Welcome to the land of Hopes and Dreams!




Share | 
 

 [Fiction][Long fic]Idol of The 21st Century

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Tác giảThông điệp
Samy_chan
Nhà khảo cổ học
Nhà khảo cổ học
Nữ
Clover leaves0 Viên (moneyTFC)65
Tổng số bài gửi : 59
Birthday : 15/12/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: [Fiction][Long fic]Idol of The 21st Century   Wed Jun 30, 2010 5:42 am

First topic message reminder :

Author: Samy_chan

Disclaim: Tất cả đều thuộc về Samy .

Category : Học đường , tình bạn , tình yêu , hiện đại , ...

Age: 12+

Status: Đang tiến hành .

_____________________________________________________________________________

Idol of The 21st Century
Hồi Một

Part 1 :

Tôi đã từng nghe My nói nhiều về Việt Nam và trường Vetteri khi tôi ở nước ngoài và cho dù là bây giờ tôi đã ở Việt Nam . Bạn ấy nói cho tôi về những chiếc áo dài , khăn quàng , những ngày mưa dầm tã đến nỗi người ta không thể ra đường , đến những ngày nắng nóng bực mình suốt cả ngày cho dù đã hơn 5h chiều , kể cả so sánh sự khác biệt giữa những giờ trước 12h sáng và sau 12h sáng , mà khi tôi ở bên Mỹ , người ta chỉ đặt ranh giới của nó bằng 2 từ : “ a.m ” ; “ p.m ” .

Sáng nào cũng vậy , tôi luôn phải dậy sớm , khoảng 6h30 hay 7h . Mẹ nói tôi cần học cách dậy sớm vì giờ đi học ở đây không giống như ở Nhật hay Mỹ , nó không bắt đầu từ 8h hay 8h30 mà tôi thường biết . Việc đó ban đầu rất khó , khi nghe mẹ và dì tôi nói thế , thật sự tôi rất ngạc nhiên , dĩ nhiên tôi biết giờ học rồi cũng sẽ có thay đổi , nhưng tôi không ngờ tôi phải tập cách dậy sớm thế cho dù vẫn chưa vào năm học . Nhưng rồi việc đó cũng dần thành một thói quen , tôi cảm thấy chẳng còn khó khăn nữa , ngoài trừ việc , đôi khi , tôi quá chán nản hay đang nhìn 1 nơi nào đó rất hay ho , bạn biết đấy , ở một nơi như TP . Hồ Chí Minh thì sẽ có rất nhiều thứ hay ho , những lễ hội , cuộc thi ,… được tổ chức theo một phong cách rất riêng , những plaza , tòa nhà hay cửa tiệm được xây theo một style hoàn toàn khác , có lẽ nó cũng giống như những plaza , cửa tiệm ,… ở Mỹ , Pháp hay Nhật và đôi khi cũng có Anh tham gia vào sự so sánh này , nhưng có lẽ có một điều gì khác , tôi cảm nhận thế . Và rồi nhiều khi đang nhìn một nơi tuyệt vời như thế thì bất chợt , tôi lại đâm vào một nơi , nhưng thật may mắn rằng tôi không gây ra tai nạn cho người khác và cả tôi nữa .


Tôi nhận ra sự khác biệt của thành phố đã lâu so với 7 năm về trước . Thành phố giờ đây có nhiều tòa nhà cao hơn , đến nỗi khi muốn nhìn hết tòa nhà , một số người bắt buộc phải gắn chặt cái mũ bảo hiểm của họ lại , nếu không nó sẽ gây khó chịu vô cùng . Bây giờ , đường thì rộng lớn hơn rất nhiều , mẹ tôi nói , khoảng vào năm 2011 hay 2012 trước đó , người ta đã mở rộng tuyến đường xa lộ Hà Nội , và giờ , tôi sống tại năm 2022 , những người như chúng tôi đã thấy kết quả ấy , rộng lớn , thực sự rộng lớn hơn rất nhiều . Và giờ , có vẻ như xe hơi được “ sinh ” ra nhiều hơn , nhưng tôi thấy xe máy vẫn tồn tại , tôi tin tưởng về điều đó , vì tôi nghĩ xe máy cũng là một nét đặc trưng của nước Việt Nam . Không mạnh và lâu đời bằng áo dài , nhưng thật sự thì chưa bao giờ , tôi nghĩ rằng , xe máy sẽ biến mất hoàn toàn trên đất nước này , vì tôi nghĩ nó đã trở thành một thứ gắn bó thực sự với những con người nơi đây , với đất nước này .

Buổi sáng nơi này không khí thật trong lành , ở đây không có đầy sương mù như ở London , nhưng có những bông hoa thật đẹp mà bất kì đất nước nào cũng muốn có và rồi cũng không có những tin tức nóng hổi như những chiếc ghế da dưới trời nắng nóng mà khi tôi ở L.A - kinh đô điện ảnh của thế giới , chuyện đó xảy ra như cơm bữa và được dựng lên bởi những ngôi sao Hollywood hàng đầu .

Bằng chiếc xe đạp của mình , tôi chạy qua công viên Hoàng Văn Thụ , tôi không biết tại sao tôi lại dừng lại , nhưng có lẽ tôi nhớ ra một điều gì đó … Thật buồn cười , bạn biết không , 6 năm về trước , khi tôi vẫn còn ở Việt Nam và là một con bé 7 tuổi . Tại công viên này , tôi đã đá một anh chàng , bằng tất cả những gì tôi học ở lớp Taekwondo và cả sự gan dạ cùng tức giận của tôi . Lúc đó , anh ta cao hơn tôi một cái đầu và lớn hơn tôi đến 3 tuổi . Nguyên nhân dẫn đến câu chuyện này , chỉ vì một lời tỏ tình thất bại , không , chắc chắn lời tỏ tình đó không phải của tôi , nhưng chính tôi cũng công nhận rằng , con nít thời nay lớn nhanh hơn tôi tưởng . My và tôi đã quen nhau khi tôi ở Pháp năm tôi 5 tuổi . Con bé là người Việt , chỉ đi du lịch bên Pháp và gặp tôi . Lúc đó , My đã bị lạc và mẹ tôi đã giúp cô bé , chúng tôi quen nhau như thế và khi về Việt Nam , tôi gặp lại My . Chúng tôi đã trở thành bạn thân , và rồi một ngày , tôi biết My đã thích một anh chàng , một người lớn hơn chúng tôi 3 tuổi nhưng rất thông minh , tài giỏi , thân thiện và nổi tiếng trong ngôi trường chúng tôi đã học . My cho rằng anh ta thật đẹp trai , tốt bụng và thật may mắn cho cô gái nào được anh ta chọn làm bạn gái vì hằng ngày có hàng đống cô gái bám theo anh . Nhưng tôi không tin , ngược lại , còn đang rất nghi ngờ về điều đó . Đối với tôi , trên đời này không ai là hoàn hảo cả . Một lần để tôi tin cũng không .

Còn nữa

P/S : Mọi người đọc xong cho Samy ý kiến nhé . ^^ Cho dù đó là chê hay khen , Samy cũng sẽ trân trọng ^^ . Nói thật đấy ^^

Tài sản của Samy_chan

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/se7venjo

Tác giảThông điệp
Samy_chan
Nhà khảo cổ học
Nhà khảo cổ học
Nữ
Clover leaves0 Viên (moneyTFC)65
Tổng số bài gửi : 59
Birthday : 15/12/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction][Long fic]Idol of The 21st Century   Sun Jul 25, 2010 2:28 am

@Tomo : Cảm ơn Tomo nhé ^^ . " Nhắm mắt lại, nghe nhạc, thả lỏng ." , được rồi ^^ , cảm ơn cậu về lới khuyên ^^ . Tớ sẽ thực hiện :-X .
@Nhoz Sky : ^^ . Hồi đó tớ cũng giống cậu rồi tự nhiên , giờ tớ giở hứng ra viết vậy . Mà thật sự thì mấy cái câu đó chỉ là một khúc nào đó của câu chuyện này thôi ^^ . Phòng trường như câu nói nên tớ chơi dấu " - - - - - - - - " . Hic sdgsdg .

Tài sản của Samy_chan

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/se7venjo
princess_tomoyo
Giải nhì Summer Contest
Nữ
Clover leaves16 Viên (moneyTFC)4628
Tổng số bài gửi : 693
Birthday : 04/05/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction][Long fic]Idol of The 21st Century   Sun Jul 25, 2010 2:40 am

hika-chan đã viết:
Mình thì viết truyện theo hứng, chỉ nghĩ trong đầu câu truyện và cứ để chữ nghĩa tuôn ra lúc viết thậm chí lúc mình viết còn nghĩ ra thêm được nhiều tình tiết khác nữa nên không nhất thiết phải viết tước tóm tắt đâu, vậy hết hay đấy! Mà cũng đừng quá căng thẳng, như Tomo chan nói ấy, vừa viết vừa nghe nhạc cũng tốt lắm đấy !
em cũng dzậy đó ss, mới đầu cũng nghĩ mang mán ra thui, bắt tay vào vít rùi thì câu từ tuồn ra thui.
mình thì thik vừa nghe vừa viết lắm đấy ( vậy mới chia sẻ đó ^^)

Tài sản của princess_tomoyo

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Samy_chan
Nhà khảo cổ học
Nhà khảo cổ học
Nữ
Clover leaves0 Viên (moneyTFC)65
Tổng số bài gửi : 59
Birthday : 15/12/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction][Long fic]Idol of The 21st Century   Fri Jul 30, 2010 5:32 am

Hồi Hai


Part 1 :

Dòng thời gian tiếp tục trôi và bất chợt , như định mệnh , nó cướp đi của cô người cô yêu thương nhất . Nhưng … ánh sáng ban mai vẫn soi rọi mọi thứ vào sáng sớm và dòng thời gian cứ trôi qua một cách lạnh lùng … Tất cả buộc cô phải đứng lên và đi tiếp . Cố gắng sống và cười và rồi … bất chợt cô nhận ra món quà Thượng Đế ban cho là …


|..|_..•ï¡÷¡ï••!¦[•»«×÷•.•´¯`•)»«(•´¯`•.•÷»«ï¡÷¡ï••]¦!•._|..

