôi kinh hãi vươn ngón trỏ ra trước mũi hắn.
Làn hơi ấm vẫn đều đều phả ra. Hắn còn thở.
Thở phào. Và trong khi nhìn quanh quất tìm kiếm nguyên nhân, tôi phát hiện cánh cửa container mở toang.
Sau tầm khuất của hắn, là đôi cánh trắng như tỏa sáng. Anh đứng đó, đôi mắt màu biển sa sầm xuống. Tối tăm như mặt biển xám xịch trước cơn giông tố.
Anh kéo hắn ra, quẳng mạnh vào trong góc.
Hắn rên rỉ.
Tôi ngớ người. Anh mạnh đến thế sao?
Anh nhìn tôi bằng đôi mắt sa sầm ấy, song cố nén nỗi tức giận gã đó đang dâng lên.
Hốt nhiên, nước mắt tôi rơi lã chã. Như thể nỗi sợ hãi nãy giờ bị kìm hãm trong tôi giờ đây đột ngột bùng phát muộn.
- Ổn rồi - anh nói, giọng khàn khàn như thể phải khó khăn lắm anh mới thốt ra đc hai từ đó mà ko hét lên vậy.
Anh vực tôi dậy, giật sợi dây đứng phựt. Đoạn nhẹ nhàng dùng tay áo lau sạch mặt cho tôi.
Rồi, trong sự sững sờ của tôi, anh liếm tất tần tật hơi hám bẩn thỉu của gã đó trên môi tôi.
- Anh xin lỗi - Ryan ghì chặt tôi vào lòng.
- Anh ko có gì phải xin lỗi hết - tôi vùi mặt vào khuôn ngực vững chãi của
anh, để hương hoa lan làm đầu óc tôi tỉnh táo lại. Chợt nhận ra mình đang thúc thích như một đứa trẻ. Phải rồi! Tôi chỉ là một đứa trẻ 13 tuổi thôi mà.
- Anh sẽ giết hắn - anh nghiến răng trèo trẹo.
Sợ hãi tăng gấp bội khi tôi nhận ra ý định buông tôi ra của anh. Tôi níu áo anh, khẩn thiết:
- Đừng đi! - rồi tôi lại nấc.
Anh hiểu.
Ryan bế xốc tôi lên. Ném một tia nhìn toé lửa về phía kẻ đang nằm ngoẹo đầu đằng kia. Trông anh chẳng khác nào một thiên sứ...địa ngục.
Sợi dây tự động quấn lấy cái thân hình vạm vỡ ấy.
Anh ẵm tôi đi, chúng tôi rời khỏi đó, rời khỏi cái nơi gớm guốc đó.

Tài sản của princess_tomoyo

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Thiên sứ   Today at 6:05 pm


Tài sản của Sponsored content

Về Đầu Trang Go down
 

[Fiction] Thiên sứ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

 Similar topics

-
» Tình ca Trầm Tử Thiêng
» Canh hoa thiên lý nấu tôm
» Thiên nhiên muôn màu
» Tân cổ: Hoài Vọng Thiên Thu
» Các món ngon ngọt với hoa thiên lý
Trang 3 trong tổng số 3 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
(¯`°·.Tsubasa Reservoir Chronicle.·°´¯) :: Entertaiment Central :: Thư viện trung ương :: Fanfic & fiction-