Welcome to the land of Hopes and Dreams!




Share | 
 

 [TRC Fanfic][Sưu tầm] Hội ngộ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
puppy
Nhà khảo cổ học
Nhà khảo cổ học
Nữ
Clover leaves3 Viên (moneyTFC)5
Tổng số bài gửi : 61
Birthday : 18/02/1993
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: [TRC Fanfic][Sưu tầm] Hội ngộ   Wed May 28, 2008 10:52 pm

Cái này lấy từ Vnssharing nè, thấy hay nên post về cho cả nhà cùng xem ^^
Tsubasa Reservoir Chronicle

Part 1: Birthday

------------------------

Chapter 1: Món quà bất ngờ

Câu chuyện xảy ra vào khoảng nửa năm sau khi “Chuyến du hành tìm kiếm lông vũ” kết thúc.

Buổi sáng thứ 7 đầy nắng, Syaoran nguyên gốc (Syaoran.P) và công chúa Sakura đang chuẩn bị đến Sân vận động Clow Country Stadium để xem trận bóng chày giao hữu giữa 2 đội bóng chuyên nghiệp đại diện cho 2 miền Bắc và Nam của nước Clow. Họ đang dùng bữa sáng cùng Quốc vương và Đại pháp sư, và đề tài hôm nay của mấy người này là Syaoran bản sao (Syaoran.C).

[Chú thích: Vì Syaoran.P có cùng huyết thống với Clow Reed nên sau này về cung ở cùng những người trong Hoàng tộc, còn Syaoran.C thì trở về căn nhà của mình để tiếp tục công việc khai thác di tích cổ.]

_Tên nhóc đó không đi cùng, em thấy thiếu vui chứ gì!

_Syaoran không phải là nhóc!!! Cậu ấy đang rất bận nên em sẽ ghi hình lại trận đấu cho cậu ấy xem. Cậu ấy cũng rất muốn xem đấy. [Lạ nhỉ! Nước Clow cũng có máy quay cơ đấy!]

_Trận bóng chày này có vẻ “hiếm có” đấy, người ta đến mua vé cả một hàng dài tuốt luốt luôn mà! Nhờ Sakura (thắng cược) nên chúng ta mới có được vé hạng 1 mà không phải chen chân mua vé_Syaoran châm vào.

_Nhưng anh không hiểu nổi cái khả năng quái lạ đó của em là ở đâu ra. Cả anh và Yukito đều chẳng nhận ra có gì khác thường liên quan đến chuyện đó.

_Àh àh, cái đó…em cũng không rõ. Có lẽ là do năng lực của lông vũ, hoặc chỉ là tình cờ mà em có được khả năng “bẩm sinh”!

Chắc mọi người cũng đã hiểu ra, đó chính là khả năng “đứa con cưng của thần” của Sakura, đã được Syaoran.C phát hiện và Yuui-san nhà ta trực tiếp “vận dụng thực tế”.

_“Thế giới này vốn không có ngẫu nhiên, tất cả đều là tất nhiên”. Công chúa quên câu nói bất hủ đó của Yuuko-san rồi sao!?_Yukito đến và kéo ghế ngồi xuống bên bàn ăn. [Có vẻ như người quen của Yuuko đều biết đến câu nói này.]

_Hoe!?

_Trong lúc du hành qua các chiều không gian, nếu không có Sakura “kiếm tiền” thì bọn em sẽ còn phải vất vả nhiều lắm!_Syaoran cười thật tươi.

_ Bệ hạ cũng muốn xem trận đấu này nên anh đã cho người đến ghi hình rồi. Dân chuyên nghiệp, làm việc tốt hơn!

_Cuộc họp khi nào thì bắt đầu?

_Khoảng 1 giờ nữa. Bệ hạ cứ việc thong thả, tôi đã chuẩn bị tất cả rồi ạ!

_Cứ gọi tớ là Touya được rồi.

Ngài Quốc vương kính mến của chúng ta đang lấy hết quyết tâm hành động và thành ý để nở 1 nụ cười hiền lành nhất:

************

Syaoran.P và Sakura đang trên cỗ xe ngựa Hoàng gia đến Clow Country Stadium. Thứ họ đã cho sẵn vào túi xách không phải là hot-dog và coca mà là bánh kẹp nướng và nước trái táo. Công chúa Sakura rất thích đồ ngọt. (Giống như Yuui vậy!)

Nhưng khi họ vừa bước xuống xe và ngồi nghỉ ở căn-tin của sân vận động, một chuyện khủng khiếp đã xảy ra.
Một tia chớp lóe sáng. Bầu trời đột ngột nứt ra 1 lỗ rồi lập tức khép ngay lại. 1 cái bóng lộn vòng vài cái ngoạn mục và đáp xuống ngay trên đầu Syaoran.P. Nó biết nói! Cái thứ quái ấy.

_C…Cái gì thế này!?!?!?!?_Syaoran lắp bắp.

Sakura, trông ngạc nhiên hết mức có thể và kêu lên <Áh> một cách cực kì khổ sở.

_Sản phẩm mới của tôi đấy! Tuyệt chứ hả?

Giọng nói của Yuuko cất lên từ đâu đó, hết sức ma mãnh và đáng sợ như đang mưu đồ 1 việc nào đó. Chuyện này rất thường xảy ra. Ai cũng biết rồi mà!

Yuuko-san xuất hiện, từ viên ngọc màu vàng chóe đang phát sáng trên đầu…1 con Mokona! Mokona với kích thước như cũ nhưng nó mang một màu xanh ngọc bích khắp mình và viên ngọc màu vàng trên trán cũng như trên vành tai. Y hệt như 2 con quái đó nhưng trông còn quái hơn nhiều!

_Chào buổi sáng! Tôi tạo ra nó đấy! Kết hợp năng lực của Mokona trắng và đen, nên nó cũng có khả năng tương đương với chúng, nhưng bị giới hạn đi một chút. Đây là 1 thí nghiệm của tôi, mong rằng nó hoạt động tốt!

_Yuuko-san, chị vẫn khỏe chứ? Còn Mokochan? Kimihiro-san? Maru và Moro?_Sakura hớn hở.

_Mọi chuyện đều ổn. Watanuki đang bận thi tốt nghiệp nên 2 tuần nay không đến tiệm. Còn bên đó thế nào?

_Dạ, em và mọi người vẫn khỏe. Bọn em đang ở sân bóng chày. 20 phút nữa sẽ bắt đầu một trận giao hữu.

_Chà! Chắc thú vị lắm nhỉ! Mà chỉ có 2 người thôi sao? Syaoran.C không đi cùng à?

_Cả tuần nay cậu ấy phải ở lại khu di tích vẫn đang khai thác. Hình như sắp hoàn thành rồi nên cậu ấy sẽ rất bận_Syaoran giải thích.

_Nhưng hôm nay là sinh nhật Syaoran và Sakura cơ mà. Chẳng phải 2 người bảo là luôn cùng nhau mừng sinh nhật sao!?

_Vâng! Tối nay bọn em mở party ở nhà Syaoran-kun, cậu ấy bảo cũng sẽ về dự tiệc mà!

_Chính là vì thế! Hôm nay là sinh nhật 2 người, và tôi đã quyết định tạo ra con Mokona xanh này (!) để làm quà tặng. Àh, sinh nhật của Syaoran.P là 13-7 phải không? Món quà này cũng có phần của cậu trong đó đấy!!! [Đúng là đồ keo kiệt!]

_Hoe!?

_Tặng quà sinh nhật chung cho 3 người cùng một lúc sao!?

_Vì tôi rất lười!!!

_Chị tặng bọn em Mokona thật sao? Chị thật tốt quá! Em cảm ơn chị! *smile*

_ Không có gì! Nhưng phải nhớ đáp lễ cho tôi bằng một món quà tương đương vào ngày sinh nhật của tôi đấy nhé! Cả 3 người đấy! *cười gian xảo*

_Ôi! Biết tìm thứ gì “tương đương” tặng chị bây giờ!?_Sakura cố mỉm cười.

_Cứ từ từ mà suy nghĩ, sinh nhật tôi còn lâu lắm! Àh, tối nay có tiệc phải không? Gửi cho tôi mấy cái bánh ngọt làm đồ nhắm nhé! Không có đồ nhắm của Watanuki làm, tôi uống rượu cũng thấy thiếu hứng thú! [Có ai lấy bánh ngọt làm đồ nhắm để uống rượu không nhỉ!?]

_Là tiệc ngọt. Em và Syaoran.C sẽ làm bánh. Sakura chỉ việc pha trà ngồi nhâm nhi thôi.

Cậu ta quay sang Sakura buông 1 cái nháy mắt hết sức độc chiêu như muốn nói : (còn gọi April fish í)

­_Tuyệt quá! Bánh của 2 cậu làm tôi rất muốn nếm thử. Nhỉ, Sakura!? *cười độc địa*

_Mokona cũng muốn ăn!_Mokona đen lên tiếng.

_Tôi cũng muốn!_Mokona trắng cũng không chịu thua.

_Tớ cũng muốn ăn bánh!!!_Cái con màu xanh cũng châm vào!!

_Cậu cũng tên là Mokona à?

_Phải! Phải! Bắt tay nào! Syaoran!

_Tôi phải ra ngoài bây giờ. (Đang có khách hàng!). Tối gặp lại. Tạm biệt! Maru! Moro! Chuẩn bị xong chưa?

_Rồi ạ! Rồi ạ!_Những tiếng đáp lại vọng lên rõ to.

_Nhớ đấy nhé! Quà đáp lễ!_Yuuko quay lại nhắc nhở.

Phụp! Yuuko biến mất. Mokona từ trên đầu Syaoran.P nhảy vào vòng tay Sakura. Nó ngoác cái miệng mà bình thường trông chẳng rộng là mấy nhưng lại có thể nuốt chửng không biết bao nhiêu người cùng 1 lúc, cười hớn hở, mắt vẫn híp và trông cực kì ngốc xít. Chỉ tội cho 2 nạn nhân, đang “yên lành” tự nhiên bị dân chúng bu đen bu đỏ lại chỉ vì cái sinh vật kì dị này. Nhưng bây giờ sở hữu Mokona rồi, tha hồ mà đi đây đi đó!

_Mokona…có thật là tặng chúng ta không nhỉ? Hôm nay là ngày Cá tháng Tư đấy. (nghi nghi)

_Thật mà! Cô Yuuko bảo tôi là thí nghiệm của cô ấy. Còn bảo là tạo ra tôi để làm quà tặng sinh nhật, rồi cứ theo cách đó nhân bản lên nhiều con Mokona khác. Nhưng chắc không làm nổi như vậy đâu!

_Chị ấy đúng là vừa dịu dàng vừa tốt bụng nhỉ! Sinh nhật chị ấy nhất định phải tặng chị ấy 1 món quà thật quý giá! *lovely smiling face*

_Cậu nhầm rồi. Không phải 1 món đâu mà là 3 đấy…

Tài sản của puppy

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
puppy
Nhà khảo cổ học
Nhà khảo cổ học
Nữ
Clover leaves3 Viên (moneyTFC)5
Tổng số bài gửi : 61
Birthday : 18/02/1993
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC Fanfic][Sưu tầm] Hội ngộ   Wed May 28, 2008 10:53 pm

Tiếp nhé :super:
Chapter 2: Buổi sáng ở sân vân động


_Cầu thủ Kigai chạm gôn trước! 2 điểm trực tiếp cho đội nhà Clow’s South Stars!_Tiếng người bình luận viên vang lên cùng với những tràn vỗ tay của khán giả và fans cổ động.

_ Huraaaa!!!_Sakura nhảy dựng lên đầy bức xúc.

_ Ah…Tí nữa là đổ ly nước rồi! Hay thật! Mới hiệp đầu mà đã ghi điểm rồi. Cừ quá!

_Đổi lượt!_Trọng tài ra hiệu.

_Pitcher chủ lực đội South Stars giỏi quá ha! Đường bóng nhanh dễ sợ!

_Công chúa sa mạc mà cũng quan tâm đến thể thao nhỉ!_Mokona bảo.

_Nhưng đúng là môn bóng chày này rất thú vị mà! Hồi nhỏ tớ cũng có xem nhưng chưa hiểu lắm, cũng chưa chơi giỏi nữa_Syaoran hào hứng kể.

_Lúc trước khi cậu bị giam cầm đấy à?

_Uhm. Nhưng sau đó Syaoran.C lại đi qua nhiều đất nước và ở nước Clow lại khá bận rộn nên cũng ít dịp được gặp lại bóng chày.

_Ở Nhật Bản cô Yuuko đang ở cũng có môn này, tuy luật chơi có khác nhau đôi chút nhưng nói chung là cũng giống nhau.

_Lạ nhỉ! Giống như lần đến nước Shurano ấy, chỗ Ashura vương có 1 cây đàn giống hệt loại đàn ở đây. Cả hình dáng và âm thanh đều giống y hệt.

_ Hửm? Syaoran, sao thế?

_Uhm…tớ thấy, cầu thủ ném bóng đó…

_Hoe?

