Welcome to the land of Hopes and Dreams!




Share | 
 

 [Fiction] The Love 's novel

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
princess_tomoyo
Giải nhì Summer Contest
Nữ
Clover leaves16 Viên (moneyTFC)4628
Tổng số bài gửi : 693
Birthday : 04/05/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: [Fiction] The Love 's novel   Thu Mar 25, 2010 5:49 am

Tác phẩm đầu tay. Mọi người đọc rùi cho pk ý kiến.
Nếu quá dở xin đừng chê dữ quá nha mọi ng`
Vs lại cũng đừng del tội nghiệp em
_____________________________________

Một anh chàng bác sĩ giàu có, nhưng lúc nào cũng chỉ có một mình.
Một cô bé đáng yêu, nhưng bị chính bà mẹ ruột của mình xua đuổi.
Họ gặp nhau.
Và tin yêu đã đến.
Bạn có tin ko? Đó là: định mệnh.

I.GẶP GỠ

- Ko! Mẹ ơi, xin đừng…
Tiếng van xin thảm thiết của con bé hẳn làm cho mọI người trong khu phố nhỏ đó động lòng, nhưng đốI vs ng mẹ nhẫn tâm của con bé thì những lờI đó so vs tiếng gió thoảng từ tai này sang tai kia chẳng khác nhau là mấy.
- Chẳng van xin gì sất, đồ-sao-chổi. Sinh mày ra là sai lầm lớn nhất của đờI tao. Bài bạc thui trắng, nợ nần chồng chất, ngày đêm tao thấp thỏm lo âu vì sợ chủ nợ đến siết nhà. Tao khổ lắm rồI, làm ơn đi đi cho nhà này sạch sẽ.
Bà mẹ quay đi, chẳng thèm nói thêm lấy nửa lờI, đóng sầm cửa lại.
Còn lạI một mình, con bé lặng lẽ bước đi trong bóng tốI, đôi chân nhứt nhốI cứ như hành hạ nó. Cơn đau mà hơn mấy năm nay nó đã luôn phảI chịu đựng. MỗI lần thua bài, bà mẹ lạI lôi nó ra trút giận. Phận làm con, nó cắn răng chịu đựng, miễn là bà cảm thấy thoảI mái.
Từ nhỏ tớI lớn, nó luôn là một học sinh xuất sắc, tất cả các môn đều đạt điểm cao. Hàng tháng, nó luôn đứng đầu bảng xếp hạng toàn khối. Nhưng những thứ đó chẳng là gì so vs mẹ nó cả. Tất cả những gì mà bà cần chỉ là tiền, tiền để đánh bạt. Cũng chẳng phảI là nó ko làm đc, nó đã cố gắng rất nhiều đấychua chứ. Cố gắng đến kiệt sức, nhưng đồng lương ít ỏI mà nó mang về mỗI ngày nhờ công việc làm thêm sau giờ học chỉ đủ cho bà ta đánh một ván bài.
Giờ đây, bóng đêm trở nên đáng sợ vs nlos hơn bao giờ hết. Như xa xăm lắm. Trong đêm tĩnh mịch, chỉ một mình, ngườI mệt lả, đến cả tiếng réo của chiếc bao tử cũng trở thành tiếng trống. Nó đói cồn cào. Nhưng lấy đâu ra tiền mà ăn đây? Trong khi bụng càng réo, đôi chân lạI tiếp tục làm cho nó khổ sở hơn nữa. Đầu óc nó quay cuồng, mắt hoa cả lên, sức lực cạn dần, như một con ngườI đáng thương lạc lõng giữa sa mạc vào lúc nhiệt độ giảm xuống.
Nó băng ra đường lớn, trong đầu ko có một tí khái niệm nào về mọI thứ chung quanh.

Kéét…
Chiếc xe thắng gấp, cũng may là kịp thờI dừng lại. Con bé sững sờ trong một giây, rồI ngã xuống, bất tỉnh do quá hoảng sợ. Trong cơn mê, dường như có ngườI bế nó lên, một vòng tay ấm áp? Nó những muốn nhìn xem đó là ai, nhưng hai mắt nó cứ díu lạI, chẳng tài nào mở ra nổi. Tay chân nó bủn rủn, giấc ngủ sâu ập đến đè nặng đầu óc nó.