Mặt trời tỏa sáng báo hiệu một ngày mới . Ánh sáng len qua tấm màn nhà tôi . Dần mở mắt ra , tôi chợt nhận ra rằng , hôm nay là ngày quan trọng của tôi và rồi tôi mơn man nhìn lên đồng hồ nhà . Á !! Chết tôi rồi ! Bây giờ là 6h30 , tôi chợt nhớ lại trước khi đi làm , mẹ đã dặn tôi phải dậy sớm và tôi đã dạ nhưng giờ thì tôi sắp trễ học vì cái tính ham ngủ của tôi rồi ! Tôi thay đồ và cầm cái cặp của mình chạy như bay xuống nhà . Tôi thấy một phần ăn ở đó , ăn nhanh như tên bắn trong vòng 10 phút . 6h42 ! Tôi hoảng hốt lấy chiếc xe đạp của tôi chạy hết ga sau khi khóa cửa . Đường kẹt xe kẹt và tôi buộc phải lạng lách để đi qua nơi đó và cuối cùng , ngôi trường đó đây rồi ! Vetteri , trường trung học lớn của thế giới .

Nhưng , có một cảm giác lo sợ trong tôi , chỉ một cơn gió thoáng nhưng nó đã đủ làm tôi sợ , tôi … tôi sợ rằng mình lầm trường ! Tôi đã từng nghe nói về trường Vetteri khi tôi bên sống ở Mỹ . Vetteri ban đầu là một trường tư nhưng lại rất nổi tiếng vì chất lượng giáo dục trong đó rất cao . Điều đó đã giúp Vetteri từ một trường đại học trở thành một trường danh tiếng có cả trung học và cả tiểu học nữa . Tôi nhìn lên cao và tấm bảng lớn nằm trên một tòa chính lớn điền rằng : “ Trường trung học Vetteri ” Tôi cảm thấy an tâm vì điều đó . Bạn tin vào lời nguyền không ? Tôi đạo Chúa nhưng , mọi chuyện phải làm tôi thật sự muốn tin rằng , tôi bị mắc phải một lời nguyền vào ngày đầu đến học tại ngôi trường mới ! Thử nghĩ về những năm trước xem , bạn biết không , năm mẫu giáo và lớp 1 , tôi học tại nước Pháp và đã đi nhầm lớp . Năm lớp 2 , tôi sống tại Việt Nam được 2 năm và bị lạc đường . Đến năm lớp 4 , ba mẹ tôi có chuyến công tác bên Mỹ nên tôi buộc phải rời khỏi đây , bỏ lại tất cả để sống cùng họ , nhưng tất cả chỉ được 1 năm . Và bất chợt , ba tôi muốn về sống bên Anh vì đó là nơi quê hương thứ 2 của ba tôi . Nhưng cũng chính tại đây , định mệnh trớ trêu đã thay đổi tất cả . Để quên đi đau khổ , ông bà tôi nói tôi và mẹ hãy rời khỏi đây vì nếu nhìn thấy nhau cả hai bên đều đau khổ và chúng tôi rời khỏi đó . Đến Nhật vào năm tôi 10 tuổi . Từ đây , mọi thứ đều khác , mẹ tôi sống vui bên ông bà , tôi bắt đầu học thể thao và rèn luyện thêm môn Võ Teakwondo và học thêm võ Aikido . Vì tôi tự vệ quá yếu , tôi có thể bắt được những cú đánh lén và có thể đánh lại một cách nhanh nhất nhưng , từ ngày đó , có thể nói từ khi tôi sống ở Việt Nam , tôi đã có nhiều bài học , nhiều cảm xúc , nhiều luyến tiếc và nhiều người bạn . Hôm đó là một ngày đẹp nhưng , hôm đó thì không đẹp chút nào . Tôi đã vô tình kéo một người vào cuộc chiến vô nghĩa để bảo vệ một người bạn . Có lẽ , mọi thứ , mọi quan hệ tốt đẹp của tôi đều bắt đầu từ võ thuật và biến cố xấu xa , đau khổ đến nỗi con người ta phải nhớ suốt đời . Ở Anh , tôi đã tông vào chính cô hiệu trưởng của mình vì quá vui và sương mù quá nhiều . Còn ở Nhật , tôi gửi xe nhầm vào nhà gửi xe của giáo viên và bị chú bảo vệ tóm đầu lại vì mái tóc màu vàng của tôi , nhưng tôi thật sự là một người lai , lúc đó , tôi nói tiếng Nhật không hề chuẩn và buộc tôi phải dùng tiếng Anh . Và bác bảo vệ cũng hiểu phần nào . Đôi mắt tôi màu xanh , tóc tôi màu vàng , da tôi có một chút vàng và trắng , mũi tôi không hoàn toàn cao . Mọi người quen tôi , họ đều nói tôi giống người nước ngoài nhưng nhìn tôi rất trẻ con , khuôn mặt tôi trẻ hơn độ tuổi của tôi một , hai năm . Đó là điều họ nói về tôi . Chiều cao tôi có nhưng còn khuôn thì … chính vì điều đó , tôi đã tưởng bị nhầm lớp . Tôi rất thích điều đó vì tôi yêu những thứ trẻ con và nhỏ bé .
“ Dù sao thì mọi chuyện cũng sẽ qua thôi , nụ cười của niềm vui sẽ làm tan biến tất cả mọi thứ buồn phiền . Cảm ơn và xin ban bình an . Mọi chuyện sẽ trở nên tốt đẹp . ” Mẹ tôi đã luôn dạy điều đó và giờ thì , cuộc sống của tôi khá ổn và vui .
Nhưng có lẽ đến lúc tôi phải ngừng suy nghĩ về mọi thứ rồi . Tôi phải tìm lớp mình . Bỗng nhiên , tôi nghe tiếng nói từ loa phát thanh . “ Tất cả các em học sinh mới hãy đi về lớp mình và sau đó làm theo hướng dẫn của thầy cô giáo chủ nhiệm . ” Tôi mừng vì điều đó , có lẽ những vì tôi nghe về Vetteri là đúng . Tôi đã đi qua một đại sảnh lớn và đi vào khu sinh hoạt . Giờ thì có lẽ tiếng Việt của tôi cũng khá ổn , tôi rất mừng vì điều đó .
“ Bốp . ” Một ai đó đánh vào lưng tôi một cái rất đau ! “ Ngươi có phải là Yuki Trần không ? Học lớp nào ? Sao lại đứng đây làm gì hả ? Có đeo khăn quàng không ?! Khai ra mau ?! ”

Còn nữa

@All : Mong mọi người sẽ góp ý nhé ^^ . Dù là chê hay khen thì tớ cũng sẽ rất trân trọng ^^ . Thân ^^ . Cảm ơn mọi người rất nhiều ^^

Tài sản của Samy_chan

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/se7venjo
princess_tomoyo
Giải nhì Summer Contest
Nữ
Clover leaves16 Viên (moneyTFC)4628
Tổng số bài gửi : 693
Birthday : 04/05/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction][Long fic]Idol of The 21st Century   Fri Jul 30, 2010 7:03 am

Yuki sướng nhở? ở khắp nơi trên thế giới

Tài sản của princess_tomoyo

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Samy_chan
Nhà khảo cổ học
Nhà khảo cổ học
Nữ
Clover leaves0 Viên (moneyTFC)65
Tổng số bài gửi : 59
Birthday : 15/12/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction][Long fic]Idol of The 21st Century   Sun Aug 08, 2010 3:27 am

@all : Part mới đây mọi người ^^ . Mong mọi người ủng hộ , fic ế quá :thill:

Part 2 :


Tiếng chuông vang lên và một cuộc hành trình mới bắt đầu . Tuy mọi thứ lạ lẫm và khó khăn , nhưng cô không sợ . Bên cô có tiếng cười , có lời động viên , có những trò đùa , có sự ngạc nhiên , … tất cả là món quà mà cô nhận được . Nếu có thể quay lại thời gian liệu cô sẽ ước mình có thể thay đổi chúng không ?



|..|_..•ï¡÷¡ï••!¦[•»«×÷•.•´¯`•)»«(•´¯`•.•÷»«ï¡÷¡ï••]¦!•._|..



