Welcome to the land of Hopes and Dreams!




Share | 
 

 [Fiction] Sân thượng lộng gió_ by Kamui_C3nmt

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Kamui_C3nmt
Giải nhất cuộc thi viết năm 2009
Nữ
Clover leaves22 Viên (moneyTFC)3322
Tổng số bài gửi : 305
Birthday : 28/01/1993
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: [Fiction] Sân thượng lộng gió_ by Kamui_C3nmt   Wed Feb 03, 2010 9:56 am

SÂN THƯỢNG LỘNG GIÓ






“Một cánh hoa giấy đỏ thắm từ dưới
sân thượng nhà nhóc được gió đưa đến cạnh bàn học nơi anh ngồi…


Gió tinh nghịch cuốn một cánh hoa giấy
màu trắng từ nhà anh vào bàn tay của nhóc”


Nhóc là cô bé đáng ghét nhất mà anh từng biết.


Nhà anh và nhóc sát vách nhau,
nhưng anh và nhóc chưa hề biết nhau. Cửa sổ tầng hai ở phòng anh ngang
bằng với sân thượng nhà nhóc. Cái sân thượng khiêm tốn bé xíu mất
hút sau những mái nhà màu đỏ, trông cứ như thung lũng hay một cánh
đồng nhỏ chìm giữa những mỏm núi cao cao. Tuy vậy, đối với phòng
anh, chỉ cần nhìn ra ngoài cửa sổ là có thể thấy rõ toàn bộ mọi
ngóc ngách của “cánh đồng nhỏ” đó – cái sân thượng bé tí nhưng lúc
nào cũng ấm áp và lộng gió.


Bàn anh luôn hướng về phía chiếc cửa sổ để đảm bảo có đủ ánh sáng cho việc học. Anh có một tật xấu, đó là không tài nào học hành hay làm bất cứ việc gì cần
đến sự tập trung mà có bóng một kẻ nào khác lảng vảng trong tầm
mắt. Vì thế, giờ học của anh luôn bắt đầu từ 9 giờ tối, giờ mà
trên sân thượng nhà nhóc chẳng còn ai, giờ mà anh hoàn toàn có thể
dành hết tâm trí để lăn lộn với xấp bài tập Toán dày cộp. Mọi thứ
đáng ra vẫn sẽ bình thường, đột nhiên tháng gần đây cái cô nhóc kia
cứ đúng 9 giờ tối là lại mở đèn và xách ghế ra giữa sân thượng
ngồi… học bài. Mà không, không phải ở giữa, nhóc ngồi nép vào một
góc chỗ có ánh đèn, nhưng vẫn không ra khỏi được tầm mắt của anh. Đành
rằng học ở sân thượng thì mát mẻ, gió lồng lộng thế kia mà ! Nhưng
khó chịu chết đi được, nhóc đang vô tình làm cho “kẻ khó tính” kia
mất tập trung !Và hình như điểm Toán của “kẻ khó tính” đang càng
ngày càng đi theo chiều từ trên xuống dưới…


***


Nhóc
là cô bé bướng bỉnh nhất mà anh từng biết.



Muốn trả thù nhóc cũng dễ thôi, cứ đúng 9 giờ tối là mở cửa sổ ra và vặn nhạc thật lớn, đủ lớn để chỉ mình nhóc nghe thấy. Thế là tối nào cũng vậy, chỉ cần
thấy bóng nhóc lạch cạch xách ghế ra ngoài sân thượng là anh mở
những bản rock mà mình ưa thích, hoặc những bài rap đọc lầm rầm như
tụng kinh để nhóc mất tập trung. Thế là hết học bài nhé nhóc !


