Welcome to the land of Hopes and Dreams!




Share | 
 

 [Fiction] Điệp viên chuyên nghiệp

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3  Next
Tác giảThông điệp
hikaru fukyuno
Giải nhất Summer Contest
Giải nhất  Summer Contest
Nữ
Clover leaves9 Viên (moneyTFC)2159
Tổng số bài gửi : 204
Birthday : 09/06/1994
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: [Fiction] Điệp viên chuyên nghiệp   Sun Jul 04, 2010 9:41 pm

First topic message reminder :

Author : Hikaru Fukyuno

Chương 1

Một đêm thanh vắng, bỗng có tiếng la thất thanh của một cô gái, tên khủng bố đã phát hiện ra chúng tôi và bắt cô gái ấy làm con tin. Chúng tôi – các điệp viên – đang nhận nhiệm vụ truy lùng và phá sào huyệt của một tên khủng bố thế giới, quả là một chuyện không dể tí nào. Bị phát hiện, chúng tôi đành phải giáp mặt hoặc chiến đấu, hoặc thương lượng trao đổi để cứu mạng sống cô gái vô tội kia. Nhưng người đang thương lượng với chúng tôi không phải là một tên cướp bình thường mà là một tên khủng bố đã từng giết hàng trăm mạng người và định thống trị cả thế giới với cả lò bom hạt nhân.

Đội trưởng của chúng tôi không muốn thương lượng, anh ta bảo thà hy sinh một mạng người để cứu thế giới, nhưng tôi quyết không để hy sinh cô ấy – không hiểu vì sao tôi lại cảm thấy cô ấy quan trọng với tôi như thế nữa?

Chúng tôi đánh. Mọi người lập kế hoạch tạo lối cho tôi giải thoát cô ấy nhưng tôi phải đối mặt với tên trùm khủng bố. Tôi không hoang mang hay sợ sệt, chuyện giải cứu con tin từ tay đối phương quá dể đối với điệp viên chúng tôi, nhưng trong tay hắn đang có trái bom, chuyện đó lại khác.

Sau vài phút thương lượng, hắn trói cô gái vào một góc cây sắt và đồng ý đấu tay đôi với tôi. Như thế thật sự rất nguy hiểm với tôi: một điệp viên nghiệp dư chưa dày dặn kinh nghiệp chiến đấu – một tên trùm khủng bố thế giới đã từng giết rất nhiều người. Nhưng không thể tin nổi, trong lòng tôi sôi sục ý chí bảo vệ thế giới, thử nghĩ đến một thế giới chỉ còn cát và bụi, không có cây cối, sinh vật hay cả con người, một thế giới do bom hạt nhân tạo ra, tôi thật không thể kiềm chế nổi. Tôi lao vào hắn với khẩu Browning. Hắn bắn tôi hai phát, phát thứ nhất tôi né được, phát thứ hai trúng ngay vai trái nhưng không làm tôi lùi bước. Đau đớn tôi nâng cao súng bắn thẳng ngay trán hắn nhưng hụt, đang có đà, tôi nhảy ra phía sau hắn, điều đó làm hắn bất ngờ và không đỡ kịp phát súng thứ hai của tôi. Với một ít sức lực cuối cùng, hắn quay sang định bắn tôi nhưng tôi đá phăng cây súng đi xa, tên trùm khủng bố từ từ gục ngã dưới chân tôi.

Mất chỉ huy nhưng bọn khủng bố vẫn cố tìm đường đào tẩu. Chúng còn lại 4 người và cố sức một cách vô ích.

Cuối cùng còn lại 3 tên bị bắt sống. phía bên chúng tôi cũng bị tổn thất nhưng không nặng lắm: 2 người bị thương khá nặng, một người bị bắn ở chân, còn lại đều ổn. Một chiến thắng thật vẽ vang! Tôi quay sang cởi trói cho cô gái kia. Nhưng mọi thứ chung quanh tôi cứ từ từ mờ hẳn đi… tôi nghe có tiếng gọi tên tôi… mọi thứ chung quanh như biến mất vào bóng tối.

Tài sản của hikaru fukyuno



Được sửa bởi hikaru fukyuno ngày Mon Jul 05, 2010 7:56 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tomboysg.goo-boys.com/

Tác giảThông điệp
hikaru fukyuno
Giải nhất Summer Contest
Giải nhất  Summer Contest
Nữ
Clover leaves9 Viên (moneyTFC)2159
Tổng số bài gửi : 204
Birthday : 09/06/1994
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Điệp viên chuyên nghiệp   Tue Jul 20, 2010 1:31 am

Hì Darnie thuộc dạng là cứng rắn, dùng đại 1 từ là "men" ấy mà. Ảnh giỏi lém đoá, khúc sau Hikaru sẽ nói rõ hơn về người này. Tomo chan thích đúng tuýp người đấy (đừng nghe bà phù thuỷ Ashu hù doạ )

Tài sản của hikaru fukyuno

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tomboysg.goo-boys.com/
princess_tomoyo
Giải nhì Summer Contest
Nữ
Clover leaves16 Viên (moneyTFC)4628
Tổng số bài gửi : 693
Birthday : 04/05/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Điệp viên chuyên nghiệp   Tue Jul 20, 2010 7:25 am

Hika-chan: hay là ss ấy cũng thik Darnie ấy?
em chấm Darnie từ hùi... anh ta mặc cái áo khoác bí ẩn đứng gần chỗ ss bị xe hun đấy

Tài sản của princess_tomoyo

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hikaru fukyuno
Giải nhất Summer Contest
Giải nhất  Summer Contest
Nữ
Clover leaves9 Viên (moneyTFC)2159
Tổng số bài gửi : 204
Birthday : 09/06/1994
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Điệp viên chuyên nghiệp   Tue Jul 20, 2010 8:31 am

Trích dẫn :
Hika-chan: hay là ss ấy cũng thik Darnie ấy?
Ấy ấy ý em là nhân vật chính trong truyện thik Darnie hả? ôi em coi không kỉ àh lúc này ss là con trai thì làm sao thik con trai chớ!

Tài sản của hikaru fukyuno

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tomboysg.goo-boys.com/
hikaru fukyuno
Giải nhất Summer Contest
Giải nhất  Summer Contest
Nữ
Clover leaves9 Viên (moneyTFC)2159
Tổng số bài gửi : 204
Birthday : 09/06/1994
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Điệp viên chuyên nghiệp   Tue Jul 20, 2010 9:04 am

Chương 12 ra lò đây!

Chương Mười Hai

Sáng hôm sau, chị Alicia gọi tôi dậy. Nhìn đồng hồ, vẫn còn sớm, tôi năn nỉ chị ấy cho tôi ngủ thêm một chút nữa nhưng chị vẫn không buông tha. Alicia kéo cái chăn của tôi ra rồi giật tôi dậy, tôi tỉnh hẳn. Vừa vươn vai, tôi hỏi như rên:

- Làm gì mà kêu em sớm thế chị Alicia. Em có đi học đâu, có chuyện gì sao?

- Không nói nhiều nữa dậy mau đi, anh Darnie đi rồi nhiệm vụ của chị là coi chừng em đấy, đừng lười nữa dậy mau đi!

- Anh Darnie đi rồi sau, lúc nào vậy?

- Lúc bốn giờ sáng, anh ấy phải đi gấp mà, em lấy hơi nhiều thời gian của Darnie đấy.

- Ôi sao không nói sớm! Ít ra thì em cũng được nói lời tạm biệt với anh ấy chứ.

- Hôm qua coi như vừa là tiệc chúc mừng vừa là tiệc chia tay đấy. Thôi nào, hôm nay sẽ là một ngày bận rộn đây, vì vậy đừng lãng phí nhiều thời gian quá!

- Em biết rồi, chị xuống trước đi, em xuống ngay đây!

- Ừm, nhanh nhé. Bữa sáng đang chờ em đấy.

Chị ấy mỉm cười quay ra cửa. Tôi đi đánh răng, rửa mặt. Trong phòng vệ sinh, tôi
nhìn mình trong gương, một điều lạ lẫm lại xuất hiện trong đầu tôi. Bình thường, những người thân của tôi tôi đều cảm thấy quen thuộc nhưng mỗi lần nhìn vào
gương, tôi vẫn cảm thấy mình rất lạ - cứ như lúc trước tôi chưa bao giờ soi gương vậy – một cậu nhóc khá nhỏ con – so với những người ở đây – và hơi ốm, mắt nâu đục, tóc tém mái xéo, trông chẳng mấy mạnh mẽ lắm. Nhưng hình ảnh đó vẫn là một câu hỏi, vì không biết lúc trước tôi như thế nào, có giống như bây giờ không mà tại sao mỗi lần tôi nhìn chính mình lại cảm thấy vừa quen thuộc vừa lạ lẫm, tôi khác trước nhiều lắm sao, cũng chẳng ai nói cho tôi biết về điều này, đúng hơn là tôi chưa từng hỏi ai. Không biết anh Darnie có biết không nhỉ, anh ta bảo từng thấy tôi trước lúc tôi bị tai nạn, mà dù có biết thì giờ anh ấy cũng không ở đây, tôi phải tự làm quen với chính bản thân mình thôi.