“ Hở ?! ” Tôi ngạc nhiên và tiếng cười khúc khích ở đằng sau lưng bắt đầu lớn dần . Quay lại , tôi nhận ra đó là My , con bé đang cười sặc sụa rồi nháy mắt với tôi .
“ Sao , ngày đầu đến trường tại Việt Nam thế nào ? ”
“ Vớ vẩn , tớ đã từng học ở Việt Nam rồi mà . Cậu không nhớ sao ? ” Tôi nhún vai và nó mở to mắt ra nhìn tôi : “ Ừ ” , nụ cười của nó nhẹ như làn sương vào mỗi buổi xế chiều tại London vậy . Không dày dặc nhưng cũng không tan biến . Nụ cười đó thật đẹp và tôi không hiểu sao , khi thấy những nụ cười như thế này thì lòng tôi lại yên bình . Yên bình đến kì lạ , cho dù , tôi biết , nó có vô số ý nghĩa . Tôi cười lại .
“ Nè , cậu học lớp nào vậy ? ” Tôi hỏi My .
“ 8/1 . Ở đây không có lớp tăng cường Anh Văn đâu . Vì Anh Văn được nâng cao lắm trong môi trường học như vậy rồi . ”
“ Vậy sao ? ” Tôi ngạc nhiên “ Tớ cũng học lớp đó đó . ”
“ Biết rồi ! ” Nó nói với giọng là lạ “ Ai đời như cô , quên cả bạn mình , chẳng xem coi bạn mình có học chung lớp với mình không . Cứ lo chạy rượt theo … anh ấy ! ” Từ “ anh ấy ” vừa kết thúc thì tôi liền hiểu được vấn đề . Cái anh chàng ấy , con bé ghen tôi với anh ta á ???!!!
“ Thôi đi mà . Có cho tớ cũng chẳng thèm cái tên đàn bà số một đó đâu . ” Tôi nhấn mạnh từng chữ bằng một giọng chắc chắn vô cùng . Vì điều đương nhiên là tôi chắc chắn điều đó mà . Thật không hiểu sao My lại thích anh chàng đó đến thế .
“ CÁI GÌ ???!!! AI CHO CẬU NÓI VỀ ANH ẤY THẾ HẢ ??!! ” Nó bỗng nhiên la toáng lên , vẻ mặt sát khí . Tôi chỉ cười cười vì tôi cũng hiểu rõ cái tính khí hơi điên của nó mỗi khi nhắc đến anh ta .
“ Được rồi , được rồi . Anh ta không thế được chưa . Nhưng chỉ là phụ nữ thôi . ”
“ Yuki ! Đứng lại . ”
…Rầm… Tôi há hốc mồm ra nhìn My và người bị té , bất chợt tôi cười , thật kì lạ , nhiều lúc tôi thấy mình thật vô duyên , nhưng tôi cũng không hiểu tại sao tôi lại cười , có lẽ … có lẽ … có lẽ vì tôi nghĩ , nó đụng được anh chàng đó đúng là kì lạ .
“ Ai da . Đau quá đi mất . ” Nó xoa xoa cái đầu khi tôi đỡ nó .
“ Này My , công nhận là hôm nay bà xui thiệt đó . Tui đi trước mà bà đụng đứa chạy đối diện tui mới ghê chứ . ”
“ Nhỏ này , bà đến từ xứ nào hả ??!! Bạn bị vậy mà chẳng hỏi thăm là sao ??!! ” Nó la lên và giả bộ giận . Nhìn mặt nó trong như trẻ con vậy .
“ Ai da . ” Lúc này , tôi và nó bất giác nhìn anh chàng kia . Tội nghiệp anh chàng , anh ta đem một mớ giấy tờ , tôi nghĩ đây là học sinh chứ không phải thầy giáo , tôi rùng mình khi nghĩ đến “ thầy giáo ” , tôi sợ tôi đoán sai , vì tôi sợ cái lời nguyền ấy . Ngày đầu đi học mà đã gây ác cảm , còn gì tệ hơn thế . Nhưng tôi nghĩ là tôi đoán đúng vì anh ta mặc bộ đồng phục nam dành cho học sinh cấp 3 của trường , đó là quần màu nâu rêu và áo màu trắng có viền ca rô màu nâu quanh viền cổ áo và cổ tay . Đó là một bộ đồng phục thực sự rất đẹp .
“ Ôi trời , tài liệu của mình . Chán thật . ” Anh ta loay hoay để nhặt những tờ giấy lên . Tôi đỡ My dậy và rồi , anh xin lỗi chúng tôi . Đó là một chàng trai lịch sự và dĩ nhiên , chúng tôi cũng có lỗi khi chạy trên hành lang như thế , tôi lại nhặt giúp anh . Khi anh đứng thẳng lên để nói cảm ơn chúng tôi vì sự giúp đỡ . Tôi và My đều bỡ ngỡ và ngạc nhiên , anh ấy rất cao và nhìn rất đáng yêu . Đó là một chàng trai hay cười và rất tốt . Một phong cách đĩnh đạc và quý tộc có trong từng bước đi và sự chân thành , lịch sự có trong từng lời nói .
“ À , không có gì đâu . Chúng tôi có lỗi mà . ” Tôi cười và nói với anh . Nhưng anh không đáp lại bằng nụ cười , anh nhìn tôi bằng con mắt ngạc nhiên .
“ Ơ … ơ … cô là người lai hả ? ”
“ Ơ … tôi … sao anh biết được ạ ? ” Tôi hỏi
“ Hi` , vậy là đúng rồi sao ? Vì nhìn cô , ai không biết cô là con lai . ới lại , cái trường này nhiều học sinh người lai lắm . Cô đừng lo . ” Anh ấy cười
“ Dạ . Cảm ơn ạ . ” Tôi chào anh và anh cũng chào lại tôi , cười và rồi đi khỏi nơi đó . My nó đứng kế bên tôi mà im ru , nhìn tôi bằng ánh mắt tra hỏi .
“ Nè , để ý con người ta rồi hả ? Chậc , ghê thế , mới vào đã có đối tượng . ”
“ Hả , cái gì ??!! Đừng có hiểu lầm . Lịch sự thôi . ” Tôi la toáng lên và điều đó càng làm cho nó cười .
“ Ừ , lịch sự thì lịch sự .” Nó cười khúc khích . Dĩ nhiên tôi hiểu ý nó , nhưng bây giờ , tôi nên nói gì đây ? Càng nói thì nó càng rắc rối thêm mà thôi . Đối với My , con bé có thể xuyên tạc từ điều này ra điều khác , còn nó , đối với nó , khi nó bên cạnh tôi , nó luôn luôn nói nhiều đến khi gặp những người khác thì lại im re . Nó nói vì nói với tôi dễ hơn nói với những người khác . Có lúc nó làm tôi nổi điên lên mà phải toàn thốt ra những từ tiếng Anh thôi . Tôi và nó đi dọc theo hành lang và tìm thấy lớp 8A1 . Và cuối cùng chúng tôi đã tìm thấy . Mọi gương mặt đều sáng sủa và đáng yêu . Họ nhìn về phía tôi với con mắt ngạc nhiên . Tôi nghe thoáng thoáng chữ
“ người lai ” , “ tin đồn ” , “ người nước ngoài ” ,… nhưng tôi chỉ cười và đi về phía chỗ của mình . Tiếng trống reo lên báo hiệu giờ vào học . Thầy lớp bước vào và lập tức chúng tôi có thể đoán ra đó là thầy chủ nhiệm của lớp . Thấy ấy khá cao và nhìn rất trẻ và cũng chính chắn . Thầy chào lớp và cười với chúng tôi . Tuy còn trẻ nhưng nhìn thầy rất đứng đắn và lớp cũng không bàn tán gì về việc như là : “ liệu thầy dạy có hay không ? ” hay “ còn trẻ quá , liệu thầy có ổn không ?” Tôi chẳng nghe gì về những điều đó , mà nếu có thì tôi cũng chẳng có thể nghe được vì tiếng Việt của tôi vốn yếu mà .
“ Được rồi . Bây giờ thầy sẽ điểm danh vì ngày hôm nay là ngày nhận lớp mà phải không nào ? ” Thầy nói một cách chậm rãi và vui vẻ . Lớp “ dạ ” một cách ngoan ngoãn và dễ chịu . “ Các em chú ý nhé . Ai có mặt thì lên tiếng nhé . Lớp ta năm nay học 2 buổi nha , mấy anh chị cấp 3 giờ cũng vậy luôn rồi các em ạ . Lớp mình có tổng cộng 54 học sinh . Trong đó số học sinh đạt thành tích cao trong năm trước là 100% , 17 nam và 37 nữ . Woa , đúng là ở lớp này thì số con trai ít hẳn nhỉ ? Rồi , giờ thầy đọc tên nhé . Nguyễn Hoàng Anh . ”
“ Dạ có . ”
Lát sau thầy vẫn đọc và tôi đang chờ đến chữ “ Trần Yuki ” vì tên tôi là nằm trong những số cuối cùng mà .
“Trần Yuki . ” Thầy đọc .
“ Dạ có ạ . ” Tôi nói lớn và rồi bỗng nhiên cả lớp nhìn tôi chằm chằm .
“ À , em là cô bé người lai vừa mới chuyển đến Việt Nam mà thầy hiệu trưởng nói đây này . Hình như hôm bữa , em thi để vào đội đúng không ? Em có thể nói rõ và nghe được tiếng Việt không , Yuki ? ”
“ Dạ rõ ạ . Nhưng đôi khi có vài chỗ em không hiểu ạ . ”
“ Ừ , em nói vậy là tốt rồi Yuki . Nếu có chữ gì không biết thì hỏi bạn hay hỏi thầy cô nhé . ”
“ Dạ . ”
Tôi ngồi xuống và lớp im lặng trở lại . Thầy xếp chỗ cho chúng tôi . Khá dễ vì chúng tôi ngồi bàn lẻ mà . Bên phải tôi là một bạn gái xõa tóc và khá dịu dàng . Bên trái là một bạn trai nhìn khá ngố nhưng cũng rất tuyệt . Điều đó làm tôi nhớ đến Ran , cũng là một người bạn thân của tôi , cậu ấy vui tính và rất thông minh . Một người bạn và một chàng trai tốt và đáng tin cậy . Tôi thì ngồi hàng cuối và trên tôi là một cô gái cũng hay xõa tóc , rất thích mặc đầm , hay nói nhiều khi đi kế bên tôi và một điều nữa là … Hoàng là người cô gái này rất thích . Chắc các bạn biết đó là ai rồi phải không ?
Reng … tiếng chuông vang lên và thầy cho lớp ra về . Bỗng một nhóm bạn bu lại tôi hỏi tôi nhiều chuyện ví dụ như : “ Bạn là người lai sao , vậy bạn lai nước nào với nước nào vậy ? Chắc bạn lai Châu Á với Châu Âu phải không ? ” ; “ Mắt với tóc bạn nhìn dễ thương quá ” ; “ Bạn từng ở nước nào vậy ? Bạn biết nói tiếng Nhật với tiếng Anh không ? Mà tên bạn là Yuki là tuyết phải không ? ” ,…
Và tôi vui vẻ trả lời hết câu hỏi của họ . Họ cười và đùa với tôi như thể chúng tôi đã quen nhau lâu lắm rồi . Các bạn ấy thật tuyệt . Khi tôi ra khỏi lớp vì mọi người đã gần về hết . Bỗng nhiên tôi nghe tiếng thầy gọi tôi .
“ Yuki . ”
“ Dạ ? ”
“ Chiều nay em khoan về đã . Có lẽ em sẽ về trễ đấy . Nếu có phụ huynh đón thì em nên báo sớm nhé . ”
“ Em đi xe đẹp về ạ . Nhưng có chuyện gì ạ ? ”
“ À , vì em là học sinh ngoại quốc , nên thầy hiệu trường bảo thầy nói với em là , sau giờ này , em xuống khu sinh hoạt , hội trường . Ở đó em sẽ gặp liên đội trưởng của trường mình . Bạn ấy sẽ chỉ em về những thứ cần thiết , vì đối với học sinh ngoại quốc mới vào học ở Việt Nam thì điều thích nghi là chuyện không dễ và một số còn khó khăn . Bạn ấy sẽ chỉ cho em về Vetteri . ” Thầy cười với tôi .
“ Dạ , em biết rồi ạ . Cảm ơn thầy . ” Tôi nói mặc dù vẫn còn thấy là lạ . Và My phải đi học nên về trước . Qua sự chỉ dẫn , tôi cũng đã đến hội trường .