Nhưng một ngày, hai ngày, rồi
một tuần, nhóc vẫn cứ ngoan cố ngồi đấy. Ngay cả khi những bản rock
và rap của anh bắt đầu bị ba mẹ phàn nàn, anh vẫn không bỏ cuộc.
“Chẳng lẽ con nhóc bướng bỉnh kia là một thiên tài có thể tập trung
cao độ đến mức đó sao ? Ta không tin !”. Phải, anh không tin, hôm nay anh
không những vặn nhạc lớn hơn mà còn hát theo nữa, anh cố rống lạc
cả giọng, vậy mà nhóc vẫn không chịu rời chỗ ngồi… Aaaa, hình như anh
không nhận ra rằng anh đang tự biến mình thành một kẻ điên chỉ vì
một con nhóc bướng bỉnh, và rằng điểm Toán của anh vẫn đang tụt dần
xuống…





***


Nhóc là cô bé kì quặc nhất mà anh từng biết.


Cho đến khi bản rock của anh bị
cắt ngang bởi một tiếng “RẦM!” – tiếng đóng cửa sân thượng của nhóc.
“Tin được không đây ? Nhóc con bỏ ngang bài học và hầm hầm xách ghế
vào trong nhà, ta thành công, thành công rồi, bây giờ đây vẫn sẽ là
giờ học bài của riêng ta !Ha ha ha…”. Anh đã cười ha hả cả đêm vì
chiến công lớn mới vừa đạt được, cho đến buổi chiều hôm sau, khi nghe
phía nhà nhóc vọng ra tiếng la mắng : “Dạo này mày học hành kiểu
gì thế hả ? Toán mà cũng quên công thức là sao ?!”. Sau tiếng la, anh
thấy bóng nhóc hằng học đi ra giữa sân thượng –lại ngay tầm mắt của
anh –và hét lớn: “TAN NHÂN COT BẰNG MỘT!!!CÓ THẾ CŨNG KHÔNG NHỚ!”.
Vậy là đủ hiểu, coi bộ những bản rock hôm qua đã làm nhóc không thể
tập trung học hết mớ công thức lượng giác, thế là hôm nay nhóc thi
không được. Kể từ đó anh mới bắt đầu để ý, cứ mỗi lần làm sai bài
kiểm tra, nhóc lại ra giữa sân thượng hét to cái sai của mình, có lẽ
nhóc nghĩ như vậy sẽ khiến mình dễ nhớ bài hơn. Nhưng nhóc đâu có
biết, trong con mắt của “kẻ khó tính” này, lúc đó nhóc chẳng khác
gì một con bé kì quặc, khùng khùng điên điên.


Anh thở dài, vậy là tại anh
mà nhóc thi không được, nhưng như thế có thấm vào đâu so với điểm
Toán vẫn đang xuống dốc của anh. Tại nhóc chứ tại ai mà trách ?... Mà hình như nhóc có trách anh đâu? Anh
đang tự trách mình đấy chứ…


***


Nhóc là cô bé kì lạ nhất mà anh từng biết.


Từ hôm đó trở đi, chỉ thỉnh
thoảng lắm nhóc mới đi ra sân thượng cùng với tiếng lạch cạch quen
thuộc, và những lần “thỉnh thoảng” đó dường như ngày càng ít làm
phiền anh hơn. Anh đã bớt cái cảm giác khó chịu vì mất tập trung. Ngược
lại, dạo này anh lại hay có thói quen nhìn ra sân thượng nhà nhóc
trong lúc vật lộn với mớ bài tập Toán, dù là có nhóc ở đó hay
không.


Và từ từ, anh phát hiện ra
nhóc là một cô bé kì lạ… Nhóc không chỉ ngồi đó học bài dưới ánh
đèn, nhiều khi, nhóc còn nghêu ngao hát bài gì đó, hay có lúc nhóc
ngẩng hẳn đầu lên trời để ngắm sao, ngắm một cách say mê và chăm chú
như trên trời có đáp án bài thi ngày mai vậy. Nhóc là một cô bé đầy
mơ mộng, có khi nhóc tự cười một mình, cũng nhiều lúc âm thầm khóc
một mình. Đối với anh, hình như cái sân thượng bé tí này từ lâu đã
là một mảnh trong thế giới của riêng nhóc, cái thế giới mà nhóc
được là chính nhóc, cũng là nơi mà nhóc có thể biểu diễn hết tất
cả những trò điên khùng mà chẳng sợ bị ai cười. Vì có ai thấy đâu ?
Cũng chẳng ai để ý, chỉ có anh thôi, hình như càng ngày anh càng để
ý tới nhóc thì phải…