Bỏ qua hết mọi thắc mắc, tôi trở vào phòng thay đồ. Quần áo tôi không nhiều, chỉ
vài bộ mang từ Việt Nam sang – vừa xuất viện mẹ có mua cho tôi vài bộ đơn giản. Mà không biết hôm nay có tiết mục gì mà chị Alicia hối tôi ghê thế. Hôm qua chị
Alicia có nói cho tôi nghĩ dưỡng vài ngày làm quen với nơi ở mới mà. Chắc lại có âm mưu gì nữa đây, lúc nãy tôi thấy có cái gì đó ranh ma trong ánh mắt của Alicia, có nên tin tưởng cô ấy không nhỉ?


Dù nghĩ thế, tôi vẫn nhanh chóng xuống lầu để xem rõ thật hư thế nào rồi tính sao,
chị ấy cũng bảo bữa sáng đang chờ tôi mà.


Mọi người đều có mặt tại phòng ăn. Lạ một điều là tất cả đều mặc đồ thể dục thể
thao – trừ chị Alicia, chắc chị ấy đã thay đồ trước rồi – mọi người thức sớm để tập sao? Có lẽ thế và cũng có lẽ tôi sẽ như thế.


- Chào mọi người! - Tôi cất tiếng chào

- Chào cậu nhóc! Cậu dậy hơi trễ đấy! - Chị Shinwa với giọng loa phát thanh chào lại tôi.

- Chào nhóc, bánh mì nướng với bơ đậu phộng nhé! – Anh Ron đang bưng dĩa bánh mì nướng đến bàn ăn.

- Vâng, em thích lắm! – Tôi vừa nói vừa lon ton chạy đến bàn ăn cùng mọi người.

Ở Mỹ, người ta thích dùng bánh mì bơ với sữa vào mỗi buổi sáng và đa số những món ăn đều có nhiều bơ và thịt – thảo nào ai cũng cao to như thế!

Trong bữa ăn, tôi liên tục hỏi chị Alicia có chuyện gì quan trọng không nhưng chị ấy
vẫn không trả lời mà cứ cười nham hiểm rồi tránh mặt tôi. Đúng là tuýp người đáng sợ!


Xong bữa sáng, thời khắc quyết định đã đến, tôi không hỏi chị Alicia nữa mà đợi chị ấy tự khai ra. Chị ấy vẫn không chịu nói gì, nhìn tôi từ đầu đến chân rồi phán một
câu:


-
Trông em chẳng có tí hơi sức gì!

- Thì em vừa xuất viện mà! – Tôi nhíu mày đáp.

- Cả quần áo nữa, đơn giản quá!

- Này thật ra là chuyện gì chứ? – Tôi nhíu mày gặng hỏi.

- Chúng ta đi shoping nhé!

Chị ấy vừa nói vừa kéo tôi xông thẳng ra cửa không để tôi kịp nói thêm câu nào, mà tôi cũng chưa kịp hiểu cô ấy định nói gì – một lúc lâu tôi mới thấm câu nói của
chị Alicia thì cũng đã ra tới phố mua sắm rồi.

Tài sản của hikaru fukyuno

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tomboysg.goo-boys.com/
princess_tomoyo
Giải nhì Summer Contest
Nữ
Clover leaves16 Viên (moneyTFC)4628
Tổng số bài gửi : 693
Birthday : 04/05/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Điệp viên chuyên nghiệp   Tue Jul 20, 2010 9:15 am

ko phải... ý em là phù thủy thik Darnie cơ
chap 12 tuyệt :-X

Tài sản của princess_tomoyo

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hikaru fukyuno
Giải nhất Summer Contest
Giải nhất  Summer Contest
Nữ
Clover leaves9 Viên (moneyTFC)2159
Tổng số bài gửi : 204
Birthday : 09/06/1994
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Điệp viên chuyên nghiệp   Wed Jul 21, 2010 2:17 am

@ Tomo chan: :)) haha, Phù thủy làm gì biết yêu. À mà em thấy chị tả nhân vật chính thế nào? Chàn wá hả? (tại chị thiếu từ ngữ miêu tả quá nên... )

Tài sản của hikaru fukyuno

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tomboysg.goo-boys.com/
princess_tomoyo
Giải nhì Summer Contest
Nữ
Clover leaves16 Viên (moneyTFC)4628
Tổng số bài gửi : 693
Birthday : 04/05/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Điệp viên chuyên nghiệp   Wed Jul 21, 2010 2:33 am

Đc rùi mà ss... bản thân mình thì ai mà tả nhiều bao giờ :-X ;)

Tài sản của princess_tomoyo

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ashura fukyuno
Giải ba Summer Contest
Nữ
Clover leaves2 Viên (moneyTFC)511
Tổng số bài gửi : 90
Birthday : 14/02/1991
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Điệp viên chuyên nghiệp   Fri Jul 23, 2010 9:17 pm

@ Tomo-chan : Ấy, chị đâu có thích Darnie đâu. Chị thích chị Alicia cơ .
Chị thích cái cách chị ấy mập mờ che dấu cảm xúc thật của mình.
@ Hika-chan : Phù thuỷ sao không biết yêu chứ. Phù thuỷ cũng yêu vậy. Chỉ có điều phù thuỷ yêu theo kiểu riêng của phù thuỷ .

Tài sản của ashura fukyuno

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Samy_chan
Nhà khảo cổ học
Nhà khảo cổ học
Nữ
Clover leaves0 Viên (moneyTFC)65
Tổng số bài gửi : 59
Birthday : 15/12/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Điệp viên chuyên nghiệp   Sun Aug 08, 2010 3:42 am

@Nhoz Sky : Fic cậu bỏ lâu quá :thill: . Tớ đợi mà vẫn chưa có chap mới . Cậu ra nhanh nhé . Tớ đang chờ đây ^^ . Tại sắp vào học , tớ có thể không coi được fic của cậu

Tài sản của Samy_chan

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/se7venjo
hikaru fukyuno
Giải nhất Summer Contest
Giải nhất  Summer Contest
Nữ
Clover leaves9 Viên (moneyTFC)2159
Tổng số bài gửi : 204
Birthday : 09/06/1994
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Điệp viên chuyên nghiệp   Sun Aug 08, 2010 9:48 am

Thành thật xin lỗi bạn và mọi người, mình đi học rùi nên không thể viết nhanh hơn được nữa. Vào học bạn cứ lâu lâu xem 1 lần cũng chả sao đâu vì mình áp năm cuối nên học cũng hơi đuối.

Chương Mười Ba

Hôm nay là thứ tư, đường phố vẫn đông đúc. Chị Alicia bảo đi shoping thật ra là đưa tôi đi tham quan thành phố - vì hôm qua tôi chỉ ngồi trong xe nên không thấy được nhiều.


Những tòa nhà cao chọc trời làm tôi phải ngoái nhìn mỏi cả cổ. Tham quan thành phố được một lúc, tôi chợt nhớ ra một điều, tôi liền hỏi chị Alicia:

- Chị bảo đi mua sắm nhưng… em làm gì có nhiều tiền?

- Dĩ nhiên chị biết điều đó!

- Vậy thì tại sao…

- Haha, ngốc quá! Em đã là thành viên của đoàn điệp viên quốc tế, dù bây giờ chưa chính thức nhưng chắc chắn sẽ như thế, mọi người sẽ giúp em đạt được điều đó vì tương
lai của em đã được quyết định rồi. Vì vậy cho đến lúc đó, mọi người sẽ chăm sóc em, tiền bạc đối với mọi người không thành vấn đề, em đừng lo.


- Nghĩa là mọi người sẽ chi trả cho em tất cả? Sao em thấy kì kì…

- Chẳng phải anh Darnie đã nói với em rồi sao?

- Không, anh ấy chỉ bảo sẽ bao trọn mọi thứ lúc em còn trong bệnh viện và em sẽ phải
theo anh ấy học tập và làm việc tại đây chứ chẳng nói thêm gì về vấn đề này.


-
Thế mẹ em có biết không?

- Có lẽ là không. Mẹ em có gửi em một số tiền để sống trong tháng, bà ấy bảo sẽ gửi tiền cho em theo tháng cho đến khi nào em tìm được việc làm.

- Vậy cũng tốt thôi, em có tiền tiêu xài vặt rồi.

Chị Alicia vừa nói vừa cười rất tươi. Tôi chỉ biết bĩu môi nhún vai mà đi tiếp, chẳng
biết nói gì thêm.