* * *

Một khoảng tốI đen trước mặt, nó cảm thấy mình như lạc lõng giữa một vũ trụ bao la. Ko trọng lực, đầu óc trống rỗng, chẳng có gì nó có thể chạm vào, chẳng có chút ánh sáng nào, từ các vì sao cũng ko. Và… đột nhiên nó nghe thấy một giọng nói quen thuộc, cái giọng cay độc, khàn khàn của mẹ nó. Bây giờ nó ước gì đc nghe cái giọng đó, thà chịu những trận đòn roi còn hơn lang thang một mình thế này. Hình ảnh của bà hiện lên trong tâm trí nó, rõ mồn một. Mái tóc uốn quăn nhuộm màu nâu đỏ, dáng ngườI gầy gò, đôi mắt thâm quần kể từ khi bà lao đầu vào những sòng bạc. Cái lớp phấn dày và đôi môi đỏ choé ko thể che giấu đi sự tiều tuỵ nơi bà, chúng chỉ làm bà thêm phần kì dị mà thôi. Nó mặc kệ, mặc kệ tất cả, chỉ mong lạI có thể trở về ngôi nhà đó. Nhớ lạI cái lúc bà đuổI nó ra khỏI nhà, ánh mắt bà nhìn nó thật lạnh lẽo, những lờI bà đã nói vs nó, vô tình như nói vs một ngườI lạ, bà đã quay lưng đi, chẳng buồn nói thêm nửa lời. Nó những muốn khóc thét lên, nhưng cõi lòng quặn thắt đã ko cho nó cơ hộI để làm điều đó. Nó ra sức đập cửa, đập thật mạnh, những mong có thể làm cho bà thay đổI ý định. Nhưng giờ đây, nó đang gõ vào một tảng băng lạnh lẽo, vs một nỗI tuyệt vọng. Bóng tốI lạI ập đến, một lần nữa. Những lờI nói quay cuồng, quay cuồng xung quanh nó như một cơn lốc.

“Mày là đứa mang lạI xui xẻo”
“Mày là con sao chổI!”
“TạI sao tao lạI có thể sinh ra một thứ như mày nhỉ?”
“PhảI chi mày đừng sinh ra thì hay biết bao”

Con bé bịt chặt tai, nhứng lờI nói như hàng ngày mũi dao cấu xé ruột gan nó. Nhưng những âm thanh vẫn ko dứt mặc dù nó cố gắng ép chặt hai bàn tay vào tai. Những âm thanh dường như chẳng từ đâu vọng tớI, mà từ chính trong đầu nó vang lên.

Ááááá…
CuốI cùng, nó cũng phảI bật ra tiếng thét.
Nó ngồI bật dậy, thấy mình đang nằm trên giường.
-Chỉ là mơ sao?- Nó tự hỏi.
Chỉ là mơ, chỉ là mơ. PhảI rồI, phảI chi mọI chuyện vừa xảy ra chỉ là một giấc mơ. PhảI chi chuyện nó bị mẹ nó đuổI ra đường chỉ là một giấc mơ. Nếu vậy thì hay biết bao, thế nhưng nó thừa hiểu, tất cả đều là sự thật, giấc mơ vừa qua chỉ là những hình ảnh tái hiện lạI sự thật mà thôi. Càng nghĩ, nước mắt nó càng dâng lên. RồI nó bật khóc, khóc cho hả hê, khóc như chưa bao giờ đc khóc.
Sự thật là, nó đã bị chính mẹ ruột của mình ruồng bỏ.
Chợt, nó nghe tiếng bước chân của ai nó trên cầu thang, ai? Nó sợ hãi nhìn xung quanh, mặt xanh như tàu lá. Bấy giờ, nó mớI nhận ra mình ở trong một căn phòng xa lạ. Căn phòng lộng lẫy, bày trí kiểu cách, cầu kì quá. Một nhà giàu có? Hay là một khách sạn đắt tiền?
Giờ thì nó chẳng còn thờI gian để suy nghĩ thêm về căn phòng đẹp đẽ này nữa. Tiếng chân càng lúc càng gần, căn nhà lớn sao lạI yên tĩnh quá? Yên tĩnh đễn phát sợ. Từ từ, tiếng “cộp cộp” của đế giày đặt xuống mặt gỗ của cầu thang, đều đều và chậm rãi. Nó ngồI run cầm cập, phủ chăn kín ngườI, ko phảI vì lạnh, mà vì cái suy nghĩ đang tràn ngập toàn bộ đầu óc nó, nhịp tim nó tăng tốc, đập loạn xạ cả lên. Một cái lạnh đột ngột chạy dọc sống lưng làm nó như ngườI bị điện giật.
M…m…ma?????
Nó nắm chặt cái gốI, thủ thế.