Syaoran nguyên bản chăm chú quan sát trong vòng 3 giây, rồi chợt cười lớn và vỗ vai Sakura:

Quả thật, gương mặt quyến rũ đang ẩn dưới chiếc mũ bóng chày kia chính là Subaru. Không phải là Subaru-vampire mà là 1 Subaru khác, Subaru của thế giới này. Nhưng dù sao một người có hình tượng baby như Subaru mà đi chơi thể thao thì đúng là mới thấy lần đầu.

_Đúng là anh ấy rồi! Ôi không ngờ ở nước Clow này cũng có một Subaru-san. Mà lại là cầu thủ bóng chày nữa chứ! *smile*

_Subaru đó…là ai thế?_Mokona ngạc nhiên hỏi.

_Phải rồi, lúc đó cậu chưa được tạo ra mà. Đó là 1 người bạn của bọn tớ, àh không, 1 người quen thì đúng hơn, mà cũng không hẳn là anh ấy. Trong thời gian du hành tìm lông vũ, bọn tớ đã gặp anh ấy, mà không chỉ gặp 1 lần thôi đâu.

_Hay quá! Tớ muốn đến làm quen với anh ấy! Lát nữa cuối trận đấu chúng ta sẽ được gặp đội nhà đấy. Họ mời chúng ta đến sân tập của họ. Tớ đã nhận lời rồi! Chỉ tiếc là Syaoran-kun không thể đến.

_Sao cậu không nói sớm! Thế khi nào?

_3 giờ trưa nay. Thật ra là anh Touya nhận lời mời đó nhưng vì có cuộc họp quan trọng nên nhờ tớ đi. Dĩ nhiên là tớ thích đi rồi! Ăn trưa xong chúng ta cùng đi nhé!

Vậy là 1 cuộc hội ngộ hứa hẹn thú vị sắp diễn ra. Vì “người quen” ở nơi này không chỉ có Subaru-san thôi đâu. Có thể đây sẽ là kỉ niệm tuyệt vời của Sakura vào ngày sinh nhật của cô ấy. Chúng ta cùng theo dõi buổi trò chuyện của họ nào! Àh mà phải chờ khi trận đấu thú vị này kết thúc đã. Trong lúc đó, ta tranh thủ nói về môn thể thao này ở nước Clow một chút! Đúng hơn là nói về 2 đội bóng mạnh nhất nước đang thi đấu kia.

Tại sao South Stars lại ghi điểm từ ngay hiệp đầu dễ dàng đến thế? Chẳng phải đội North Desert cũng có thực lực tương đương đấy sao! Nhưng đây mới là hiệp đầu thôi, chưa quyết định kết quả trận đấu được đâu. Đơn giản là vầy! Chiến thuật của Desert là thăm dò đối phương và thích tung cú tấn công bất ngờ. Thế nên tuy đang bị dẫn điểm nhưng hoàn toàn có khả năng lật ngược tình thế. Còn South Stars thì luôn chiến đấu với tinh thần vô cùng mãnh liệt, nhưng không ngu gì mà tung hết quân giỏi ra, mà ra quân trình độ từ thấp đến cao dần để “phòng bị” cho trường hợp xuất hiện trái bí.

Tuy có vẻ thú vị thật, nhưng chúng ta không có đủ thời gian để tường thuật lại cả trận đấu này, nên chỉ cần biết rằng, nó đã kết thúc với tỉ số 6-5, chiến thắng thuộc về đội nhà Clow’s South Stars!

************

_ Tớ…no quá!

Việc nhất định phải làm cuối cùng của Syaoran.P và Sakura trước khi họ rời khỏi Sân vận động bây giờ là dọn dẹp đống hỗn tạp vỏ hộp bánh + vỏ lon nước + ly nhựa + giấy Chewing gum đang hiện diện ngay dưới chân họ.

_ Thế không đi ăn trưa à?

_Không biết nữa. Tớ không nghĩ rằng sẽ hay ho nếu chúng ta đến trễ hẹn đâu…Mấy giờ rồi?

_11h30’. Sẽ kịp mà! Nhưng…no rồi à? Tớ…cũng thế.

_ Ờ…ờ…tại…mình mang theo nhiều bánh quá!

_Vậy đi ăn kem (tráng miệng) ha! Tớ mời đó!

_Yay!

_Mokona cũng muốn ăn!

_Được. Cùng đi nào! Syaoran có chỉ tớ 1 chỗ có món kem sữa cốm ngon lắm.

_Có xa không?

_Đi bộ chừng 10 phút.

************

Vừa tản bộ vừa…chụp hình, gần 12 giờ trưa Syaoran và Sakura mới đặt chân đến một quán trà tên là “KOHAKU”. Sakura vừa nhìn thấy bảng hiệu liền cười và nói:

Không phải nguyên bản thích gì thì bản sao thích nấy. Ai cũng công nhận như vậy mà (!). Nhưng cái quán trà dễ thương sang trọng thế này, cộng thêm cả chất lượng tuyệt vời và giá cả phải chăng thì ai mà không thích cơ chứ! Thế mà bấy lâu nay Sak-chan không biết. Mà Syaoran.C thì cũng mới “khám phá” ra gần đây thôi. Vả lại theo lối kiến trúc cho thấy quán trà này chỉ vừa được xây dựng không lâu, nhưng có vẻ rất đắc khách. Ngay buổi trưa một ngày giữa xuân, tuy không đến nỗi nắng nóng cháy da cháy tóc nhưng cũng đủ oi bức để người ta cứ ao ước có được một chỗ mát mẻ thế này để chui vào tị nạn. Vì nước Clow nằm trong vùng sa mạc mà.

_Kính chào quý khách! Xin mời ngồi! Quý khách dùng gì ạ?

Cô waitress tươi cười niềm nở, đưa cho Syaoran & Sakura hai bảng Menu lớn và trang trí rất đẹp. Không biết người ta có biết 2 người này thuộc dòng dõi Hoàng tộc nước Clow không. Đối với Sakura thì hoa anh đào luôn là đẹp nhất.

_Cậu dùng thử kem sữa nhé! Trà nguyệt quế ở đây cũng ngon lắm! Còn Mokona muốn ăn gì?

_Bánh mì kẹp gà chiên!

_Ừh, Syaoran chọn giùm tớ đi! Tớ thích kem chocolate-dâu. Thế trà ngọc lan có được không?

_Tớ chưa thử loại đó. Vậy chọn 2 loại trà đó đi! Kem sữa chocolate-dâu và kem sữa cốm, và hamberger fillet, và…

_Vâng! Quý khách chờ trong giây lát ạ! [Lịch sự nhỉ!]

Trong vài phút chờ đợi ngắn ngủi đó, Sakura-chan của chúng ta đã kịp thời để mắt đến một người. Cô ấy quay sang thì thầm với Syaoran.P sau khi đã tự xác định là mình không nhìn nhầm.

_Cậu nhìn kìa! Chẳng phải là Yuzuriha-chan đấy sao!

Syaoran quay sang nhìn theo hướng Sakura chỉ. Đúng vậy, đó là Yuzuriha. Trông vẻ mặt hạnh phúc khi ăn bánh pudding của cô ấy là không lẫn đi đâu được. Nhưng đáng lẽ Sakura sẽ không ngạc nhiên đến thế, vì tình trạng "người giống người" là quá quen thuộc với "dân trong ngành" rồi mà. Vấn đề ở đây là Yuzuriha không ăn mặc như một người dân nước Clow, mà là 1 bộ đồ thủy thủ. Giống hệt bộ đồ cô ấy đã mặc hồi nhóm Mokona trắng ở nước Outo-Adonis. Mà nước Clow và các nước láng giềng thì chưa bao giờ có loại trang phục này. Nhất định cô ấy không phải người ở đây.

_Lạ quá! Đó có phải là Yuzuriha ở nước Outo không nhỉ? Để tớ đến hỏi thử xem. Nếu đúng thì chắc chắn cậu ấy sẽ nhận ra tớ.

Không cần đợi Syaoran gật đầu đồng tình, Sakura đã lập tức “nhảy” qua chỗ cô bé ấy, sau khi cô vừa gọi đến cái bánh thứ 5. Vừa thấy cái bản mặt Sak-chan ở đâu chường ra, Yuzuriha trố mắt lên ngạc nhiên rồi chuyển sang mừng rỡ trong vòng 2 giây. Không đợi Sak-chan kịp hỏi câu nào, cô đã nhảy xổ tới, ôm chầm lấy Sak-chan, nói dồn dập, có vẻ xúc động lắm:



Sakura ú ớ vài tiếng gì đó, chắc là bất ngờ quá. ‘Làm…làm sao cậu ấy lại ở đây?!’ - cô nghĩ, trong khi Yuzuriha vẫn đang ôm vai cô lôi tới lôi lui.

_Yuzuriha! Đúng là cậu thật rồi! Làm cách nào cậu đến đây được?

_Seishirou-san đưa tớ đến! Có chút chuyện tớ cần gặp cậu. Nhưng tớ mới đến đây lần đầu nên không biết gì cả, cũng chẳng biết cậu ở đâu. May sao gặp cậu ở đây (Ôi, ôi, ôi…). Cậu đi một mình à?

_Không. Tớ đi cùng một người nữa, bên kia kìa. Syaoran…àh không, Oẳng oẳng nhỏ, mà cũng không phải. Uhm…khó nói lắm!

_Nãy giờ cậu ngồi ở đó đấy à?! Có cả Oẳng oẳng nhỏ nữa à?! Thế mà tớ không nhìn thấy. Ừm, chuyện dài dòng lắm. Từ từ tớ sẽ kể cậu nghe.

_Ừh, vậy ta qua bên đó nói chuyện đi. Thật ra người này không phải Oẳng oẳng nhỏ hồi đó cậu gặp đâu, nhưng có quan hệ mật thiết với nhau lắm.

Đúng là thật khó giải thích cho Yuz-chan hiểu chuyện của 2 Syaoran nhà ta, và càng phức tạp hơn nếu kể hết cả đống những chuyện lớn bé đã xảy ra từ lúc cả bọn chia tay ở nước Adonis, mà Sak-chan lại ngủ say mất. Vả lại, lúc đó Sak-chan vẫn chưa biết hết chân tướng sự việc, rằng chuyện về kí ức của mình không chỉ đơn giản có thế. Bây giờ nghĩ lại, cô vẫn cảm thấy ray rứt vì đã làm quá nhiều người đau khổ, vất vả vì mình. Thật may vì những chuyện tồi tệ nhất đã không xảy ra (thật ra là xém tí nữa thì đã xảy ra), nếu không cô sẽ ân hận biết chừng nào.
Nhưng thật ra thì, Yuzuriha từ nay đã trở thành “dân trong ngành” rồi.

Tài sản của puppy

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
puppy
Nhà khảo cổ học
Nhà khảo cổ học
Nữ
Clover leaves3 Viên (moneyTFC)5
Tổng số bài gửi : 61
Birthday : 18/02/1993
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC Fanfic][Sưu tầm] Hội ngộ   Wed May 28, 2008 10:54 pm

Chapter 3: Câu chuyện của đất nước Adonis

_Chị làm ơn mang giùm em sang đây nhé!

_Không biết ngôn ngữ nước này, làm sao cậu gọi món ăn được?

_Đúng là tớ không biết thật, thế nên từ lúc mới tới tớ có hỏi thăm được gì đâu. Nhưng không hiểu tại sao, bỗng nhiên tớ nghe hiểu được người ta nói chuyện ngoài đường. Nhưng hỏi thì chẳng ai biết cô gái nào tên là Meo meo nhỏ cả. Seishirou-san có đưa tớ một thứ tròn tròn giống viên bi ý, bảo là tới ngân hàng đổi tiền mà xài, trời nóng quá nên tớ vào đây nghỉ một tý rồi đi tìm Sei-san nhưng bánh ngon quá nên ăn luôn tới cái thứ năm rồi! Không ngờ lại gặp 2 người ở đây, thật là may mắn quá!

[Sẵn tiện nói luôn với quý vị độc giả, cái thứ như viên bi đó thật ra là đồ của nước Clow này, mà Sei-san đã khổ công cướp được từ tay Fuuma-san ngay sau khi cậu em trai iu dấu ấy của mình đào nó lên từ sa mạc.]

_Có phải cậu bắt đầu “nghe hiểu được” từ khoảng 8 giờ sáng không?

Yuzuriha lắc đầu . Mokona nãy giờ ngồi trong lòng Yuz-chan, mà cô cứ tưởng là con thú nhồi bông, bây giờ mới lên tiếng: . Nó chộp lấy đĩa bánh và bỏ tọt nó vào miệng. Thật ra nãy giờ nó tu là vì nó đang bận tường thuật lại trận đấu bằng cái khả năng truyền đạt như một cái máy quay phim của mình cho Yuuko và 2 con Mokona kia. Nếu không thì dám chắc Syaoran.P nhà ta sẽ cháy túi chỉ vì nó. Yuz-chan tròn xoe mắt chẳng hiểu gì cả. Đúng, cái con quái vật đó thật khó hiểu. Mất thêm 15 phút để Syaoran giải thích vắn tắt mọi chuyện.

_ Cậu nói là Seishirou-san đưa cậu đến đây? Vậy anh ấy đâu rồi? Tại sao lại phải đi tìm?