***

Tài sản của Kamui_C3nmt



Được sửa bởi Kamui_C3nmt ngày Wed Feb 03, 2010 10:04 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tsubasafc.go-forum.net
Kamui_C3nmt
Giải nhất cuộc thi viết năm 2009
Nữ
Clover leaves22 Viên (moneyTFC)3322
Tổng số bài gửi : 305
Birthday : 28/01/1993
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Sân thượng lộng gió_ by Kamui_C3nmt   Wed Feb 03, 2010 10:01 am

Nhóc là cô bé đáng yêu nhất mà anh từng biết.


Chủ Nhật đến, một ngày lý tưởng cho sự nghỉ ngơi, ngày duy nhất mà anh có thể thoát khỏi xấp bài tập Toán đáng sợ đó. Từ cửa sổ ngay bàn học, anh ngồi mơ màng đếm những đám mây trôi lững lờ như đoàn thuyền lướt trên mặt nước màu da trời. Ánh nắng ấm áp chiếu xuyên qua ô cửa sổ, rọi vào làm sáng cả một góc
phòng. Một cánh hoa giấy đỏ thắm từ dưới sân thượng nhà nhóc được
gió đưa đến cạnh bàn học nơi anh ngồi, anh liền nhìn theo hướng cánh
hoa giấy đã bay tới.


Drap giường, bao gối, quần áo,
cả giầy vớ,… không biết nhà nhóc phơi cái gì ngoài sân thượng mà
toàn một màu trắng, nhà nhóc có phải là bệnh viện đâu ? Hay là
nhóc thích màu trắng ? Mảnh sân thượng nhỏ đột nhiên biến thành mặt
biển xanh biếc với những cánh buồm trắng nhấp nhô giữa ánh bình
minh. Và anh chợt nhận ra, lách giữa những cánh buồm, hình như có
cái gì đó chuyển động. Nhóc đang nhảy múa à ? Nhóc có biết càng
ngày nhóc càng làm cho anh nghĩ rằng nhóc có vấn đề trong đầu không
? Nhưng với chiếc áo thun trắng nhóc đang mặc, trông nhóc lúc này hệt
như một nàng công chúa nô đùa giữa cánh đồng hoa trắng xóa, hay một Thiên
Sứ cánh trắng nở nụ cười cùng tia nắng ban mai buổi sớm. Trong khung
cảnh lung linh tràn ngập một thứ ánh sáng kì diệu, nhóc là một
Thiên Sứ đang nhảy múa trên một mảnh nhỏ của Thiên Đường…


Nhóc đâu có biết hành động kì
quặc của mình lắm khi làm anh ngẩng người ra … như bây giờ vậy. Vì
từ trước đến nay trong cái khoảng sân lộng gió ấy, anh chưa bao giờ
bắt gặp được một hình ảnh kì lạ mà đáng yêu như vậy…


Anh đã cảm thấy nhóc đáng yêu từ bao
giờ nhỉ ?...


Anh thường đâu có mơ mộng như vậy, dân
Ban A mà ?


Thế giới của anh ngoài Toán và Âm Nhạc
thì còn gì khác nữa đâu


Từ bao giờ mà… nhóc đã bước vào thế
giới của anh…


Nhẹ nhàng như một Thiên Sứ…


***


Tối hôm đó, anh mơ thấy nhóc
xuất hiện bên ngoài cửa sổ phòng anh, sau lưng vẫn còn mang đôi cánh
trắng. Nhóc nhìn anh và mỉm cười, sau đó vẫy tay như muốn chào tạm
biệt… Nhóc đi đâu ? Anh định hỏi, hỏi nhóc rất nhiều thứ, nhưng chưa
kịp lên tiếng thì nhóc đã biến mất. Anh bừng tỉnh… nụ cười khi nãy
trong mơ vẫn còn in đậm mãi trong đầu, nụ cười nửa vui nửa buồn, nụ
cười chứa chan tiếc nuối… là nụ cười của một kẻ sắp đi xa.


