Welcome to the land of Hopes and Dreams!




Share | 
 

 duyên kỳ ngộ _ bi kịch chuyện tình.........

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Kaoru_Koganei
Kị sĩ
Kị sĩ
Nữ
Clover leaves8 Viên (moneyTFC)1085
Tổng số bài gửi : 216
Birthday : 30/08/1994
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: duyên kỳ ngộ _ bi kịch chuyện tình.........   Sat Nov 14, 2009 7:37 pm

Lãng mạn, như Romeo và Juliet
Tang thương như Lương Sơn Bá-Chúc Anh Đài
Vui tươi, nhí nhảnh như Ngôi nhà hạnh phúc.
Ai đã từng say mê “Chuyện tình vượt thời gian” thì không thể bỏ qua “Duyên kỳ ngộ”
Tóm tắt:

Burning Moon gồm hai phần: phần 1 lấy bối cảnh Trung Quốc thời phong kiến, phần 2 xảy ra tại Đài Bắc năm 2006.
Câu chuyện mở đầu bằng vụ đầu độc bất thành chính con trai mình của Đoàn phu nhân (Phủ Học Sĩ). Chị của bà – nương nương trong cung - vừa sinh con gái nên muốn tráo con với em mình vì tham vọng quyền lực. Được cứu chữa kịp thời, cậu bé Đoàn Trình Phong không chết, nhưng phải mang chất độc trong người. Đoàn gia bèn nhân việc này thoái thác vụ tráo con. Từ đó, Trình Phong không quá ốm yếu như lời đồn, vẫn phải giả bệnh nặng để che mắt nương nương.
Cho đến khi Trình Phong 9 tuổi, Đoàn gia nghĩ cách cưới vợ cho cậu để xung hỉ đuổi tà. Nguyệt Thư Thiền – con gái út của Nguyệt tri huyện, lúc đó mới 7 tuổi – đã chuốc phải phận làm dâu của “quỷ”. Hoảng sợ, cô bé chạy vào rừng trúc và đã gặp Dương Trọng Bàng, người sau này luôn bảo vệ cô.
Những ghen tuông ích kỷ, tham vọng mù quáng làm điên đảo nhân duyên, đã đẩy những tiểu thư, công tử vào vòng xoay bi oán. Cho tới ngày họ cùng được chuyển sinh…

Người tôi yêu
Tôi lặng lẽ đến bên người
Khi chẳng còn gì..
Khi đã lìa xa
Tôi chọn cách về đến bên người
Để xua tan đi những cô đơn hằng đêm phản chịuĐó là những vết thương không thể nào lành được..
Đó là những hồi ức bi thương kéo theo những con người trong cuộc vào bể khổ của vực sâu không đáy
Đó là những sợi dây duyên nợ đầy máu và nước mắt..
Đó là chuỗi tháng ngày đớn đau nhưng có hạnh phúc của yêu thương ...

Chỉ là tình yêu thôi, kéo lê mọi dấu vết trên bánh xe số phận lăn dần trên đường đời khốn khổ..

Đó là câu chuyện về yêu thương ..
Ngọn gió ...
Thoảng tới cánh cửa của Đoàn phủ...
Câu chuyện về mối tình 10 năm từ thuở bé thơ đến ngày trưởng thành, tình yêu không từng thay đổi, chưa từng thay đổi và mãi mãi không bao giờ thay đổi ..

Đoàn Trình Phong - thuở thiếu niên đến ngày trưởng thành. Một lòng một dạ yêu một người con gái. Ân hận và day dứt ngày xưa vô tình làm cô gái ấy chịu nỗi oan ức. Lá phong đỏ như màu của của máu, của lửa, của thương đau... “Như dấu ấn của của trái tim tan vỡ” vì vắng người..

Nguyệt Thư Thiền – ân nghĩa thuỷ chung với một người. “Bóng dáng anh em đã không còn nhớ rõ, những gì quên được đã quên rồi.. Nhưng sao em vẫn khắc khoải nhớ về anh?” Cô gái gánh chịu nỗi chỉ trích và gia đình có người cha chưa hề 1 lần yêu thương cô thật sự.. Ánh trăng trên bầu trời vẫn tỏa sáng, trái tim cô thanh khiết nhường nào nhưng định mệnh đã vùi cô vào bể khổ đau thương..