_ Thật ra thì Sei-san mới trở lại Adonis mấy ngày trước để lấy tài liệu gì đó thôi, rồi đến đây ngay. Vì có chút chuyện, vả lại muốn đến thăm mọi người nên tớ quá giang luôn. Nhưng đến nơi thì bị lạc nhau. Sei-san đã cảnh báo với tớ trước chuyện này, nên mới đưa tớ viên bi đó đó. Chà chà, người ta bảo cái đó quý lắm. Tớ không biết tiền tệ nước này ra sao nhưng vẫn bảo người ta cho giá cao cao vào kẻo lỗ mất! Hì hì… Cậu xem đi này!

Yuzuriha chìa cho Sakura xem nguyên mấy cọc tiền cô bỏ trong cặp. Trông thích mắt lắm cơ!

_Chắc là lại bị tình trạng như lúc đến nước Sharano ấy! Syaoran.P cũng nhìn thấy mà, phải không?

_Uhm. Vậy chắc là Seishirou-san sẽ đến nhà Syaoran.C tìm bọn mình. Không biết anh ấy có nhớ đường không nhỉ? Lỡ lạc tuốt ngoài sa mạc thì khổ!

_Sei-san giỏi lắm! Anh ấy biết định phương hướng mà! [Thông thái!]

_Chuyện là thế này. Sau vụ việc hồi trước do Seishirou-san gây ra, Chitose-san, Oruha-san và mọi người đã phải vất vả lắm mới sắp xếp lại mọi việc lại như cũ. Nhưng bây giờ không gian ở khu vui chơi Thần Tiên cứ hay bị đảo lộn nên rất dễ gây nguy hiểm cho mọi người. Chitose-san đang nghiên cứu việc đi xuyên các chiều không gian, nên muốn hỏi các cậu xem sao, có lẽ các cậu biết được gì đó. Còn Sei-san thì bảo bọn tớ đi hỏi cô Yuuko nào đấy, nhưng chẳng ai biết liên lạc với người đó cả, Sei-san mới bảo tìm đến các cậu. Vậy, hóa ra là tìm con này à?! [Con này!]

_Mokona là Mokona! Là lá la…

_Vậy là cậu muốn gặp Yuuko-san để hỏi về việc đi xuyên các chiều không gian àh? Cẩn thận đấy, cô ấy không bao giờ làm không cái gì cho ai đâu!_Syaoran thành tâm nhắc nhở.

_Thôi, gác chuyện đó qua một bên đi! Yuzuriha này, cậu ở đây bao lâu vậy?_Sakura hỏi

_Bao lâu cũng được, tớ không bận gì mà. Nhưng tớ mới đến đây lần đầu thôi…

_Cậu cứ về ở chung với tớ, ở lâu lâu một chút nhé!

_Thật sao? Hay quá! Nhưng…có phiền không?

_Không sao! Nhà tớ rộng lắm! Tớ sẽ rất vui nếu có cậu đến ở cùng đấy!

Hai cô bé cùng cười với nhau vui vẻ. Và tất nhiên Mokona cũng cứ cười tươi nhưng trông nó cứ ngông ngốc sao ấy! Hừm!

_Bây giờ là 1 giờ trưa. Các cậu muốn về nhà Syaoran hay đến sân bóng của đội South Stars đây? Còn hơn 2 tiếng nữa mới tới giờ hẹn mà. Bây giờ chắc là họ đang ăn trưa đấy!

_Tớ muốn đến chỗ Syaoran đang làm việc!_Sakura hớn hở.

_Chẳng phải hôm qua đã (trốn) đến rồi sao!_Syaoran thì thầm một mình.

_Nhé! Đi nhé! Syaoran-kun! Yuzu-chan! Cùng đi nhé! *hớn hở*

_Tớ chỉ sợ cậu dính luôn ở đó, không rời đi được thôi!

_Hửm? Nãy giờ 2 cậu nói gì thế? Tớ hổng hiểu gì hết! Ah, quên mất! Cậu tên là gì thế, Meo meo nhỏ?

************



Bốn người, không, ba người và một quái vật bước xuống xe ngựa, cỗ xe ngựa Hoàng gia khốn khổ cứ bị Mokona hết nhảy nhót thì leo trèo, cái con này là khỉ hay sao ấy! Họ xuống dưới khu di tích đã được mở rộng sâu xuống dưới lòng đất theo hình xoắn ốc, và Syaoran.C đang ở tầng cuối cùng, đọc đọc viết viết cái gì đó có vẻ rất căng thẳng và miệt mài. Cậu ấy siêng năng thật! Yuzuriha vừa nhìn thấy là cất lời chào ngay. Nhưng mọi người nhớ không, hồi ở nước Jade, Syaoran có thể vừa cưỡi ngựa vừa đọc sách rất tài tình. Bây giờ trông cậu ấy miệt mài thế, căng thẳng thế mà lại đang cười nói với ai đó, có vẻ “gay cấn” lắm. Sức tập trung tốt đấy!

<Àh, Yuzuriha! Tìm được em rồi! Chào Syaoran, chào Sakura-chan, cả Mokona nữa kìa! Mọi người uống trà không này?>

_Seishirou-san?_Yuzuriha mở to mắt ngạc nhiên.

_Hả?!_Syaoran.P bất ngờ la lên bức xúc.

Seishirou nổi tiếng với khả năng gây sự hiếm có khó tìm của mình, đang hiện diện ở đây, đúng hơn là từ nãy tới giờ, và vẫn điềm tĩnh tươi cười vui vẻ như không có chuyện gì xảy ra. Đã quá quen thuộc với khuôn mặt thư sinh hiền từ, dáng vẻ lịch lãm và nụ cười thiên thần, nhưng chỉ có "người quen" mới hiểu được, anh ta đúng là đồ ác quỷ.

Đừng có trông mặt mà bắt hình dong.

Seishirou vừa độc ác vừa đểu. Óc hài hước cao, thân thiện với mọi người, bất kể anh có thích họ hay không, và rất khoái giết người, hay giết thú, giết vampires nó cũng như nhau thôi, có thói quen gây sự. Cả cậu em Fuuma cũng y chang như thế, nhưng bản mặt của cậu ta còn dễ nhìn hơn, ít nhất thì bớt được cái vẻ ác nhưng chỉ sợ lại tăng thêm vẻ đểu.

Độc ác và hung ác rất khác nhau.

_Trận bóng chày kết thúc rồi à? Nhưng...cái giống gì thế này?!

_Trông em khổ sở quá, Syaoran!

Syaoran đáng thương. Cả cậu ta Mokona cũng không tha.

Syaoran nguyên gốc ngao ngán ngáp dài:

_Oh hoho, Yuuko đã bổ sung từ “phá đám” vào từ điển sở thích của cô ta rồi đấy sao?_Sei cười man rợ.

_Mokona?! Của cô Yuuko à? Các cậu gặp cô ấy à?

_Uhm! Chị ấy tặng chúng ta đấy, làm quà sinh nhật! Nhưng tất nhiên là phải có quà đáp lễ rồi! Nhưng tớ vẫn chưa biết phải tặng gì cho chị ấy nữa!!

Seishirou cười tươi, đưa cho Syaoran.P một ly trà thơm mùi ôliu. *vẫn cười*

_Có hối lộ không? *cười toe toét*

_Cậu muốn gì? Sữa hay bánh, hay rượu, hay...táo?

_Okay! Okay! Tất cả những thứ đó! Mokona thích tất!

_Party sinh nhật tối nay, trừ rượu ra thì mấy món đó đều có cả. Đủ loại luôn! Cậu muốn ăn bao nhiêu cũng được! Thương lượng xong! Vậy nhé!_Syaoran.C cười thật tươi [Syaoran bản sao hôm nay bắt đầu lây bệnh của Seishirou rồi hay sao mà đổi giọng mau thế?!]

_Ơ...Ừ...Ừm...Cũng được! Nhưng để tối tính đi nha!

Nãy giờ ở đây Seishirou đã kể hết chuyện ở nước Adonis của Yuzuriha cho Syaoran bản sao rồi. Hai người đang bàn kế hoạch nhờ vả Yuuko, đang hồi gay cấn thì mọi người đến. Và Mokona, vốn đã là một của nợ, nay bỗng chốc biến thành một vị cứu tinh dân tộc đáng yêu nhất trên đời này! Yuzuriha ôm hôn Mokona chùn chụt, cảm ơn rối rít. Rồi cô bắt đầu than thở:



_Ủa vậy hả?! [nghe wen wen, hình như có ai đó đã từng dùng cụm từ này] Hèn gì anh mới chào có một câu mà cô ấy đã làm một tràng. Nào là…“Rốt cuộc là anh muốn gì?......Tôi không để anh phá tan công sức của chúng tôi lần thứ hai đâu!......Anh phải biết anh đã gây nguy hiểm cho mọi người như thế nào......Sao anh không nghĩ rằng chúng tôi đã khổ sở như thế nào mới sữa chữa xong khu vui chơi này và sắp xếp lại mọi việc?!......Tại sao lúc đó anh lại bỏ trốn mất mà bây giờ lại trở lại đây, khi tất cả đều đã trở lại như bình thường?!......”. Anh nhớ sơ sơ. Mà lúc đó trông cô ấy rất đáng yêu, uhm, hay là đáng thương ý nhỉ?!

_Chuyện đó bọn em cũng có lỗi một phần. Nhưng chưa gì hết đã bị Mokona kéo đi rồi! Nếu không bọn em cũng ở lại giúp một tay. Ôi trông cảnh tượng lúc đó đến là khổ!

_Thế Sei-san đến đây chỉ vì chuyện đó thôi sao?

_Tất nhiên là không phải rồi! Thật ra thì anh muốn đến ăn chực tiệc sinh nhật của 2 đứa, sẵn tiện xem thử cái công trình di tích này khai thác tới đâu, để anh còn bảo Fuuma đến gom mấy cái hầm về xài (!)... [^^”]

_Nhưng làm sao mà anh đến đây được? Anh đã từng đến rồi à?_Syaoran.P hỏi.

_Cậu quên rồi sao? Hồi đó đó, lúc Sei-san sắp đến một thế giới khác đó, tớ đã dẫn anh ấy đến đây một lần rồi mà! Anh bảo muốn tham quan chỗ này, lúc ấy vẫn chưa mở rộng mà, nhỉ?!

_Đâu phải hễ thấy là nhớ hết đâu! Tớ không phải là người trực tiếp trải nghiệm như cậu mà nhớ kĩ dữ vậy mấy chuyện xưa lơ xưa lắc! [Ủa? Hình như mới đây thôi chứ có xa xôi gì dữ vậy?!]

_Vậy là nếu sau này không gặp nhau là Syaoran nguyên gốc quên luôn cái bản mặt của anh rồi phải không?_Sei chen vào.

_A...Ờ...Ừm...Thật ra thì ai gặp anh lần đầu tiên thôi là để lại ấn tượng khó phai ngay! Làm sao mà quên dễ dàng thế được! Chỉ không biết là ấn tượng tốt hay xấu thôi... (^_^)

_Mặt anh giống cáo lắm àh???

_Không phải cáo, nhưng em...lúc đó em đã thừa biết anh là loại người gì rồi!_Syaoran thở dài.

Sakura bắt đầu sặc nước trà. Xem ra cô chịu hết nổi rồi. Chẳng bù với Yuzuriha và Mokona, nãy giờ cứ cười hả hê! Họ không thể nhịn cười được! Trông mặt Seishirou và Syaoran.P khi nói chuyện với nhau quá buồn cười!

_Oh quên mất! Lúc nãy Syaoran.P dẫn tớ đến quán trà Kohaku sau trận đấu, bọn tớ có mua bánh cho cậu nè! Mà ngộ nha, hổng hiểu sao lại mua đến 2 cái...

_Số anh số hên ý mà!

Sak-chan mở hộp bánh, đưa cho Sei-san và Syaoran.C kèm theo hai tách trà mật ong còn nóng.

_Ừ đúng, đúng! Tớ đồng tình với cậu!_Yuzuriha nhảy cẫng lên.

_Hôm bữa tớ đến đó ăn sáng với Shizuka-san (anh ý bao mà!). Từ đó tớ kết luôn chỗ này!_Syaoran.C bảo.

_Mokona ăn với!!!

_Bây giờ ăn là tối không được ăn nữa đâu nha! Mokona thì ăn bao nhiêu cho đủ chứ?!_Syaoran.P hù dọa.

_Không!!! Đừng!!!

Tài sản của puppy

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
puppy
Nhà khảo cổ học
Nhà khảo cổ học
Nữ
Clover leaves3 Viên (moneyTFC)5
Tổng số bài gửi : 61
Birthday : 18/02/1993
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC Fanfic][Sưu tầm] Hội ngộ   Wed May 28, 2008 10:54 pm

Chapter 4: Buổi hội ngộ

_Vậy có được không???_Sakura lo lắng hỏi.

_Không sao! Hôm nay là sinh nhật chúng ta mà! Tớ nghỉ làm một bữa cũng không ảnh hưởng gì đâu. Với lại Đội trưởng đã đồng ý rồi. Anh ấy còn khuyến khích tớ đi chơi với cậu nữa mà!