***


Linh tính của anh có vẻ đã đúng. Một tuần, hai tuần, ba rồi năm tuần, cả tháng nay anh không thấy nhóc ra ngoài sân thượng nữa. Mỗi tối anh đều nhìn ra ngoài cửa sổ... tối om… không có ai cả. Không còn bóng nhóc lảng vảng trong tầm mắt của anh, không còn ai làm cho anh khó chịu, không còn mối đe dọa nào cho điểm Toán của anh nữa. Mọi thứ trở lại bình thường như chưa có chuyện gì xảy ra, giờ
học của anh chưa hề bị kẻ nào làm phiền và anh cũng chẳng có cơ
hội để trả đũa kẻ đó, những “cánh buồm trắng” vẫn nhấp nhô giữa
ánh bình minh sáng Chủ Nhật, sân thượng vẫn ấm áp lộng gió và… không
hề có một vị Thiên Sứ nào cả.


Nhóc đi đâu vậy ? Hay nhà nhóc chuyển đi nơi khác, hay là nhóc đã đi du lịch ? Sao nhóc không nói với anh lời nào mà biến mất đột ngột như vậy ? Sao nhóc bước vào thế giới của anh mà chả xin phép ai, rồi lại lẳng lặng bỏ đi theo cùng
một cách thức ? Nhóc thực sự muốn làm anh tức điên lên chắc ?


***


Ba tháng nay vẫn chẳng thấy
bóng nhóc đâu. Anh đã tự đề cho mình một kế hoạch cực kì táo bạo :
đến nhà tìm nhóc.


- Dạ, cháu chào bác ạ !


- Cháu Minh đấy à, chuyện gì
mà sang đây thế cháu ? –anh không quen nhóc nhưng quen với mẹ nhóc, mẹ
nhóc là bạn thân của mẹ anh mà.


- Dạ… hồi nãy cháu lỡ tay
đánh rơi trái banh tennis xuống sân thượng nhà bác (thực ra là cháu
cố tình), cháu có thể lên đó lấy lại được không ạ !


- Ờ, được chứ, cháu cứ lên
lấy đi ! Đi theo cái cầu thang này là lên tới được sân thượng rồi !


- Dạ cám ơn bác !


Anh hí hửng vì kế hoạch thành
công trót lọt, nhanh chân, anh phóng lên phía sân thượng nhà nhóc. Chắc
chắn nhóc đang ở đó, nhóc có trốn ở đâu anh cũng phải tìm cho ra,
“kẻ khó tính” không bao giờ chấp nhận có ai bước vào thế giới của
mình mà không một tiếng chào hỏi đã bỏ đi như vậy !


Phòng của nhóc nối liền với
sân thượng, đó quả nhiên là một căn phòng màu trắng, bàn ghế, giường
tủ, gối, rèm cửa, cả vách tường đều được phủ lên một màu trắng tinh
khiết, nhưng khiến người ta ớn lạnh vì có cảm giác như đang ở trong
bệnh viện. Nhóc đúng là người có sở thích quái dị thật đấy ! Nhóc
ở đâu ? Ra mặt đi !


Anh bước ra ngoài sân thượng…
không thấy ai, ngoài cây phơi đồ và trái banh tennis của anh nằm bên
cạnh. Ánh nắng vẫn ấm áp trải vàng khắp mặt sân và gió vẫn lồng
lộng. Sân thượng lộng gió…


- Cháu tìm thấy trái banh chưa
?


- Dạ rồi, mà bác ơi cho cháu
hỏi…


- Gì cháu ?


- Nhà bác… - anh nuốt nước bọt
– nhà bác hình như có một cô con gái, phải không ạ ?


- Ừ… - bà mẹ thở dài não
ruột – bác có cô con gái, nhưng nó không còn ở đây nữa…


- Không còn ở đây ?


- Nó đi du học cháu ạ, tận ở
Nhật, đã ba tháng nay rồi !


- Du học ?


- Ừ, mà thôi bác xuống nhà
đây, hình như nồi canh sôi rồi…


“Du học?”, giờ chỉ còn một
mình anh, trái banh, với cái sân thượng trống không. Hóa ra anh đến
trễ à ? Nếu anh ném trái banh này xuống nhà nhóc sớm hơn một chút…
có lẽ đã gặp được nhóc rồi.