Cạch…
Tay nắm cửa nhẹ nhàng xoay. Từng chút một, cánh cửa càng lúc càng mở rộng ra, và phía sau đó một bóng ngườI cũng dần hiện rõ.
Ko chần chừ lấy một giây, nó lấy đà, ném cái gốI đi thật mạnh, miệng hét to:
- Đừng có đến đây!
Bộp…Âm thanh đó làm nó mừng rơn, chiếc gốI đã trúng vào “con ma” và theo lẽ thường thì nó sẽ “biến mất”. Nghĩ thế, nó thở phào nhẹ nhõm.
- Này! Làm trò gì đấy hả con nhóc kia?- Ai đó đang lên tiếng, giọng cáu kỉnh.
- M…ma…-nó vùi đầu vào gốI, nó ko ra hơi.
- Ma? Ma nào ở đây?
- Ma…ma…-nó trả lờI, đầu vẫn kẹp giữa cái gốI gấp đôi lại. Nó run rẩy trong lớp chăn kín mít. Nhưng rồI cái chăn ấy thình lình bị giật tung một cách thô bạo. Có một giọng nam đang nổI cáu vs nó thì phải.
- Nè, cô có cần tôi dẫn đi kiểm tra xem có bị chấn thương ở đâu ko? Nhìn cho kĩ đí, tôi có phảI là ma đâu chứ.
- Huhu…
Nó vẫn cứ khóc mãi, và lần này thì tên con trai đó hoảng thật rồi. Hắn cứ cuồng cuồng hỏI xem tình trạng chấn thương gì gì đó của nó. Mà nó có bị gì đâu chứ? Chỉ là cái tính nó nhát mà hắn lạI chính là kẻ đã làm cho nó sợ đến phát khóc.
Lát sau, khi đã hiểu đầu đuôi cớ sự, hắn nảy ra một ý định.
- Này, nếu cô ko dậy và thôi cái trò khóc lóc ấy, tôi sẽ ban cho cô một lờI nguyền chết đấy!-hắn giả giọng cho thật giống cái thứ âm thanh eo éo của lũ ma quỷ, cốt doạ cho nó sợ.
- Ko! Đừng… mà…(hức)tôi ko…(hức)muốn chết theo…(hức) kiểu đó đâu…
Nó cố ngăn tiếng “hức” trong cổ họng, nhưng việc này có phảI dễ đâu trong một khi mà nó đang khóc nức nở như vậy. Cùng lúc đó, nó ngẩng lên, và trông thấy…
- Ơh?
Nó ngớ ngườI, có phảI ma quỷ gì đâu cơ chứ? Đứng trước mặt nó ko phảI là con ma trắng toát, đầu tóc rũ rượI, hai mắt đỏ ngầu và mặt mũi dữ tợn. Mà chỉ là một… tên con trai vs nụ cườI láu cá, cườI đến nỗI hai mi mắt híp lạI. Vui quá nhỉ? Hắn khoái chí vì cái trò chọc ghẹo cho nó đứng tim đây mà. Tên này, nó vừa nghĩ vừa giận run, nắm chặt tay, chuẩn bị tặng hắn một quả đấm, nhưng nó vừa vung lên thì…
Pặp…Hắn khoá chặt tay nó, vô hiệu hoá đòn tấn công bất ngờ trong tíc tắc. Ôi trờI ơi! Con bé gặp phảI cao thủ rồi. Hắn nhìn nó, cườI đắc thắng:
- Tôi ko thích bạo lực đâu nhá! Nhất là vs một cô bé như vậy. Nhưng đừng có mà thử sức chịu đựng của tôi đấy, cô bé!
Hắn siết chặt cổ tay nó, nó có cảm giác là xương mình như vỡ ra rồI, đau buốt, nhưng bàn tay ấy làm bằng đá hay sao ấy? Loay hoay mãi mà nó chẳng thể nào thoát ra nổi. CuốI cùng, nó phảI lên tiếng:
- Thả ra nào! Đau quá, ko chịu nổI!
- Ok. Như thế có phảI hơn ko, nhóc?
Con bé lắc mạnh cổ tay, cố gắng giũ bỏ cơn đau. Trong khi đó hắn tiến lạI phía cửa sổ, kéo rèm lên. Ánh sáng mặt trờI hắt vào đột ngột làm nó loá mắt. Hắn nói:
- Đùa cô bé thôi. Xin lỗI nếu làm cô sợ nhá nhóc! Dường như cô cũng là cao thủ nhỉ, cú đấm đó ko phảI hạng xoàng đâu.-Vừa nói hắn vừa tiến lạI phía nó đang ngồI-Ngày hôm qua cô băng qua đường gấp quá, suýt nữa là tôi tông vào cô rồi. Cô có sao ko? Sao mà ngủ li bì thế?
Nó chẳng trả lờI, cúi gằm mặt xuống. Ngày hôm qua.
- Này! Sao tôi hỏI mà ko trả lờI gì hết vậy?