(Còn nữa )



@All : Mong mọi người sẽ góp ý nhé ^^ . Dù là chê hay khen thì tớ cũng sẽ rất trân trọng ^^ . Thân ^^ . Cảm ơn mọi người rất nhiều ^^



Tài sản của Samy_chan

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/se7venjo
Samy_chan
Nhà khảo cổ học
Nhà khảo cổ học
Nữ
Clover leaves0 Viên (moneyTFC)65
Tổng số bài gửi : 59
Birthday : 15/12/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction][Long fic]Idol of The 21st Century   Tue Aug 10, 2010 1:45 am

Part 3 :

Thời gian có thể chữa lành vết thương . Nhưng còn dấu tích của nó ? Liệu bạn có can đảm để vượt qua ?


|..|_..•ï¡÷¡ï••!¦[•»«×÷•.•´¯`•)»«(•´¯`•.•÷»«ï¡÷¡ï••]¦!•._|..

Mọi thứ thật tuyệt và hoàn hảo . Hội trường chiếm một không gian rất rộng . Nó màu trắng và xung quanh là những cây cột cao sừng sững .Nó làm tôi nhớ đến cái đền của thần Zeus trong phim Heracles . Nó cũng rộng giống vậy , nhưng hiện đại và sang trọng hơn nhiều .
Mùa thu ở đây thật tuyệt . Không lạnh nhưng cũng không nóng . Tôi nhớ những ngày mùa thu năm 2 bên Nhật . Trời se lạnh và chúng tôi đã có một giải đấu bóng rổ toàn quốc . Chúng tôi đã thất bại , nhưng , điều làm nên niềm vui , bạn biết đó là gì không ? Chúng tôi đã thắng đội Nytari , đội được đánh giá là mạnh nhất trong các đội tham gia giải toàn quốc . Nhưng sau đó , Sayu là tiền vệ chính của đội và tôi cùng với đội trưởng lần lượt là tiền đạo và trung phong bị trật xương ở trận với Nytari do một cuộc tranh bóng bật bảng gồm 6 người với Nytari mà điều đó đã làm 2 người kia bị thương ở chân , còn tôi thì bị ngã và tay va vào bảng rổ và mất kiểm soát , ngã xuống và trung phong của đội Nytari đã vô tình đạp vào cánh tay tôi . Tôi đã bị nó làm ảnh hưởng và không chơi được bóng rổ suốt 1 năm qua . Tuy đã bình phục nhưng tôi vẫn không thể thực hiện cú ném ba điểm mà ngày xưa tôi vẫn thường làm . Chúng tôi đã thua ở trận sau đó , nhưng chúng tôi vẫn vui vì chúng tôi đã đánh bại Nytari và mọi người đều khỏe .
“ Chào bạn . Bạn có phải là Yuki Trần ? ” Tiếng gọi phát ra từ sau lưng tôi .
“ A , phải rồi ạ . Chào bạn . ” Tôi cười và đáp lại .
“ A , bạn là cô bé đó rồi . Xin chào , tớ là Nguyễn Quang Long . Học sinh lớp 9/2 . Là liên đội trưởng của trường . Còn bạn ? ”
“ A , chào bạn . Tớ là Yuki Trần . Nhưng bạn gọi tớ là Yuki hay Yu được rồi . Tớ học lớp 8/1 . ” Tôi cúi đầu chào .
“ 8/1 hả ? À , vậy là Yuki nhỏ hơn anh rồi . Tại anh được thông báo có cái tên với kết quả học tập của em thôi . Với lại , tại em từ nước ngoài , nên thầy hiệu trưởng sợ là em không biết rành chữ Việt Nam , có thể rành vì em phải thi vào trường này mà nhưng mà có thể là có một số , vì … thầy nói … lúc mà thi môn Văn vào trường , em viết rất tốt và đạt điểm 9 , con số ấn tượng đấy chứ , bài của em được đánh giá cao , nhưng mà có điều … em viết sai chính tả hơi bị nhiều và có 3 câu văn bị lỗi nghiêm trọng là … em viết ngược từ trong câu , vì có lẽ , em khá quen với tiếng Anh . Nên thầy sợ là có nhiều câu em dịch nhầm . Tại có nhiều phần người ta phiên dịch ra tiếng Anh , có phần thì không . Còn em , em có không hiểu một số từ gì không ? Nếu em không hiểu anh sẽ giải thích . ” Đầu anh ấy ngửa ra và cánh tay đã chống nó lại . Anh ấy có vẻ khá tự tin và cởi mở . OK! Tôi thích nói chuyện với những người như vậy .
“ Dạ , em có thể đọc được hết rồi ạ . Nhưng mà anh ơi về cái mục nguồn gốc của Vetteri đấy ạ . Em không hiểu được nhiều cho lắm . Vì cái đó người ta không phiên dịch ra tiếng Anh ạ . ”
“ À , ờ , cái đó anh được hỏi nhiều lắm . Vì nguồn gốc khá không quan trọng nên không có tiếng Anh . Nhưng có những người lại có hứng với nó .” Và anh bắt đầu sải bước đi . Chúng tôi vừa đi và vừa nói chuyện . Anh ấy nói Vetteri , ban đầu là một trường tư nổi tiếng được lập nên bởi dòng họ Kaywest . Đó là một dòng họ danh tiếng thế giới vì học thức và quyền lực . Ông ta lập nên đại học Vetteri ở Mỹ . Rồi từ từ , vì danh tiếng lan xa . Mọi người trong dòng họ quyết định lập nên trường trung học Vetteri và tiểu học . Vetteri dần dần có thế trong giáo dục vì trình độ dạy vừa phải và dễ hiểu mà học sinh thì tốt . Anh , Pháp , Đức , Nhật , Thụy Sĩ , Nga ,… lần lượt có sự xuất hiện của Vetteri . Và rồi , người con dâu đáng kính và thân thiện trong dòng họ , được mọi người yêu mến , đến từ Việt Nam . Mọi người đã tặng cô ấy một món quà vì ước mơ của cô là Việt Nam có thể có những điều tốt đẹp mà bạn bè thế giới có . Họ lập nên Vetteri và qui mô của nó tiếp tục lan xa . Nhưng rồi , dòng họ ấy bị sát hại hết trong một vụ đi thăm Đức Thánh Cha ở Rome , tuy nhiên , may mắn thay là Đức Thánh Cha không sao . Lúc này , hung thủ bị bắt và không ai có thể kế thừa để điều hành Vetteri . Không có một bản di chúc . Nhưng sau đó 1 tuần , họ phát hiện ra là có một người là chắt của ông bận việc và đi sang nước ngoài . Chàng trai đó đúng 25 tuổi , nhưng cậu đã từ chối kế thừa Vetteri , vì cậu có ước mơ khác và còn quá non nớt . Cậu ra quyết định thay những người đã mất . Vetteri được xây ở đâu thì sẽ thuộc về quyền sở hữu của quốc gia đó , vì một quốc gia , nhiều nhất chỉ có 4 trường Vetteri được chia ra các cấp . Và từ đó , Việt Nam cũng là một trong những nước có trường Vetteri do dòng họ xây và chúng ta thuộc quyền sở hữu nó . Họ phát triển Vetteri , tuy hơi ngoại quốc , nhưng vẫn giữ phong thái Việt Nam . Do đó , học sinh vừa được giữ văn hóa dân tộc , vừa biết được văn hóa của nước khác . Tạo nên một Vetteri chất lượng và danh tiếng qua bao năm . Vetteri vẫn là ngôi trường danh tiếng qua cả 2 thế kỷ do dòng tộc Kaywest tạo nên .
“ Sao , em còn thắc mắc gì không ? ” Anh hỏi tôi sau khi kể câu chuyện tuyệt vời ấy .
“ Dạ không ạ . Những thứ khác thì em hiểu hết rồi ạ . ”
Tôi cười và sau đó tôi chào anh và bước đi ra cổng trường . Nhưng bỗng tôi thấy anh có vẻ lúng túng và bỗng đỏ mặt , có vẻ như , anh ấy đang định nói với tôi một điều gì đó .
“ Có chuyện gì không ạ ? ” Tôi hỏi
“ À , ờ , thì … à , không có gì đâu . ” Anh ấy vẫn đỏ mặt và điều đó làm tôi khó hiểu . Tôi nghĩ chắc chắn , anh ấy muốn nói gì đó nhưng không dám nói . Từ khi gặp tôi , anh ấy còn rất tự tin và nói lưu loát cơ mà . Cái bệnh này làm tôi ngờ ngợ đến lúc mà Heracles gặp cô gái của anh ta lần đầu tiên . Hả ?! Mà nè , tôi không có ý nói tôi là cô gái của anh chàng này đâu nhé . Nhất định không .
“ Sao ạ ? Hình như là anh có chuyện gì để nói . Nếu có thể , em sẽ giúp anh .”
“ Hả ? Thật sao ? ” Mặt anh chàng bỗng tươi lên . Đúng là có chuyện thật rồi . Sau khi anh hỏi , tôi gật đầu chắc chắn và cười .
“ Ờ … thì … em … là bạn của My đúng không ? ”
“ Hả ???!!! ” Tôi giật mình và hét vào mặt anh . Anh nhìn tôi bằng ánh mắt ngạc nhiên và người anh đơ đơ ra .
“ À … à thì … dạ phải ạ . Em là bạn của My . ” Tôi cười trừ vì tôi cá chắc là tôi mất điểm .
“ Ờ , em ngạc nhiên quá ha . Mà … em cho anh hỏi là … My nó , nó sinh ngày mấy vậy em . ” Anh ấy có vẻ lúng túng và đỏ mặt . Trong lúc này , tôi nhận ra rằng , anh chàng này có lẽ đang để ý My . Tôi cười thầm và định đùa với anh ta , nhưng mà nghĩ lại thì có lẽ không nên . Với lại , My mà biết tôi xạo vậy thì nó sẽ luộc đầu tôi mất . Tôi nói với anh :
“ My sinh ngày 27 tháng 3 ạ . ” Và anh cười , cảm ơn tôi và chạy như bay khỏi chỗ đó với vẻ lúng túng . Cá với mọi người là tôi đoán đúng . Tôi nhìn vào đồng hồ , bây giờ là 6h tối . Chết thật ! Tôi phải nấu bữa tối . Còn phải giặt đống quần áo nữa . Mẹ sẽ giết tôi mất !