Ngay sau đó, Syaoran.C mới nhận ra là mình đã lỡ mồm. ‘Ôi trời ơi! Dùng nguyên văn cái cụm “tớ đi chơi với cậu” thế vậy chẳng hóa ra là tự đào hố chôn mình àh??!!?!’.

Anh chàng vẫn chưa cải thiện được mấy cái tính nhút nhát trong...chuyện tình củm của mình. Mà ở đây lại nhiều “người quen” thế này...Cũng như mọi năm,vào dịp sinh nhật hay Valentine, là Syaoran nguyên gốc lại tiếp tục hợp tác với Yuuko, lập kế hoạch đưa Syaoran.C và Sakura vào bẫy. Nếu không bắt đi chơi thì cũng phải ở cạnh nhau...hóng gió bên hồ. Và tất nhiên những kế hoạch ấy luôn thành công mỹ mãn. Đúng. Tuy 2 người họ đã rất hạnh phúc bên nhau những lúc ấy, và cũng rất cảm động trước sự nhiệt tình của Yuuko và Syaoran.P, nhưng họ sẽ biết ơn bao nhiêu, nếu Yuuko-san không lôi cả đám người đi theo họ theo dõi quay phim như thế! Vậy làm sao mà “tự nhiên” cho được! Hm! Lần này Yuuko gửi Mokona-có-tính-năng-quay-phim đến là vì kế hoạch gì nữa đây?!

‘Huống hồ bây giờ lại thêm 2 viện binh này nữa! Không biết họ có buông tha cho mình không đây! Phù!’. Syaoran.C lập tức lái qua chuyện khác ngay:

_Nhưng xe ngựa không đủ chỗ. Mọi người nghĩ sao nếu chúng ta đến đó bằng taxi?

_Vậy, để tớ kiếm cho!_Syaoran.P nhanh nhảu.

_Này, bọn anh đến đó không sao đấy chứ?_Seishirou hỏi Sakura.

_Đâu có gì đâu! Đông người thì vui thôi mà! Nếu mọi người cùng là bạn với nhau thì chẳng phải sẽ rất tốt sao! Em còn tưởng Syaoran sẽ không đi được!

Bọn họ đang chuẩn bị đến sân bóng của South Stars. Vì thế, cái lý do chính đáng nhất để giải thích cho sự hưng phấn hiếm có này của Seishirou là việc một người giống Subaru-của-anh-ý là thành viên trong đội bóng. Tuy rằng chẳng ai lại nghĩ rằng quan hệ giữa anh ta và Subaru là tốt đẹp cả. Bởi vì, điều bất hạnh nhất trong cuộc đời Subaru, cuộc đời của 1 Vampire tự do tự tại, là gặp phải Seishirou, tên thợ săn đáng nguyền rủa đó. Đã thế lại còn dẫn theo chuyện “ghét lây” của Kamui ngay khi biết Fuuma là em trai của kẻ thù, àh, mà thật ra Kamui đã không ưa nổi cái mặt Fuuma ngay từ lần đầu gặp gỡ rồi.

_Em xin anh! Đừng gây sự ở đây! Nha!_Syaoran.C thành khẩn cầu xin (Nói trước cho chắc ăn)

_Ah...Cũng phải để xem đã. Còn tùy thôi em àh! Lâu lâu anh mới đến mà em!

_Taxi đến rồi này! Mọi người có muốn ghé đâu đó mua quà cho họ không?

_Biết mua gì bây giờ? Mình chưa gặp họ lần nào thì làm sao biết họ thích gì được. Hay mua bánh ngọt đi! Quán Kohaku cũng có 1 bakery ngay kế bên đấy!

_Kohaku Bakery!_Mokona nhảy múa, reo hò.

_Cả một đội bóng, cậu định mua nguyên một lố tới đó chia đấy à?!

_Tớ thấy ý kiến đó hay đấy! VĐV luôn phải vận động nhiều nên cần chất ngọt để bổ sung năng lượng. Mua cả trà nữa nhé!_Yuzu vui mừng.

_Chỉ sợ họ không thích ăn thôi...

************

Đúng 2h45 chiều, cả “nhóm Mokona xanh” đã có mặt ở Sân bóng TASHIROMI, một sân bóng chày rộng rãi và lí tưởng đập vào mắt người ta ngay khi vừa đi ngang qua.

Nhưng bây giờ, ở ngay trước cổng, một chuyện khác nổi bật hơn đang làm người ta chú ý. Miêu tả làm sao nhỉ?! Hai cậu nhóc giống y chang nhau đang khiêng nguyên-một-bao-bánh-ngọt và mấy phích trà sữa. Chà, họ rảnh thật đấy! Uhm...đi kế bên đó là một chàng trai, àh không, một người đàn ông lịch lãm, cứ cười cười nói nói cái gì đó (và không thèm giúp). Ừ, cả 3 người họ đều đẹp trai cả! Còn 2 cô bé đang vừa đi vừa trò chuyện rất vui vẻ ấy, trông cũng xinh lắm...không, phải nói là đẹp lắm! Có điều...cái thứ nổi bật nhất ở đây chính là Mokona. Đã nổi lại còn hay nhảy nhót lung tung. Xem ra, Syaoran bản sao sắp nổi điên tới nơi rồi.

_Mokona! Nếu cậu bước dùm khỏi đầu tớ thì tớ sẽ rất vui!

_Đừng ăn vụng nha Mokona! Nhất là đừng có hòng lén mang đến cho cô Yuuko đấy!_Sei hăm dọa.

_Tới nơi rồi! Chà...không biết người ta sẽ đón tiếp tụi mình thế nào đây?! Uhm...Syaoran, ổn chứ?

_Tất nhiên, nếu Mokona làm ơn ra khỏi đầu tớ...!

Mọi người đã đứng trước cổng số 2 vào sân. Ngay từ xa, đã thấy một đám người mặc đồng phục Clow’s South Stars đang chờ ở cổng chính, chuẩn bị đón khách quý. Chắc họ quên là con đường chỗ cổng chính không cho phép xe ngựa lưu thông. Vừa trông thấy cỗ xe Hoàng gia đi qua, họ mới chợt ngớ ra và vội vàng kéo nhau chạy ra cổng 2. Uhm...Đúng, có cả Subaru-san nữa! Họ lôi một lúc cả đội đến thì phải. Đơn giản là vì không ai muốn bỏ lỡ cơ hội được trò chuyện với Công chúa. Nhưng họ có vẻ ngạc nhiên, họ cứ tưởng Công chúa thì đi đâu cũng phải có một hàng vệ sĩ đi theo. Đàng này, trông những người đi cùng ấy giống...minh tinh điện ảnh hơn là vệ sĩ (trừ Mokona). [Lời tác giả: Cái này là tớ phăng đại chứ hông biết nước Clow có ngành điện ảnh hông nữa!! ^_^]
_Welcome to Tashiromi Stadium! Rất hân hạnh được nghênh tiếp Công chúa và các vị!
Một chàng trai cao lớn, chỉ khoảng ngoài 20 tuổi, có lẽ là đội trưởng đội bóng, bước lên phía trước lịch sự nghiêng mình chào và hôn tay Sak.

Mọi người bắt tay và chào hỏi xong thì bỗng thấy một cô gái vội vã chạy đến, vừa thở dốc, vừa chào, vừa giải thích:

_Ah... hộc... xin l... lỗi... hộc hộc... em... em đến... hộc... muộn... hộc... cái... cái... máy... đó... nó…nó…hộc... chào mọi... người... hộc hộc...

_T... Tomoyo?!!

Công chúa Sakura ngạc nhiên kêu lên khi thấy cô gái này trông giống hệt cô bạn Tomoyo yêu quý của mình hồi đến nước Piffle. Cô ôm lấy vai “Tomoyo” hỏi lại bằng một giọng nói hết sức mừng rỡ:

_Có phải là Tomoyo không? Cậu tên là Tomoyo phải không?

_Làm... làm sao Công chúa biết? Chúng ta đã từng gặp nhau sao?

Hai Syaoran đưa mắt nhìn nhau:

_Chẳng lẽ lại có chuyện trùng hợp đến thế?!

_Có khi nào là “người quen” của chúng ta không?

Còn Mokona và 2 người kia thì ngớ người ra, chẳng hiểu gì cả. À, cả “Tomoyo” và những người khác nữa chứ, họ ngạc nhiên nhìn 2 cô gái, nghĩ rằng làm sao “Tomoyo” quen biết với Công chúa mà họ lại hông biết gì cả.

_Uhm... Chúng ta tìm chỗ nào nói chuyện đi!

S.C lên tiếng gợi ý. Khi Sak vẫn chưa khỏi bất ngờ. Đến nỗi, không ai để ý rằng Sei nãy giờ vẫn đang ngắm... ý quên... đang nhìn “Subaru” và cười nụ cười đáng sợ nhất. Anh đã xác nhận lại chuyện này, và “Subaru”, trông chẳng đổi khác gì nhiều. Nếu khác, thì chỉ là cái dáng vẻ mạnh mẽ và năng động của một VĐV bóng chày chuyên nghiệp.

‘Lạ ta! Subaru ở đây thật, vậy còn Kamui đi đâu rồi?!’

Theo suy luận anh nghĩ, Kam và Sub lúc nào cũng phải dính vào nhau, thế nên sớm muộn gì thì Kam cũng xuất hiện thôi! ^___^

Tình cờ Yuz nhìn qua Sei, và cô bất giác giật mình. Anh ta đang toát ra sát khí!

[Lời tác giả: Vì tác giả chưa từng biết đến chuyện một Công chúa đến thăm và gặp gỡ một đội bóng đẳng cấp quốc gia sẽ diễn ra như thế nào, nên chỉ viết theo suy nghĩ mà thôi. Có thể nó sẽ hơi kì quặc một chút! ^^”]

************

Sân vận động Quốc gia Tashiromi, dành riêng cho đội bóng chày số 1 miền Nam nước Clow, Clow’s South Stars, với diện tích hơn 600 m2 và nằm ngay giữa lòng Thành phố. Thế nên việc các cầu thủ bị rừng fans đè bẹp ngay tại sân tập của mình là chuyện thường tình, rất hay xảy ra và mang lại bao nhiêu là rắc rối. Khu đất hình vuông, với sân chính ở giữa và 3 dãy nhà bao bọc thành hình chữ U xung quanh. Phía trước mặt tiền là dãy cổng chính và 1 đồn kiểm soát – bảo vệ. Vào bên trong sẽ có 1 hành lang có mái che và rất nhiều cây cảnh được trồng dọc theo, đường dẫn đến 2 bãi giữ xe ở 2 góc sân.

Vì chỉ là sân tập nên phần chỗ ngồi của khán giả cũng như phòng thu âm dành cho Bình luận viên và quay phim được lược bỏ bớt, không cần xây dựng. Nhưng thay vào đó lại xây các dãy nhà với phòng ốc tiện nghi, là chỗ ở cho các thành viên trong đội, mỗi người đều có phòng riêng cả. 2 dãy ở 2 bên dọc theo sân là các phòng ngủ. Mỗi dãy còn được chia làm 2 bởi 1 cổng phụ. Còn dãy bên trong, khi bước vào từ cổng chính ta đã nhìn thấy trước tiên chính là phòng khách, phòng quản lý, cộng thêm một số phòng sinh hoạt khác, và góc trái dành cho nhà bếp, căn-tin. Tất cả đều được xây dựng rất quy mô và đẹp mắt, cũng như chất lượng kiên cố và bền vững. Một sân bóng lý tưởng mà bất cứ đội bóng nghiệp dư nào cũng muốn được sở hữu.

Phòng khách, tất nhiên là để tiếp khách. Phòng được trang hoàng theo đúng cái phong cách thể thao nhưng vẫn mang cái vẻ tao nhã và sang trọng. Vì quân số trong đội khá đông nên các phòng sinh hoạt chung cũng phải rộng hơn bình thường. Đáng lẽ “nhóm Mokona xanh” của chúng ta phải đi tham quan một vòng trước khi ngồi lại trò chuyện, nhưng, có một số thứ rắc rối cần giải thích rõ ràng, nên trước hết, họ phải giới thiệu và làm quen với nhau đã.

_Tôi là Kigai Yuuto, đội trưởng, vị trí First. Hân hạnh!

_Tôi tên là Sumeragi Subaru, vị trí Pitcher. Rất vui được gặp mọi người! Đây là em gái tôi.

_Tôi là Sumeragi Tomoyo, Manager (quản lý). Rất hân hạnh!

*bô lô ba la...*

Với quân số hơn 20 người, South Stars mất một ít thời gian để giới thiệu tên từng người. Sau đó đến lượt Sak và mọi người nói về mình. Nhưng, khó mà giải thích về chuyện “du hành qua các chiều không gian” ấy được nên... cũng không ai nói gì thêm. Trừ Sei, người đã chuẩn bị sẵn mưu đồ khi vớ được cơ hội để đến đây. Anh bắt đầu ghé tai S.C thì thầm:

_Hay vậy! Hai người họ lại là anh em, vậy có gọi là trùng hợp không nhỉ?