Ngày hôm qua.

- Ê nhóc, có sao ko?
Nó vẫn ko đáp lạI nửa lời. Trong đầu nó chỉ quanh quẩn có ba chữ. Ngày hôm qua.
- Này này! Sao để tôi độc thoạI mãi thế? Cô để bụng chuyện lúc nãy à?
Mãi một lúc sau, nó mớI chịu ngẩng mặt lên. Rõ là đang có tâm sự, thế mà chả hiểu nó làm sao nở đc một nụ cườI, nụ cườI méo mó lạ thường.
- Ko sao đâu. Đừng bận tâm. Tôi ổn.
- Thật chứ? Hôm qua cô có bị té đập đầu ko?
- Điên à? Tất nhiên là ko rồi. Tôi…
Chưa nói dứt câu, bụng nó đã cất tiếng kêu như tiếng trống. Nó ngượng chín cả mặt. Còn hắn thì cườI chòng ghẹo:
- Coi cái bụng của cô kìa. Ngủ cả đêm rồI mớI thấy đói hả?Cũng may, tôi có chuẩn bị thức ăn ở dướI nhà, đi nào!
Nó đi theo hắn ta, vừa đi vừa quan sát căn nhà. Nơi này rộng như một lâu đài cổ tích. Có rất nhiều phòng, mà đa phần là để phục vụ cho sinh hoạt, mỗI chức năng của phòng đều đc ghi vào một tấm biển gỗ. Nó quét ánh nhìn qua một căn phòng có biển ghi là “Phòng sách”.
- “Phòng sách” à?-nó lầm bầm.
- Phải. Ko nhiều lắm đâu. Cô muốn xem ko?
Nó gật đầu. Đoạn hắn mở cửa phòng ra., dẫn nó vào trong.
Một kho sách vĩ đạI hiện ra trước mắt làm nó choáng ngợp. Kệ sách cao tận trần nhà cách mặt đất 10m. Trên kệ biết bao nhiêu là sách. Từ những cuốn sách vừa in ấn cách đây vài ngày cho tớI những cuốn sách có từ đờI nào. Sách của các nước trên thế giớI, đủ mọI thứ tiếng, viết về tất cả lĩnh vực. Đây chẳng phảI là “Phòng sách” nữa rồI, nên gọI đó là cái kho thì hơn. Xem ra nơi này còn lớn hơn thư viện quốc gia.
- Thấy sao cô bé? Tôi đã nói là nhỏ lắm mà?
- Thế này mà nhỏ á?-Nó kêu lên-ĐờI tôi chưa bao giờ thấy cái “Phòng sách” nào lớn như vậy cả.
- Nhỏ chứ. Chả bõ bèn gì so vs cái của ông nộI tôi cả. Ông dành gần như cả một cái trang trạI khổng lồ để xây dựng thư viện của riêng mình.
- Sao cơ?-Nó sửng sốt-Cả trang trạI á?
- Ừh! Sao trông cô ngạc nhiên thế?
Quai hàm nó cứng đờ. Nói gì nữa bây giờ? Lần đầu tiên trong cuộc đờI nó đc tiếp xúc vs một ngườI trong giớI thượng lưu. Cả cái vẻ thản nhiên của họ khi nói về tài sản to lớn của mình. Họ nói như là mấy thứ đó nhỏ bé lắm ấy. Những ngườI giàu có đều thế sao?
- Thôi! Đi ăn chứ?
- À! Vâng.
Đến lúc này thì cái bụng của nó lạI tiếp tục réo liên hồi
(còn tiếp)