Tài sản của Samy_chan

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/se7venjo
princess_tomoyo
Giải nhì Summer Contest
Nữ
Clover leaves16 Viên (moneyTFC)4628
Tổng số bài gửi : 693
Birthday : 04/05/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction][Long fic]Idol of The 21st Century   Tue Aug 10, 2010 7:58 am

:-X very good Samy ạ :-X
mình thần tượng Samy :-X

Tài sản của princess_tomoyo

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Samy_chan
Nhà khảo cổ học
Nhà khảo cổ học
Nữ
Clover leaves0 Viên (moneyTFC)65
Tổng số bài gửi : 59
Birthday : 15/12/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction][Long fic]Idol of The 21st Century   Tue Aug 10, 2010 8:09 am

@Tomo : Ơ ? Hả ?! Cậu biết là tớ rất ngạc nhiên khi cậu nói thế đấy ? Cảm ơn cậu nhé ^^ . Nhưng bên cạnh đó , tớ cũng rất thích giọng văn của cậu đấy . Đó là một giọng văn rất tuyệt , thật sự nói ra thì tớ thích nhất lúc chỗ giáng sinh bài hát Jingel Bell và cậu biết chỗ tớ ấn tượng nhất là gì không ?

Trích dẫn :
Trên này vắng hoe. Tốt! Tôi cần yên tĩnh


Ban đầu tớ thấy một câu như vậy nhưng nó rất hay . Hồi đó tớ cứ nghĩ là chữ đó vào câu sẽ không hay vậy mà ai ngờ ^^ . Cậu cũng tuyệt lắm đấy Tomo ^^

Tài sản của Samy_chan

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/se7venjo
princess_tomoyo
Giải nhì Summer Contest
Nữ
Clover leaves16 Viên (moneyTFC)4628
Tổng số bài gửi : 693
Birthday : 04/05/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction][Long fic]Idol of The 21st Century   Tue Aug 10, 2010 8:14 am

ui da
thực ra thì có gì đâu... viết theo hứng thui à
hun cái koi :kiss:

Tài sản của princess_tomoyo

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Samy_chan
Nhà khảo cổ học
Nhà khảo cổ học
Nữ
Clover leaves0 Viên (moneyTFC)65
Tổng số bài gửi : 59
Birthday : 15/12/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction][Long fic]Idol of The 21st Century   Tue Aug 10, 2010 8:19 am

^^ * ôm * Cậu viết văn hay thật . Phải học hỏi thôi . Mà nhớ ra chap mới nhanh nhé ^^ . Tớ đợi ^^

Tài sản của Samy_chan

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/se7venjo
princess_tomoyo
Giải nhì Summer Contest
Nữ
Clover leaves16 Viên (moneyTFC)4628
Tổng số bài gửi : 693
Birthday : 04/05/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction][Long fic]Idol of The 21st Century   Tue Aug 10, 2010 8:29 am

:-X yeah!!! đương nhiên!!! rất vui vì có Samy ủng hộ :kiss:

Tài sản của princess_tomoyo

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Samy_chan
Nhà khảo cổ học
Nhà khảo cổ học
Nữ
Clover leaves0 Viên (moneyTFC)65
Tổng số bài gửi : 59
Birthday : 15/12/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction][Long fic]Idol of The 21st Century   Wed Aug 11, 2010 8:30 am

Part 4 :


Tự hỏi mình về những sự việc đã qua . Đó là sự tưởng tượng hay giác quan ? Dấu chấm hỏi , dấu chấm đáng sợ trong cuộc sống !




Nhà tôi đã hết nước xả rồi và dĩ nhiên tôi phải đi mua. Ăn cơm xong với lại chưa có bài nên tôi có thể rảnh rang một chút . Vì chưa đến phim mà tôi thích , do vậy tôi giành thời gian giặt đồ .

Tôi nhớ về câu hỏi của anh Long hồi chiều , tôi nghĩ là tôi đoán đúng , nhưng mà … điều tôi đang lo lắng là … tôi có nên nói cho My nghe không ? Tôi nghĩ đó là bí mật và tôi không nên nói . Nhưng , tôi nhớ , khi tôi và Ran cùng luyện tập bóng rổ , cậu ấy đã làm tôi hiểu ra một điều rằng , trong bóng rổ cũng như cuộc sống , có những điều tưởng chừng như mọi người biết thì thật sự vẫn có người chưa biết , nhưng đôi khi , một thứ được xem là bí mật mà chưa ai biết , thì biết đâu , khi nói ra , sẽ chẳng có ai ngạc nhiên . Đôi khi , im lặng cũng là một cách .

Dĩ nhiên , tôi biết thế , nhưng tôi không thể nghĩ được im lặng thì có gì tốt trong chuyện này . Nhưng , tôi nghĩ là tôi không nên nói . My nó sẽ quan tâm tới chuyện này nhưng nó sẽ làm người ta tổn thương mất . Còn anh chàng kia , nhìn vẻ lúng túng khốn khổ của anh ta là tôi không thể nhịn cười được , nhưng cũng thật tội. Nhưng , tôi nghĩ đó là chuyện của họ . Còn việc của tôi bây giờ là mua nước xả .

Tôi đi về phía siêu thị nhỏ , khi còn bên Nhật , tôi cũng thường vào những siêu thị này mua , nhưng quả thật , lần đầu , tôi cảm thấy máy lạnh có ở những siêu thị như thế này thật tuyệt . Tôi đi vòng quanh để tìm loại nước xả Comfort , bỗng tôi thấy một thanh kẹo xi – gum the . Tôi vớ lấy hai thanh bỏ vảo giỏ đựng hàng . Nhưng , sự thích thú của tôi bỗng bị cắt ngang vì tôi nghe ai đó ho rất to và … hình như là ở gần bên tai tôi thì phải ?
“ Hụ … Chậc . Chán ghê , làm như hôm bữa ngày xui hay sao ấy ? La nhỏ đó xong muốn viêm họng luôn , đã vậy còn bị đạp vào chân nữa . Con nhỏ mất nết thiệt … Thuốc chữa vết bầm đâu nhỉ ? ” Tôi nghe đó là giọng của một chàng trai . Mà thật sự là … cũng hay nhỉ ? Thuốc chữa vết bầm ?!! Theo tôi thì thà gọi là dầu còn sướng hơn !

Nhưng bỗng có gì đó lạnh sống lưng tôi và tôi bỗng nghĩ là mình không nên quay ra đằng sau . Tại sao tôi lại không nên quay chứ , nhưng mà , tôi nghĩ là tôi không nên thật .
“Excuse me , can you stand aside , please ?” Tôi nghe tiếng nói đó từ đằng sau , là giọng nói khi nãy . Anh ấy nói tôi tránh ra . Woa ! Anh chàng này nói tiếng Anh cũng chuẩn thật . Có lẽ thấy cái đầu vàng của tôi nên anh ta nhầm chăng ? Có lẽ thế . Tôi nghĩ phải nói tiếng Việt cho anh ta sững sờ mới được !
“ A , xin lỗi ạ . ” Tôi quay lại và sững sờ . Bạn biết tôi nhận ra ai không . Anh ta đang loay hoay và có lẽ đang tìm gì đó. Anh ta chính là cái tên dở hơi mà ngày hôm bữa tôi gặp ở tiệm photo đấy !! Và rồi , anh ta đang định nói gì đó …
“ Nè , haha , tôi đâu có ngu cho anh bắt lần nữa . Bye . ” Tôi cầm giỏ đồ chạy qua mặt bên kia gian hàng , và anh ta không thấy được tôi . Nhưng … tôi có thể biết anh ta đứng ở đâu , và tôi nghe anh ta nói …
“ Ôi trời , nhỏ đó bị khùng hay sao vậy ? Ai vậy nhỉ ? Tự nhiên … man … ”
Á ! Anh ta dám nói vậy ư ??!! Tôi phải chiến đấu thôi !! Nhưng mà … sẽ ra sao nếu tôi và anh ta cãi nhau ? Nào là đồ trên kệ sẽ rớt xuống , mọi người chửi tôi bị khùng và … điều tệ nhất là … mẹ và dì tôi sẽ … giết chết tôi do tội đi phá làng phá xóm ! Thôi … dẹp bỏ ý nghĩ ấy thôi … điều đó thật kinh khủng ! Khi mẹ và dì bạn giận lên thì bạn cũng biết rồi đấy . Không ai ngăn nổi họ đâu .