Điểm dừng chân đầu tiên của chúng tôi là một tiệm cắt tóc. Trông không mấy sang trọng nhưng nó làm tôi phải bàng hoàng vì có đến hơn năm tầng lầu. Tôi hỏi chị Alicia:

- Bộ cả thành phố chỉ có một tiệm này thôi sao? Sao mà rộng quá vậy?

- Không đâu, thật ra cũng khá nhiều tiệm, nhưng tiệm này có thể nói là tốt nhất đấy! Ở
đây tập trung nhiều thợ giỏi và thường cắt tóc cho những siêu sao nên chị rất thích đến đây cắt. Dĩ nhiên chi phí không rẽ tí nào.


Chúng tôi bước vào trong. Có vài người đến đón tiếp chúng tôi. Bên trong rộng vô cùng. Hai hàng kính hai bên kéo dài đến hết phòng, máy ủ tóc, máy hấp dầu… treo khắp nơi, có khá nhiều hình nộm tóc giả với những kiểu tóc khá bắt mắt. Dù gian phòng rất rộng và khách hàng cũng rất đông nhưng vẫn còn ghế trống.

Tôi ngồi trước gương mà cảm giác cứ như ngồi vào giữa một căn phòng rộng chật kín
người. Một người đàn ông trung niên trông khá thân thiện bước xuống lầu và đến trò chuyện thân mật với chị Alicia, có lẽ là thợ quen của chị ấy. Chị ấy giới thiệu tôi cho ông ấy. Hai người Mỹ chính thống trò chuyện với nhau cứ như hai chú chim thi nhau hót líu lo làm tôi không nghe được gì cả, chẳng biết chị Alicia định cho tôi cắt kiểu gì nữa, chỉ mong cô ấy không bảo ông thợ cho tôi thành đầu hói như anh Ron.


Nói xong, ông ấy bắt đầu công việc. Ông bảo tôi nhắm mắt lại để tạo cho tôi một bất ngờ. Ông ấy cắt rất nhanh và điêu luyện, chỉ năm phút là xong.

Tôi mở mắt. Và điều bất ngờ đã đến: trông tôi như một siêu sao ca nhạc hay diễn viên Châu Á vậy. Tôi ồ lên một tiếng và cảm ơn ông ấy, cả chị Alicia nữa. Chị Alicia thanh toán rồi chào ông ấy.

Chúng tôi tiếp tục cuộc hành trình. Tôi thích thú với mái tóc mới này, cứ đi ngang một cửa kính thì tôi dừng lại vài giây ngắm nghía, đến nỗi chị Alicia phải bó tay. Tôi vuốt mái tóc ngắn và hỏi chị Alicia:

- Chị bảo ông ấy cắt kiểu gì mà đẹp thế?

- Em thích hả? Lần sau có tự đi thì cứ bảo cắt kiểu Hàn Quốc là người ta hiểu rồi!
Chị nghĩ em gốc người châu Á có lẽ sẽ hợp với kiểu này hơn!


Chúng tôi vừa đi vừa tán chuyện. Chị Alicia đưa tôi đi một vòng thành phố, qua các công viên và các khu vui chơi lớn.

Đến trưa, chị Alicia mời tôi một bữa tại một nhà hàng pizza. Ở đây có đến hàng chục món pizza khác nhau. Cái pizza to như cái mâm ấy, nhưng có lẽ do đi bộ cả buổi sáng và do món ăn hợp khẩu vị nên tôi xơi hết nguyên cái.

Ăn xong, chúng tôi ngồi lại thật lâu trò chuyện. Chị Alicia dạy tôi cách trò chuyện tự nhiên với một người nước ngoài (vì tôi thường ngại nói chuyện với người ngoài), đối thoại vài câu khó hơn.

Cả buổi chiều, chị Alicia đưa tôi lòng vòng qua mấy cái shop thời trang. Chị Alicia chọn cho tôi vài bộ trông cũng “men” lắm, có vài bộ trông tôi hơi ngố ngố nói chung thì cũng tạm được.

Đến chiều, chúng tôi trở về nhà với đống đồ vừa thu hoạch được. Chị Alicia cũng điệu vài bộ. Vừa vào cửa, chị ấy rú lên như cây gặp nước:


- Bội thu, bội thu! Song Lam dễ chịu nên kiếm đực nhiều đồ quá! Tôi cũng ké được vài
bộ!


- Ha ha, về rồi à! Cứ ngỡ hai chị em đi tới tối chứ!

Anh Futogo đang ngồi trên ghế sofa với một quyển sách dày cộm nói.

- Không đến nỗi đó đâu. Còn để cậu nhóc nghĩ ngơi cho chặn gày mai chứ.

Vừa nghe xong tôi phản ứng ngay:

- Hả? Ngày mai lại đi nữa hả?

- Bình tĩnh nào nhóc, có phải mua sắm nữa đâu, ngày mai bận rộn hơn nữa đấy. Chuẩn bị tinh thần chịu trận đi!

Chị Alicia vừa nói, vừa cười lớn làm tôi phải hãi hồn, trợn mắt nhìn cô ấy đủng đỉnh bước lên lầu. Lại thêm một âm mưu kinh khủng gì nữa. Tôi nhìn anh Futogo đầy nghi vấn, anh ấy chỉ nhún vai rồi lại vùi đầu đọc sách, không nói gì thêm cho tôi cả. Sao cái không khí trong nhà này không ổn tí nào.

Mà thôi, chuyện đó mai sẽ hay, dù gì tôi cũng được ưu tiên quá rồi nên cũng không muốn đòi hỏi thêm. Tôi lên lầu sắp xếp lại quần áo rồi tắm rửa, phụ mọi người chuẩn bị cho bữa tối.

Tài sản của hikaru fukyuno

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tomboysg.goo-boys.com/
hikaru fukyuno
Giải nhất Summer Contest
Giải nhất  Summer Contest
Nữ
Clover leaves9 Viên (moneyTFC)2159
Tổng số bài gửi : 204
Birthday : 09/06/1994
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Điệp viên chuyên nghiệp   Sun Aug 08, 2010 10:53 pm

Chương Mười Bốn

Đúng như chị Alicia nói, hôm nay đúng là một ngày bận rộn đối với tôi. Mới năm giờ
sáng, tôi đã bị chị Alicia đánh thức. Cô ấy ném cho tôi một bộ đồ thể dục và bảo hôm nay tôi phải nhập cuộc cùng mọi người.


Tôi dụi mắt cố tỉnh táo lại rồi nhanh chóng chuẩn bị cho kịp với mọi người.

Bộ đồ thể dục chỉ đơn giản một chiếc áo thun trắng ngắn tay có sọc hai bên vai và chiếc quần thể thao. Rất may là trời đang mùa hè nên tôi không cảm thấy lạnh mấy.

Chúng tôi chạy bộ quanh khu dân cư. Anh Ron bảo vì có thêm tôi nên mọi người chọn đoạn đường ngắn – vì thường họ chạy vòng quanh thành phố và tìm hiểu những con đường nhỏ - để tôi quen với vận động – vì tôi không vận động nhiều từ sau tai nạn. Vậy mà tôi còn phải bước thấp bước cao chạy theo kịp với mọi người. Mệt muốn đứt hơi! Tôi phải nghỉ lại nhiều lần để thở, dù vậy mọi người vẫn không phàn nàn gì mà còn động viên tôi có thêm nghị lực.

Về đến nhà, tôi mệt rã rời, vậy mà mọi người còn đủ hơi sức cười nói vui vẻ và chuẩn bị bữa sáng. Do hoạt động nhiều nên tôi ăn còn nhiều hơn hôm qua. Cứ đà này chắc tôi mập lên mất!

Sau bữa sáng, mọi người cho tôi tự do, đến chiều sẽ bắt đầu bài tập chính thức.

Trong mấy tiếng đồng hồ, tôi lên mạng tìm vài trang web thú vị để tham gia và học
thêm vài câu giao tiếp phức tạp hơn.


Lướt web chán, tôi thả bộ ngoài phố. Đường phố vẫn đông đúc như ngày nào. Tôi đi lòng vòng qua mấy công viên với hy vọng quen được bạn mới.

Tôi đang ngồi trên băng ghế đá nhấp nháp ly nước cam thì có vài tên đang chơi trò
gì đó chạy đến chỗ tôi. Chúng trạc tuổi tôi, số ít thì lớn hơn. Một trong số chúng bước ra chào và bắt tay tôi.


- Chào! Mình là Alice, cậu mới chuyển đến đây sao? Trông cậu lạ quá.

- Mình là Lam, mình là dân nhập cư.

- Lam à? Vậy cậu từ đâu đến?

- Mình đến từ Việt Nam. Các cậu đang chơi gì thế?

