Welcome to the land of Hopes and Dreams!




Share | 
 

 Anh sẽ khóc chứ?...Nếu em chết

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Koyuki Hagiwara
Phù thuỷ không gian
Nữ
Clover leaves52 Viên (moneyTFC)2788
Tổng số bài gửi : 2019
Birthday : 31/08/1993
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Anh sẽ khóc chứ?...Nếu em chết   Wed Jun 23, 2010 8:58 am

Nguồn: http://a4nvt-nt.forumvi.net/forum-f26/topic-t460.htm#3218

Cái này post vào đây có lẽ hợp lý hơn... Một câu chuyện cảm động :(
------------------------
"Anh
ơi, anh mua 100 bông hoa hồng cho em nhé!"

"Để làm gì chứ? Em không thích hoa hồng kia mà."
"Nhưng em muốn cắm hoa hồng quá."
"Thôi nào, anh sẽ mua hoa tặng em. Nhưng chỉ một bông thôi"

"Tại sao lại thế? Em sẽ share nửa tiền
hoa với anh, ok?"

"Tiền nong không phải
vấn đề với anh, em biết mà. Nhưng anh chỉ muốn tặng em một bông thôi."

"Không được mà. 100 bông là 100 bông chứ. Anh tặng em
đi. Tặng em 100 bông hoa đâu có nghĩa anh sẽ là người yêu em."

Em
ngang ngạnh lắm. Muốn gì là làm bằng được. Không thèm
đếm xỉa đến việc
người khác nghĩ gì hay sẽ gây ra rắc rối gì. Em
muốn có 100 bông hoa,
anh đành phải mua 100 bông hoa cho em. Em thì
lúc nào cũng cười cười "
Ôi sao mà anh chiều
em thế?
". Không chiều em sao được, khi mà ông
trời sinh ra em đã quá
bướng bỉnh và ngốc
nghếch đến mức thông minh
rồi.

Ấn tượng nhất của anh về em là nói nhiều. Em nói
suốt,
nói khắp nơi, nói đủ thứ chuyện, nói không mệt. À đấy, em nói thì
em
không thấy mệt nhưng người khác nghe thì thấy mệt đến mức chả muốn
chết.
Nhưng
nếu em im lặng, dù chỉ ba phút thôi,
cũng đủ làm người khác thấy sợ
. Anh sợ.

Anh sợ những hôm em gọi điện thoại cho anh, chỉ nói "Anh à" rồi im lặng, đôi khi
mới có tiếng rấm rứt trong ống nghe, đủ để thông báo với anh rằng "
Em đang khóc".

Anh sợ cả tiếng im lặng của em hôm anh rời Hà Nội.
Em gọi điện thoại, gần như hét lên "
Anh đi
rồi đấy à? Anh bỏ em rồi đấy à? Anh đi mà không nói với em một câu thế
này đấy à?
". Rồi em im lặng. Thậm chí cả một
tiếng nấc cũng không có. Anh mệt nhoài "
Nghe
này, anh đi rồi anh sẽ về. Em phải bình tĩnh, chỉ cần em bình tĩnh và
ngoan ngoãn là được, nghe không? Anh sẽ về
".
Em cúp máy. Tiếng "cạch" cộc lốc. Anh thở dài.


Để anh nhớ lại xem nào. Em có xinh không nhỉ? Em
không
xinh. Em chỉ cao thôi. Chiều cao và cái cách đi cách đứng cách
hành
động của em đủ khiến nhiều người phải quay lại nhìn em. Thế là em
cũng
thu hút ra phết đấy chứ.

Để
anh nhớ lại xem
nào. Em có dễ thương hay đáng yêu không? Chà, em sẽ hét
ầm ĩ nếu anh
dùng hai tính từ này với em mất. Con gái thì ai mà chả
thích được
khen dễ thương với đáng yêu chứ. Nhưng em
thích
được khen là cá tính và hâm

nhiều hơn. Em
cũng tự nhận đúng bản chất của mình đấy chứ. Anh biết, em
sống mạnh
mẽ lắm, em truyền sức mạnh của em cho bao nhiêu người, biết
bao nhiêu
người mắc chứng trầm cảm được em đưa tay kéo lại với cuộc
sống yêu
thương, biết bao nhiêu người rơi ngã được em đưa tay đỡ dậy.
Em
truyền sức mạnh của em cho bao nhiêu người, cho cả anh nữa. Nên anh
mới
thích gọi em là hâm. Cái sức mạnh em truyền đi, không biết với
người
khác thì như thế nào, chứ với anh, chỉ toàn là những hành động
ngốc
xít. Ngốc xít đến mức khiến anh bật cười đứng lên quên mất là mình
vừa
thất bại.


-Anh này, anh sẽ khóc
chứ, nếu em chết ?

-Ừ, anh sẽ khóc.