Tôi đứng lên và đi ra chỗ tính tiền . Khi nhân viên đang tính tiền và tôi ở lượt sau , thì tôi nghe thấy tiếng nói .
“ Nè , thì ra là cô . Hèn gì tôi tự hỏi là nhỏ nào điên dữ ? ” Anh ta chống tay đứng sau tôi . Anh mặc quần jean và áo thun màu đen có áo khoác , anh ta còn đeo một sợi dây chuyền nữa . Đó là là một sợi dây rất đẹp và style , có một dấu thánh giá bên trong chiếc vòng nhỏ dẹp bên ngoài . Và hôm nay , nhìn anh ta khá … được . Nhưng tôi vẫn thích anh ta cười hơn , vì rõ ràng 6 năm trước , anh ta cười đẹp thế mà .
“ Nè , nhóc con . Mua 2 kẹo xi – gum chi dạ ? Hay để đem về rồi nuốt cho chết ? Phải đấy , người như cô , sống chi cho chật đất ha ? ” Anh ta cười nửa miệng . Nụ cười đáng ghét ! Lời nói đáng ghét ! Cái mặt đáng ghét ! Anh ta …
“ Cái … cái … cái đồ … ”
“ Đồ gì ??!! ” Anh ta nói một cách tỉnh queo làm tôi càng điên tiết hơn .
“ Nè , bộ bên kia đang để ý bên này hay sao vậy ? Bên này làm gì thì làm , bộ bên kia không có việc để làm hay sao ? ” Tôi cười đắc chí và nói với anh ta . Nhưng … tin được không ??!! Anh ta tỉnh queo !!
“ Nè , bộ cô chưa đi tắm hả ?! ” Anh ta liếc nhìn tôi và cười . Nụ cười chế giễu !!
“ Cái … Hở ? ” Anh ta vẫn đứng đó mà nhìn tôi . Mà … sao anh ta biết được chứ … đúng là tôi lo nấu ăn và giặt đồ nên … bộ hôi lắm hay sao ta ? Tôi có nghe gì đâu .
“ Sao … sao anh … nói vậy …? ” Tôi định nói là sao anh biết nhưng thôi , nói vậy nghĩa là tôi thừa nhận rằng mình ở dơ trước mặt anh ta rồi .
“ Dễ thôi . Bộ tôi đứng gần cô nãy giờ mà tôi không biết sao ? Như mùi rác ấy .” Anh ta lại cười nửa miệng . Ôi ! Sao tôi ghét cái nụ cười này thế ?!

Chẳng nói chẳng rằng . Sau khi tính tiền xong , tôi lập tức đi ra ngoài đó mà không thèm nhìn mặt anh ta ! Nhưng tôi bỗng thấy một cô gái đang nhìn anh ta đắm đuối .
“ Này , có phải cô bé đó thích … ” Tôi tự nói một mình . Nhưng nếu cô ta thích anh ta thì có sao ? Nhưng mà , nhìn kĩ lại thì … hình như là … nếu mắt tôi không có nhầm thì … những cô gái trẻ ở đây đều nhìn anh ta thì phải ?
“ Anh ơi , anh tên gì ạ ? ” Một tiếng nói trong trẻo xuất phát từ phía khu thanh toán . Tôi thấy một cô bé rất xinh đẹp đang hỏi anh ta . Nhưng … có điều … anh ta phớt lờ cô ấy và nói :
“ Xin lỗi nhé , chẳng lẽ điều đó quan trọng với cô vậy sao ? ” Anh ta nói bằng một giọng lạnh lùng và cô gái kia bị bẽ mặt . Hây ! Đúng là kiêu ngạo . Nếu không muốn trả lời thì im lặng được rồi , cần gì phải thế ?! Mà thôi , tôi cũng chẳng quan tâm . Miễn sao hôm nay tôi thoát khỏi anh ta là được . Khỏe .

…Ơ… nhưng mà … hôm bữa … anh ta còn rất khác … dù kiêu ngạo , thô lỗ nhưng vẫn cãi với tôi và khi nãy cũng vậy … nhưng … khi anh ta nói với cô bé đó thế … tôi tự hỏi … liệu phải chăng đã có chuyện gì trong 6 năm qua đã biến con người anh ấy trở thành thế này ? Và … biết đâu … tôi cũng liên quan ? Không , chết thật , tôi nghĩ quá nhiều rồi . Tôi phải rời khỏi đây thôi.

Và sau đó , tôi rời khỏi đó . Nhưng trong lòng tôi … một điều gì đó về anh chàng này luôn luôn bao quanh tôi , đó là một dấu chấm hỏi lớn như một con sói đang dai dẳng quanh con mồi của nó vậy . Nó sẵn sàng làm tổn thương con mồi . Và chuyện này , cũng đã làm tổn thương … và sẵn sàng làm tổn thương …

Thôi … Tối rồi … Mai sẽ là ngày mới …

Tài sản của Samy_chan

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/se7venjo
princess_tomoyo
Giải nhì Summer Contest
Nữ
Clover leaves16 Viên (moneyTFC)4628
Tổng số bài gửi : 693
Birthday : 04/05/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction][Long fic]Idol of The 21st Century   Thu Aug 12, 2010 5:33 am

ồh! nhanh thế cơ à :-X

Tài sản của princess_tomoyo

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Samy_chan
Nhà khảo cổ học
Nhà khảo cổ học
Nữ
Clover leaves0 Viên (moneyTFC)65
Tổng số bài gửi : 59
Birthday : 15/12/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction][Long fic]Idol of The 21st Century   Sat Aug 21, 2010 7:21 am

Part 5 :


Sự nhẹ nhàng làm họ trở thành bạn với nhau . Nhưng ranh giới ấy đã làm cho hai con người cô biết trở nên bí ẩn . Sự giống nhau của họ làm nên cảm giác kì lạ trong cô .



Ngày hôm nay thật chán nản . Tôi và My đang ngồi trong lớp và bàn về các ngôi sao hiện nay . Còn mấy tiết nữa nhưng tôi đã soạn bài trước và tôi nghĩ bài học cũng sẽ không nhiều . Tôi tự hỏi , tôi có thể đi vòng quanh trường không ? Cần có thời gian , tôi biết , nhưng , giờ ra chơi của chúng tôi là 40 phút . Gần bằng thời gian của một tiết . Và giờ vẫn còn nhiều thời gian mà .
“ Nè , cậu khùng hay sao vậy ? Tự nhiên đứng lên . Làm giật mình . ” Tôi giật mình và quên mất mình đang ở trong lớp . Bây giờ là giờ ra chơi và chúng tôi đang ngồi nói chuyện . My nó đang chán nản vì chẳng có việc gì làm , hay nói đúng hơn là hôm nay , giờ đi học của nó dày đặc .
“ À … ờ ờ . Sorry nha . ” Tôi cười trừ và ngồi xuống . Tôi với nó lại tiếp tục chủ đề lúc nãy . Có thể nói là , về những ngôi sao thế thôi nhưng thật sự , tôi chỉ nghe nó nói về Dennis Trần mà thôi . Tôi cũng nghe qua tiếng tăm của anh ta một chút . Tôi không có hứng thú với việc những anh chàng ca sĩ nổi tiếng đâu . Tôi biết về anh ta một chút chỉ vì My là một fan hâm mộ cuồng nhiệt của anh ta và dì tôi là trợ lí của anh thôi .

Qua những tờ báo chí uy tín , thông tin qua My và tụi bạn tôi lớp này và dì tôi , thì việc mọi người hâm mộ anh và khiến anh ta trở thành ngôi sao tuổi teen bậc nhất Hollywood vì thật sự anh là một người có tài . Chẳng hứng thú với scandal , luôn làm trọn trọng trách của mình , có thể sáng tác những bản nhạc hay tuyệt đến không ngờ , chân thành và đáng yêu nhưng cũng khá lạnh lùng , một diễn viên diễn xuất rất tài tình và điều cuối cùng là chính giọng hát của anh là một thứ phép thuật . Tôi nghe mọi người nói , giọng hát của Dennis , nếu nghe thoáng qua , rất lạnh lẽo nhưng có một sự cuốn hút mãnh liệt , nhưng nếu nghe kĩ , đắm mình trong thế giới đó , giọng hát của anh ta ấm áp và có sự nhiệt huyết của tuổi trẻ như một thứ ma thuật phải làm cho mọi người tán dương . Anh nổi tiếng từ Youtube và là người đầu tiên được nhà phê bình khó tính và tài năng David Mastin đánh giá cao ở độ tuổi dưới 25 tuổi , tuy anh chỉ mới có 14 tuổi . Vì thế , tốc độ nổi tiếng của Dennis rất cao và cơn sốt của anh đã tạo nên cái tên : “Hoàng tử bạch mã của làng giải trí thế giới” .

Quả thực , bất kì ai và kể cả một người như tôi cũng phải công nhận rằng , anh ta như một quả bom nguyên tử đối với làng giải trí thế giới . Nhưng , có điều , nếu tôi nói cho My về việc dì tôi là quản lí của anh thì con bé sẽ ngất mất . Hâm mộ , đó là 2 từ đáng sợ .
“ Yuki , có người tìm cậu nè . ” Ngân chạy hối hả vào nói tôi “ Hình như là liên đội trưởng đó . ”
“ Vậy hả ? Anh ta tìm tớ làm gì ? ” Tôi hỏi lại và nó nhìn tôi với vẻ nghi ngờ
“ Nè , cô nương , cô có làm gì không đấy ? ”
“ Không có đâu chị . ” Tôi trả lời lại bằng giọng của Ngân đã hỏi tôi .
Và Ngân cười , còn tôi , tôi đi ra ngoài hành lang , lòng đinh ninh là chắc chắn chuyện này có liên quan đến My vì tôi và anh ta chẳng có chuyện gì để nói ngoài chuyện đó cả . Nếu có thì tôi phải là người tìm anh ta trước chứ .
“ Chào em . ” Anh ta đứng chống tay ra thành cửa . Nhưng khi thấy tôi , anh quay lại và cười .
“ Chào anh . Có chuyện gì ạ ? ” Tôi sải bước dài và cười
“ À … ờ … ờ thì … thì … ” Lại chính là vẻ khốn khổ hồi hôm qua , tôi đoán đúng rồi ! “ À … thật ra … chuyện hồi hôm qua … em đừng nói cho ai nha . ” Anh ấy cười , ngạc nhiên thật ! Trong chuyện này , lần đầu tôi thấy anh cười . Tôi cười và “ dạ ” . Sau đó anh hỏi tôi có đi đâu không và anh sẽ giúp nhưng tôi từ chối vì tôi thích tự mình khám phá hơn . Tôi đi dọc hành lang và đọc bảng sơ đồ mini mà nhà trường đã phát cho mỗi học sinh chúng tôi . Và vì thích thư viện nên tôi quyết định chọn nó là nơi đến đầu tiên.
|..|_..•ï¡÷¡ï••!¦[•»«×÷•.•´¯`•)»«(•´¯`•.•÷»«ï¡÷¡ï••]¦!•._|..