_Em mừng vì điều đó anh ạ! Nhất là khi có một người là Tomoyo ở đây... uhm... em thấy Công chúa có vẻ rất vui!
S.C quay sang Sak với gương mặt rạng rỡ. Sak và Yuz cũng đang rất thích thú với câu chuyện của mọi người.

_Được gặp gỡ mọi người thật là tuyệt! Tôi rất vui! Thật là tiếc vì Vương huynh Touya và Đại pháp sư không thể đến...

Tất cả cùng cười với nhau thật vui vẻ. Cả Mokona cũng tít mắt vui mừng vì được... nhường bánh cho.

Tài sản của puppy

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
puppy
Nhà khảo cổ học
Nhà khảo cổ học
Nữ
Clover leaves3 Viên (moneyTFC)5
Tổng số bài gửi : 61
Birthday : 18/02/1993
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC Fanfic][Sưu tầm] Hội ngộ   Wed May 28, 2008 10:54 pm

Chapter 5: More than friends, less than lovers

_Vậy... 2 người đã tính đến chuyện đính hôn chưa?

_Ơ...Um...C...Chưa ạ...

Syaoran và Sakura cùng lắp bắp trả lời khi nghe Subaru nhắc đến 2 chữ “đính hôn”, là chuyện-khó-nói mà, ngoại trừ Touya ra thì ai ai cũng nhắc khi gặp S.C & Sak. Ngay cả Subaru và những người khác khi nghe Sei kể về “Love chronicle” này cũng nóng lòng hỏi, làm 2 người họ lại ngượng, bối rối, rồi chối bay. Đúng là cũng còn nhỏ, nhưng phải đính hôn trước đi cho chắc ăn, rồi tính sau chứ! Rõ ràng là rất thân thiết, khi ở bên nhau thì “hạnh phúc dâng trào không muốn rời xa”, thế mà yêu nhau lại không dám nói, cứ ngượng mãi...

_Uhm...Tôi cũng đang nghĩ, nếu có một chàng trai chung thủy và sẵn sàng hy sinh bản thân để bảo vệ cho người mình yêu giống như Syaoran, để làm chỗ dựa cho cô em gái của tôi thì...

_Anh hai àh...! *ngượng quá đi*

S.C quay sang khều Sak vì cậu nhìn thấy, hình như S.P thoáng đỏ mặt.

Trong khi đó, Sei đang bắt đầu trò chơi của mình với 1 nụ cười nửa miệng đặc chất gian tà:

_Thế cậu nghĩ tôi thế nào?

Subaru có vẻ ngạc nhiên, bật lên cười :

_Hỏi Tomoyo ấy! Không liên quan đến tôi!

Rồi anh quay qua Yuuto với cái nháy mắt đắt ý.

Sei cười thật tươi với Tomoyo rồi lại nhìn Su:

_Nhưng tôi thích cậu cơ!

_Huh????_ Su trố mắt nhìn Sei_Anh nói cái gì?!

_Hahahaha!!!!! Tôi nói thật đấy mà!_Sei đứng dậy và bắt đầu sấn tới_Tôi muốn hẹn hò với cậu đấy...!

Biết trước chuyện là sẽ như thế mà! Khó trách sao...

Nhưng Syaoran nguyên gốc nãy giờ sao mà cứ lén nhìn qua Tomoyo mãi. Chẳng lẽ anh chàng “rung động” rồi sao?! Kìa! Tomoyo đang đỏ mặt hết cả lên rồi kìa!

_Cậu thấy tôi có hấp dẫn không? Cậu bằng lòng đi chơi với tôi nhé!! *hehe*

_Ưm... Tôi nghĩ là... anh đùa vui quá! Anh thật vui tính!! ^^”_Subaru kiên nhẫn.

_Đủ rồi đó... Sei-san! Anh toàn chơi nổi không àh!_ S.P cuối cùng cũng ra tay_Chúng ta không nên đi một vòng tham quan nơi này sao?

_Oh phải rồi!_Yuuto cũng tham gia “gỡ vây”_Tôi quên đi mất! Mời mọi người cùng đi nhé! Sau đó cùng chơi bóng với chúng tôi mấy hiệp thử xem sao!!

************

Ánh mặt trời gay gắt đang yếu dần và trải trên mặt đất một màu vàng đẫm hơi ấm hiền hòa. Mọi người ai cũng rất vui vì buổi gặp gỡ thú vị và đầy tiếng cười thân thiết này. Khi chia tay, cảm xúc bồi hồi trào dâng, Sak cảm động nói:

_Chân thành cám ơn sự tiếp đón nồng nhiệt của mọi người! Thật vui khi được gặp gỡ và quen biết với mọi người như thế! Sau này chúng ta sẽ trở thành những người bạn thân của nhau chứ?

_Chắc chắn rồi, thưa Công chúa!_Yuuto mỉm cười.

_Đúng thế, Sakura ạ!_Tomoyo nắm chặt lấy tay Sak.

_Thật tiếc khi phải chia tay tại đây, nhưng nhất định chúng ta sẽ lại gặp nhau!_Subaru bắt tay Sak và những người khác.

Cả đội bóng tiễn mọi người ra đến tận cổng, vẫn còn vẫy chào tạm biệt.

_Mọi người về trước đi! Bọn tớ đến nơi này một chút!_Syaoran bản sao đưa Yuzuriha lên xe và nói, tay nắm chặt bàn tay ấm áp của Sakura.

_Um… được rồi! Nhưng nhớ về sớm để còn chuẩn bị tiệc nữa nhé!_Syaoran nguyên gốc cười hớn hở, nhảy phốc lên lưng ngựa.

_Đi bộ hả, Syaoran?_Sei cúi xuống nhìn qua khung cửa xe.

_Vâng!

Yuzuriha chồm người lên thì thầm với S.P:

_Họ đi đâu thế? Không cần “gửi” Mokona theo sao?

_Không! Cứ để họ cùng nhau đón hoàng hôn. Hôm nay là ngày hạnh phúc của hai người mà! Hà... Mong là từ sau ngày hôm nay, mọi người sẽ không phải gọi họ là "more than friends, less than lovers" nữa...

Chiếc xe lăn bánh. Syaoran kéo tay Sakura đi. Họ đến một nơi, một nơi không quá xa, một nơi quen thuộc, một nơi đẹp đẽ, một nơi ấm áp, một nơi mà họ đã xây nên tình bạn và những kỉ niệm hạnh phúc bên nhau.

************

_Lũ chim đang về tổ đấy!_Sakura đưa mắt nhìn vào khoảng trời màu đỏ nhạt, nơi những đàn chim câu chao cánh bay về tổ ấm.

_Lần đầu tiên cậu đưa tớ đến đây_Syaoran mỉm cười nhìn Sak_cậu biết không, tớ đã nhận ra cái cảm giác ấm áp thế nào khi thấy nụ cười của cậu. Tớ cảm thấy như chính cậu là người dạy tớ nở nụ cười và ban cho tớ những nụ cười hạnh phúc thực sự.

_Lúc ấy tớ đã rất vui, Syaoran ạ! Tớ nghĩ mình đã làm được cho cậu ít nhất là một điều tốt đẹp mang lại hạnh phúc chứ không chỉ cứ đem lại bất hạnh như trước đây_Sak đỏ mặt_Nhưng dù thế nào đi nữa, tớ vẫn yêu cậu, Syaoran…

Tim S.C đập mạnh. Cậu đang nghĩ đến một chuyện mà tuy đã chuẩn bị tinh thần rất kĩ nhưng cậu vẫn không tài nào nói ra được. Nghe Sak nói, cậu mỉm cười rồi lấy hết can đảm của một người con trai, cậu khẽ gọi Sak:

_Sakura…_S.C một tay cầm lấy tay Sak, một tay nắm chặt một thứ, giấu ở sau lưng_Cậu…cậu nghe tớ nói này…
Hai gò má Sak đỏ bừng. Cô chăm chú nhìn S.C như chờ đợi điều gì đó.

_C…Có lẽ tớ quá vụng về. Tớ không biết phải làm thế nào nữa!

S.C lắp bắp trong miệng, tay chân luống cuống. Một cách khó khăn nhưng không để Sak nhìn thấy, cậu bật nắp cái hộp nhỏ màu đỏ có viền hoa văn truyền thống của nước Clow. Đó là thứ mà bố cậu đã để lại trước khi mất, và bảo rằng nó sẽ dành cho người con gái mà cậu yêu thương nhất. Một khi người ta đã nguyện hiến trọn cả cuộc đời cho một người nào đó rất đặc biệt, thì điều hạnh phúc nhất chính là được ở bên nhau và bày tỏ tình cảm của chính mình.

_Tớ muốn tặng cho cậu một món quà sinh nhật thật đặc biệt, Sakura… Cậu… đưa tay cho tớ…

Sakura bất giác thấy trống ngực đập liên hồi. Cô vừa hồi hộp vừa thấy xôn xao trong lòng. Cô đưa bàn tay trái run run ra trước mặt Syaoran. Syaoran khẽ nâng lấy bàn tay nõn nà, cậu đeo vào ngón tay áp út một chiếc nhẫn bằng loại đá cổ quý giá và thanh tao. Cậu cố giữ bình tĩnh và nói:

_Sakura, tớ yêu cậu. Tớ muốn cậu sẽ trở thành vợ của tớ. Qua ngày hôm nay là chúng mình tròn 16 tuổi rồi. Tớ nghĩ đã đến lúc tớ nói lên điều mà tớ đã giấu kín trong lòng bấy lâu… Sakura, cậu đồng ý lấy tớ nhé?

Sakura chết lặng hồi lâu. Đây chính là điều cô đang mong chờ Syaoran sẽ nói, nhưng cô vẫn không kiềm chế được mình và đã bật khóc. Giọt nước mắt sung sướng hòa với nụ cười hiền và an bình của Công chúa khiến Syaoran càng thêm tự tin và hạnh phúc. Cậu đã tự hứa với mình sẽ mang lại cuộc sống tốt đẹp nhất cho Sakura, sẵn sàng vì Sak mà làm bất cứ điều gì, chỉ cần cô ấy đồng ý…

_Um… cậu biết rồi đấy!_Sak đưa tay lên và nhẹ nhàng vuốt ve chiếc nhẫn_Cám ơn cậu, Syaoran! Món quà thật tuyệt vời! Tớ thích lắm, Syaoran ạ… Ý tớ là… Tớ rất vui khi nghe được những lời cậu vừa nói. Và tớ rất hạnh phúc vì đó cũng là những gì tớ mong muốn… Syaoran!

_Sakura… Vậy là cậu… đồng ý lời cầu hôn của tớ?

Sak khẽ gật đầu và mỉm cười. Syaoran cũng nở nụ cười tràn đầy hạnh phúc. Đôi bạn trẻ cầm lấy tay nhau, Sakura ngả đầu vào vai Syaoran, Syaoran choàng tay ôm lấy Sakura. Họ đang cùng nhau đón hoàng hôn trong ngày sinh nhật của mình, và cũng là một ngày đặc biệt, ngày mà họ đã thực sự nắm được hạnh phúc của mình trong tay, và, họ sẽ mãi mãi ở bên nhau.

Mặt trời đang lặn dần nhả những tia sáng cuối cùng yếu ớt trải dài trên ngọn tòa tháp, soi sáng hai con người đang hạnh phúc mỉm cười trong vòng tay của nhau, thật âu yếm, thật ấm áp…

Tài sản của puppy

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
puppy
Nhà khảo cổ học
Nhà khảo cổ học
Nữ
Clover leaves3 Viên (moneyTFC)5
Tổng số bài gửi : 61
Birthday : 18/02/1993
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC Fanfic][Sưu tầm] Hội ngộ   Wed May 28, 2008 10:56 pm

Tsubasa Reservoir Chronicle

Part 2: Touka Beach

------------------------

Chapter 1: Japan’s summer

_NÓNGGGGG….. QUÁÁÁÁÁ….. TRỜIIIII…

_.............

_SAO MÙA HÈ Ở NHẬT NÓNG DỮ VẬY NÈ?!?!?!?!?!?!

Những tiếng kêu la rên xiết thảm thương ảm đạm nhưng vô cùng quen thuộc với Watanuki, hiện vẫn đang bu quanh bên hai lỗ tai của cậu. Điều cậu đang lo sợ nhất bây giờ không phải là trời có nóng hay không mà là cô Yuuko lại sắp bày ra trò gì nữa đây. Mọi người cũng biết rồi đấy. Mùa hè của Yuuko không phải là cứ ở nhà vừa uống rượu vừa lập đàn cầu mưa, mà phải có những thứ tương tự như “Hội họp mùa hè: Kể chuyện ma!”.
Mà Watanuki thì ghét nhất là cái thứ đó.

_Watanuki!

_Lại gì nữa đây? Chẵn 10 ly kem rồi đó!

_Thôi, đủ rồi! Cám ơn. Tôi nhờ cậu một việc nữa nhé! *fox’s smile*

Quả như Watanuki dự đoán. Đúng là ghét của nào trời trao của nấy.