Dương Trọng Bàng – Sau làn trúc xanh bên kia đồi. Là anh. Với cương nghị một người anh kết nghĩa, anh vẫn giương mắt nhìn Thư Thiền... Trái tim anh nào có được đáp trả? Có phải bất công đều nhắm vào một mình anh? Tình yêu không được ai kia đáp lại..

Thê thiết và biệt ly. Vòng xoáy định mệnh nghiệt ngã đã cuốn cả 3 vào đấy.

Uất Họa Lam – không ăn được thì đạp đổ. Thà ngọc nát chứ không để ngọc rơi vào tay người khác. “Uất Họa Lam này có thể trung trinh cả đời cũng có thể trở mặt vô tình”. Yêu hóa hận. Yêu và thù làm cô làm những chuyện độc ác. Hãm hại Thư Thiền phaỉ chết trong sự phỉ báng của người đời và sự vất bỏ, phản bội, vu oan cô không gột rửa được nỗi oan... Sẵn sàng giết chết người yêu chỉ vì không để lấy kẻ khác. ...

Bộ truyện này gây ra quá nhiều khổ hận, quá nhiều tràn ly và những oán hận, nuối tiếc không bao giờ nguôi ngoai được.

Tranh giành để được gì?
Yêu thương để được gì?
Mưu tính để được gì?
Say đắm để được gì?

Khi tất cả đã bị nhấn chìm trong lặng không?

Từng người một, từng người một gục xúông. Không còn ai tồn tại thì câu chuyện mới chịu chấm dứt trong thời kỳ phong kiến của bối cảnh Trung Quốc ngày xưa là thế giới của quyền lực và mạnh được - yếu thua...

Thê thiết...
Chia tay rồi vĩnh viễn không gặp lại. trong kiếp này..

Dưới làn tuyết dày đặc, trút hơi thở cuối cùng trong hy vọng kiếp sau là cô. Nguyệt Thư Thiền, phút cuối vẫn là niềm hy vọng đem theo yêu thương xuống hoàng tuyền và mong rằng luân hồi gặp lại..

Dưới hôn lễ ma của Trình Phong lấy Thư Thiền đã chết, không kịp thời trăn trối là anh. Dương Trọng Bàng. Hứng chịu một nhát đâm chí mạng và lặng im trong bóng tối. và trước đó là anh đã nở nụ cười ...

Dưới vầng trăng to ngần của bầu trời đêm trong vắt, cạnh ngôi mộ hiền thê, những dòng chữ trên thân cây phong. Thắp lên ngọn lửa khổng lồ trong bi thương và mong nhớ là anh. Đoàn Trình Phong .. Khi đã không còn chịu nổi nỗi cô đơn trống vắng, anh đã quyết định theo người tới nơi kia và hy vọng ngày cùng nhau gặp lại..

Tôi không thể nào kiềm đựơc nước mắt. Đó là lần đầu tiên tôi khóc. Dẫu nó không phải đoạn kết nhưng nó vẫn đáng buồn, vẫn đáng để tôi rơi lệ... Vì nó quá bất công, quá đau khổ... Định mệnh quá cay nghiệt khi sắp xếp những vần thơ thê lương như thế trong cõi người. Tôi khóc không ngừng và mắt đỏ hoe. Với từng dòng chữ, từng câu, từng lời của các nhân vật qua từng trang truyện. Thấm đậm những tình yêu và đau khổ, những biệt ly muôn ngàn và không có ngày gặp lại. Hỏa Nguyệt đã thiêu cháy tất cả dưới ánh trăng tàn. Từng người đều không có được hạnh phúc...

Họ đã làm gì? Họ có làm gì sai?
Họ đã lầm lỗi gì?
Tại sao mọi chuyện khốn khổ lại đè lên đầu họ.
Trong thời phong kiến Trung Quốc, không ai tìm được hạnh phúc vì những toan tính đê hèn và chế độ quyền lực vương quyền khắc nghiệt, hôn nhân phải môn đăng hộ đối?
...
Trái tim trống vắng và biệt ly khổ hận ... Ngàn đời không sao bù đắp..
Có kiếp sau thì sao? Đó cũng không phải là họ..
Hạnh phúc không sao với tới..
Nếu đã không thể sánh duyên chăn gối
Nếu đã không thể dệt mộng tơ tình
Nếu ông trời đã chẳng cho bên nhau..
Cớ gì sắp xếp để gặp mặt?