Tài sản của princess_tomoyo

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hcm115114113
Nhân viên pha chế tiệm coffee Mắt Mèo
Nhân viên pha chế tiệm coffee Mắt Mèo
Nam
Clover leaves0 Viên (moneyTFC)20
Tổng số bài gửi : 4
Birthday : 14/08/1992
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] The Love 's novel   Wed Apr 07, 2010 10:09 am

bài viết dài dòng quá :(

Tài sản của hcm115114113

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Koyuki Hagiwara
Phù thuỷ không gian
Nữ
Clover leaves52 Viên (moneyTFC)2788
Tổng số bài gửi : 2019
Birthday : 31/08/1993
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] The Love 's novel   Thu Apr 08, 2010 2:31 am

hcm115114113 đã viết:
bài viết dài dòng quá :(

Bạn nói thế sẽ khiến Pri buồn đấy :(

Đọc kĩ lại đi nè, đây alf 1 tác phẩm bạn ấy viết, một phần trong câu chuyện bạn ấy sáng tác, dài là điều đương nhiên.

Hơn nữa Koy không khuyến khích bạn post những bài ngắn như vậy, bạn nên chú ý nhé :oops:

Thân


Khách viếng thăm HÃY CỐ GẮNG POST BÀI ĐỂ VÀO TOP 10 NHA


Tài sản của Koyuki Hagiwara

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tsubasafc.go-forum.net
Kamui_C3nmt
Giải nhất cuộc thi viết năm 2009
Nữ
Clover leaves22 Viên (moneyTFC)3322
Tổng số bài gửi : 305
Birthday : 28/01/1993
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] The Love 's novel   Sat Apr 17, 2010 5:43 am

Viết tiếp đi Pri! Kamui thích câu chuyện này... chẳng hiểu sao... tữ nhiên bị nó thu hút... chắc tại phong cách viết của bạn khá giống Kamui ^^! Viết tiếp đi nha, đang hay mà (đừng có để ý những kẻ không biết thưởng thức).

Tài sản của Kamui_C3nmt

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tsubasafc.go-forum.net
hgck4y
Ca sĩ quán Clover
Ca sĩ quán Clover
Nam
Clover leaves4 Viên (moneyTFC)52
Tổng số bài gửi : 38
Birthday : 13/04/1933
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] The Love 's novel   Sat May 15, 2010 5:08 am

Âý viết văn hay lắm , khỏi chê

Tài sản của hgck4y

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
princess_tomoyo
Giải nhì Summer Contest
Nữ
Clover leaves16 Viên (moneyTFC)4628
Tổng số bài gửi : 693
Birthday : 04/05/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] The Love 's novel   Mon May 17, 2010 7:54 am

Cám ơn mọi người nhìu lém
Truyện này thì em viết xong rùi, cũng ngắn, 5 chap thôi
Chỉ tại hủm rài bận học thi làm biếng đánh máy, tại em đánh cũng chậm khiếp đảm
Vài hum nữa nghỉ hè em post típ, cám ơn mọi người ủng hộ

Tài sản của princess_tomoyo

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
emututem
Giải nhì Contest 2010
Giải nhì Contest 2010
Nữ
Clover leaves40 Viên (moneyTFC)2974
Tổng số bài gửi : 1229
Birthday : 18/03/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] The Love 's novel   Wed May 19, 2010 1:40 am

hi hi, con bé ngộ nhỉ, bụng đói mà đánh người như thế thì mún bái sư phụ quá
mà thi xong rồi toàn chơi, khác nào nghỉ hè, đánh lên típ đi nhé, hok làm link download cũng được
nhưng mà sao cái nì hok post ở fanfic nhỉ

Tài sản của emututem

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://blog.com.vn/hoahongnhothomngat
princess_tomoyo
Giải nhì Summer Contest
Nữ
Clover leaves16 Viên (moneyTFC)4628
Tổng số bài gửi : 693
Birthday : 04/05/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: The Love 's novel-chapter 2   Fri May 21, 2010 5:39 am

Đánh xong rồi :hjk: . Cám ơn mọi người ủng hộ
Từ pữa nay chính thức nghỉ hè :sing:
_____________________________________________