_Gọi Doumeki và Himawari đến đây, đến cái công viên gần nhà quen thuộc ấy, cứ tập trung ở đó! Àh, gọi cả Kohane-chan nữa nhé! Nếu không thì cậu sẽ bị bỏ rơi đấy! Phải đến nhà từng người mà mời đấy nhá!

_Hả! Gọi họ đến làm gì? Mà… bị bỏ rơi là thế nào? Lại còn định kéo cả Kohane vào đây nữa sao?

_Haha... Cậu bình tĩnh đi nào. Cứ làm theo lời tôi, rồi mùa hè năm nay cậu sẽ không còn thấy buồn chán nữa đâu!

_Chỉ cần cô để cho tôi yên thân là tôi đã biết ơn cô lắm rồi!!!

Wata tức lên. Mặc cho Yuuko cười nhạo, cậu vẫn giữ bộ mặt hầm hầm ấy, chẳng hỏi han thêm lời nào, lao ra cửa và đẩy mấy cái ly đựng kem sang cho Maru và Moro.

Rốt cuộc là chuyện gì sẽ xảy ra, chúng ta sẽ được biết sau... Bây giờ mời các bạn đến với một đoạn đối thoại giữa hai người... mà không hẳn là người. Chỉ biết rằng, họ rất rất rất... nổi tiếng!

************

_... Anh đói!!!...

Kamui vươn vai buông một câu than thở sau hai giờ liền ngồi... rình một con mồi trong im lặng...

_Nào nào... được rồi... AH HAH...

Một tiếng reo khe khẽ. Trên ngọn cây thông cao vút, nhưng lại là một chỗ núp lý tưởng để quan sát mọi động tĩnh bên dưới, hai anh em song sinh nhà Vampires vẫn đang kiên nhẫn... rình. Subaru đột nhiên hai mắt sáng rỡ, khều Kamui một cái rồi lập tức, vù, nhảy xuống đất.

_Khẽ thôi nào...

_Tại sao cứ phải thế này? Mọi khi chúng ta có cần thế này đâu? Anh đã bảo là...

_Thôi mà Kamui... từ từ...

Kamui không giữ được bình tĩnh. Anh đang bực mình. Vì “con mồi” quá mạnh mà với tính hiếu thắng, anh cứ đòi xông vào. May mà Subaru không như thế. Anh không muốn mạo hiểm nhưng cũng sẽ không bỏ cuộc dễ dàng. Anh quyết định, chờ khi hắn khinh suất sẽ ra tay. Và, tuy bây giờ đã là giữa trưa, đáng lẽ hai người phải đi kiếm cái gì bỏ bụng cái đã. Nhưng thời cơ đã đến: Hắn đang ngủ...

[Lời tác giả *bon chen*: Không còn cách nào khác! Tác giả đành phải để anh em bọn họ xưng hô như thế thôi! Mong CLAMP-sensei tha mạng!]

_Đợi đã! Subaru... có cảm thấy cái gì kì lạ không?

_Hừm... Hình như... một nguồn sức mạnh... quen lắm!

_Nó đang tiến đến thế giới này, từ một thế giới khác...

... Sột... soạt...

_CẨN THẬN ĐẤY!!! SUBARU!!!

************

Đó là những tiếng la hét cuối cùng của Kamui trước khi cả hai người họ bị kéo đi, đến một thế giới khác mà họ đã từng đến. Trường hợp này hoàn toàn có thể gọi là bị bắt cóc. Và thủ phạm không ai xa lạ, chính là...

_Báo cáo! Mokona đen đã chiến thắng trở về!

_Giỏi lắm Mokona! Haha! Bất ngờ hông?

_CÁI TRÒ GÌ THẾ NÀY???

_Ơ... Cô Yuuko... Ơ... hơ?

Kế hoạch “mời mọc” của Yuuko là thế đấy! Cô ta lúc nào cũng làm người khác cảm thấy mình đã bị chơi xỏ. Cô ta và bọn “bánh bao” đã bàn nhau đưa hai người như Kamui và Subaru vào tròng một cách quá đơn giản như vậy, thì những người khác không biết sẽ ra sao. Kamui, đang bực mình giờ như bị châm dầu vào lửa. Đầu anh chuẩn bị bốc khói tới nơi rồi. Với vẻ mặt hầm hầm và ánh nhìn đầy sát khí, y như đang chuẩn bị đánh nhau, anh kéo Subaru ra sau lưng và bắt đầu:

_Có chuyện gì.. Cô...

_Cậu nóng tính quá Kamui! Từ từ nào! Tôi có chuyện muốn thương lượng!

_Chào cô, Yuuko. Um... tôi nghĩ là cô đã phá tan cái kế hoạch sắp thành công của tôi rồi..._Subaru thở dài, lấy tay phủi phủi cái áo khoác bị lấm bụi của Kamui, nhìn sang Yuuko tươi cười một cách miễn cưỡng.

_Cô liệu mà giải thích đi! Đáng lẽ tôi đã tóm được hắn..._Kamui trừng mắt, anh vẫn không ngừng toát ra sát khí.

_Kamui... bình tĩnh... ^_^”_ Subaru nắm lấy vai Kamui một cách âu yếm. Đây chính là một trong những việc mà anh thường làm nhất trong ngày, trong khi Kamui giao tiếp với người khác.

_Tôi muốn bàn một chuyện làm ăn với hai cậu. Tôi nghĩ chỉ có hai cậu mới giúp được tôi. Tất nhiên, khi xong việc tôi sẽ trả một cái giá thích đáng, tùy các cậu muốn yêu cầu thế nào thôi...

Kamui và Subaru im lặng nhìn nhau với cặp mắt mở to kinh ngạc O_O Yuuko lại tiếp:

_Chỉ đơn giản là tiếp cận một nguồn sức mạnh để lấy cho tôi một vật, được bảo vệ bởi nguồn sức mạnh đó. Một mình tôi không thể làm được, nên đành nhờ đến năng lực của hai cậu...

_Tại sao phải là bọn tôi?_Kamui càu nhàu.

_Vì chỉ có quỷ hút máu mới có khả năng lấy thứ tôi cần thôi! Vả lại chỗ đó cũng là một địa điểm du lịch nghỉ mát lý tưởng. Tôi muốn mời hai cậu tham gia chung cho vui!............ Ah, đừng đi!! Hai người không thấy rất hấp dẫn sao?!

_Rất tiếc! Chúng tôi không có hứng thú!

Kamui lạnh lùng trả lời, không thèm quay lại, rồi tiếp tục kéo Subaru chuồn đi cho mau! “Bà” phù thủy đó đáng sợ lắm, phải luôn đề cao cảnh giác!

_Thôi nào! Lâu lâu cũng phải tụ họp lại ăn chơi một bữa chứ! Mùa hè nóng nực thế này, khu nghỉ mát ở bãi biển đó đúng là sự lựa chọn tuyệt vời nhất đấy! Nhỉ, Mokona!!_Yuuko buông lời dụ dỗ.

Kamui khựng lại. Subaru chăm chú nhìn Kamui đầy ẩn ý. Yuuko lại tiếp:

_Cứ coi như tôi mời các cậu một chuyến du lịch hoàn toàn miễn phí đi! Nếu các cậu đồng ý chuyện tôi muốn nhờ thì càng tốt, các cậu sẽ chỉ lời chứ có mất mát gì đâu! Đi chung với chúng tôi cho vui! Nào!! Nào........

_................

Và thế là, lời mời đầu tiên cho chuyến đi chơi của cô Yuuko đã thành công mỹ mãn vào phút cuối! Còn lời mời tiếp theo sẽ “dính” phải ai? Chúng ta cùng chờ xem…

------------

Tài sản của puppy

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
puppy
Nhà khảo cổ học
Nhà khảo cổ học
Nữ
Clover leaves3 Viên (moneyTFC)5
Tổng số bài gửi : 61
Birthday : 18/02/1993
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC Fanfic][Sưu tầm] Hội ngộ   Wed May 28, 2008 10:56 pm

Tsubasa Reservoir Chronicle

Part 2: Touka Beach

------------------------

Chapter 2: Khởi hành

_Sao? Đồng ý không?

_Đừng đa nghi thế chứ, rồng đen!_Yuui cười sắc sảo rồi quay sang Yuuko_Chúng tôi đồng ý!!

_CÁI GÌ??!! TÔI ĐÃ ĐỒNG Ý HỒI NÀO ĐÂU MÀ “CHÚNG TÔI”?!_Kurogane bức xúc hét lên.

_Đi đi mà, Kuro-sama! Tôi ham vui lắm! Được đi chơi (miễn phí) cùng mọi người thế này thì còn gì bằng, đúng không Mokona?! Hiếm khi có cơ hội họp nhóm lắm! Đi đi!! Bố xấp nhỏ!!

Yuui nở nụ cười đắc ý và ôm hôn Mokona trắng, kẻ đã lôi bọn họ từ hai thế giới khác nhau đến đây gần như cùng một lúc. Đáng lẽ cả Tomoyo-hime và Chii cũng bị kéo theo rồi nhưng...

_À phải rồi! Hai cô kia đâu?? Sao không tới?_Yuuko hỏi Mokona, Kurogane và Yuui kèm cái nhìn đáng sợ_Tomoyo và Chii?

_Tomoyo đang ngủ trưa còn Chii đang bận… tắm!!!_Mokona nhanh nhảu.

_Àh………. Hmm, thôi được rồi! Ta sẽ rủ hai người họ đi sau! Bây giờ thì… Công viên quen thuộc! Thẳng tiến!

_Ê! Sao lại lôi tôi vào chuyện này! Tôi không đi với cô đâu!_Kurogane bực mình phản đối_Buông tao ra! Bánh bao trắng!

Nhưng lập tức anh bị Yuui bịt mồm, nắm tóc lôi đi. Anh hoàn toàn có thể kháng cự, nhưng anh biết, nếu không đi với họ thì anh cũng không còn đường nào trở về. Thôi thì đành mặc cho số phận, tuy anh vẫn chưa biết Yuuko định bắt anh và thằng-cha-pháp-sư-mắc-dịch này đi đâu. Nghỉ mát hả?! Ôi giời, cô Yuuko!!

_Fye vẫn khỏe chứ? Yuui?_Yuuko mỉm cười hỏi, giọng đầy quan tâm.

_Oh vâng! Nhờ phúc của cô, anh ấy vẫn bình an!

_Vậy thì tốt!_Yuuko chuyển sang điệu cười gian xảo_Còn chuyện của cậu và Tomoyo-hime tiến triển thế nào rồi, Kurogane?

Kurogane hầm hầm quắc mắt nhìn Yuuko rồi quay đi, đáp gọn lỏn:

_Bình thường!

_Khi nào làm đám cưới??

_CÔ NÓI CÁI GÌ???

Kuro hốt hoảng hét toáng vào ba cái đầu nhỏ bé kia, khi anh bị Yuuko nói trúng phóc ngay nỗi lòng tâm sự của mình. “Khi nào làm đám cưới?” Đó là câu hỏi mà anh kị nhất khi nói chuyện với người khác về Tomoyo-hime, vị hôn thê dễ thương của anh.

_Cún đen hôm nay trông đã rất giống một người bố trụ cột của gia đình rồi nhỉ! Ôi nhìn thế này chứ đã một nách ba đứa con (hai Syaoran và Sakura) rồi đấy!_Yuui buông cổ Kuro ra và đưa hai tay ra sau, vươn vai một cái. Anh đang chuẩn bị tư thế để bỏ chạy bất cứ lúc nào Kuro nổi điên và cầm kiếm đuổi theo chém anh.

_Anh chưa tởn phải không? Còn muốn ăn kiếm nữa phải không?_Kuro kiên nhẫn, gầm gừ.

_Giỡn đủ rồi đó, hai người, tới nơi rồi! Ô! Đủ mặt cả!

Yuuko nhanh nhẹn bay vào công viên chỗ có đến tám, chín người đang ngồi trên băng ghế, dưới một bồn hoa tú cầu, chuyện trò rất sôi nổi, thân thiện nhưng cũng căng thẳng ra mặt. Vì bốn trong số họ là hai phe có mâu thuẫn gay gắt với nhau…

_Đến nhanh thế! Trước cả chúng tôi! Mokona xanh thật là ngoan! Nghe chị nhờ là đến giúp ngay!!_Yuuko chạy lại ôm lấy Mokona cũng đang nhảy bổ tới_Chào buổi trưa! Lâu rồi không gặp!!

_Chào cô! Với thời gian ở đây thì là lâu chứ tôi thấy mới có hai tháng thôi hà!_Fuuma đứng dậy, cúi chào ra vẻ lịch sự.

_Còn tôi thì hết bẵng hai năm trời rồi đấy!! Chắc tôi thành ông già mất rồi!_Seishirou cười lớn, kéo vai em mình để đứng dậy khiến Fuuma suýt bật ngửa ra sau.

_Cô Yuuko! Mokona đã gọi họ tới đây sớm nhất đó! Khen Mokona đi!!!_Mokona xanh trên tay Yuuko hớn hở nhảy nhót.

_Phải rồi! Các cậu thật giỏi!! Bây giờ giúp tôi kiểm tra quân số và ngay sau đó, chúng ta sẽ khởi hành!!