- Bóng rổ. Cậu biết chơi không?

- Không.

- Bên đó không có bóng rổ sao? – Cậu ta nhíu mày hỏi như thể là chuyện rất lạ.

- Không thật ra… mình rất ít vận động nên không biết nhiều về các môn thể thao.

Thật ra thì tôi muốn nói là mình bị mất trí, tôi không thể nhớ ra lúc trước mình có từng chơi hay không nhưng trả lời thế có vẻ ổn. Tôi nghĩ chúng sẽ thất vọng và bỏ đi. Vài tên nhìn nhau cười, vỗ vai nhau rồi cả đám kéo tôi đến chỗ cái rổ. Chúng nó muốn dạy tôi chơi chăng?

- Ở đây không phải là Việt Nam nên cậu phải vận động nhiều hơn, đừng lười biếng nữa, theo tụi này cậu sẽ cảm thấy khá hơn đó. – Alice vừa kéo tôi đi vừa nói.

- Nhưng mình đâu có biết chơi, mình sẽ làm hỏng hết…

- Không sao, không biết thì tụi này dạy.

Tuy cảm thấy hơi ngại khi để những bạn mới dạy mình chơi một môn thể thao phổ thông. Nhưng thật sự trong thâm tâm tôi rất vui vì quen được nhiều bạn ở đây.

Chúng dạy tôi rất nhiều thứ: cách ném bóng, rồi hai bước lên rổ, úp rổ ra sao cho đẹp mắt rồi còn chỉ luật chơi như thế nào mới đúng… Chúng tôi chơi với nhau rất
vui, không tên nào chơi xấu cả, và tôi cũng tiến bộ kha khá.


Đến gần chiều, nhớ lại còn buổi tập tại nhà, tôi đành tạm biệt chúng và hẹn ngày giờ gặp lại.

Trong lòng cảm thấy rất vui vì kết thêm bạn mới, tôi chạy thật nhanh về nhà. Vẫn còn lâng lâng nhớ về trận bóng lúc nãy, tôi đụng phải một người đi ngược chiều.

Một cô nữ sinh người gốc châu Á, tôi không nhìn rõ mặt lắm. Cô cầm rất nhiều sách
và giấy tờ trên tay, cú va chạm lúc nãy làm chúng văng tung tóe khắp nơi. Là lỗi do tôi nên tôi giúp cô ấy sắp xếp lại.


Lúc trả lại cô, tôi có nói lời xin lỗi, và lần này tôi nhìn rõ mặt hơn. Một cô bé
chừng mười lăm, mười sáu, đôi mắt to đen huyền, mài tóc đen dài chấm lưng, đôi môi hơi mỉm cười, trông cô cứ như một thiên thần vừa giáng trần. Phải đợi một
lúc lâu tôi mới lấy lại bình tĩnh nói hết lời xin lỗi:


- Xin… lỗi. Bạn… không sao chứ?

- Không sao, mình vẫn ổn.

Vừa nói, cô ấy giấu nụ cười e thẹn qua sắp tài liệu, rồi vội bước đi trên con phố đông đúc người. Tôi trông theo cô ấy đến khi mất hút tầm nhìn.

Tôi cố gạt bỏ hết mọi suy nghĩ và chay nhanh về nhà để kịp giờ tập. Tôi về đến nhà mà lòng còn rộn ràng. Chị Alicia hỏi tôi đi đâu mà lâu thế, tôi bảo mình ra
công viên chơi và quen được khá nhiều bạn, nhưng tôi không đả động gì tới cô gái người châu Á đó.


Chúng tôi bắt đầu vào bài tập. Chị Alicia thiên về sự khéo léo nên cô ấy giảng cho tôi về cách tránh né đòn. Cô ấy ra đòn rất nhanh nhưng không mạnh lắm, tôi bị trúng khá nhiều đòn nhưng cũng không ảnh hưởng mấy. Đến cuối buổi tập, tôi có chút tiến bộ.

Vì là ngày đầu tiên nên mọi người không cho tôi tập nhiều, như thế tôi mới không bị
đuối sức dù vậy tôi cũng mệt lả người.


Hôm nay tôi nghỉ sớm. Trước khi ngủ, tôi lại lôi nhật ký ra viết. Tôi viết về buổi dạo
chơi và mua sắm hôm qua, trận bóng hôm nay và cả cô gái lạ mặt ấy nữa. Khi viết về cô ấy, tôi suy nghĩ rất nhiều, không hiểu vì sao mình lại nghĩ nhiều về một người lạ vô tình đụng phải ngoài đường. Nhưng cô ấy để lại một ấn tượng khá sâu trong tôi. Càng nghĩ nhiều, tôi lại càng muốn gặp cô ấy một lần nữa.


Tôi mau chóng loại bỏ ý nghĩ ấy ngay vì sự ngẫu nhiên không lập lại lần thứ hai, trừ
phi… là duyên nợ, nếu có duyên, tôi sẽ gặp cô ấy lần nữa, nhưng tôi cũng không dám mơ tới. Tôi gắp quyển nhật ký lại rồi đi ngủ.

Tài sản của hikaru fukyuno

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tomboysg.goo-boys.com/
princess_tomoyo
Giải nhì Summer Contest
Nữ
Clover leaves16 Viên (moneyTFC)4628
Tổng số bài gửi : 693
Birthday : 04/05/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Điệp viên chuyên nghiệp   Mon Aug 09, 2010 5:07 am

há............tiếng sét ái tình
yeah!!!!!!!!!!! hay lớm ss ạ..............................
ý mà.........qua tới đó học hành thế nào ss?

Tài sản của princess_tomoyo

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hikaru fukyuno
Giải nhất Summer Contest
Giải nhất  Summer Contest
Nữ
Clover leaves9 Viên (moneyTFC)2159
Tổng số bài gửi : 204
Birthday : 09/06/1994
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Điệp viên chuyên nghiệp   Mon Aug 09, 2010 7:26 pm

Hì Tomo chan yên tâm sắp tới rùi đó! mà ít nhất phải để anh Darnie về đã, ổng lo cho nhân vật chính nhiều hơn!

Tài sản của hikaru fukyuno

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tomboysg.goo-boys.com/
princess_tomoyo
Giải nhì Summer Contest
Nữ
Clover leaves16 Viên (moneyTFC)4628
Tổng số bài gửi : 693
Birthday : 04/05/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Điệp viên chuyên nghiệp   Mon Aug 09, 2010 8:16 pm

vậy là ss định làm con trai thiệt hả??????????????? troy ui con gái cũng làm điệp viên đc mà sao con cách đau khổ thế kia hgjkgh
em thik Darnie

Tài sản của princess_tomoyo

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hikaru fukyuno
Giải nhất Summer Contest
Giải nhất  Summer Contest
Nữ
Clover leaves9 Viên (moneyTFC)2159
Tổng số bài gửi : 204
Birthday : 09/06/1994
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Điệp viên chuyên nghiệp   Mon Aug 09, 2010 8:37 pm

Ái da! sao nói ss là con trai (tội ss lắm). Ss chỉ tạo nhân vật qua hình tượng thực tế thui. Nếu xưng tôi và lấy mình làm nhân vật chính thì câu chuyện sẽ hay hơn. Chứ sao bảo ss "Là" nhân vật đó dc chứ ?

Tài sản của hikaru fukyuno

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tomboysg.goo-boys.com/
princess_tomoyo
Giải nhì Summer Contest
Nữ
Clover leaves16 Viên (moneyTFC)4628
Tổng số bài gửi : 693
Birthday : 04/05/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Điệp viên chuyên nghiệp   Tue Aug 10, 2010 8:01 am

:thill: tưởng ss mún làm zậy thiệt... hết hồn
may quá

Tài sản của princess_tomoyo

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hikaru fukyuno
Giải nhất Summer Contest
Giải nhất  Summer Contest
Nữ
Clover leaves9 Viên (moneyTFC)2159
Tổng số bài gửi : 204
Birthday : 09/06/1994
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Điệp viên chuyên nghiệp   Fri Aug 13, 2010 12:11 am

@ Tomo chan: Đừng nghĩ xấu ss đến thế chứ ^^!
Chương 15 ra lò đây!

Chương Mười Lăm

Sau ngày hôm đó, tôi bắt đầu phải tập luyện nhiều hơn, cực lực hơn. Mỗi người truyền
đạt cho tôi một thứ và họ cũng bảo mỗi người chỉ chuyên về một thứ, nhưng tôi lại phải chuyên hết mọi thứ. Thật chẳng công bằng chút nào!


Dù thế nào đi nữa tôi vẫn phải cố gắng để mau chóng trở thành một điệp viên thực
thụ để không hổ thẹn với mọi người.