II.CUỘC SỐNG MỚI

Mấy ngày nay, nó ko tài nào ngủ đc, hễ nhắm mắt lạI là giấc mơ ấy lạI xuất hiện. Ác mộng cứ hành hạ mỗI khi nó chợp mắt.Thức suốt mấy đêm liền, mắt nó thâm tím cả lên. Hắn hình như cũng pk nhưng ko nói gì. Vì cứ hỏI đến là nó chỉ cười cho qua chuyện. Trong lòng nó cũng hiểu, dù cườI ngoài miệng như vậy nhưng trong lòng nó thì đang buồn ghê lắm.
Ở đây một thời gian, nó cũng pk khá nhiều về gia đình của hắn. Ông hắn là nhà buôn dầu mỏ ở châu Âu, cha mẹ qua đời để lại cái công ty thương mại cho chú hắn quản lí. Còn hắn theo đuổi nghiệp bác sĩ ở đây. Gia đình cưng chiều thằng cháu đích tôn này, sắm cho hắn căn nhà to oạch và cả chiếc xe hơi đắt tiền. Hắn là sinh viên năm nhất của trường đại học y dược. Hàng ngày, hắn đến trường, để nó một mình trong căn nhà lớn mà đến một người giúp việc cũng ko có. Cứ mỗi lần nó hỏi về vụ người giúp việc, hắn lại bảo: “Cần gì. Tự làm sẽ vừa ý hơn mà” Nó thì có cần gì một người giúp việc đâu, cái chính là ít ra thì trong nhà cũng đỡ vắng vẻ hơn. Chẳng pk lúc nó chưa tớ đây, hắn ở một mình cảm thấy thế nào. Ban đêm, dù phòng hắn sát vách phòng mình, nó vẫn cứ sợ và để đèn sáng suốt thôi. Mà dù sao nó cũng ko ngủ đc, đêm dài đăng đẵng, nên mượn hắn vài ba cuốn sách rồi ngồi ngấu nghiến đến sáng để giết thời gian.
Hắn cũng bất ngờ về thú vui đọc sách của nó. Cứ sáng ra, ăn sáng xong là nó lại xin phép vào phòng sách. Hắn đi học, đến lúc về cũng chẳng thấy nó ra. Ko có hắn ở nhà là kể như nó bỏ bữa trưa. Nhiều lần hắn để sẵn thứ ăn trong phòng, đến chiều về, thức ăn vẫn còn nguyên xi. Đôi khi hắn cũng cằn nhằn về vụ bỏ bữa, nhưng nó cứ cười cười, chẳng chịu tiếp thu, riết rồi hắn chán, ko nói nữa.

* * *

Giờ ăn tối…
- Này, hôm trước, nhóc nói là cãi nhau vs mẹ nên bỏ nhà đi à?- Hắn hỏi trong lúc nó vừa ăn vừa đọc sách
- Vâng- Nó trả lời, vẫn chúi mũi vào cuốn sách viết về những ma cà rồng trong truyền thuyết. Hắn bực, giật cuốn sách từ tay nó
- Cô ở đây gần nửa tháng rồi. Tôi nghĩ tốt hơn cô cũng nên về nhà đi. Tôi ko có ý đuổi cô đâu, nhưng… Mẹ cô chắc đang lo lắm, còn việc học thì sao?
- Tôi đã tốt nghiệp cấp ba rồi. Giờ thì tôi chưa có ý định lên đại học, tôi muốn theo một nghề gì đó tự do.- Nó cúi đầu
- Còn bác gái? Ý tôi là mẹ cô đó
- Mẹ tôi, bà ấy… bà ấy ko quan tâm đâu- Nó thì thào, miệng đắng chát
- Sao?
Nó lắc đầu, cố ngăn cho nước mắt ko trào lên. Tốt hơn thì ko nên nói gì vs hắn cả, hắn sẽ nghĩ gì khi pk là nó bị mẹ đuổi ra khỏi nhà chứ?
- Vâng. Ngày mai tôi sẽ về xem sao
- Ngày mai tôi nghỉ, vây để tôi lấy xe đưa cho về
- Ôi! Thế thì còn gì bằng, cảm ơn anh lắm.
Tuy còn mãi ám ảnh về ngày hôm đó, song nó cũng vui vì sắp về nhà. Pk đâu, mẹ nó lại chạy ra mở cửa vs nụ cười thật tươi trên môi, sẽ dịu dàng vs nó như trc đây vẫn thế. Mọi chuyện xảy ra trc đó sẽ chỉ như là một cơn ác mộng mà thôi. Mẹ và nó sẽ lại sống hạnh phúc, như vô số gia đình bình thường khác, pk đâu lại hơn thế nữa ấy chứ.
- Ê!
Tiếng gọi của hắn làm cắt ngang dòng suy nghĩ bất tận của nó. Hắn hỏi:
- Mấy hôm nay nhóc con đọc sách nhiều lắm. Có gì thế?
- Tôi tìm thấy mấy cuốn sách hợp sở thik ấy mà. Cả một kệ đầy.
- Tiểu thuyết lãng mạn à?-hắn nhướng một bên chân mày lên
- Ko. Truyện viễn tưởng đó- nó nháy mắt