Thư viện rộng lớn hơn tôi tưởng . Tôi đi qua để xem những cuốn sách hay . Tôi thấy được cuốn sách tôi đã từng rất yêu thích “ The phantom of the opera ” . Đó là một cuốn sách kể về một chuyện tình rất đau thương . Tôi rất thích nó và giờ nó vẫn là những cuốn sách thú vị đối với tôi . Tôi lấy cuốn sách đó ra nhưng … vô tình một bàn tay khác đã nắm lấy bàn tay tôi và cố lấy quyển sách đó ra một cách nhẹ nhàng . Một bàn tay rắn chắc và giờ , trước mắt tôi qua tủ sách là một khuôn mặt quen thuộc . Anh chàng đã bị té khi tôi mới vào trường . Anh đang đọc một cuốn sách và hình như là không để ý đến tôi . Nhưng khi tôi lên tiếng , anh giật mình và nhìn qua tủ sáng thì nhận ra , anh đang nắm lấy tay tôi .
“ Ơ . Ơ . Tôi xin lỗi . Tôi không cố ý đâu . ” Anh cúi đầu xuống xin lỗi tôi và chạy qua chỗ tôi đang đứng . Anh nhìn tôi bằng ánh mắt hồi hộp nhưng vẫn là vậy , ý tôi là , vẻ đĩnh đạc vẫn không thay đổi .
“ Dạ . Không sao ạ . Với lại , anh cũng đâu cố ý . ” Sau khi ngước mặt lên . Anh nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên , và ngờ ngợ nhớ ra tôi là cô bé anh đã gặp trước đây . Chúng tôi cười và bắt chuyện rất nhanh . Anh cũng biết rất nhiều sách và chúng tôi đã được học hỏi ở nhau rất nhiều . Một vẻ thân thiện và lịch sự có trong anh . Tôi nghĩ , anh là kiểu người nếu đã thân lâu thì sẽ chẳng đặt ra ranh giới rộng lớn như vậy . Nhưng không sao , dù sao thì như vậy cũng tốt thôi , tôi cũng chẳng có ý định phá vỡ nó đâu . Tôi đã hỏi anh về những câu lạc bộ trong trường mình và tôi rất vui khi ở đây cũng có CLB bóng rổ nữ và nam . Chúng tôi cùng đi tới CLB và nói chuyện rất vui .

|..|_..•ï¡÷¡ï••!¦[•»«×÷•.•´¯`•)»«(•´¯`•.•÷»«ï¡÷¡ï••]¦!•._|..
Một cơn gió thổi qua nhẹ nhàng . Chúng tôi đang ở trước CLB bóng rổ . Đó là một khu rất rộng và tôi nghe được cả tiếng những trái bóng đập trên sàn . Anh nói rằng giờ này , đội bóng rổ nữ không luyện tập mà chỉ có đội nam thôi . Tôi cười vì điều đó . Nhưng … có cái gì đó thật khó hiểu trong anh . Tuy nói chuyện với anh , nhưng tôi thấy rằng , anh thật khó hiểu . Tưởng chừng như đang bộc lộ con người mình nhưng tôi đã nhầm về anh … rằng anh không muốn ai thấy được con người thật của anh cả . Như lúc tôi nhìn vào đôi mắt của Hoàng , một vẻ lạn lùng đến đáng sợ . Tôi chỉ có thể nghĩ sâu xa như thế mà thôi . Lúc này đây , mọi thứ rơi vào không gian vô thức . Nhưng … tôi vẫn cảm nhận rằng … có một ánh mắt nào đó đang lạnh lùng nhìn tôi …

Tài sản của Samy_chan

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/se7venjo
Samy_chan
Nhà khảo cổ học
Nhà khảo cổ học
Nữ
Clover leaves0 Viên (moneyTFC)65
Tổng số bài gửi : 59
Birthday : 15/12/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction][Long fic]Idol of The 21st Century   Sun Sep 05, 2010 7:58 am

Part 6 :


Đôi mắt lạnh lùng vì lí do gì ? Tại sao nỗi cô đơn lại lớn đến vậy ? “ Chúng tôi đều là những đứa trẻ thiếu tình thương ” câu nói đó vang lên như tiếng vỡ của chiếc ly pha lê trong đêm tối của tâm hồn . Bản tình ca màu xanh bắt đầu từ đây …



Gió bắt đầu thổi mạnh hơn làm cho không gian mang một vẻ căng thẳng tột cùng . Tôi quay sang nhìn anh . Nhưng … anh không nhìn tôi . Ánh mắt lạnh lùng ấy không phải của anh . Anh nhìn xa xa … đôi mắt ẩn chứa một nụ cười .
“ Ơ ” Tôi lên tiếng nhưng anh không màng nhìn đến . Cứ nhìn như thế . Và theo trực quan , tôi cũng nhìn theo . Từ phía khu tập bóng rổ đến cây bàng chúng tôi đứng , tôi thấy một nam sinh cao ráo và mạnh mẽ . Nhưng … nếu tôi không lầm lẫn trong chuyện này thì … tôi đang thấy đó là … anh ta , ý tôi là , Quốc Hoàng .
“ Ơ Ơ .. Hả , anh làm gì ở đây ??!! ” Tôi lúng túng hẳn lên vì tôi biết , ánh mắt ấy có thể là của anh .
“ Câu đó tôi phải hỏi cô mới đúng ? ” Anh đi lại chỗ tôi đứng và bất giác , anh nhìn sang anh Long . Ánh mắt anh không tỏ ra ngạc nhiên nhưng ngược lại còn rất tự tin .
“ Chà , Quốc Hoàng tôi quen mà cũng hiếu khách dữ nhỉ ? Nếu không nhầm thì cô là học sinh mới phải không Yuki ? ” Tuy hỏi tôi nhưng anh Long vẫn nhìn Hoàng và lời nói kèm theo một nụ cười tự tin . Ánh mắt và nụ cười của cả hai hình như có gì đó thật kì lạ …
“ À , dạ ” Tôi ấp úng và Hoàng liếc nhìn qua tôi . Anh tỏ vẻ không quan tâm và bỏ đi . Tôi cũng không nói gì nhưng thật lòng tôi muốn hỏi rằng tại sao anh ấy lại ở đây . Nhưng tôi còn thắc mắc hơn là chuyện gì giữa hai con người này đây ?
“ Anh lo mà tiếp đãi cô ta tử tế đi . Không thì chính anh cũng bị cô ta đá vào mặt đấy . Đừng có hay khinh người thế chứ ? ” Hoàng quay lại và giọng nói , khuôn mặt , … tất cả đều lạnh lùng . Bóng anh bắt đầu xa khuất …

“ Này Yuki , cô quen sao với Hoàng thế ? ” Anh Long vẫn nhìn theo bóng của Hoàng . Nhận thấy sự ngạc nhiên của tôi , anh cười và quay lại nói rằng : “ À không , chỉ là tôi thấy lạ thôi . ” Rồi anh lại nhìn xa xa “ Vì tên đó đâu bao giờ chịu mở lòng mình với ai . Nếu cô và hắn ta biết nhau vậy thì , có lẽ hắn ta đã thay đổi . ” Anh cười khểnh nhưng còn tôi , tôi nhìn anh bằng vẻ ngạc nhiên . Có lẽ anh biết khá rõ về Hoàng nhưng , chuyện gì thế này ? Cuộc sống của tôi giờ đây như đang bị đảo lộn , tôi linh cảm rằng , cuộc sống của tôi sẽ còn nhiều điều nữa về hai con người này mà tôi chưa biết và có thể số phận sẽ làm tôi tìm ra nó .
“ Ơ dạ . Nhưng đúng là , kể từ 6 năm về trước . Anh ấy đã thay đổi rất nhiều. ” Tôi cười và nhận ra , tôi đã nói một câu nói kì lạ .
“ Hở ? ” Anh nhìn tôi bằng ánh mắt ngạc nhiên và nhìn ra xa “ Có thể là … biết đâu , cô là người thay đổi nó thì sao ? ” Anh cười nhẹ rồi đưa mắt nhìn sang tôi “ Vì cô quen anh ta lâu thế mà . ”
“ Hi` . Ừ , tôi đã quen anh ta từ rất lâu , lâu lắm rồi . ” Tôi hạ nhẹ giọng xuống . Tôi thiết nghĩ về trong sáu năm nay , điều gì đã xảy ra ? Tôi và anh biết nhau trong sáu năm , một khoảng thời gian rất dài nhưng … tôi chẳng biết gì về anh cả và … anh cũng vậy , anh cũng chẳng biết gì về tôi cả .
“ Mà , sao cô quen anh ta vậy ? ” Bất giác , anh hỏi làm tôi trở nên lúng túng . Tôi chỉ cười và nói rằng “ Có lẽ do định mệnh chăng ? ” . Anh cũng cười và hỏi rằng tôi nghĩ gì về Hoàng . Tôi chẳng nói gì mà chỉ biết im lặng . Một điều gì đó thật buồn , thật lạnh lẽo , thật cô đơn , thật đáng thương và thật đáng ghét . Đó là tất cả những gì tôi cảm nhận về anh . Đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn mà và đôi mắt của anh đã nói lên điều đó .
“ Tôi không biết nữa . Có lẽ là … đã thay đổi … thay đổi rồi . Kể từ sáu năm về trước , anh ta đã là một người hoàn toàn khác . ” Tôi nói trong vô thức nhưng anh Long vẫn cứ cười , chỉ là nụ cười nhẹ nhưng có vẻ như điều đó làm anh buồn hơn . Lần đầu tiên tôi thấy trong đôi mắt anh , một nỗi buồn ẩn chứa sâu thẳm đến vậy .
“ Có lẽ là thế . Vì , cả hai chúng tôi đều là những đứa trẻ thiếu tình thương mà . ”