Có điều, mọi người chỉ luyện tập cho tôi kỉ năng chiến đấu, trốn tránh, phục kích…
nhưng vẫn chưa thấy đả dộng đến súng ống, hay là tôi chưa đủ tuổi dùng súng? Cũng có thể dạy tôi cách bắn súng là nhiệm vụ của anh Darnie, vậy thì phải đợi đến khi anh ấy về.


Trong mấy tuần lễ anh Darnie vắng mặt, mọi người giúp tôi trau dồi thêm những kiến thức mà tôi đã bỏ qua. Chị Alicia cũng nói sau khi Darnie về, anh ấy sẽ chọn trường
học cho tôi. Nhưng tôi vẫn có thời gian để trau dồi thêm vì giờ vẫn đang nghỉ hè.


Những lúc rảnh rỗi, tôi chơi bóng rổ với mấy thằng bạn mới ngoài công viên. Chúng tôi ngày càng trở nên thân thiết với nhau hơn. Nhưng khổ nổi chúng tôi có vấn đề về giao tiếp. Nhiều lúc tôi không hiểu chúng nói gì, mà chúng cũng không biết dịch sao cho tôi hiểu – bất đồng ngôn ngữ. Những lúc như thế chúng tôi vẽ hình lên đất hay diễn tả như người câm, vì thế không khí trong nhóm lúc nào cũng vui vẻ, thoải mái.






Hai tuần trôi qua thật nhanh, cuối cùng anh Darnie cũng trở về. Tôi cảm thấy an tâm
hơn. Anh Darnie dành cho tôi khá nhiều thời gian. Chúng tôi ngồi lại với nhau hàng giờ để tâm sự những chuyện đã qua và thảo luận về việc học sắp tới của tôi.


Anh ấy sắp xếp lịch học tập và làm việc giúp tôi (dĩ nhiên là có thời gian để tôi
được tự do). Anh Darnie bảo tôi chưa cần thiết để gia nhập chính thức vào đoàn, nhưng tôi lại cảm thấy như thế không tốt chút nào. Ít nhất tôi cũng phải kiếm chút tiền tự lo cho bản thân còn hơn dựa vào mọi người, vì thế tôi rất cố gắng.


Sau khi ổn định việc của mình, anh Darnie bắt đầu luyện tập cho tôi. Anh ấy kiểm
tra xem tôi đã tiếp thu được bao nhiêu. Và tôi cũng không làm anh ấy thất vọng, mọi kỉ năng cơ bản tôi đều nắm vững, giờ là lúc nâng cao trình độ. Đây chính là điều tôi mong đợi.


Anh ấy đưa tôi ra sân sau, nơi cây mọc như rừng rậm, không có cây nhỏ hay hoa, chỉ
có những tán cây to, tôi luôn thắc mắc điều này nhưng chưa có lời giải đáp vì không ai cho tôi tự tiện vào đó.


Nó rộng gấp đôi phòng tập, anh Darnie bảo nơi đây dành cho những điệp viên thực thụ
luyện tập với nhau nên địa hình không đơn giản và có khá nhiều bẫy.


Chúng tôi đi sâu hơn một tí. Có một cái sân không rộng lắm nhưng chứa đầy bia hình người để tập bắn súng. Ra là vậy! Tôi sắp cầm một thứ mà có khi cả đời người cũng không đụng vào nó – súng.

Anh Darnie đưa cho tôi một khẩu súng lục. Anh ấy giới thiệu sơ cho tôi về khẩu súng
mới này. Nó là Desret Eagle, khá nặng và hơi giật, gồm chín viên đạn đã được nạp sẵn.


Tôi cấm nó và quan sát thật kĩ để nhận dạng súng. Theo quán tính, tôi đưa súng lên
ngang tầm mắt và nhắm vào hồng tâm của bia gần nhất.


- Bắn đi! – Anh Darnie thúc giục.

Không nghĩ ngợi gì, tôi bóp cói. “Đùng” một phát, viên đạn bay chệch sang bên phải hồng tâm một khoảng xa. Nhưng đó không là điều làm tôi quan tâm. Điều quan trọng là,
tôi không nắm chặt cáng súng (hoặc cũng có thể nó quá nặng), sau khi bóp còi, súng giật mạnh lên làm tôi hụt tay, nó văng ra phía sau tôi. Cũng may là không trúng ngay mặt mình.


Đây là một kinh nghiệm mới dành cho tôi. Anh Darnie nhặt lại cây súng giúp tôi, và
giờ anh ấy mới dạy cách cầm súng. Chắc anh ta muốn thử sức tôi.


Lần này có vẻ tốt hơn, viên đạn chệch hướng không xa hồng tâm mấy và súng không bị
văng đi. Nhưng cổ tay tôi nhức nhối. Có lẽ do lần đầu cầm súng. Bắn thêm vài phát, nó còn tệ hơn đến nỗi tôi làm văng súng lần thứ hai. Darnie bảo tôi phải mất một thời gian ngắn mới quen được cảm giác này.


Tôi được anh ấy huấn luyện sử dụng cả hai tay phòng khi tay phải gặp bất trắc.

Tập luyện một lúc lâu, anh Darnie mới cho tôi nghỉ ngơi. Và anh ta bảo tôi có thể
giữ cây súng này để sử dụng phòng khi cần thiết. Tôi hơi ngạc nhiên, vì tôi chưa đủ mười tám tuổi.


Anh ấy đưa cho tôi một cái thẻ, toàn chữ Anh khó đọc nhưng trong đó có hình và tên
tôi. Tôi thắc mắc, Darnie bảo đây là thẻ được phép sử dụng súng, nhưng dù có thẻ vẫn không được tùy tiện sử dụng vì nó rất nguy hiểm. Điều đó tôi hẳn phải biết. Anh Darnie còn nói khi nào rảnh sẽ cùng tôi mua một cái đai để súng như anh ấy.


Tôi thật sự rất vui vì không ngờ mình lại tiến nhanh đến như thế. Nhưng niềm vui
mau chóng dập tắt. Hai cổ tay của tôi nhức ghê gớm, dù không ảnh hưởng mấy đến sinh hoạt bình thường nhưng không thể tập bắn tiếp nếu để nó đau như thế. Nhưng
nhờ chị Alicia thoa thuốc giảm đau nên nó cũng tạm ổn.


Chiều hôm đó, tôi được miễn tập thể chất nhưng tôi không muốn chơi bóng rổ với hai cổ
tay đau. Tôi tự nhốt mình trong phòng.


Đứng ngoài ban công hóng gió, tôi suy ngẫm lại những chuyện đã qua. Đôi lúc tôi cũng
hơi ngạc nhiên vì thấy mọi chuyện diễn ra quá dễ dàng. Thường những người đi du học hay ra nước ngoài ở và tìm việc làm năm đầu sẽ cảm thấy rất khó khăn, có lẽ tôi được mọi người ở đây giúp đỡ nên tôi mới cảm thấy thế.


Những lúc một mình, tôi thường nghĩ về gia đình, về mọi người ở Việt Nam và tôi luôn
tìm lục trong trí óc về con người chính tôi đã quên mất, nhưng vẫn không được gì, chỉ thêm nhiều câu hỏi không lời giải đáp.

Tài sản của hikaru fukyuno

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tomboysg.goo-boys.com/
princess_tomoyo
Giải nhì Summer Contest
Nữ
Clover leaves16 Viên (moneyTFC)4628
Tổng số bài gửi : 693
Birthday : 04/05/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Điệp viên chuyên nghiệp   Fri Aug 13, 2010 4:32 am

ây da.. phải chi mà đc tập súng vs Darnie như thế
chà phải chi nhân vật chính vẫn còn là nữ nhỉ (nếu vậy em nhiệt liệt ủng hộ cặp Song Lam-Darnie)
ss đừng cho Darnie có bồ nhé

Tài sản của princess_tomoyo

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hikaru fukyuno
Giải nhất Summer Contest
Giải nhất  Summer Contest
Nữ
Clover leaves9 Viên (moneyTFC)2159
Tổng số bài gửi : 204
Birthday : 09/06/1994
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Điệp viên chuyên nghiệp   Fri Aug 13, 2010 5:55 am

^^! Pó tay em thiệt, nghe em nói mà chị hết hồn luôn.
ok vậy ss cho Darnie độc thân luôn chịu chưa

Tài sản của hikaru fukyuno

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tomboysg.goo-boys.com/
ashura fukyuno
Giải ba Summer Contest
Nữ
Clover leaves2 Viên (moneyTFC)511
Tổng số bài gửi : 90
Birthday : 14/02/1991
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Điệp viên chuyên nghiệp   Sat Aug 14, 2010 9:36 pm

Sặc nước. Sợ cả 2 người luôn.
@ Tomo-chan: Sao em ích kỷ thế. Darnie có bồ hay không đâu liên wan gì tới nhân vật chính đâu. Nhân vật chính là con trai mà.
Em ủng hộ cặp Song Lam-Darnie cũng hay, nhưng chị thích cặp Alicia-Darnie hơn . Vì Alicia là con gái mà , còn Song Lam là con trai ùi(không được ).
@ Hika-chan: Chị đang hi vọng Alicia là bồ Darnie, tự dưng em nói cho Darnie độc thân làm chị bùn ghê .
Hika-chan xấu wá.