- Uả, anh là ai vậy ?


Anh ngẩng đầu lên, đứng trước
mặt anh là một cô bé mặc áo thun trắng:


- Thiên Sứ ! – anh buột miệng


- Hả ? Thiên Sứ nào ? –cô bé
nhìn anh vẻ khó hiểu.


- À…à không, anh là hàng xóm của nhóc,
phòng anh trên kia kìa, anh (cố tình) làm rơi trái banh này xuống đây
nên… anh xin mẹ nhóc lên đây lấy.


- À, ra vậy… - cô bé lại cười,
nụ cười giống hệt như trong giấc mơ của anh.


- Sao mẹ nhóc nói nhóc đi du
học rồi ?


- À, người đi du học là chị em
cơ, em mới lớp 11, đi chi cho sớm!


- Nhóc học trường gì ?


- Em học lớp 11D2 trường PTTH
Gia Định, cái trường có lô-gô màu đỏ đó !


- A, vậy là cùng trường rồi,
anh học lớp 12A1 !


- Anh học A1 kia à? Giỏi thế !


- D2 cũng có kém đâu nào… mà nè… cho anh hỏi một câu được không ?


- Dạ ?


- Hình như sáng Chủ Nhật nào
nhóc cũng ra sân thượng… nhảy múa ?


- Hở ?...- cô bé sượng đỏ cả
mặt – anh thấy ạ ? Em chỉ nghĩ là nhảy múa cho đỡ căng thẳng, học
hành mệt mỏi quá… có một ngày nghỉ mà, nên… nhìn em điên lắm hả ?


Anh mỉm cười:


- Không… rất dễ thương…


***


- …Sao hồi trước cứ buổi tối
là nhóc xách ghế ra sân thượng ngồi học (trước mặt anh) vậy ?


Cô bé ngập ngừng một lúc, rồi
trả lời một cách bối rối:


- Tại… thì tại trên này gió
mát, lại yên tĩnh… nên em ra ngoài đây học… em sợ phiền anh nên dạo
này em không ra sân thượng nữa…


- Phiền à ?… không !Anh chỉ sợ
(cố tình) mở nhạc to quá nhóc học không được (hê hê)


- Thì có hơi hơi… nhưng không sao,
nhạc của anh hay lắm!


Có vẻ đã mãn nguyện, anh vào
phòng nhóc và xuống cầu thang.


- Mà nè, nhóc tên gì thế ?


- Em là Trúc Phi, còn anh?


- Anh là Thiên Minh, Hoàng Thiên Minh, rất vui được làm quen với
nhóc.


Bóng anh vừa mới đi khuất, nhóc bước ra phía ngoài sân thượng. Những tia nắng buổi ban mai giờ đã xuyên qua được cửa sổ phòng anh, dịu dàng sưởi ấm cả căn phòng trước đây chỉ tồn tại xấp bài tập Toán và tiếng nhạc văng vẳng. Gió thổi
mát lồng lộng, tinh nghịch cuốn một cánh hoa giấy màu trắng từ nhà
anh vào bàn tay của nhóc. Cầm cánh hoa trên tay, nhóc nhìn lên phía
cửa sổ phòng anh.


- Làm sao mà em nói cho anh biết … em ra ngoài sân thượng học bài… chỉ để được nhìn thấy anh qua khung cửa sổ ấy…


C3nmt & Kate J.C

Tài sản của Kamui_C3nmt



Được sửa bởi Kamui_C3nmt ngày Tue Feb 09, 2010 9:47 am; sửa lần 2.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tsubasafc.go-forum.net
Koyuki Hagiwara
Phù thuỷ không gian
Nữ
Clover leaves52 Viên (moneyTFC)2788
Tổng số bài gửi : 2019
Birthday : 31/08/1993
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Sân thượng lộng gió_ by Kamui_C3nmt   Thu Feb 04, 2010 2:04 am

Póc tem :heart:

Công nhận Kamui giỏi quá, Déign lẫn viét truyện cái nào cũng tuyệt :heart:

Có điều cái anỳ là do Kamui viết, nên trong tác phẩm nhớ ghi rõ bản quyền nhé, để có người anò copy đi chỗ khác thì Tsubasa FC vẫn tự hào có 1 thành viên giỏi như kamui.