Tài sản của Samy_chan

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/se7venjo
princess_tomoyo
Giải nhì Summer Contest
Nữ
Clover leaves16 Viên (moneyTFC)4628
Tổng số bài gửi : 693
Birthday : 04/05/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction][Long fic]Idol of The 21st Century   Sun Sep 05, 2010 8:46 am

Samy ak... Chap này của bạn đặc biệt lắm đấy! :x
Phạm vi sử dụng từ ngừ rất phong phú đó, như nhà văn vậy! :x
Có rất nhiều từ bạn dùng, mình thỳ pk nhưng mà khj viết lạj chẳng bao giờ nhớ để dùng cả!
Ngưỡng mộ ghê cơ! :x

Tài sản của princess_tomoyo

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Samy_chan
Nhà khảo cổ học
Nhà khảo cổ học
Nữ
Clover leaves0 Viên (moneyTFC)65
Tổng số bài gửi : 59
Birthday : 15/12/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction][Long fic]Idol of The 21st Century   Mon Sep 06, 2010 4:20 am

princess_tomoyo đã viết:
Samy ak... Chap này của bạn đặc biệt lắm đấy! :x
Phạm vi sử dụng từ ngừ rất phong phú đó, như nhà văn vậy! :x
Có rất nhiều từ bạn dùng, mình thỳ pk nhưng mà khj viết lạj chẳng bao giờ nhớ để dùng cả!
Ngưỡng mộ ghê cơ! :x

Thanks Tomo nhé . Tớ tưởng chap này ế luôn rồi chứ . Mà mấy ngày nay học nhiều quá nên không thể viết nhiều được

Tài sản của Samy_chan

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/se7venjo
Samy_chan
Nhà khảo cổ học
Nhà khảo cổ học
Nữ
Clover leaves0 Viên (moneyTFC)65
Tổng số bài gửi : 59
Birthday : 15/12/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction][Long fic]Idol of The 21st Century   Sat Sep 25, 2010 11:27 pm

Part 7


Tin tưởng vì lí do gì ? Sự nhút nhát đến từ đâu ? Tiếng nói đó như thế nào ? Rất gần nhưng cũng rất xa … không ai có thể xác định để nắm lấy .



Tôi sải bước trên hành lang lớp học . Câu nói đó , nó cứ vang mãi trong trí óc tôi mà không thể dứt ra . Nhiều lúc tôi đã mong rằng giá như tôi đừng gây sự với tên kia để rồi giờ đây , mọi chuyện ập tới một cách đột ngột làm tôi cảm thấy mệt mỏi . Nhưng là những đứa trẻ bất hạnh thì sao chứ ? Chuyện đó cũng đâu liên quan gì đến tôi ? Vậy thì tôi cần nghĩ để làm gì chứ ? Tôi đúng là rảnh hơi thật !
“ Yuki ! ” Tiếng nói từ xa vang lên , tôi đoán đó là My , vì chỉ có nó mới có cái giọng nói đặc trưng như thế . Nó chạy đến một cách hấp tấp và nói với tôi về việc trống hai tiết sắp đến và việc phân bố thời khóa biểu . Tất cả đều dày dặc . Chúng tôi phải học bán trú ! Bắt buộc đấy ! Nhưng … Ủa , việc đó thì đâu có gì lạ đâu ? Vì , từ trước đến giờ , tôi học bán trú mà và ai vào trường này mà không biết rằng đây là trường hai buổi , bán trú và nội trú cơ mà ? Tôi hỏi My thì nó chỉ cười và nguyên nhân ở đây là điều thật kì lạ . Chỉ vì nó quan tâm đến siêu sao thần tượng của nó và tôi cũng lấy làm lạ . Tôi hỏi My về anh ta một chút và nó giải thích cho tôi một cách “ ngắn ngọn ” và “ dễ hiểu ” đến lạ lùng ! Rồi nó nói :
“ Nè , chẳng lẽ cậu bắt đầu để ý đến anh ta rồi hả ? ” Nó tròn mắt ra nhìn tôi nhưng tôi làm bộ . Tôi ra hiệu cho nó rằng : “ tự đoán đi ” và nó gật đầu . Chúng tôi bắt đầu vào lớp và tiết học của chúng tôi trống . Bỗng cô y tế vào lớp và cần hai bạn , một nam và một nữ để giúp cô . Và cô chỉ tôi và Nam , cậu bạn ngồi bên trái mà tôi đã từng nói đến . Tôi và cậu ấy theo cô đi đến phòng y tế . Tuy chúng tôi học lớp 8 nhưng phòng học của tôi lại thông với hành lang khối 11 và để đi đến phòng y tế , chúng tôi buộc phải đi qua đó . Tôi nhìn xung quanh , những chiếc lá và hoa đang rơi . Tôi vẫn nhớ cái ngày hoa anh đào nở , ngày đó nhuộm một màu nước mắt . Kyo , một người bạn của tôi , cậu ta và Miko có một lời hẹn ước , nhưng … vì cơn bệnh tim quái ác , cậu đã cùng những cánh hoa đào kia bay vào không trung , bay mãi lên cao mà chúng tôi cũng chẳng biết cậu đã đi đâu . Tôi nghĩ … có thể , cậu đã đến thiên đường … Ừ , có lẽ thế .
Ánh mắt tôi lảo đảo nhìn xung quanh . Và tôi thấy … anh ta . Hoàng ! Anh đã ngồi học trong lớp 11B1 , vậy ra … anh học khối B sao ? Đúng là anh học trường này . Trùng hợp thật . Nhưng … sao tôi lại thấy khó chịu thế này ?
Và rồi cuối cùng , tôi và Nam đã đến phòng y tế . Thì ra , công việc của Nam là khiêng phụ cô những dụng cụ . Còn tôi thì sắp xếp lại đống danh sách học sinh khối 8 đợt kiểm tra sức khỏe đợt này . Tôi làm một cách nhanh đến chóng mặt , nhưng ngược lại tôi , Nam thì đang mệt với đống dụng cụ y tế nhiều đến mức không tưởng ! Sau 1 tiết , cuối cùng , Nam và cả tôi cũng làm xong công việc của mình . Bây giờ là giờ ra chơi và tiết còn lại chúng tôi trống . Tôi và Nam lần lượt được phân chia ra . Nam thì đi đưa những tờ giấy thông báo cho từng lớp ! Thử tưởng tượng thử xem , trường tôi có cấp 2 lẫn cấp 3 và mỗi cấp ít nhất 8 lớp ! Giờ ra chơi chẳng còn đủ cho cậu ấy nữa ấy chứ ! Vì thế mà , nếu tôi thực hiện xong nhiệm vụ kiểm tra vệ sinh CLB bóng rổ của trường nhanh chóng thì tôi có thể qua giúp cậu ấy . Tệ thật ! Tôi và cậu ấy sẽ làm việc mệt lắm đấy .
Nhưng dù sao thì tôi cũng phải làm thôi . Theo chỉ định đó , tôi với một tập giấy ghi nhận vệ sinh đi đến CLB bóng rổ . Chà ! Phòng tập vắng hoe và khá sạch . Có lẽ như bên trường cũ của tôi , mọi thành viên có ý thức rất tốt .
Tôi bất chợt thấy một trái bóng rổ …

Nếu là những năm về trước , khi tôi chưa bị thương ở tay thì chắc rằng , tôi sẽ thực hiện được cú 3 điểm một cách tuyệt vời . Tôi yêu bóng rổ và nó đã trở thành một phần trong cuộc sống của tôi . Nhưng kì lạ làm sao . Bây giờ cái từ yêu đó xa xôi quá , tôi yêu nó nhưng tôi chẳng còn là thiên tài bóng rổ Yuki của những năm trước nữa , tôi bị thương ở tay và hoàn toàn bất lực . Tôi sẽ đau khi tôi ném cú 3 điểm vì tôi phải có một lực , tôi chẳng còn đủ gan dạ thực hiện cú ném đó nữa . 3 năm , vết thương mới hồi phục nhưng giờ , 2 năm , còn một năm nữa thôi . Bởi vậy , người ta nói đúng , thời gian luôn trôi qua một cách chậm chạp nhưng khi ta nhìn lại thì nó rất nhanh .

Trái bóng cứ lăn đều trước mắt tôi như nói rằng : “ hãy nhặt tôi và ném vào rổ đi ! ” Cũng vì điều đó , tôi đã nhặt nó lên , đập vài nhịp xuống sàn , tôi nhắm mắt lại và có thể nghe tiếng ồn bên ngoài , nhưng , từ từ , biến mất , tôi chỉ còn nghe thấy tiếng nhịp đập bóng rổ , những tiếng hò hét , lời nói lo lắng , tiếng còi của trọng tài và … tôi phải ném nó ! Tôi đứng đó , ném nó một cách nhẹ nhàng và hi vọng . Tick tock , tick tock , tick tock , … những âm thanh đó biến mất và … cú ném 3 điểm đã được thực hiện ! Lòng hân hoan về điều đó và tôi đã cười , cười vì tôi đã làm được , cười vì muốn cảm ơn , cười vì nhận ra , cười vì tất cả …
“ Woa ! Cú ném đó nếu hụt thì thật đáng tiếc ! ” Một tiếng nói phát ra từ cánh cửa phòng tập bóng rổ . Tôi quay sang ...

Tài sản của Samy_chan

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/se7venjo
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction][Long fic]Idol of The 21st Century   Today at 3:12 am


Tài sản của Sponsored content

Về Đầu Trang Go down
 

[Fiction][Long fic]Idol of The 21st Century

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

 Similar topics

-
» Âu Cơ - Lạc Long Quân - Truyện tranh
» Chả Cá Thăng Long
» Duyên tình lạc bến - Bà Tùng Long
» Salad thanh long đỏ
» Chè thanh long, khoai tía
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
(¯`°·.Tsubasa Reservoir Chronicle.·°´¯) :: Entertaiment Central :: Thư viện trung ương :: Fanfic & fiction-