_Yaayyy!!!_Ba Mokona reo lên vui sướng.

_Ơ khoan đã… cô định đi đâu? Sao lại bảo bọn tôi đến đây?_Watanuki nãy giờ mới chen vào được một câu_Cả bốn người họ nữa, sao cô lại kêu hai nhóc Mokona đưa họ tập trung lại một chỗ? Cô vốn biết là họ không…

_Đừng có hỏi! Đó là chủ ý của tôi mà! Cứ đi đi rồi mọi người sẽ hiểu!!

Yuuko cắt lời Watanuki và ra lệnh cho Mokona trắng lập tức đưa cả bọn đến một thế giới khác, một nơi mà cô đã lựa chọn từ trước đó. Thậm chí cô không thèm chuẩn bị hành lí nữa, cứ như là từ một nơi nào đó đi về nhà, chứ không phải từ nhà đi du lịch ở nơi xa xăm khác. Và Yuuko đã thực hiện phép thuật vào Mokona để nó đưa mọi người đến đúng địa điểm theo ý muốn của cô. Điểm danh lại lần chót, chúng ta có: Watanuki, Doumeki, Himawari, Kohane, Kamui, Subaru, Seishirou, Fuuma, Yuuko và ba bé Mokona!

************

Clow Country – Vào một buổi trưa hè…

_Òaaa…………Đáp đất an toàn!!

_Bánh bao trắng! Tao giết mày!!_Kurogane, vì đã bị dồn nén quá mức chịu đựng, đuổi theo Mokona trắng sau khi nó nhả anh xuống một cái hố cát nóng ran và nhảy nhót trên đầu anh với cái câu đã từng khiến anh nhiều lần bực mình: “Đáp đất an toàn!”

_Hô! Clow Country phải không?! Quả là không lẫn đi đâu được!_Yuui cười nắc nẻ_Tôi hiểu rồi, cô Yuuko! Đây chính là “đi du lịch miễn phí”!

_Hai năm trời mà sao chẳng đổi khác gì mấy nhỉ?!_Seishirou nhìn quanh tòa lâu đài đồ sộ và khu di tích quen thuộc, nơi họ đang đứng và chuẩn bị bước vào.

Nghe hỏi, Mokona xanh mới nhảy vào lòng Sei và quơ tay nói:

_Từ lúc anh và Yuzuriha-chan về Adonis đến nay chỉ mới có hơn ba tháng trôi qua thôi! Mà chắc mọi người chưa biết nhỉ? Syaoran bản sao và Sakura mới làm lễ đính hôn hồi tháng sáu ấy! Cũng được hai tuần rồi ý nhỉ?!

_Nhờ có Mokona mà tôi là người được biết tin đầu tiên đấy!_Yuuko thò mặt vào_Giá như các cậu thấy được tận mắt cái cảnh hai người họ tay trong tay, vai kề vai, cười cười nói nói… Ôi hạnh phúc làm sao khi tôi được vinh dự mời đến làm chủ hôn!!

_Cũng phải nhỉ… Bố mẹ Syaoran và Sakura đều không còn. Sakura cũng chỉ có mỗi một ông anh trai là người thân…_Yuui nghịch nghịch tai Mokona trắng_Nhưng nhờ cô Yuuko làm chủ hôn thì thật là quá đáng!!

_Cậu nói vậy là ý gì hử? Cậu bảo tôi không thay thế được cái thằng cha chết tiệt đó phải không?

_Thì ra vì thế mà Watanuki-kun nghỉ làm mấy hôm, lại thường hay qua nhà Doumeki-kun ngủ đấy à?_Himawari cười tươi nhìn Yuuko_Vậy mà chẳng ai cho em biết!

_Chứ tớ cũng có biết đâu! Giờ nghe nói mới giật mình đấy! Cứ tưởng cô đi đâu công chuyện chứ?!

_Bí mật quốc gia mà, Watanuki! Tôi cũng đã định cho mọi người biết rồi, nhưng tôi tính đến đây rồi nói một lần luôn! Cho nó vui!

_Hả?? Cô đã tính đến chuyện tới đây du lịch từ hai tuần trước rồi sao?

_Tất nhiên! Tôi mà lại!_Yuuko cười ma mãnh_Nào! Chúng ta đi!

_CÔ YUUKO!!

_Nhỏ mồm lại coi! Tên ngốc!_Doumeki lấy tay bịt hai tai. Mokona đen đang chễm chệ ngồi trên đầu cậu. Nhưng hình như Doumeki chẳng mấy quan tâm đến việc nó có làm phiền mình hay không.

_Chị Himawari… Chúng ta đang ở một nơi có rất nhiều linh hồn, nhưng có vẻ tất cả bọn họ đều hiển lành và tốt bụng…_Kohane nắm tay Himawari, ngước cặp mắt ngạc nhiên và hỏi như thể cô bé chưa bao giờ thấy những loại linh hồn như thế.

_Ừh! Vì nơi này là một đất nước rất tuyệt vời! Đây là lần đầu tiên em đến thế giới khác phải không?

_Vâng. Còn chị Himawari đã từng như thế sao?

_Phải. Có một lần!

_Hai cô bé cũng có khả năng nhìn thấy linh hồn à?

Subaru hỏi han với vẻ mặt tươi cười hiền lành thường ngày của mình. Kamui đi bên cạnh, có vẻ đã khá hơn đôi chút sau cuộc cãi vả vừa rồi với Seishirou và Fuuma. Cả hai người đều đang cố để nghĩ rằng đây chỉ là một chuyến đi chơi xa với cô Yuuko và những-người-bạn-dễ-thương khác, không phải với hai anh em nhà đó và càng không phải cố tình để cả bốn người phải đi chung với nhau.

_Không đâu! Chỉ có Kohane nhìn thấy linh hồn được thôi. Giống như Watanuki và Sakura ấy. Còn em thì dù có muốn cũng không có khả năng đó được!

_Bọn anh thì bẩm sinh đã có rồi, và gần như tất cả các vampire thuần chủng đều như vậy. Nhưng có vẻ như đối với loài người thì những chuyện này rất hoang đường?

_Vâng, hầu hết con người đều như vậy, nhưng không phải toàn bộ…

_Vì em là ngoại lệ chứ gì!_Kamui dùng móng tay vuốt vuốt mái tóc bồng bềnh màu chì đen của mình_Nói gì thì nói, nhìn thấy được những thứ đó cũng có cái hay, hơn nữa bọn anh cũng đâu phải là người.

_Nhưng nếu các anh là người thì các anh sẽ thấy nó giống như một tai họa của đời mình vậy. Em lại chỉ ước sao mình giống như bao con người bình thường khác.

Kohane giương cặp mắt buồn rầu nhìn Kamui. Himawari nhìn Kohane rồi lại quay qua nhìn Kamui và Subaru, cô nở một nụ cười buồn. Cô đang nghĩ về mình. Từ bé cô đã luôn phải chịu sự cô đơn vì số phận của mình mà cô đã không được quyền lựa chọn. Cho đến khi cô gặp Watanuki, và hôm nay lại được cậu rủ đến đây đi chơi cùng mọi người, cô thấy rất vui nhưng cũng lo lắng không yên lòng. Cô chỉ sợ mình sẽ mang điều gì không tốt đến cho mọi người, là những người đã quan tâm yêu quý cô. Cô không muốn họ gặp chuyện không may chỉ vì sự hiện diện của mình.

Yuui như đọc được hết những suy nghĩ của Himawari. Anh im lặng nhìn cô và mỉm cười một mình. Anh thấy ánh mắt buồn bã kia thật quen thuộc biết chừng nào, như những người cùng khổ thường cảm nhận được suy nghĩ của nhau, họ có chung một nỗi khổ, một nỗi đau và có lẽ, số phận của họ cũng có nét gì đó tương đồng mà tuy có ít ỏi nhưng cũng đủ để họ chia sẻ hay tâm sự với nhau như những người bạn chí cốt gần gũi.

Kurogane nhận thấy sự đổi khác trong giọng nói của Yuui. Mặt anh nghiêm lại nhưng anh vẫn im lặng. Anh không biết chuyện gì đang xảy ra nhưng anh cảm nhận được tính chất của nó. Cảm thấy như vậy, anh quyết định im lặng và chờ đợi.

_Này, các người nhanh nhanh chân lên một chút đi chứ!

Yuuko hối thúc trong khi Seishirou đang nói chuyện với anh chàng gác cổng yêu cầu cho gặp Công chúa Sakura. Khi mọi người đã vào được bên trong rồi, thì đáng lẽ nhóm người Syaoran phải là người bất ngờ nhất mới phải, nhưng đằng này, dù họ ngạc nhiên đến mức nào, thì vẫn dám chắc không bằng một người: Kurogane-san.

Tài sản của puppy

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
puppy
Nhà khảo cổ học
Nhà khảo cổ học
Nữ
Clover leaves3 Viên (moneyTFC)5
Tổng số bài gửi : 61
Birthday : 18/02/1993
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC Fanfic][Sưu tầm] Hội ngộ   Wed May 28, 2008 10:56 pm

Tsubasa Reservoir Chronicle

Part 2: Touka Beach

------------------------

Chapter 3: Cặp đôi hoàn hảo

_Cái gì? Thiệt hả?

Cả bọn nhao nhao đồng thanh, sau khi vừa nghe tin Syaoran nguyên gốc và Sumeragi Tomoyo đã chính thức quen nhau từ hồi tháng tư, chỉ một tuần ngay sau cái ngày hai người gặp nhau ở Sân vận động Tashiromi. Từ hôm đó S.P đã siêng tập bóng chày hẳn ra và rất hay đến tìm Tomoyo để rủ rê cô nàng cùng tập. Tình cảm sinh sôi nảy nở trong môi trường thể thao vốn không mấy thích hợp với hình tượng của cả hai người họ coi vậy mà rất tốt đẹp. Tất nhiên chuyện không thể cứ giấu giếm mãi được, trong khi chính S.P là người trước kia đã từng “khuyến khích” S.C hãy nỗ lực yêu đương.

Nhưng, điều thú vị nhất ở đây là Tomoyo cũng đang ở trong Hoàng cung của nước Clow cùng mọi người, cũng là nơi mà chỉ một chốc nữa thôi Tomoyo-hime và Chii sẽ đến cùng “vui chơi” một bữa ra trò.

Suy cho cùng thì Kurogane có ngạc nhiên đến thế cũng không có gì là lạ, mặc dù anh đã quá quen thuộc với việc gặp phải những cô gái giống y hệt cái cô-vợ-chưa-cưới-dễ-thương của mình từ vẻ ngoài đến tính cách, ở các thế giới khác nhau. Anh đang lường trước tình huống nếu bây giờ Tomoyo-hime xuất hiện thì tốt hay là xấu đây, không biết được. Anh chỉ mong nếu cô ấy đến thì anh sẽ không phải cứ ngường ngượng (mà vẫn cố ra vẻ cứng cỏi), khó chịu trước mặt cô gái “Tomoyo” kia nữa.

Tạm ngắt dòng suy nghĩ của Kurogane, chúng ta hãy cùng đến với một cuộc chiến bằng mồm đang hồi gay cấn của hai chàng trai nổi tiếng nhất đất nước Clow này:

_Nghe đây Syaoran! Lần này tớ để cho các cậu đi trước một bước. Nhưng nhất định tớ sẽ bắt kịp các cậu. Chờ đó!_S.P đập bàn đứng dậy, mắt lườm lườm S.C với nụ cười quyết thắng.

_Giọng điệu anh hùng lắm Syaoran! [Họ gọi nhau chỉ bằng mỗi cái tên Syaoran! >_<] Nhào vô! Để rồi xem nhá! Coi ai có con trước thì biết à!_S.C một chân dưới đất một chân trên ghế, giơ nắm đấm để trên ngực, hét lên, giọng kích động.

_Cậu đừng có thách tớ! Không biết mèo nào cắn mỉu nào đâu nha!! Đừng quên tớ có nhiều nhiệt huyết gấp mấy lần cậu!

_Đi sau thì đừng có tham lam! Cậu không biết thế nào là lễ nghĩa trước sau à? Từ giờ tớ không rù rù chậm chạp nữa đâu! Chống mắt lên mà coi đây nè! Tớ quyết không để cậu thắng đâu!

.......blah blah blah............blah blah blah...............

Trong khi mọi người đang say sưa xem và cổ vũ cho trận đấu của hai nhà luật sư tài ba, Sakura và Tomoyo vẫn bình thản ngồi cắn hạt dưa, trò chuyện với nhau rất hồn nhiên >”< Họ bàn về những bộ váy cưới, những cảnh nào sẽ chụp hình, rồi sẽ đi hưởng tuần trăng mật ở đâu, nhà cô Yuuko hay là Tokyo Metropolitan... Suýt tí nữa thì họ đã quên còn phải đến 3 năm nữa là ít để đến lúc họ cần đến chúng.

Đột nhiên từ trên trời, một vài giọt mưa rơi nhè nhẹ lên mấy chiếc lá cây, rồi một quả bong bóng nước to đùng rớt xuống và vỡ ra, bước ra từ bên trong quả bóng là hai cô gái rất xinh đẹp.