Tài sản của ashura fukyuno

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hikaru fukyuno
Giải nhất Summer Contest
Giải nhất  Summer Contest
Nữ
Clover leaves9 Viên (moneyTFC)2159
Tổng số bài gửi : 204
Birthday : 09/06/1994
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Điệp viên chuyên nghiệp   Mon Aug 16, 2010 12:28 am

èo thật ra thì ngay từ đầu em đã định ko cho 2 người này có bồ đâu (Alicia & Darnie) vì em sẽ làm một câu chuyện đặc biệt xoay quanh 2 nhân vật này.

Tài sản của hikaru fukyuno

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tomboysg.goo-boys.com/
ashura fukyuno
Giải ba Summer Contest
Nữ
Clover leaves2 Viên (moneyTFC)511
Tổng số bài gửi : 90
Birthday : 14/02/1991
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Điệp viên chuyên nghiệp   Mon Aug 16, 2010 8:51 am

Vậy chị sẽ chờ tiếp câu chuyện như thế nào. Sớm ra chap tiếp nhé.
Alicia là dạng người chị thích. Hay em dựa wa tính cách của chị để nói tính cách nhân vật này???

Tài sản của ashura fukyuno

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hikaru fukyuno
Giải nhất Summer Contest
Giải nhất  Summer Contest
Nữ
Clover leaves9 Viên (moneyTFC)2159
Tổng số bài gửi : 204
Birthday : 09/06/1994
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Điệp viên chuyên nghiệp   Tue Aug 17, 2010 8:06 am

Nhưng mà em nói cái này, Thật ra Alicia không như chị tưởng đâu, chỉ là tính cách thui, khúc sau hơi đảo lộn một tí, có thể làm chị sốc đấy, tốt nhất đừng wá hy vọng để thất vọng nhiều nha, em nói trước cho chị chuẩn bị tinh thần áh!

Tài sản của hikaru fukyuno

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tomboysg.goo-boys.com/
hikaru fukyuno
Giải nhất Summer Contest
Giải nhất  Summer Contest
Nữ
Clover leaves9 Viên (moneyTFC)2159
Tổng số bài gửi : 204
Birthday : 09/06/1994
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Điệp viên chuyên nghiệp   Wed Sep 29, 2010 5:08 am

Thành thật xin lỗi mọi người vì đã để fic quá lâu! Nay xin chuộc lỗi lại bằng nhiều chuơng, mong các bạn thông cảm

Chương Mười Sáu
Tiếng gió rít vù vù bên tai. Hơi lạnh trong cơn gió phả vào mũi tôi lạnh ngắt. Tôi đang chạy, chạy trên mặt tuyết dày đặc trơn và lạnh. Tay đang cầm một thứ gì đó rất nguy hiểm.

Tôi – à không chúng tôi – đang tiến đến một tòa nhà cao tầng. Phía trên tòa nhà, mấy chiếc trực thăng đảo qua đảo lại rọi đèn vào tòa nhà. Đâu đó có tiếng loa vang vọng như áp đảo đối phương.

Vào trong, chúng tôi đối đầu với một nhóm mặc toàn áo đen, tay chúng cầm đủ loại súng. Tên đứng đầu có vẻ xem thường chúng tôi – hắn bình tĩnh hút thuốc, tay kia cho vào túi áo. Một khung cảnh rất quen thuộc.

Sau một lúc đôi co với tên đầu đảng, cuộc chiến bắt đầu. Chúng tôi tấn công trước, tên đi đầu lùi lại phía sau bọn áo đen kia. Tôi cố mở đường tiếp cận hắn.

Cuộc chiến vẫn còn diễn ra quyết liệt. Tôi sắp tiếp cận được tên đầu đảng thì bỗng, tôi cảm thấy một cánh tay nắm lấy tôi và giật mạnh một cái làm tôi phải… ngồi bậc dậy?

Thì ra là một giấc mơ. Tôi đổ mồ hôi ướt cả gối. Chị Alicia nhìn tôi với vẻ đầy lo lắng. Tôi gượng cười:

- Em không sao, chỉ là mơ thôi.
- Em gặp ác mộng à? Trông em căng thẳng quá.
- Cũng không hẳn thế nhưng… căng thẳng thật.
- Không sao chứ? Vẫn dậy được chứ?
- Vâng ạ!
- Được rồi em mau chuẩn bị đi. Ngày đầu đến trường phải chuẩn bị sớm một tí. Chị xuống trước nhé! Mau lên đấy!
- Vâng, em biết rồi!

Hôm nay là ngày đầu tiên tôi đi học ở một ngôi trường mới. Hai tháng để tôi ôn tập tuy không nhiều mấy nhưng tôi vẫn phải đi học.

Tôi phải học lại năm mười một, như thế sẽ không quá khó khăn đối với tôi. Dù có lớn tuổi hơn bạn cùng lớp nhưng chuyện chênh lệch tuổi tác không phải lạ, vì nền giáo dục ở đây khác Việt Nam hoàn toàn, học sinh học nhảy lớp không phải ít.

Trường học mới của tôi dành cho những người du học đến nước Mỹ như tôi, như thế sẽ không làm tôi quá ngỡ ngàng với môi trường học tập tại đây. Trường này cũng có đồng phục như ở Việt Nam: áo sơ-mi ngắn tay màu trắng có viền caro ở cổ và tay áo. Đặc biệt hơn là cả nam sinh và nữ sinh đều phải đeo cà vạt. Cái này nóng chết được!

Tôi được anh Darnie đưa đi trên chiếc xe Mazda mà tôi ưa thích. Anh Darnie bảo khi nào tôi chạy xe được rồi sẽ sắm cho tôi một chiếc hơn thế nữa. Tôi vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ. Nhưng có cần ưu tiên tôi như thế không nhỉ?

Đến nơi, tôi bước vào trường, vẫn còn khá sớm, các dãy hành lang chỉ có một vài nhóm nhỏ đứng trò chuyện với nhau. Đi ngang qua họ, tôi cảm thấy có vài ánh mắt hiếu kì hướng vào tôi. Tôi cố làm lơ và tiến thẳng đến phòng hiệu trưởng.

Đứng trước cửa phòng, tôi gõ cửa, một giọng nữ khá trầm vang lên:

- Mời vào!

Tôi mở cửa và bước vào. Tôi chưa kịp chào hỏi, cô hiệu trưởng mỉm cười và nói với tôi một cách lịch sự:

- Chào em, Song Lam! Em cứ ngồi tự nhiên. Tôi đã nghe Darnie kể nhiều về em, nhưng đừng quá lo về những gì anh ta nói, cô cũng sẽ chẳng nói với ai về chuyện riêng bí mật của em đâu.

Trông cô hiệu trưởng vẫn còn trẻ nhưng qua giọng nói trầm vang ấy, tôi biết cô ấy không phải người dễ dãi. Tôi cũng hơi ngạc nhiên về mấy lời cuối của cô ấy. Không ngờ anh Darnie nói cho người ngoài biết sự thật về tôi. Điều này làm tôi khó chịu. Thật khó nghĩ khi người khác biết bạn từng thay đổi giới tính, họ sẽ nhìn bạn như thế nào đây. Nhưng nếu là cô hiệu trưởng có lẽ không thành vấn đề. Sẽ tốt hơn nếu cô ấy biết sự thật, nếu có gì không ổn, cô ấy sẽ giúp đỡ tôi. Vì thế tôi không nói gì cả. Cô hiệu trưởng tiếp tục:

- Cô là Nicollette Voight. Chào mừng em đến với Yale! Cô mong em sẽ mau chóng thích nghi với môi trường làm việc và học tập ở đây. Mọi người ở đây rất hòa đồng và dễ gần. Nhưng đó là đa số thôi. Chuyện phá phách và xích mích nhau là chuyện không thể tránh khỏi ở trường học nên em cũng nên cẩn thận khi chọn bạn. – Cô ấy lục trên kệ chứa hồ sơ đầy nghít, lấy ra một sắp hồ sơ và đưa cho tôi.
- Vâng ạ! Cảm ơn lời khuyên chân thành của cô! – Tôi đưa tay nhận lấy.
- À cô chủ nhiệm lớp em hơi khó tính đấy, nhưng cô ấy rất hiểu học sinh. Nếu có chuyện gì em cứ nói thẳng với cô ấy, đừng giấu diếm gì cả! Cô hy vọng em sẽ ổn.