* * *

Ngày hôm sau, hắn đưa nó về nhà như đã nói.
Nó ngập ngừng trước cửa đến cả 15 phút, rối vươn tay bấm chuông
Rèèèè… tiếng chuồng the thé vang lên
Ko ai ra mở cửa cả.
Rèèèè… rèèèè…
Nó liên tục bấm chuông, một lúc lâu sau đó, cách cửa mới chậm chạp hé mở, bà mẹ ló cái đầu ra từ đó vs vẻ cảnh giác, như là sợ một ai đó. Nhìn thấy bà, nó đã thật sự sốc.
Trc mặt nó là một người đàn bà hoàn toàn khác so vs hình ảnh trong lần cuối nó gặp bà. Chỉ mới nửa tháng thôi mà giờ đây đầu tóc bà rối bù, mắt thâm tím vì mất ngủ. Sắc mặt bà xanh xao, tay chân run rẩy, nó để ý thấy những vết bầm, cũ và mới.
Nó ngỡ ngàng, ko tin đc vào mắt mình. Điều gì đã xảy ra vs mẹ thế này?
Bà thều thào:
- Mày về đây làm gì? Có thấy tao khổ sở thế nào ko? Biến đi! Tất cả sự bất hạnh của tao đều do mày mà ra.
- Mẹ! Chuyện gì đã xảy ra vs mẹ vậy? Trước đây mẹ đâu có như vậy đâu
Chát…
- Đó là chuyện trước đây rồi. Đồ sao chổi! – mặt bà đanh lại sau khi tát cho nó một cái rõ đau - Mày là cái thứ chỉ đem lại xui xẻo mà thôi. Ko pk chừng cha mày chết cũng vì vận xui của mày đấy.
Chỉ nói nhiêu đó, rồi bà bỏ vào trong. Cũng như ngày hôm đó, cánh cửa lạnh lùng khép lại sau lưng bà, gây nên một tiếng rầm chói tai.
Quá đỗi bàng hoàng, nó đứng như chon chân tại chỗ. Dễ có đến cả một lúc lâu, đến khi hắn nhẹ lay, nó mới hoàn hồn. Ôm bên má đỏ rần, nó lao đi như tên bắn. Hắn lên xe đuổi theo, nhưng nó đã biến mất ở một khúc cua, tựa như bốc hơi.