_Chào cả nhà! Xin lỗi nha, bọn em sẵn tay làm bánh nên đến muộn!

_Em chào mọi người_Một trong hai cô gái lễ phép cúi người chào_Whoa! Đông đủ thật nhỉ! Đây là bánh bọn em làm! Mọi người đừng chê nhé!

Tomoyo-hime và Chii… Nếu muốn biết vì sao họ lại đi cùng nhau, có lẽ phải hỏi mấy chiếc bánh ngọt kia kìa…

_Hai người đến đúng lúc lắm!_Yuuko tươi cười một cách đáng sợ, vẫy vẫy chai rượu Mugetsu đã gần cạn_Lại đây! Xem chúng ta có người bạn mới nào đây này!!

Sakura-hime dẫn cô bé Tomoyo đến chỗ Tomoyo-hime và đưa tay đón lấy túi bánh trên tay Chii. Hai mắt cô sáng rỡ.

_Tomoyo, đây là người mà bọn tớ đã kể cho cậu nghe đấy! Tomoyo-hime, đây chính là “Tomoyo” của thế giới chúng tớ. Hai người làm quen nhau nha! Cả Chii-chan nữa!

Kurogane tội nghiệp đang ngồi chống cằm cực khổ, len lén liếc nhìn các cô gái đang vui vẻ trò chuyện. Rồi vẫn với bộ mặt hãm tài, anh khẽ thở dài và giả bộ quay đi nhìn chỗ khác. Anh đang nghĩ mình thật may mắn vì đã thoát khỏi móng vuốt của Yuui – kẻ đang cười nói với Yuuko, không rõ là chuyện gì, có vẻ mờ ám lắm. Kuro mà ngồi gần anh ta thì bảo đảm hình tượng sẽ mất hết một cách trắng trợn sau khi anh hết chọc ghẹo đến nói này nói nọ điếc cả con ráy làm Kuro biến thành ông bố Big Doggy thật sự. Khỏi nói, ai cũng biết hậu quả của việc làm dại dột đó của Yuui như thế nào mà phải gọi là mất-hình-tượng.

_Cùng cố gắng nha! Anh Kurogane!!_Cái mặt Syaoran nguyên bản ở đâu xuất hiện trước mắt Kuro từ lúc nào. À, trận đấu kết thúc rồi ấy mà.

_Cái thằng!

Kuro không thay đổi sắc mặt. S.P vẫn tươi cười, ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh.

_Anh vui lắm, phải không?

_...

_Mang lại hạnh phúc cho người con gái mình yêu, còn hạnh phúc hơn nhiều so với việc được ở bên cô ấy. Đằng này, tất cả chúng ta đều có được cả hai điều đó. Vui quá còn gì!

_...

SyaoP châm trà. Cậu mỉm cười, nhìn về phía các cô gái.

_Dù rằng phải qua bao nhiêu thử thách hay đau khổ để có được hạnh phúc đó. Thật ra mục đích chính của chúng ta vẫn là bảo vệ cho cô ấy.

_Đừng nói mấy chuyện vớ vẩn đó nữa, nhóc! Chuyện gì thì cũng qua hết cả rồi. Nhiệm vụ của các cậu bây giờ là sống cho tốt và giữ lấy tình yêu của mình. Sống làm sao cho đáng!

_...Em đang nghĩ về Sakura, anh ạ! Cô ấy ở trên trời mà thấy được cảnh này, nhất định sẽ vui lắm! Người mất thì đã mất rồi. Nếu như trở lại như xưa thì em nghĩ thà thế này vẫn tốt hơn cho cả hai cô ấy.

_Sakura bây giờ đã là hiện thân của Sakura bản sao rồi đấy! Vì chẳng phải kí ức cơ thể cũng là một nửa của kí ức con người đấy sao! Sakura của chúng ta bây giờ chứa đựng cả sự tồn tại của cô ấy nữa. Vì vậy…_Kuro nói một cách nghiêm túc, anh vò vò mái tóc của Syaoran_Đừng suy nghĩ những chuyện tự làm khó cho mình nữa, Sakura sẽ buồn đấy.

_Anh Kurogane thật biết nghĩ cho người khác!

_Vớ vẩn! Châm trà đi!_Kuro cố gắng giữ để mặt không đỏ rực lên_Nhóc, có bộ manga Ninja nào mới không? Cho tôi mượn.

_Syaoran.C có đấy! Dạo này cậu ấy ghiền manga lắm! Để em hỏi thử.

Dễ thấy những cặp trai tài gái sắc ở đây đều có mối liên thông mật thiết với nhau. Syaoran bản sao với Sakura nè, Syaoran nguyên bản với Tomoyo nè, Kurogane với Tomoyo-hime nè, Fye với Chii nè, Watanuki với Kohane nè, Doumeki với Himawari nè. Toàn là những cặp đôi hoàn hảo cả. Nhưng như Syaoran đã nói, những cặp đôi như vậy để có được hạnh phúc không dễ dàng như người ta vẫn nghĩ.

_Anh à ^^!_Tomoyo-hime lại gần, mỉm cười dịu dàng với Kuro.

‘Ờ, “Anh à!”…’ Kurogane nghĩ thầm. Tuy sắc mặt không thay đổi nhưng dám cá trong bụng anh hoa cúc đang nở toe toét.

Anh đứng dậy, cầm tách trà đưa cho Tomoyo.

_Mời tiểu thư ngồi.

Yuuko thấy thế liền quay sang với bộ mặt tếu hết sức.

_Chà! “Anh à”, rồi uống chung một tách trà! Lại còn “tiểu thư” nữa cơ! Hai người thân mật quá nhỉ!!

_Papa sướng nhất rồi nhé! Lại còn làm bộ nữa, mặt đỏ như trái gấc chín rồi kia kìa!!_Yuui cả gan châm vào, anh đã ngà ngà say và kêu meo meo suốt.

Kuro hắng giọng. Tomoyo ngồi xuống ghế, miệng vẫn cười tươi, cô nhấp một ngụm trà. Tomoyo kia cũng đến ngồi cạnh SyaoP. Trông hai người giống nhau còn hơn Syaoran nguyên bản và Syaoran bản sao, lại thêm hôm nay Tomoyo-hime không mặc lễ phục của Hoàng cung mà ăn mặc như một cô gái Nhật bình thường, rất ư là đáng yêu! Trông Kurogane và Tomoyo thật sự là một cặp đôi hoàn hảo, chẳng thua gì Syaoran và Sakura.

Tài sản của puppy

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
luv_fye_sama
Người Lùn
Người Lùn
Nữ
Clover leaves0 Viên (moneyTFC)2
Tổng số bài gửi : 122
Birthday : 18/07/1996
Vi pham :
1 / 101 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC Fanfic][Sưu tầm] Hội ngộ   Wed Jul 02, 2008 10:58 am

tuy đọc hơi rối 1 chút nhưng em thấy rất hay.Cố viết tiếp nha.Àh nhân tiện em copy về blog đc ko?Em sẽ ghi tác giả rõ ràng.

Tài sản của luv_fye_sama

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
SakuraSyaoran
Trận chủ
Trận chủ
Nữ
Clover leaves6 Viên (moneyTFC)564
Tổng số bài gửi : 549
Birthday : 12/09/1994
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC Fanfic][Sưu tầm] Hội ngộ   Sun Jul 20, 2008 11:02 pm

Truyện hay thật!
Sau những cuộc chiến ác liệt giành lại những chiếc lông vũ kí ức cho Sakura lại là 1 cuộc sống hòa bình & hạnh phúc.

Tài sản của SakuraSyaoran

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kaoru_puka
Nhà khảo cổ học
Nhà khảo cổ học
Nữ
Clover leaves2 Viên (moneyTFC)7
Tổng số bài gửi : 68
Birthday : 30/10/1993
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC Fanfic][Sưu tầm] Hội ngộ   Mon Jul 21, 2008 12:53 am

Truyện hay nhưng mà ... Hơi bùn vì RSya lại đến vs Tomoyo of Piffle chứ hem phải Sak :(. Thui ks, dù sao cũng rất hay ^^. À nhưng mà cái may mắn của Sak bị bà Yuuko tịch thu rùi còn đâu hả ấy :(

Tài sản của kaoru_puka

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://facebook.com/kao.puka
Jasu-chan
Pháp Sư
Nữ
Clover leaves1 Viên (moneyTFC)62
Tổng số bài gửi : 75
Birthday : 01/04/1994
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC Fanfic][Sưu tầm] Hội ngộ   Tue Aug 05, 2008 8:37 pm

Xin thông báo đây là tác phẩm của tớ bên VNS Sao cậu lại tự tiện lấy mà ko báo tớ một tiếng?

Tài sản của Jasu-chan

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vnsharing.net/forum
Koyuki Hagiwara
Phù thuỷ không gian
Nữ
Clover leaves52 Viên (moneyTFC)2788
Tổng số bài gửi : 2019
Birthday : 31/08/1993
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC Fanfic][Sưu tầm] Hội ngộ   Tue Aug 05, 2008 8:39 pm

Jasu-chan đã viết:
Xin thông báo đây là tác phẩm của tớ bên VNS Sao cậu lại tự tiện lấy mà ko báo tớ một tiếng?

Xin bạn đọc lại kĩ đi nhé.
Bạn Puppy có ghi ngay từ trên đầu là lấy từ VnSharing rồi còn gì ???
Mong bạn để ý kĩ mọi việc trước khi post bài.


Khách viếng thăm HÃY CỐ GẮNG POST BÀI ĐỂ VÀO TOP 10 NHA


Tài sản của Koyuki Hagiwara

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tsubasafc.go-forum.net
Jasu-chan
Pháp Sư
Nữ
Clover leaves1 Viên (moneyTFC)62
Tổng số bài gửi : 75
Birthday : 01/04/1994
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC Fanfic][Sưu tầm] Hội ngộ   Tue Aug 05, 2008 8:49 pm

Koyuki_chan đã viết:
Jasu-chan đã viết:
Xin thông báo đây là tác phẩm của tớ bên VNS Sao cậu lại tự tiện lấy mà ko báo tớ một tiếng?

Xin bạn đọc lại kĩ đi nhé.
Bạn Puppy có ghi ngay từ trên đầu là lấy từ VnSharing rồi còn gì ???
Mong bạn để ý kĩ mọi việc trước khi post bài.

Điều quan trọng là tớ muốn bạn nếu ko ghi tên tác giả thì cũng báo trước cho tớ trước khi mang lên đây :| Tớ rất xin lỗi nếu đã làm phiền.

Tài sản của Jasu-chan

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vnsharing.net/forum
Koyuki Hagiwara
Phù thuỷ không gian
Nữ
Clover leaves52 Viên (moneyTFC)2788
Tổng số bài gửi : 2019
Birthday : 31/08/1993
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC Fanfic][Sưu tầm] Hội ngộ   Tue Aug 05, 2008 8:52 pm

Thôi được rồi.
Vấn đề này tớ sẽ nhắc bạn Puppy vgà sẽ bảo bạn ấy Pm xin lỗi bạn sau.

Và đây cũng là lỗi của tớ nữa, vì thông thường người ta chỉ ghi nơi đã lấy, hiếm có trường hợp bắt ghi tên tác giả.
Tớ cũng xin lỗi bạn nhé ^^.


Nhắc các mem khác luôn: Trong trường hợp lấy bài từ Web nào, các bạn nhớ ghi rõ nguồn lấy và tên tác giả ( nếu có ) để tránh những vệc hiểu nhầm nhé.
Thân


Khách viếng thăm HÃY CỐ GẮNG POST BÀI ĐỂ VÀO TOP 10 NHA


Tài sản của Koyuki Hagiwara

Tài sản
Tài sản:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tsubasafc.go-forum.net
Jasu-chan
Pháp Sư
Nữ
Clover leaves1 Viên (moneyTFC)62
Tổng số bài gửi : 75
Birthday : 01/04/1994
Vi pham :
0 / 100 / 10


Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC Fanfic][Sưu tầm] Hội ngộ   Wed Aug 06, 2008 4:07 am

Um... Nói sao nhỉ? Mình thật sự xin lỗi vì ban sáng đã quá nóng tính nên đã hành xử không phải, đã làm phiền Puppy và Koy. 2 bạn thông cảm giùm :oops: So, nếu mấy bài này được xem là spam thì nhờ Koy xóa hộ nhé ^___^

Btw, Part 2 Chapter 4 và 5 tớ đã post trên VNS rồi, Puppy up lên đây luôn há? :heart:

Tài sản của Jasu-chan

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vnsharing.net/forum
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: [TRC Fanfic][Sưu tầm] Hội ngộ   Today at 1:24 pm


Tài sản của Sponsored content

Về Đầu Trang Go down
 

[TRC Fanfic][Sưu tầm] Hội ngộ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

 Similar topics

-
» [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
» [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
» [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
» [ Bakugan fanfic ] Anthearia
» Bakugan fanfic: Chờ ngày nắng lên
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
(¯`°·.Tsubasa Reservoir Chronicle.·°´¯) :: Entertaiment Central :: Thư viện trung ương :: Fanfic & fiction-