Tôi cảm thấy mấy lời này của cô Nicoll như muốn cảnh báo tôi hơn là động viên. Nhưng tôi vẫn lịch sự cảm ơn. Tạm biệt cô ấy, tôi tự mình đi tìm lớp.

Tôi đi ngang qua khuôn viên trường, nơi có khá nhiều cây cối và hoa, vòng qua các dãy hành lang, tôi thấy có khá nhiều phòng học cho các môn thực hành như lý, hóa, sinh, mỹ thuật, âm nhạc…

Tôi đến thư viện để lấy sách. Vẫn còn khá sớm nên không mấy khó khăn. Có lẽ đi sớm sẽ tốt hơn, tôi nghĩ vậy. Lấy sách xong, tôi đi một vòng tham quan trường và tìm lớp của mình.

Trở lại dãy hành lang gần cửa chính, nơi có những cái tủ thiếc để đồ dùng cá nhân học sinh, tôi cất một vài quyển sách không liên quan đến những môn học ngày hôm nay vào cái học tủ mới của tôi. Có vài học tủ được trang trí màu mè với màu sơn nổi bật và những hình dáng, huy hiệu trên cửa tủ.

Đóng cửa lại, tôi giật thót người khi có một bóng người ngay sau cửa tủ cất tiếng nói:
- Xin chào! Ơ…Xin lỗi, tôi làm cậu giật mình à?
- Ờ không có gì, chỉ là ờ … có một chút.
- Chào, tôi là Massaona Kusa, nhưng cậu có thể gọi là Mass cũng được. Có vẻ như cậu là học sinh mới chuyển đến đây đúng không?
Ra là một cô bé người Nhật, trông cô rất thẳng thắng và… nam tính.
- À phải, tôi là Diệp Song Lam. Rất vui được gặp cậu, Mass!
- Có cần tôi đưa cậu đi tìm lớp không? Cậu học lớp nào thế?
- À không cần đâu, tôi cũng vừa đi tham quan trường và tìm được lớp rồi! Mình ở lớp B_12.
- B_12? – Cô ấy reo lên – Không nhằm lớp chứ?
- Phải. Có gì sao?
- Vậy cậu học cùng lớp với tôi đấy! Thật là một sự trùng hợp ngẫu nhiên!
- Woa! Trùng hợp thật! – Tôi cũng reo lên.
- Cậu may mắn thật đấy! Lần đầu tiên tôi bước vào trường này, tôi đã tự học tập một mình hơn một tuần lễ mới có người đến bắt chuyện. Tôi thật sự ghen tị với cậu đấy!
- Ối! Sao lại là ghen tị! Vậy có khác gì vừa vào trường mới là tôi có kẻ thù rồi sao?
- Ha ha, đùa tí thôi! Cậu có muốn tới căn – tin với tôi không? Ăn chút gì ấy, tôi vẫn chưa kịp ăn sáng.
- Cũng được, tôi cũng đang muốn tìm chút gì uống.
- Cậu ăn sáng rồi sao?
- Phải!

Và chúng tôi vừa đi vừa trò chuyện với nhau như đã quen biết từ lâu. Cô ấy giới thiệu tôi với một vài người bạn cùng lớp của cô ấy. Họ đều là những du học sinh từ các quốc gia khác nhau đến đây học tập. Chúng tôi làm quen và trò chuyện với nhau cho đến giờ vào lớp.


Chương Mười Bảy

Chúng tôi bước vào lớp, có vài ánh mắt hiếu kì hướng vào tôi, tôi cố thật thư giãn. Một tên giơ tay lên chào tôi và nói vài câu ngớ ngẩn về tôi làm cả lớp cười ùa lên. Mass mắng cho hắn một trận làm hắn phải im miệng lại, nhưng tôi thấy như thế chẳng hay ho tí nào, tôi sẽ trở thành tâm điểm để gây gổ mất. Nhưng có lẽ Mass có chức vụ gì đó trong lớp nên bọn chúng im luôn không dám nói thêm tiếng nào nữa.

Năm phút sau tiếng chuông, cô giáo bước vào, có lẽ là cô chủ nhiệm của lớp tôi. Một không khi im ắng căng thẳng.

Sau màn chào hỏi, cô nói ngay về một học sinh mới vừa chuyển vào trường này. Và cô kể sơ về tiểu sử của tôi. Thật ngạc nhiên là nó như một tiểu thuyết kể về một câu bé bình thường được một người nhà song tại Mỹ và bảo lãnh tôi sang đây học tập và làm việc. Có lẽ là do sự sắp đặt của anh Darnie. Nhưng điều này không hẳn đã nói lên rằng cô chủ nhiệm không biết gì về cuộc đời thật của tôi.

Nhưng có điều gì đó làm tôi khó chịu. Có lẽ là do sự sắp đặt này. Có thể nó cần thiết trong trường hợp của tôi, nhưng tôi cảm thấy có vẻ như mình đang sống trong sự dối trá “cần thiết”. Dù cần thiết nhưng chẳng hay ho chút nào! Nếu một ai đó tìm ra được sự thật của tôi chắc tôi sẽ trở thành một trò cười cho thiên hạ mất! Nhưng đến lúc đó hãy tính, giờ lý lịch của tôi đã quá rõ ràng, tôi không thể thêm thắt thêm được nữa, dù đó là một câu chuyện thật đi chăng nữa.

Cô chủ nhiệm không mấy vui vẻ lắm, nhưng làm tôi cảm thấy dễ chịu hơn cái lớp này. Giới thiệu vài phút, chúng tôi bắt đầu vào bài học đầu tiên.

Các tiết học trôi qua một cách khó khăn đối với tôi. Mỗi giờ học lại di chuyển sang một phòng khác, nếu không nhờ sự chỉ dẫn của các bạn của Mass chắc tôi bơi lội giữa trường mất!

Đến giờ nghỉ trưa, tôi vào căn-tin trường tìm vài thứ lót bụng. Ở đây làm đồ ăn không ngon nhưng cũng đành chịu thôi. Tôi đến một góc vắng người ngồi cho yên tĩnh và tránh xích mích.

Nhưng có lẽ như thế chẳng khá hơn mấy. Vừa ăn được mấy miếng, một đám con trai ở lớp trên đến quấy rối tôi. Nếu không để ý, chắc chắn bạn chỉ nghĩ rằng chúng đến để làm quen học sinh mới. Chúng hỏi han tên tuổi rất lịch sự, nhưng đôi lúc lại tung ra vài tiếng lóng làm cả đám ùa lên cười ngã nghiêng.
Nếu chịu đựng thêm một phút nữa chắc tôi sẽ cho chúng một trận nên thân dù thật sự không muốn gây chuyện vào ngày đầu nhập học. Ngay đúng lúc tôi nổi điên lên thì như có một gáo nước lạnh tạt vào mặt, Mass đứng trước chúng tôi.

Mặc cô nổi giận thấy rõ, cô không nói gì, chỉ đứng đó. Nhưng chúng ngoan ngoãn từ từ ngồi xuống, xin lỗi tôi rồi chuồn thẳng. Mass là gì sao mọi người sợ thế nhỉ. Có lẽ đến lúc tôi phải hỏi cô ấy.

- Này thật sự cậu là gì mà mọi người đều phục cả vậy. – Tôi hỏi với giọng hơi bực bội do bọn lúc nãy.
- Có gì đâu.
- Nói dối, rõ ràng là có.
- Vậy cậu nghĩ tôi là gì?

Một câu đố không mấy khó khăn. Theo những gì tôi từng được biết và từ những chuyện vừa xảy ra: Cô ấy chủ động đến chào hỏi tôi và giới thiệu lớp cho tôi, mấy đứa trong lớp và bọn học sinh lớp trên. Tôi nói:
- Cậu là hội trưởng?
- Đoán hay lắm! – Cô ấy bình thản đáp.
- Lẽ ra tôi nên biết trước điều này.
- Và cậu đã biết rồi đấy.
- Không, ý tôi là trước lúc này cơ. Mà này, cậu đối xử như thế đối với tất cả các học sinh mới hả?
- Không hẳn nếu là những tên quá khôn ngoan hay những tên không đáng quan tâm.
- Ý cậu là gì?
- Rồi cậu sẽ hiểu.

Cô ấy nói rồi quay gót bước đi, bỏ lại tôi với tiếng chuông kết thúc giờ nghỉ trưa.


Chương Mười Tám

Ngày học đầu tiên của tôi thật tệ hại, chẳng để lại cho tôi một tí cảm giác thoải mái nào. Về đến nhà tôi còn rực lửa với cái không khí nặng nề trong lớp. Mọi người cố động viên tôi nhưng chẳng khá hơn mấy.