FC mình có mấy bạn viết truyện tuyệt lắm ý :-S Kyoko dạo này lặn 1 hơi mất tăm hà :(

Cộng Kamui 10Lv nhé :oops:


Khách viếng thăm HÃY CỐ GẮNG POST BÀI ĐỂ VÀO TOP 10 NHA


Tài sản của Koyuki Hagiwara

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tsubasafc.go-forum.net
congchuaxuClam
Trùm thế giới ngầm
Trùm thế giới ngầm
Nữ
Clover leaves19 Viên (moneyTFC)1027
Tổng số bài gửi : 821
Birthday : 19/04/1994
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Sân thượng lộng gió_ by Kamui_C3nmt   Thu Feb 04, 2010 8:27 pm

hay quá hà, nếu Kamui vẽ truyện nữa thì thật tuyệt đó

Tài sản của congchuaxuClam

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.facebook.com/Kumjko.kun
Kamui_C3nmt
Giải nhất cuộc thi viết năm 2009
Nữ
Clover leaves22 Viên (moneyTFC)3322
Tổng số bài gửi : 305
Birthday : 28/01/1993
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Sân thượng lộng gió_ by Kamui_C3nmt   Mon Feb 08, 2010 2:58 am

@Koy: Kamui ghi ròi đấy thôi, C3nmt cũng là Kamui mà ^^
@congchuaxuClamp :^^ cam ơn bạn nhìu nha, hix, Kamui thấy viết dở thí mồ^^

Tài sản của Kamui_C3nmt

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tsubasafc.go-forum.net
princess_tomoyo
Giải nhì Summer Contest
Nữ
Clover leaves16 Viên (moneyTFC)4628
Tổng số bài gửi : 693
Birthday : 04/05/1997
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Sân thượng lộng gió_ by Kamui_C3nmt   Mon Feb 08, 2010 9:18 pm

Kamui_C3nmt đã viết:
@Koy: Kamui ghi ròi đấy thôi, C3nmt cũng là Kamui mà ^^
@congchuaxuClamp :^^ cam ơn bạn nhìu nha, hix, Kamui thấy viết dở thí mồ^^
Khiêm tốn vừa thou Kamui oy, viết hay thế mòa tự chê àk?
Hâm mộ Kamui was yk, vẽ nè, design ảnh nè, hát nè, viết truyện cũng hay nữa
Sao đa tài thiz??? Kóa phải robot ko dzậy trời

Tài sản của princess_tomoyo

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Kamui_C3nmt
Giải nhất cuộc thi viết năm 2009
Nữ
Clover leaves22 Viên (moneyTFC)3322
Tổng số bài gửi : 305
Birthday : 28/01/1993
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Sân thượng lộng gió_ by Kamui_C3nmt   Tue Feb 09, 2010 9:45 am

Sis ma` đa tài zị là sis wa bên Hàn làm zợ anh Rain ròi Tomochan ơi, thanks tomochan nhìu nhé^^

Tài sản của Kamui_C3nmt

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tsubasafc.go-forum.net
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Sân thượng lộng gió_ by Kamui_C3nmt   Today at 4:40 am


Tài sản của Sponsored content

Về Đầu Trang Go down
 

[Fiction] Sân thượng lộng gió_ by Kamui_C3nmt

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

 Similar topics

-
» [Fiction] Giai điệu của mưa
» [Saint Seiya - The Lost Canvas fic] Road Untraveled
» [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
» [Bakugan TROLL Fic] Bakugan Bách Qủy Dạ Hành (Thông báo về thể loại fic)
» [MFB fiction] Câu chuyện trường lớp
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
(¯`°·.Tsubasa Reservoir Chronicle.·°´¯) :: Entertaiment Central :: Thư viện trung ương :: Fanfic & fiction-