* * *

Hắn tìm cả ngày, từ sáng đến chiều quanh các khu phố nhưng vẫn ko thấy bong dáng nó đâu.
Mệt mỏi, hắn lái xe ra biển hóng gió. Hoàng hôn cũng buông xuống rồi.
Dưới ánh nắng chiều, một bóng người ngồi trên bãi cát, hướng tia nhìn ra ngoài đại dương xa xăm. Mái tóc dài bay phất phơ theo hướng gió từ biển thổi vào.
Bất chợt, người đó đứng dậy, bỏ lại đôi giày trên cát, rồi bước về phía biển.
Tự tử ư?
Hắn chạy như bay về phía người đó, nắm lấy khuỷu tay cô ta, vs ý định ngăn lại. Thật bất ngờ, là nó. Hắn gắt:
- Làm gì dại dột vậy con nhóc kia? Chết kiểu này là ngu lắm pk ko?
Nó cáu:
- Con nhóc ư? Anh nghĩ mình lớn hơn tôi bao nhiêu hả?
Nghe nó trách, hắn cũng thấy mình nói hơi quá, nên đành nhẹ giọng:
- Xin lỗi! Nhưng cô làm gì ở đây? Đừng có làm điều thiếu suy nghĩ mà.
Nó trố mắt nhìn hắn đầy ngạc nhiên. Rồi dường như đã hiểu điều mà hắn nói, nó bật cười:
- Tôi có phải trầm mình hay gì đâu mà anh lo. Tôi chỉ muốn tranh thủ ngâm nước một chút trước khi trời tối thôi mà. Chỗ này nước cạn, ko ra xa làm sao tắm chứ? Khéo tưởng tượng tượng!
Nó bán chiếc lắc bạc mà nó đã tự thưởng cho mình ngày nhận đc tháng lương đầu tiên vào mùa hè 4 năm trước, khoảng thời gian mà mẹ nó vẫn chưa trở nên đáng sợ. Vs ít tiền có đc từ chiếc lắc đã bán, nó mua vé xe điện ra tới đây. Nó bắt đầu kể khi gió nhẹ nhàng thổi:
- Đây là một nơi kỉ niệm. Ngày còn bé, cả gia đình tôi vẫn thường đến đây. Lúc đó mọi người rất hạnh phúc, lúc nào cũng cùng nhau ngắm mắt trời lặn. Đến bây giờ tôi vẫn ko bao giờ quên đc bức tranh tuyệt vời đó. Sinh nhật của các thành viên cũng đc tổ chức ở đây. Nơi này đã gắn liền vs tuổi thơ của tôi, nó chất đầy những kỉ niệm quý giá nhất. Vậy mà ko ngờ, 5 năm trước, ba tôi đột ngột qua đời vì ung thư. Mẹ tôi từ đó lao vào cờ bạc, thua trắng, bà lại cầm cố đồ vật trong nhà. Bà đã ko còn là người mẹ hiền hậu ngày nào nữa, bà…ừm, hay trút giận lên tôi.
- Đó mới là lý do chính mà cô ko về nhà?
- Ừ- nó cúi đầu, bắt đầu khóc - Xin lỗi vì tôi đã nói dối.
Hắn lắc đầu, kéo đầu nó tựa vào vai mình:
- Khờ quá! Chuyện này giấu là phải rồi. Buồn thì cứ khóc cho thoải mái, nhưng sau
này phải lạc quan lên đấy!
Đây là lần đầu nó có người an ủi, cho nó tựa vào vai, vì thế nó khóc một trận thật to. Đến khi trời nhá nhem tối, tiếng thút thít thưa dần, rồi mất hẳn. Chỉ thỉnh thoảng nó nấc lên một tiếng. Hắn nhẹ nhàng nói:
- Về nhà tôi ở nha, nhóc? Bắt đầu cuộc sống mới.
- Đc chứ? Anh ko thấy phiền sao?
- Dĩ nhiên ko rồi!
Vậy là nó đến nhà hắn ở.

Tài sản của princess_tomoyo

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
princess_tomoyo
Giải nhì Summer Contest
Nữ
Clover leaves16 Viên (moneyTFC)4628
Tổng số bài gửi : 693
Birthday : 04/05/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] The Love 's novel   Thu Jun 10, 2010 8:53 am

emututem đã viết:
nhưng mà sao cái nì hok post ở fanfic nhỉ :-/
chị Koy nói Pri post ở đây nè
mà hình như fanfic để post truyện vui về manga mà nhỉ? mình cũng ko rõ lắm

Tài sản của princess_tomoyo

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hgck4y
Ca sĩ quán Clover
Ca sĩ quán Clover
Nam
Clover leaves4 Viên (moneyTFC)52
Tổng số bài gửi : 38
Birthday : 13/04/1933
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] The Love 's novel   Wed Jun 16, 2010 9:18 am

Cả 2 về ở chung rùi , ở chung rùi , ở chung rùi Hi vọng đôi này hạnh fúc

Tài sản của hgck4y

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] The Love 's novel   Today at 1:08 am


Tài sản của Sponsored content

Về Đầu Trang Go down
 

[Fiction] The Love 's novel

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

 Similar topics

-
» [Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love
» [Fiction] Giai điệu của mưa
» List các topic trong box Conan Fan Fiction
» [Long Fic] Love Forever and Only One
» [Long Fic sưu tầm] Vampire's Love
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
(¯`°·.Tsubasa Reservoir Chronicle.·°´¯) :: Entertaiment Central :: Thư viện trung ương :: Fanfic & fiction-