Tôi thả bộ quanh công viên để giảm bớt áp lực. Bọn Alice vẫn chơi thường ngày. Nghe nói chúng tập để chuẩn bị cho kì thì nào đó vào tháng mười. Chúng thấy tôi và gọi tôi vào. Tôi cảm thấy chẳng có hứng chơi nhưng cũng lê bước đến cái rổ.

Thấy cái mặt như đưa đám của tôi, chúng đua nhau hỏi có chuyện gì thế. Tôi chỉ nhún vai và bảo:
- Chỉ là chuyện nhập học thôi, ngày đầu lúc nào chả thế
- Ra cậu nhập học rồi! Cậu học trường nào thế? – Mark hỏi tôi.
- Yale.
- Vậy à, nghe nói trường đó đâu mấy khó khăn đâu sao trông cậu ủ dột thế?
- Trường đó dễ thật, quy định trường và thầy cô không làm khó tôi, chỉ là… bọn học sinh…

Không đợi tôi nói hết câu, Alice an ủi:
- Ha ha, chuyện ma mới bị ma cũ ăn hiếp thì không có gì đáng sợ đâu! Ngày đầu tiên nhập học trường mới tôi cũng bị bọn lớp trên làm cho bầm dầm. Từ khi tôi đánh bại chúng và trở thành vô địch bóng rổ của trường thì chẳng tên nào dám ăn hiếp nữa. Cậu đừng lo quá, nếu thấy không chịu nổi thì cứ cho chúng một trận nhớ đời.
- Thật ra tôi cũng định cho chúng một trận nhưng lại gặp phải hội trưởng vả lại tôi không muốn gây nhiều phiền toái vào những ngày đầu mới nhập học.
- Ái chà lại có thêm hội trưởng nữa à. Hơi rắc rối đây!

Tommy, tên cao nhất đám, vừa nói vừa gãi đầu. Chúng tôi đứng lặng suy nghĩ một lúc lâu. Không đợi có câu trả lời, Alice ném cho tôi trái bóng và hô hoán lên làm mọi người giật mình thoát khỏi ý nghĩ rắc rối lúc nãy. Nhờ thế mà cả đám phá lên cười làm tôi cũng phải cười theo. Rồi chúng tôi chia đội và chơi.
Chỉ một phút sau, tôi chẳng còn nhớ gì đến cái chuyện gây gỗ trong trường nữa, tôi tập trung vào trận bóng và cảm thấy hăng hái hơn. Chúng tôi chơi đến quên cả giờ về. Đến khi trời tối hẳn cả đám mới đua nhau chạy về nhà.
Mặc dù biết ngày mai vẫn phải vào lớp, đối đầu với không khí nặng nề đó nhưng tôi không muốn bận tâm tới. Tôi về nhà và trò chuyện vui vẻ với mọi ngườiCó lẽ mọi người ngạc nhiên trước thái độ quay 180o của tôi nhưng rồi mau chóng hòa cùng tiếng cười của tôi.

Tối đó, tôi viết nhật kí và nghĩ ngợi nhiều về những gì xảy ra trong ngày hôm nay. Tôi nghĩ nếu có hội trưởng lẽ ra học sinh phải tốt hơn chứ, hay do nội quy trường quá lỏng hay do chính hội trưởng có vấn đề? Nếu vậy tại sao anh Darnie lại cho tôi vào đây? Toàn những câu hỏi khó trả lời. Có lẽ tôi nên tự mình đi tìm câu trả lời.




Hôm sau, tôi quyết định hỏi rõ Mass. Tôi đến sớm như mọi khi. Vừa đến trường, tôi đi khắp trường tìm Mass nhưng vẫn không thấy, có lẽ cô ấy chưa đến. Nếu vậy tôi sẽ vào lớp sớm để đợi. Tôi đến dãy hành lang có những chiếc tủ thiết để lấy sách.

Những ánh mắt hiếu kì và lời thì thầm theo tôi suốt quãng đường làm tôi khó chịu nhưng vẫn cố làm lơ.

Đến nơi, tôi mở tủ, một tờ giấy lạ rơi ra từ ngăn tủ của tôi. Lấy làm ngạc nhiên, tôi nhặt lên xem và hy vọng không phải là một lá thư tình hay thư khiêu chiến. Và thật may mắn, đó là một tờ rơi giới thiệu một CLB nào đó.

Tính tò mò, tôi đọc hết tờ rơi. Đó là một CLB bóng rổ nổi đình đám của trường với những giải thưởng từ hạng trường đến hạng quốc gia. Ngạc nhiên hơn hết đó là tên của đội trưởng ở góc trái phía cuối tờ rơi với nick yahoo và số di động: Alice Jackson.

Tôi đờ cả người khi đọc tên đó, sau đó là ming82 rỡ không kể nổi. Tôi không ngờ là Alice lại học cùng trường với tôi, chắc chắn tờ rơi này do cậu ta bỏ vào ngỏ ý muốn mời tôi tham gia. Tờ rơi ghi rõ nơi họp mặt của CLB, vẫn còn sớm nên tôi muốn đi xem thông tin về CLB này.

Trường Yale rất rộng, có cả một khu riêng cho các CLB sinh hoạt và làm việc. Tôi đi qua khá nhiều phòng cho các CLB khác như CLB bắn cung, bóng chày, bóng đá… Nhưng rồi, trước khi tôi đến phòng CLB bóng rổ, tôi dừng lại trước một tấm bảng thông báo về một CLB sắp thành lập: CLB bắn súng.

Máu điệp viên trong tôi bị kích thích. Lại môt loạt câu hỏi tràn ngập trong đầu tôi làm tôi không thể bước tiếp. Có phải đây là lý do để anh Darnie đưa tôi vào đây? Tôi có nên tham gia không? Anh Darnie từng nói điệp viên phải luôn giữ bí mật danh tính để đảm bảo an toàn nhưng nếu tôi tham gia thì có thể dùng súng mà không bị nghi ngờ? Nhưng CLB này có phải dùng súng thật không hay chỉ là súng để luyện tập? Học sinh được dùng súng sao?...

Tôi đứng lặng thật lâu suy nghĩ về CLB mới này. Tôi bước tôi xem thật kĩ nội dung thông báo.

THÔNG BÁO THÀNH LẬP CLB MỚI
CLB BẮN SÚNG
CLB được sự đồng ý của cô hiệu trưởng Nicollette Voight được thành lập để phục vụ cho trường Yale. Điều kiện kinh tế được cung cấp đầy đủ.
Điều kiện tham gia: từ 16 tuổi trở lên, năng động, nhanh nhẹn, có tài thiện xạ bẩm sinh, có ý thức.
Hoạt động: bí mật (sẽ được thông báo riêng khi đã đăng kí)
Thể lệ đăng kí: Đến phòng 1056 nhận phiếu đăng kí tham gia CLB và điền đầy đủ thông tin nộp về phòng 1056.
Hiện đang thiếu một quản lí CLB. Nếu ai có nhu cầu muốn làm xin ghi rõ ở phiếu đăng kí.
Chân thành cảm ơn!
BQL CLB Bắn súng


Đọc xong tôi ngẩm nghĩ hồi lâu. Sao từ “có ý thức” lại được gạch dưới? Hoạt động bí mật như thế nào nhỉ?

Tuy tôi hội đủ các điều kiện tham gia nhưng có nên tham gia không, từ có ý thức đây muốn nói vế cái gì. Có lẽ tôi nên hội ý với anh Darnie.
Tiếng chuông vào lớp vang lên, tôi đành phải bỏ lại bảng thông báo và chạy về lớp thật nhanh, tôi còn một việc vẫn chưa giải quyết xong.

Tài sản của hikaru fukyuno

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tomboysg.goo-boys.com/
princess_tomoyo
Giải nhì Summer Contest
Nữ
Clover leaves16 Viên (moneyTFC)4628
Tổng số bài gửi : 693
Birthday : 04/05/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Điệp viên chuyên nghiệp   Sat Oct 02, 2010 8:31 am

oh yeah yeah! chờ lâu lúm ròi pữa nay đc đọc đã ghiz

Tài sản của princess_tomoyo

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Điệp viên chuyên nghiệp   Today at 6:03 pm


Tài sản của Sponsored content

Về Đầu Trang Go down
 

[Fiction] Điệp viên chuyên nghiệp

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

 Similar topics

-
» [Fiction] Giai điệu của mưa
» Topic Những Câu chuyện Thiền của Mytutru
» CHUYẾN ĐI CHƠI ĐÁNG NHỚ
» Chuyện xứ Lang Biang - Nguyễn Nhật Ánh
» Tấm Cám - Truyện tranh
Trang 2 trong tổng số 3 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
(¯`°·.Tsubasa Reservoir Chronicle.·°´¯) :: Entertaiment Central :: Thư viện trung ương :: Fanfic & fiction-