Lúc em hỏi anh câu đấy, anh gần như không nghĩ gì.
Chỉ
là một thoáng suy nghĩ lướt qua đầu anh. Một thoáng đủ dài để anh
cảm
thấy rằng
nếu không có em, anh sẽ đau như thế
nào
. Đau và khóc. Anh sẽ khóc nếu em chết.
"Tại sao anh lại khóc, nếu em chết"
"Vì anh mất em "
"Anh
đừng khóc chứ, dù thế nào, em không tốt đến
mức đáng để anh khóc đâu.
Em chết, nghĩa là em bỏ anh. Em bỏ anh, nghĩa
là em không tốt"


Em không tốt. Vì em bỏ anh. Em bỏ anh. Vì em chết.

Ba dòng chữ cuối cùng em viết cho anh.

Anh đừng khóc. Em có nhìn thấy không, anh đang đứng
cạnh
em, đang nhìn xuống gương mặt lạnh băng vẫn ánh lên nụ cười của
em.
Và anh không khóc. Không một giọt nước mắt. Kể từ lúc
anh biết tin em không còn trên cõi đời này nữa.

Đám tang em. Đông người lắm. Rất nhiều, rất nhiều.
Những
người họ hàng, những người bạn cùng lớp, thầy cô giáo, hàng xóm,
bạn
thân của em từ hồi còn nhỏ.... Đông lắm. Nhiều người khóc. Mẹ em,

em, cô em, các chị gái em khóc ngất trên chiếc hộp đựng em.


Anh đứng cạnh em. Anh chỉ muốn đập vào cái hộp này,
đánh
thức em dậy. Màu trắng của những bộ vest, những tấm áo, những tấm
vải,
màu đỏ của hoa và ruy băng, bản nhạc trầm. Tất cả. Vừa lòng em
chưa?
Cả anh nữa. Vừa lòng em chưa? Anh đang mặc bộ vest màu trắng cài
hoa
hồng đỏ. Vừa lòng em chưa? Rất nhiều người ở cạnh em giờ phút này.
Rất nhiều người khóc. Vừa lòng em chưa ? Vừa lòng em chưa ?

Rất nhiều người không khóc. Bố em, ông nội em, hai
người
đàn ông của đời em đang đứng lặng cạnh anh. Ba ngày rồi. Từ ngày
người
ta vớt được thi thể em từ biển, từ khi họ nắm lấy bàn tay nhỏ bé
gầy
guộc và lạnh buốt của em lần cuối, từ khi em được đưa vào cái hộp
màu
trắng này, họ vẫn lẳng lặng như vậy. Em à, họ không khóc. Em luôn
gọi
họ là người đàn ông của đời em, là trụ cột của em và gia đình em.
Mọi
người nói họ thật là bình tĩnh, khi mà tất cả suy sụp, họ vẫn hòan
thành
trách nhiệm trụ cột của mình: lo cho em một cái đám đúng như
những
gì em đã viết trong lá thư cuối gửi họ. Họ không khóc. Trước khi
chết,
em có hỏi họ câu hỏi đấy không? Trước khi chết, em có hỏi họ "
Nếu con chết, bố và ông có khóc không?"

Anh không thấy họ khóc.
Những ngón tay họ bám rất chặt vào cái hộp đựng em.


Rất nhiều người không khóc. Anh biết, em đã chuẩn bị sẵn
tinh thần cho họ.


Anh vẫn không khóc. Anh cũng là người đã được em chuẩn bị sẵn tinh thần rồi,
đúng không? Thế nên anh mới không khóc.

Không
khóc vì đã được chuẩn bị tinh thần? Hay vì không biết phải khóc thế nào
cho em tỉnh dậy?


Em vẫn thường nói

"Khi người ta đau quá , người
ta sẽ không khóc nổi nữa đâu
"

"...Anh à, cuộc sống có
nhiều
lựa chọn, dù thế nào đi chăng nữa, anh cũng hãy chọn niềm vui và
yêu
thương, anh nhé. Hãy tin rằng chúng ta sẽ ổn. Hãy sống tốt, anh
nhé.
Phải sống đấy, dù sống khó khăn, vất vả, sống
đau khổ hay mệt nhọc, nhất định phải sống, anh nhé
. Để hái hoa bồ công anh cho em. Anh biết mà , một mình
anh biết, em thích bồ công anh
"

Lời của gió hay lời của em..


Khách viếng thăm HÃY CỐ GẮNG POST BÀI ĐỂ VÀO TOP 10 NHA


Tài sản của Koyuki Hagiwara

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tsubasafc.go-forum.net
princess_tomoyo
Giải nhì Summer Contest
Nữ
Clover leaves16 Viên (moneyTFC)4628
Tổng số bài gửi : 693
Birthday : 04/05/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: Anh sẽ khóc chứ?...Nếu em chết   Thu Jun 24, 2010 8:46 am

câu chuyện cảm động quá, khóc hết bịch khăn giấy ùi nè... hổng chịu đâu...
mà sao cô bé đó pk trước là mình sẽ chết nhi? Nếu là chết vì bệnh thì còn có thể giải thik đc, chứ cái này là do tai nạn mà...

Tài sản của princess_tomoyo

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Anh sẽ khóc chứ?...Nếu em chết

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
(¯`°·.Tsubasa Reservoir Chronicle.·°´¯) :: Entertaiment Central :: Thư viện trung ương :: Chia sẻ vả thảo luận văn chương-