Để muôn ngàn con tim vỡ nát, phải ôm mối hận và nỗi yêu thương xuống hoàng tuyền, chỉ có thể hy vọng có kiếp sau... Để không cần ngồi dưới gốc phong già ngóng trông bóng hình đã hoàn toàn không có ngày gặp lại..? Nhưng chỉ ngồi đó mới có thể xoay chuyển thời gian quay lại? Chỉ cần ngồi đó chờ đợi thì kết thúc vẫn không bao giờ là quá khứ trong ký ức đầy nước mắt..

Khi số phận đã tàn
Khi dòng lệ cay đắng đã không còn tuôn rơi
Dưới nỗi nhớ mong và hy vọng
Chỉ hằng mong có suối vàng để có thể gặp nhau
Chỉ hằng mong có luân hồi ngàn năm để có ngày mai là tia hy vọng

Khi bánh xe vẫn chuyển luân và không dừng lại..
Bóng người bên ở đó..
Để lại trong tôi những nuối tiếc và khổ đau
Cảm nhận tận sâu những vết thương rỉ máu của trái tim không bao giờ xóa được
Của từng nội tâm và số phận bi thương từng nhân vật
Vẫn tự hỏi trên đời thực sự có tình yêu như thế?
Vẫn không ngừng tự hỏi hạnh phúc là xa xôi hay là gần ngay trước mắt?
Họ không có tội lỗi gì.. Họ chỉ yêu thương nhau... Họ không lầm lỗi gì... Họ chỉ yêu thương nhau ...

Trong truyện này không có mưa, chỉ có lửa... Như cái tên Hỏa Nguyệt của nó..
Người ta thường nói khi mưa nghĩa là trời đang khóc, khóc vì cho cái gì đó và khóc vì tiếc thương cho cái gì đó...
Nhưng trong thời gian kiếp trước, họ chỉ chìm đắm trong lửa...
Lửa của yêu thương, lửa của dục vọng, lửa của toan tính thấp hèn và lửa điên cuồng của hận thù không đaý..

Nó chỉ được dập tắt ở kiếp sau ... Khi vết thương liền sẹo ... Nhưng không có nghĩa nó đã lành ..
Nhưng kiếp sau thì sao? Có phải là họ không? Chỉ là những con người mang ký ức của họ..
Yêu thương không thành thì để kiếp sau.. kiếp này không thể bên nhau thì để kiếp sau ...
Kiếp sau có nghĩa gì?

Ký ức còn tồn tại thì có nghĩa luân hồi là vô nghĩa .. Nó không làm lại từ đầu mà nó tiếp tục quá khứ .. nó không có tương lai hoàn toàn mới mà nó là tiếp diễn để đến tương lai...
Nhưng ký ức còn tồn tại nghĩa là tình vẫn nặng nghĩa vẫn sâu, sợi dây nối kết số mạng không đủ dày để che lấp sợi dây đã đứt ngày xưa ..

Có gì là vô nghĩa sao? Nó không vô nghĩa. Nó chỉ đem ta tới thời gian không gian khác... Nó làm ta có sinh mạng mới và tiếp tục yêu thương nhau ...

Quá khứ đớn đau đã từng tồn tại và nó luôn tồn tại... Yêu thương không tắt mà tồn tại suốt đời .. ngàn vạn niên vẫn không thay đổi ...

Nguyệt Thư Thiền - Mạc Thuyên Song
Đoàn Trình Phong - Đường Duy Khiêm
Dương Trọng Bàng - Mạc Vĩnh Thừa
Nhạn Bình - Liễu Phi Phi
Uất Họa Lam – Lưu Như Vân

Việc đầu thai chuyển kiếp để các người trả mối hận thù, để các người có cơ hội bên nhau .. Bù đắp những bất công và ước nguyện trước kia chưa thành thực...

Đoạn kết có hậu... Nhưng nó sẽ không lắng vào tim tôi nếu không có kết cuộc của kiếp trước.. Không! Không hẳn là kết cuộc mà nó chỉ là điểm dừng cho thời gian kiếp trước để chờ đến kiếp sau tiếp tục. Đó không hẳn là kết cuộc. Vì nếu là kết cuộc thì đó là đáng buồn .. Cái điểm dừng bi thương tàn luỵ như những cánh bướm đã mất đi sự sống, những đóa hoa đã lụi tàn sau ngày chúng hé nở vì thời tiết khắc nghiệt..


Đó là ngọn lửa thiêu cháy tất cả... huỷ hoại tất cả ... kéo tất cả vào vòng xoáy của cuộc đời và vết nghiền đáng sợ của bánh xe định mệnh ..

Cảm xúc trong tim tôi lắng sâu .. nó đọng lại .. thời gian không đủ để tôi quên đi những cảm xúc khi từng khóc tức tưởi trên từng trang truyện đau lòng .. thời gian chỉ đủ để nước mắt tôi không còn chảy ...

Tôi chưa từng tin vào tình yêu, chỉ tin rằng tình yêu có thật trong truyện tranh và phim ảnh ...
Tôi không thể từ bỏ quan điểm của chính mình vì tôi chưa từng chứng kiến tình yêu đích thực nào ở ngoài đời .. Tôi không thể diễn tả tình yêu nó như thế nào .. Tôi hiểu nếu chỉ vài dòng không thể lột tả hết 2 chữ tình yêu đó ..

Chỉ biết rằng trong trí thức tôi, vẫn âm ỉ một chút lắng đọng..

Nó là hạnh phúc và cũng là đau khổ
Tình yêu không thể nói bằng điều gì để thể hiện hoàn hảo
Mọi định nghĩa về tình yêu là vô tận
Không có định nghĩa nào không có nghịch và thuận
Nhưng có lẽ tình yêu là một sợi lông vũ nhẹ thoảng trên bầu trời
Cũng có thể là kiềng xích kéo xuống địa ngục bất tận không đáy ...
Nhưng ký ức về yêu thương và quãng phút giây tận hưởng là thật..
Và nó là hạnh phúc
Dẫu sau này có chịu đớn đau và trả giá...

Tình yêu trong Vầng Trăng là một trong những tình yêu đẹp nhất...
Nó lắng sâu ... dù nó bi thương ,...
Nhưng những con người của yêu thương cả đời và chờ đợi cả đời đó..
Dù họ có hành động ngu ngốc như thế nào..
Dù có là tự huỷ hoại bản thân trong biển lửa hay bằng liều thuốc độc...
Họ có ngu ngốc...
Nhưng họ vẫn chỉ là vì tình yêu... vì 2 chữ yêu thương...
nguồn: jimmyvn.com

Tài sản của Kaoru_Koganei

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Lonely Black Cat
Nhân viên pha chế tiệm coffee Mắt Mèo
Nhân viên pha chế tiệm coffee Mắt Mèo
Nữ
Clover leaves0 Viên (moneyTFC)12
Tổng số bài gửi : 12
Birthday : 29/08/1996
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: duyên kỳ ngộ _ bi kịch chuyện tình.........   Sun Nov 29, 2009 7:33 am

Đọc truyện này phần 1 buồn quá trời luôn...Ai cũng chết hết...
Còn phần 2 thì đỡ hơn...Không có ai phải chết cả nhưng hơi bị bi kịch một chút...Ai cũng có cặp vào khúc cuối...Akira thích nhất là Liễu Phi Phi đó...

Tài sản của Lonely Black Cat

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

duyên kỳ ngộ _ bi kịch chuyện tình.........

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

 Similar topics

-
» DUYÊN VÀ NỢ CỦA THỢ THƠ MA NỮ
» Duyên tình lạc bến - Bà Tùng Long
» Anh yêu em, không phải do duyên số
» Chữ Duyên
» Duyên kỳ ngộ
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
(¯`°·.Tsubasa Reservoir Chronicle.·°´¯) :: Manga-Anime State :: Thành của lãnh chúa :: Đại sảnh đường Manga-Anime-